35. Chương 35: Truy Tìm Tám Mèo

Số Đỏ

Chương 35: Truy Tìm Tám Mèo

Số Đỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 35 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

15 giờ cùng ngày, quán cà phê Tùng Bách trên đường Bùi Thị Xuân.
– Là lỗi của tao… Giá mà tao nhớ thu hồi bốn chai nước suối đó… – Phương trầm ngâm.
Tôi thở dài, xua tay:
– Giờ không phải lúc đổ lỗi! Chúng ta phải nghĩ cách tìm nhóm pê đê kia ngay.
– Cảnh sát không tìm được thì cũng quá vô lý chứ? – Thanh Thuỷ chen vào.
– Thực ra… chẳng ai buồn đi tìm mấy tên bệnh hoạn, rảnh rỗi sinh sự cả. – Tôi thở dài. – Chúng ta là người lấy mất mâm cỗ. Dù người khác ăn sạch, nhưng mất cỗ thì mình vẫn là đối tượng bị điều tra đầu tiên.
– Trời ơi, anh so sánh gã Thuận với mâm cỗ á? Ghê quá đi… – Thuỷ che miệng, làm bộ muốn ói.
– Ha ha…
– Cũng không phải hoàn toàn bế tắc. Anh Tín vừa cung cấp thông tin: đầu mối là Tám Mèo – thằng pê đê đầu tiên tiếp xúc với Thuận. Hắn không có hợp đồng, chỉ làm thuê thay bạn trai tên Hùng Béo, nhân viên tạp vụ của Á Châu. Bạn trai hắn sống ở Quận 8, trong khu nhà ổ chuột không số. Nhưng giờ khả năng lớn là Tám Mèo đã thấy nguy hiểm và bỏ trốn rồi.
– Sao hắn lại có tên Tám Mèo vậy? – Chị Vi nhíu mày.
– À, vì hắn… giống chị, cuồng Kitty ấy mà… – Tôi nheo mắt cười nhìn chị Vi. – Hắn còn xăm hình Kitty lên vai trái nữa.
– Trời đất, làm xấu Kitty của tui… – Chị Vi lầm bầm, bực dọc.
– Ha ha… – Cả nhóm bật cười.
Giữa áp lực nặng nề, một tiếng cười cũng trở nên quý giá. Phương vừa cười vừa rút gói thuốc ra, thấy chị Vi nhìn, liền bỏ lại vào túi.
– Quận 8… tao quen anh Long Chà Và, một trong Bốn Đại Ca nắm khu vực đó. – Phương nói.
– Tốt. Vậy chia nhau ra. – Tôi lên kế hoạch. – Tao sẽ tới nhà thằng bạn trai Hùng Béo, dò hỏi quanh khu trọ. Mày tìm anh Long nhờ hỗ trợ.
– Còn chị thì sao? – Chị Vi hỏi.
– Em đi với anh. – Thanh Thuỷ nắm tay tôi.
– Không được. Quận 8 phức tạp lắm. Hai đứa con gái qua đó làm gì? Nguy hiểm lắm… – Tôi gạt phăng ý kiến.
– Hừ, nói như thể anh từng đặt chân tới đó rồi ấy. Em còn quen người ở đó, ít ra cũng đã đi vài lần! – Chị Vi ưỡn ngực.
– Em cũng vậy. Nhà ngoại em ở Quận 8, gần cầu Chữ Y. Hồi nhỏ em còn chạy chơi dưới chân cầu cơ. Có gì mà phức tạp? – Thanh Thuỷ bĩu môi, bực bội.
Thấy tôi gãi đầu bối rối, Phương nói:
– Thôi, để hai người đi theo. Ở nhà chỉ càng thêm sốt ruột.
“Reng… reng…” Điện thoại tôi bỗng reo lên. Tôi nhíu mày thấy hiện lên số anh Tín.
– Alo, em nghe ạ.
“Tao đã dặn mày rồi, sao còn ngu ngốc đăng cái video đó lên mạng?! Lần này ông trời cũng không cứu nổi tụi mày…” – Giọng anh Tín giận dữ.
– Cái gì?! Em không làm… – Tôi giật mình.
“Mày nói thật là không có?!” – Anh Tín nghi ngờ.
– Em thề với anh, em không đăng!
“Video đó vừa được đăng lên nhóm Facebook trường Eden, bởi tài khoản nặc danh tên Thỏ Ngọc. Giờ thằng Thuận đang nằm viện, vật vã đòi chết. Ba mẹ nó đang gào thét, xới tung sở cảnh sát. Haizz… Thời gian không còn nhiều. Nếu hôm nay mày không tìm ra nhóm đó, tao cũng bó tay…”
Tắt máy, tôi cau mày suy nghĩ. Ba người kia im lặng nhìn tôi, chờ đợi. Tôi hít sâu, vắn tắt kể lại diễn biến mới. Áp lực như núi đè xuống, nghẹt thở.
Chúng tôi lập tức chia làm hai nhóm. Tôi và Thanh Thuỷ đi tìm Tám Mèo. Phương và chị Vi liên hệ Đại ca Long xin giúp đỡ.
Tôi và Thuỷ mất gần một tiếng để tìm đến khu nhà bạn trai Tám Mèo. Hắn sống sâu trong khu lấn chiếm gần Kênh Đôi. Với tôi, địa danh xa lạ, nhưng cảnh tượng nghèo nàn, xập xệ thì quen thuộc. Sóc Trăng còn có nơi tệ hơn thế này nhiều.
Không muốn gây chú ý, chúng tôi gửi xe ở chung cư xa khu, rồi đi bộ vào. Qua mấy con hẻm lầy lội, trước mắt là hàng loạt nhà trọ bằng tôn cũ, rỉ sét, không số. Thuỷ lúc nãy tự tin bao nhiêu, giờ lại nép sát vào tôi, ôm chặt tay.
– Vào hỏi thử xem…
Không ai biết. Chúng tôi tiếp tục đi. Hỏi từng dãy nhà suốt hơn một tiếng, chân rã rời, cổ khô khốc, nhưng chẳng có manh mối nào.
– Vào uống nước chút đi…
Tôi kéo Thuỷ vào một quán nước xiêu vẹo, chỉ có một bàn nhỏ và ba cái ghế. Chúng tôi gọi hai chai nước suối. Chủ quán là người đàn ông chừng 40 tuổi, cao, gầy, bề ngoài chẳng giống pê đê chút nào.
– Chú ơi, con là bà con của anh Hùng Béo… – Tôi mở lời. – Ảnh đưa địa chỉ trong này mà con không biết ở nhà nào.
– Hùng Béo? Chưa nghe bao giờ.
Gã cộc cằn trả lời, rồi tiếp tục rửa ly. Nhưng tôi nhận ra vẻ bất thường trong giọng nói. Tim tôi bắt đầu đập nhanh. Tôi vội kêu tính tiền, kéo Thuỷ đang còn ngơ ngác bỏ đi.
– Sao vậy? Sao không nghỉ thêm chút nữa? Giày sandal của em cứng quá, đau chết được. – Thuỷ giơ đôi chân tấy đỏ, giày trắng dính đầy bùn.
– Ừ, ráng thêm chút nữa.
Tôi dẫn Thuỷ đi vòng, rồi âm thầm quay lại, nấp gần quán nước. Gã đã lấy hai chai nước suối để lại lên kệ. Hắn ngồi trên ghế, nhưng vẻ mặt lo lắng, bồn chồn. Một lúc sau, hắn hậm hực dọn hàng, rồi đi sâu vào con hẻm.
– Không phải chính Hùng Béo mà chúng ta đang tìm đấy chứ? – Thuỷ thì thầm.
– Chắc không. Hùng Béo làm tạp vụ khách sạn, đâu có mở quán nước. Nhưng gã này chắc chắn有问题…
Hắn đi vào một lối nhỏ, vừa một người lọt. Tôi không dám đi sát, nhưng sợ hắn rẽ ngang. Giờ này, đây là hy vọng duy nhất.
Qua vài hẻm sâu hun hút, gã bất ngờ quay lại. Tôi lập tức kéo Thuỷ nép sát vách nhà. Vài giây sau, tôi nhìn lại – gã đã biến mất. “Không thể nào!” Tôi chạy tới, soi xét, phát hiện khe hở giữa hai vách nhà. Dưới nền đất ẩm, còn in dấu dép lê – loại mà gã đang đi.
– Suỵt… – Tôi ra hiệu im lặng, rút điện thoại, chuyển sang chế độ im lặng.
Tôi hít sâu, ngửi thấy mùi nước tiểu nồng nặc. Tôi đi trước, Thuỷ theo sau, chậm rãi luồn vào khe hẹp. Qua một khúc rẽ, bị che bởi vách tôn rỉ, cảnh vật trước mắt thay đổi. Trước mặt chúng tôi là bờ kênh đen ngòm, bốc mùi hôi thối. Một thân dừa mục đóng cọc, thành bến đò tạm. Ở xa chừng 60 mét, tôi thấy gã đàn ông ngồi trên chiếc ghe nhỏ, lặng lẽ chèo sang bờ bên kia.
– Không xong! Quay lại ngay!
Tôi thúc giục Thuỷ, hai đứa vội vã trở ra. Tôi nhắm hướng gã đi, kéo Thuỷ chạy theo đường bộ. Tôi không muốn bỏ lỡ cơ hội, nhưng cũng không dám lao xuống dòng kênh kinh tởm để bơi theo. Chạy hơn trăm mét, tôi tìm một lối nhỏ xuống bờ kênh. Thấy gã vẫn đang chèo, tôi quay lại, tiếp tục truy đuổi bằng đường bộ. Lên lên, xuống xuống, hơn 15 phút sau, tôi thấy chiếc ghe neo dưới gốc xà cừ, bên một căn nhà xiêu vẹo. Gã đã biến mất vào bên trong.
– Giờ sao đây? – Thuỷ lo lắng.
Tôi cau mày suy nghĩ. Bỗng linh cảm lóe lên. Tôi rút điện thoại, mở Google Maps. Chấm xanh chỉ vị trí hiện tại. Tôi ước tính 120 mét về hướng Bắc, đánh dấu vị trí căn nhà.
– Về lấy xe. Mình đi đường khác.
Vòng ra bãi xe xa, Thuỷ đã lấm tấm mồ hôi, mặt ửng đỏ vì hồi hộp. Lên xe, tôi dò theo bản đồ. Đường chim bay chưa tới trăm mét, nhưng vì có kênh, chúng tôi phải vòng qua cầu sắt, mất hơn 2 cây số. Sang bờ bên kia, cảnh vật vẫn xập xệ, tiêu điều.
Tôi để Thuỷ trông xe, còn mình đi vào con hẻm gần nhất, theo đúng bản đồ. Năm phút sau, vị trí trên điện thoại gần sát chấm đỏ. Trước mặt tôi là một túp lều – nếu gọi được là nhà. Mái nghiêng, sắp sập, vách tôn thủng lỗ chỗ như trúng đạn. Tôi nép sát vách, tránh những lỗ tròn để bóng không lọt vào trong.
“Ưm… Cưng còn giận em hả?!”
Một giọng nũng nịu vang lên trong nhà. Tôi nổi da gà. Tôi chọn một lỗ nhỏ, hé mắt nhìn vào.