26. Chương 26: Dưới ánh mắt bất bình

Số Đỏ

Chương 26: Dưới ánh mắt bất bình

Số Đỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng hôm ấy, mặt tôi sưng vù lên vì mấy cái vết bầm tím chằng chịt quanh mắt và hai bên má. Tôi đành nhờ cô Ngọc Nhi gửi giấy xin nghỉ học lên trường. May mà tôi là học sinh xa nhà, thầy cô thương tình bỏ qua thủ tục ký phụ huynh. Trước khi đi học, cô Ngọc Nhi còn luộc cho tôi mấy quả trứng gà vừa nóng vừa thơm.
Chị Ngọc Trâm hôm nay cũng đi học buổi sáng. Thế là tôi ở nhà một mình, buồn bã với khuôn mặt chẳng dám cho ai nhìn thấy. Đúng là tôi tức giận lũ giang hồ kia đến tận xương tủy.
– Phong… Phong ơi…
Đang ngồi xem TV trong phòng khách, giọng chị Vi bỗng vọng từ ngoài cổng. Tôi mừng rỡ đứng bật dậy, định chạy ra ngay, nhưng chợt nhớ đến vết thương còn tê tái. Thế là tôi lững thững bước ra cửa.
– Phong… Trời ơi… Em bị đánh nặng như thế này… – Chị Vi vừa nhìn thấy tôi đã vội vàng kêu lên, mắt đỏ hoe.
“Hừ… Chơi với chị mít ướt chẳng thú vị chút nào.” Tôi thở dài, gạt bỏ vẻ mặt thương bệnh binh, thẳng người bước ra mở cửa. Cánh cửa vừa mở, chị Vi liền chạy đến, lo lắng hỏi:
– Em có sao không?! Đưa chị xem…
– Vào nhà rồi xem… Vào nhà muốn xem chỗ nào em cho chị xem hết…
Dẫn chị vào phòng khách, để chị ngồi xuống, tôi chống tay vờ gầm gừ:
– Dám trốn học đi thăm trai hả?!
– Phì… Cái gì thăm trai chứ?! – Chị thoáng đỏ mặt, bĩu môi nhìn tôi u sầu. – Chị nghe Ngọc Trâm nói… Liền chạy về thăm em… Em còn nói vậy.
– Em nói đùa thôi… Chị qua đây em rất vui. – Tôi mỉm cười, ngồi xuống cạnh chị, vỗ vỗ tay chị.
– Ở nhà bây giờ cũng chán lắm. Từ lúc em đi, bố mẹ chị cứ cãi nhau suốt… Lên trường lại gặp thằng đó… – Chị Vi cúi đầu, nước mắt lưng chừng.
– Thằng đó còn dám kiếm chuyện với chị sao?! – Tôi hỏi.
– Hắn tuyên bố với cả lớp rằng đêm sinh nhật hắn, chị đã… đã ngủ với bạn hắn… Chị tức lắm… Chị cãi lại… thì hắn bảo chị phải lấy giấy chứng nhận trinh tiết cho hắn xem… Nếu đúng, hắn sẽ xin lỗi trước toàn trường. – Chị Vi dụi mắt, nghẹn ngào. – Nhưng chị làm sao lấy được cái giấy đó chứ?! Càng ấp úng, hắn càng nói chị nói dối… Chị chán lắm… Nhiều khi không muốn đi học nữa.
Tôi ngồi bên cạnh nhìn chị Vi khóc nức nở. Lòng tôi như có một luồng hơi lạnh từ tim lan lên đầu. Tôi nhớ rõ thằng Thuận đó, kẻ đã coi chị Vi như món quà tặng cho bạn. Tôi cũng nhớ lời hứa của mình: sẽ đòi lại công bằng cho chị. Nhưng vừa quay lưng là tôi quên sạch. Nếu tôi giữ lời hứa, có lẽ giờ đây gã đó đã không dám nhục mạ chị. Tôi tức giận bản thân mình hơn cả thằng đàn ông khốn nạn kia.
Tôi nhíu mày suy nghĩ cách giải quyết. Ở Sóc Trăng, tôi có thể đơn giản cho thằng Thuận một bài học nhớ đời. Nhưng trong tình thế hiện tại, tôi khó lòng làm được. Tôi thở dài nhận ra sự đơn độc của mình, gần như chỉ còn hai nắm đấm là phương án duy nhất. Rõ ràng không phải là cách khôn ngoan.
“Băm vằm nó cho mày nhìn không ra”.
“Lựa đoạn đường vắng, đá xe rồi đánh”.
“Dụ dỗ vào tròng, thuốc nó, rồi quay clip sex tung lên mạng”.
Trong ba cách trừng trị thằng Thuận, chỉ có hai cái đầu là của tôi, cái thứ ba tôi học từ phim Hàn. Dĩ nhiên, danh dự bị hủy hoại còn đau hơn thể xác. Cá nhân tôi nghiêng về phương án thứ ba… Nhưng ngoài đời khác xa phim ảnh. “Làm sao dụ dỗ?!” Tôi nhìn chị Vi đang khóc sụt sùi bên cạnh, ngao ngán não nề. Chị rất xinh xắn, dễ thương, nhưng nếu bảo chị đóng vai phụ nữ gợi cảm, đạo diễn sẽ bỏ về từ cảnh đầu tiên.
Bỗng tôi nghĩ đến một người, vội rút điện thoại định gọi, chợt nhớ nàng đang học, đành nhắn tin.
“Reng…” – Hai phút sau điện thoại reo.
– Alo! Sao em gọi trong giờ được vậy?! – Tôi nhấc máy.
“Hì hì… Em cũng trốn học, như anh vậy đó…” – Giọng Thanh Thuỷ cười vui vẻ bên kia.
– À, anh có chuyện cần nhờ em… Em đang ở đâu?! – Tôi hỏi.
Thanh Thuỷ như che mic, trao đổi với ai đó vài giây, rồi nói:
“Em đang ở Cafe Sunset – Hoàng Diệu. Anh ra đây đi nha!”
– Đi thôi… – Tôi kéo tay chị Vi.
– Đi đâu?! – Chị Vi ngơ ngác, rồi gắt lên. – Em soi gương đi, mặt mũi như vậy ra đường sao?!
Tôi vỗ trán, chợt nhớ đến vẻ thê thảm của mình. Chạy lên lầu lấy băng cá nhân, kính râm, khẩu trang, vài phút sau trở xuống, nhìn chị Vi hỏi:
– Vậy được chưa?
– Ừm… Dễ nhìn hơn chút.
– Đi thôi.
Quán cafe Sunset tuy gọi là quán nhưng thực ra là một tòa nhà bề thế kéo dài gần hết một dãy phố trên đường Hoàng Diệu. Bên ngoài, dãy bàn ghế sân vườn đông nghịt người. Tìm một cô gái giữa biển người như mò kim đáy bể, tôi vừa định gọi Thanh Thuỷ thì có tiếng gọi từ xa:
– Anh Phong…
Tôi và Thuỳ Vi quay lại thì thấy Thanh Thuỷ hối hả bước đến. Nàng không mặc áo dài đi học mà diện bộ váy ngắn ôm sát, thu hút vô số ánh mắt đàn ông xung quanh.
– Vừa định gọi em đây…
– A. Mặt anh bị sao vậy?! Đánh nhau?! – Thuỷ há hốc nhìn vết bầm tím lộ ra dưới cặp kính đen tôi đang đeo.
– Kệ đi… Anh giới thiệu đây là chị Thuỳ Vi, còn đây là Thanh Thuỷ. – Tôi vội nói để tránh Thuỷ chú ý quá nhiều đến vẻ thảm hại của mình.
– Ah… Em chào chị… Để em dẫn anh chị vào. – Thanh Thuỷ nhìn Thuỳ Vi đánh giá, thoáng lộ vẻ lo lắng.
Thuỷ đi trước, tôi nắm tay Thuỳ Vi thì chị rút lại:
– Con bé đó là bạn gái của em trong trường sao?
Tôi nhìn vẻ mặt như táo xanh ngâm dấm của chị, nhe răng cười:
– Không phải. Chỉ là bạn cùng lớp thôi. Đi thôi. – Tôi lại nắm tay chị, mặc chị bĩu môi nghi ngờ, kéo đi.
Sâu bên trong quán cafe là một không gian tĩnh lặng hoàn toàn trái ngược với cảnh tượng xô bồ bên ngoài. Thuỷ dẫn chúng tôi bước vào sảnh phòng lớn với từng cụm sofa sang trọng tách biệt nhau bằng rèm vải mỏng phủ từ trần cao sáu mét. Cả không gian như một gian cung điện nguy nga của vua chúa.
– Em… – Thuỷ dừng lại, nhìn tôi hơi ấp úng. – Em… đang uống cafe với một người… Người đó anh cũng biết… Em chỉ sợ anh đừng quá ngạc nhiên… và đừng buồn em.
Tôi nhìn vẻ mặt bối rối của Thanh Thuỷ, chợt hiểu vì sao nàng cố tình ra đón tôi ngoài cửa. Tôi mỉm cười hỏi:
– Em uống cafe với… thằng Phương, đúng không?
– Sao… sao anh biết?! – Thuỷ ngơ ngác.
– Viết rõ trên trán em còn gì?! – Tôi kéo tay Thuỳ Vi đi đến trước.
Thanh Thuỷ vội quệt quệt trán, nhìn bàn tay trống trơn, liền dậm chân chạy theo:
– Sao anh biết?!
– Vân Nhu nói. Ha ha… – Tôi cười cười bí ẩn.
– Vân Nhu nói gì?! – Thuỷ tò mò không buông.
– Nàng nói gì không quan trọng. – Tôi quay lại, nói. – Em chỉ cần biết là giữa anh và thằng Phương không có hiềm khích gì lớn đâu. Chẳng qua là đấm nhau vài cái thôi.
– Gì?! Là thằng đánh em bữa trước sao?! – Chị Thuỳ Vi níu áo tôi, vẻ căm ghét hiện lên trên mặt.
Tôi lắc đầu cười khổ. Thật sơ ý quên mất bên cạnh còn đang dắt theo một “bảo mẫu” hạng nhất.
– Chị thoải mái đi. Nó đá em hai cái… Em đấm nó bốn cái là có lời rồi.
Thuỳ Vi hậm hực siết chặt cánh tay tôi. Hai đứa đi theo Thanh Thuỷ đến cuối gian sảnh. Qua lớp rèm mỏng, tôi thấy hai cánh tay thoải mái giang rộng và bờ vai rộng nghênh ngang của thằng Phương.
Thằng Phương nhìn tôi ngồi xuống đối diện, lập tức chú ý đến hai gò má sưng vếu của tôi:
– Đến rồi sao?! Ah… Lại đánh nhau à?!
Chị Thuỳ Vi ngồi xuống, vô tình cứ nép sát vào tôi, ánh mắt đầy địch ý nhìn chằm chằm vào thằng Phương. Thanh Thuỷ hơi thiếu tự nhiên ngồi xuống bên cạnh Phương, nơi đó còn ly nước uống dở của nàng. Tôi tháo kính đen ném lên bàn, tựa lưng ra ghế thoải mái, tự tin dương cặp mắt gấu trúc nhìn Phương nói:
– Bình thường thôi. Có vậy mới có lý do nghỉ học.
Phương gật gật đầu không bình luận gì thêm. Ánh mắt nó chợt nhận ra địch ý từ Thuỳ Vi, rồi lại nhìn bàn tay chị đang túm chặt tay áo tôi, khóe môi liền cười cười ra vẻ thú vị:
– Bạn gái mới hả?! Mới chia tay Vân Nhu có một ngày mà đã có người mới nha. Mày giỏi lắm.
– Vân Nhu?! Sao mày biết Vân Nhu… giận tao? – Tôi chợt nhìn qua Thanh Thuỷ, ánh mắt hơi lạnh đi.
– Không phải em… – Thuỷ xua xua tay rối rít.
– Haizz… Đừng nghĩ oan cho Thuỷ. – Phương xua xua tay. – Mày quên Vân Nhu vẫn làm thu ngân ở quán cafe nhà tao à?! Hiện giờ đã có quản lý mới, nàng rất an toàn. Yên tâm đi…
Phương chợt vỗ trán, bật cười:
– Tao thật ngớ ngẩn… Mày còn liên quan gì đến Vân Nhu đâu chứ! Nhưng tao rất có thể nha… Ha ha…
Mặt tôi sa sầm khó xem đến cực điểm. Tình huống này dường như đang vượt quá tầm kiểm soát. Ngay lúc này, chị Thuỳ Vi chợt lên tiếng:
– Tôi là chị của Phong. Đừng nghĩ bậy.
– À… Là chị sao?! Xin lỗi chị nha.
Thuỳ Vi không chịu được cái giọng cợt nhã của thằng Phương, giận dữ nói:
– Tôi không biết, cũng chưa gặp qua Vân Nhu. Nhưng tôi tin chắc nếu con bé đó không mù, thì không bao giờ chọn một kẻ nghênh ngang tự đắc coi thường người khác như anh.
– Ơ…
Thằng Phương, Thanh Thuỷ đều ngớ người nhìn Thuỳ Vi. Tôi chỉ biết cúi đầu cười khổ. “Xem như bữa nay đem theo một tay chửi mướn miễn phí.”
– Ha ha… Thú vị… Thú vị thật… Tôi bắt đầu thích chị rồi đấy. – Thằng Phương bật cười ha hả, ánh mắt thật sự thích thú nhìn vẻ mặt hổ non hằm hằm của Thuỳ Vi.
– Thuỳ Vi học trường nào?! – Nó thu lại vẻ cợt nhả, hỏi.
– Là chị… biết không?! – Thuỳ Vi sửa lưng còn ưỡn ngực nói. – Chị học năm nhất Đại học Eden.
Thằng Phương không chút ngượng ngùng, sửa xưng hô ngay:
– Vậy chị Vi có bạn trai chưa?!
Thuỳ Vi ấp úng muốn nói, tôi liền cắt ngang.
– Không cần trả lời nó. Nó chỉ trêu chị thôi.
– Ha ha…
Phương bật cười lớn ngã người ra ghế, rồi nhìn tôi và Thuỳ Vi, nói:
– Xem ra… tao thích làm anh rể của mày hơn là tình địch.
Thuỳ Vi hơi nhíu mày chưa hiểu lắm, nhìn qua tôi. Tôi nheo mắt nhìn thằng Phương, gằn từng tiếng một:
– Vân Nhu và chị Vi đều như nhau… Mày tổn thương bất cứ người nào, tao lột da mày.
Phương gật gật đầu, không thèm bình luận thêm. Ánh mắt nó lại cứ lưu luyến nhìn chị Vi không dứt. “Mẹ, đem phản lực ra đường liền gặp thằng có ước mơ phi công.” Tôi buột miệng chửi thầm, chợt ngẩng người nhận ra dường như mình còn tốt nghiệp phi công trước nó.
– Thôi thôi… Hai người này cứ như tình địch từ kiếp trước. – Thanh Thuỷ xua tan bầu không khí căng thẳng.
– Anh Phong nói có việc gì nhờ em phải không?!
– À… – Tôi chợt nhớ đến chuyện chính.
Nhưng nhìn qua Phong tôi hơi bực mình. Sự hiện diện của nó rõ ràng làm hoàn cảnh trở nên không thích hợp. Tôi biết khả năng mình có giới hạn, nhưng không có nghĩa rằng tôi sẵn sàng thừa nhận điều đó trước mặt một kẻ, bạn không ra bạn, thù chưa hẳn thù như thằng Phương. Thuỷ lại nhìn tôi chờ đợi làm tôi khó suy nghĩ, liếc thằng Phương một lần nữa, tôi bấm bụng nói:
– Chuyện như này… chị Vi bị một kẻ đặt điều bôi xấu trong trường… Anh muốn nhờ em tiếp cận hắn, để tạo cơ hội cho anh dạy hắn một bài học…
Nhìn khuôn mặt cứng đơ của Thanh Thuỷ, tôi chợt thấy mình như vừa đưa ra một kế hoạch hết sức ấu trĩ… Lòng tự tin có chút lung lay.