21. Lời Giải Đáp

Số Đỏ

Lời Giải Đáp

Số Đỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thứ Hai – Lời giải đáp.
Tôi gửi xe và bước vào trường, hơi ngạc nhiên vì mình đến quá sớm. Sân trường vắng tanh, chỉ còn vài bác lao công đang quét lá. Nhìn lại đồng hồ, tôi bật cười khổ sở. Hôm qua vừa dọn nhà gần trường, tôi lại vô thức dậy theo giờ học cũ.
Cả đêm qua tôi trằn trọc không ngủ được, vừa lạ chỗ, vừa bị ám ảnh bởi câu hỏi về cô Ngọc Nhi. Tôi chắc chắn mình không nhìn nhầm. Vậy thì cô Nhi nào mới là thật?
Thức khuya, dậy sớm… Mệt mỏi, tôi quyết định ghé căn tin uống một ly cà phê cho tỉnh táo.
Vừa đẩy cửa bước vào, một bóng người trong chiếc áo dài xanh nhạt thướt tha bước ra. Tôi nhận ra ngay – cô Ngọc Nhi. Cô cũng khựng lại, ánh mắt lúng túng khi chạm mặt tôi. Tôi khẽ cúi đầu chào, định đi lướt qua.
– Này… Tuấn Phong.
Cô gọi tôi. Tôi quay lại, chần chừ rồi bước tới.
– Cô tìm em?
– Qua đây, nói chuyện với cô một chút.
Cô quay người, đi về phía chiếc ghế đá dưới gốc cây lớn. Tôi theo sau, ngồi xuống, cố ý giữ một khoảng cách nhỏ. Cô mỉm cười nhẹ, hít một hơi thật sâu như đang tận hưởng không khí trong lành.
– Hôm qua chắc em thấy lạ lắm… Cô như biến thành người khác đúng không?
Cô che miệng cười. Tôi sững người, rồi lắc đầu, cười gượng:
– Hôm qua… đúng là cô khiến em không ngủ được. Em phải lên mạng tra cả đêm.
– Tra gì cơ?
– Dạ… chứng tâm thần phân liệt ấy ạ.
Tôi nhếch mép cười. Cô lập tức chống nạnh, giả vờ tức giận:
– Dám nói cô tâm thần hả?
Rồi cô bật cười sảng khoái.
Nhưng nhanh chóng, cô trầm lặng. Ánh mắt buồn hiu, nhìn về dãy lớp học:
– Thật sự thì đôi khi cô cũng cảm thấy như vậy… Như thể trong người có hai con người đang sống. Cô… rất mệt.
Cô dừng lại một chút rồi nói tiếp:
– Ba mẹ mất sớm khi Ngọc Trâm mới tám tuổi. Khi còn học cấp ba, cô đã phải trở thành mẹ của em gái mình. Có lẽ vì vậy mà mỗi khi đối diện với Trâm, cô không thể bỏ được vẻ nghiêm khắc, thậm chí… lạnh lùng.
Cô cười khẽ, một nụ cười cay đắng.
Tôi do dự, rồi buột miệng hỏi:
– Cô… trước đây từng dạy ở Hồng Nghĩa phải không?
– Oh? Sao em biết? – Cô Nhi ngạc nhiên, rồi gật đầu. – Có, nhưng cô nghỉ dạy lâu rồi. Chuyển về đây cũng không nói với Ngọc Trâm.
– Tại sao ạ? – Tôi càng thêm bàng hoàng.
Cô thở dài, vuốt nhẹ vạt áo, nói chậm rãi:
– Hồng Nghĩa là trường điểm, lương cao, lại có phụ cấp. Lúc đó cô tự tin lắm, thu nhập đủ để lo cho mọi thứ. Cô cho Trâm vào trường đại học tốt nhất, chẳng bận tâm nhiều đến học phí… Nhưng sau đó, cô… có chút bất đồng với nhà trường, phải chuyển về đây. Học phí của Trâm bỗng trở thành gánh nặng… Cô không muốn em ấy lo, nên giấu.
Tôi nhìn cô, không biết nói gì. Ai cũng biết cô đẹp, nhưng chẳng ai hiểu cô đẹp hơn cả ở tâm hồn. Một người chị hy sinh tất cả, thay mẹ nuôi em, đến mức quên mất cả tuổi trẻ của chính mình. Trong lòng tôi chỉ còn lại tiếng thở dài khẽ khàng.
– Cô nên nói với chị Ngọc Trâm. Chị ấy đã lớn rồi. Không còn là đứa trẻ. Chị ấy có thể chia sẻ gánh nặng với cô.
Cô quay sang nhìn tôi, ánh mắt ngạc nhiên, rồi thoáng bối rối, vội cúi xuống:
– Nói chuyện với em… đôi khi cô quên mất em là học sinh lớp 12. Không hiểu sao, cô lại nói nhiều đến thế… – Cô che miệng cười, hai gò má ửng đỏ, xinh đẹp đến nghẹt thở.
Lúc này, học sinh đã bắt đầu đổ về trường. Cô nhẹ nhàng đứng dậy, chỉnh lại áo dài, nhìn tôi dặn:
– Chuyện hôm nay, em không được kể cho ai, nhất là Ngọc Trâm.
– Dạ, em biết rồi, cô.
– Cảm ơn em…
Cô bước đi, rồi chợt quay lại:
– Từ nay, nếu không trong lớp, em cứ gọi chị là chị Nhi như ở nhà là được. Chữ “cô”… nghe già quá.
Không đợi tôi đáp, cô cúi đầu, bước nhanh khuất bóng.
“Xem ra lại có thêm một chị rồi.” Tôi khẽ gật đầu, vác cặp lên vai, nghênh ngang tiến về lớp.
“Xin chào… xin chào những người đẹp!”
“Hôm nay Thùy Trang rạng rỡ hơn mọi ngày nhỉ…”
“Cút đi, tao không rảnh!”
“Wah… Mỹ Hạnh lại quên mặc áo trong rồi… Với chiếc áo ngực nhỏ xíu đó, trái tim anh đây sắp rỉ máu mất!”
“Vô duyên… muốn chết à?!”
– Này, mày thấy Quyền mập hôm nay có gì lạ không?
– Tao biết gì đâu. Hay là mỡ nó tràn lên não rồi?
Cả lớp xôn xao vì sự thay đổi bất thường của Quyền mập. Hôm nay nó chải chuốt tóc keo, xịt nước hoa, còn mồm thì liên tục trêu chọc các bạn nữ.
Chỉ có tôi, Vân Nhu và Thanh Thuỷ biết nguyên nhân. Ba đứa có biểu hiện khác nhau: tôi cố nhịn cười, Vân Nhu giả vờ chăm chú học bài như không thấy gì, còn Thanh Thuỷ thì lẩm bẩm chửi rủa không ngớt.
Vân Nhu bỗng quay sang tôi, ánh mắt thoáng buồn:
– Anh không nên đối xử với Thanh Thuỷ như vậy.
– Hả? Anh… – Tôi chết trân, tim đập thình thịch.
Nàng mỉm cười nhẹ, nhưng nụ cười lại lạnh lùng, xa cách:
– Chiều hôm đó, lúc anh bước ra, em đã biết rồi. Anh không vào toilet, nên anh không biết. Quán mẹ Thuỷ chỉ có một toilet – chính là nơi bọn em đang chờ anh.
– Anh…
Tôi nghẹn ngào, cổ họng đắng chát.
– Em thân với Thuỷ mấy năm rồi, em hiểu. Quyền mập không bao giờ là kiểu người Thuỷ thích. Nếu không phải là Phương, thì chỉ có… anh.
Trời đất như sụp đổ. Tôi vươn tay định nắm lấy tay nàng, nhưng nàng rụt lại. Nàng nhìn tôi, ánh mắt vô cảm:
– Em không giận anh. Tối qua em đã nghĩ rất nhiều… Em không muốn một ngày nào đó, thân thể em lại bị anh đem chia sẻ với người khác.
– KHÔNG! Không bao giờ! – Tôi gần như hét lên, lòng đau như cắt.
Cả lớp im bặt, đổ dồn ánh nhìn về phía chúng tôi. Vân Nhu cúi đầu, thản nhiên lật sách như không có chuyện gì xảy ra. Còn tôi như ngồi trên đống lửa, giằng xé, đau đớn.
Tôi cố kìm giọng run rẩy:
– Em không phải Thuỷ… Em không bao giờ là Thuỷ. Anh không…
– Cô vào lớp rồi. Đừng nói nữa.
Vân Nhu đứng lên cùng cả lớp. Tôi ngơ ngác, đứng rồi lại ngồi. Cả buổi học, không một chữ nào vào đầu. Tâm trí trống rỗng. Nhìn Vân Nhu ngay bên cạnh mà lại xa vời vợi, lòng tôi như đang rỉ máu.
Chưa bao giờ tôi cảm thấy thế này. Tại sao? Tại sao mình lại làm vậy? Tôi hối hận. Thật sự hối hận…