Số Đỏ
Chương 36: Bẫy và Sự Thật
Số Đỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 36 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bên trong ngôi nhà cũ, một người đàn ông ngồi dựa lưng vào cột gỗ, vẻ mặt tức giận lộ rõ. Bên cạnh anh ta, một thiếu niên khoảng 17, 18 tuổi với khuôn mặt sáng sủa, đẹp trai đến mức khiến tôi bất ngờ. Nếu cậu ta không mặc chiếc váy ngủ ren của phụ nữ mà thay bằng quần jeans nam tính, tôi và Phương có lẽ đã bỏ chạy theo không kịp. "Mày lại ghen tị với một thằng pê đê, thật oái oăm quá."
"Hừ… Tránh tôi ra…" – Người đàn ông vẫn còn giận dỗi.
"Em yêu ai… không lẽ anh không biết…" – Thiếu niên chồm tới, đặt môi lên môi người đàn ông.
"Mẹ ơi!" Tôi suýt nôn ra đĩa cơm tấm vừa ăn buổi trưa. Tôi thấy mình thật ngốc, đang yên ổn bỗng lại chui vào ngóc ngách này nhìn trộm hai thằng pê đê hôn nhau. Nhưng vừa định bỏ đi, một giọng nói vang lên từ trong nhà khiến tôi dừng chân.
"Đã nói bao nhiêu lần… Không chơi với con Tám mèo kia mà em có nghe đâu?! Bây giờ thì hay rồi. Trốn chui trốn nhủi…"
Đôi mắt tôi sáng lên, vui sướng như điên. Qua lời của người đàn ông, tôi chắc chắn mình vừa tìm được một trong những kẻ đã cùng Tám mèo tham gia vụ hiếp dâm kinh tởm đó.
"Người ta chỉ ham vui chút thôi mà… Em chỉ đứng xem có làm gì đâu?!"
"Anh mà tin em được anh chết liền… Đứng xem… Đứng xem…"
"Thôi mà… Xin lỗi mấy ngày rồi còn giận nha… Mà anh mới nói… chỉ là hai đứa kia nhỏ như sinh viên thôi… có phải cảnh sát đâu… Có thể tụi nó tìm Hùng béo là thật thì sao?"
"Chưa chắc đâu… Đừng tưởng bở… Cả tuần này cứ ở nhà yên cho anh…"
Ngay lúc ấy, điện thoại tôi rung lên. May mắn là tôi đã tắt âm thanh. Tôi rút điện thoại ra, thấy số của Thanh Thuỷ, nhíu mày rồi tắt đi. Nàng chắc đang chờ lâu, không còn kiên nhẫn nữa.
Tôi ghé sát điện thoại vào lỗ hổng trên vách tường, phóng to hình ảnh thiếu niên và bấm chụp. Rồi nhắn tin cho anh Tín: "Đối tượng tham gia cùng Tám mèo, nam, tuổi 17 – 18", kèm theo vị trí căn nhà.
"Nhưng mà… không được… Thứ Sáu anh Tùng đã hẹn em rồi…" – Giọng thiếu niên nỉ non bên trong.
"Anh anh cái gì? Sao không ở với nó luôn đi…" – Người đàn ông gắt lên, đầy ghen tuông.
"Trời ơi, sao tui khổ vậy nè…" – Thiếu niên mếu máo. – "Em đi bán thân để lấy tiền nuôi ai?! Có phải cho em mua sắm hay chưng diện gì đâu?!"
"Thôi… Thôi… Nín… Ngoan anh thương…" – Người đàn ông vỗ về.
"Thương yêu cái gì?? Hở ra là ghen tuông… Người ta làm tới… giáo viên ưu tú trường Hồng Nghĩa, còn muốn bỏ tiền ra thuê nhà riêng cho em… Em không thương anh thì sao phải ở trong cái xó xỉnh này hả?!"
Lúc này, điện thoại tôi lại rung lên. Tôi thấy số Thanh Thuỷ liền tắt đi.
Bỗng dưng đầu óc tôi trống rỗng, chỉ còn vang vọng lời than khóc của thiếu niên: "Thứ Sáu anh Tùng đã hẹn em… giáo viên ưu tú trường Hồng Nghĩa…" Đây là chuyện gì chứ?!
Chợt nhớ đến vẻ yếu đuối sợ hãi của tên Tùng đêm qua, tôi có chút nghi ngờ. Lại nghĩ đến câu chuyện cô Ngọc Nhi kể lại, tôi càng thêm chắc chắn. Và bây giờ sự thật đã hiện rõ… Thầy Tùng, giáo viên ưu tú, tấm gương sáng của trường PTTH Hồng Nghĩa, lại là người thuộc giới tính thứ ba.
Mọi chuyện trở nên hợp lý. Không một người đàn ông nào cam tâm nhường người yêu của mình cho kẻ khác, dù kẻ đó là bố đẻ mình. Hắn phải dùng cô Ngọc Nhi như bức bình phong che giấu giới tính thật của mình. Ông bố đốn mạt của hắn không thể cưỡng lại nhan sắc của con dâu tương lai, trong khi thằng con trai thờ ơ vô cảm.
Tôi cảm thấy mình vừa chạm đến một bước đột phá quan trọng để lột trần bộ mặt kinh tởm của cha con tên Tùng. Nhưng mặt tôi bỗng tối sầm. Tôi hối hận đã gửi vị trí thiếu niên cho anh Tín. Nếu anh bắt hắn, cơ hội mong manh duy nhất của tôi sẽ vuột mất. Làm sao đây?!
Điện thoại rung lên lần nữa… Lại là Thanh Thuỷ. Tôi tắt máy, bắt đầu bực mình vì sự thiếu kiên nhẫn của nàng.
Tôi hít sâu một hơi, bình tĩnh suy nghĩ. Dù thiếu niên này không bị bắt, tôi hầu như cũng không có cơ hội nào. Kết quả tốt nhất có lẽ là theo dõi và báo cảnh sát khi tên Tùng và thiếu niên này đi khách sạn. Dù sao thì tội mua bán dâm cũng chỉ là phạt tiền hành chính, chẳng có ý nghĩa gì.
Tôi chán nản lắc đầu, quay người đi ra. Lầm lũi bước theo lối cũ, đến chỗ đậu xe, tôi bỗng sững người. Thanh Thuỷ không biết đã đi đâu, không còn bóng dáng. Nàng có thể đi đâu chứ?! Chợt nhớ đến những cuộc gọi liên tục của Thuỷ, tôi cảm thấy lo lắng.
Tôi rút điện thoại, gọi lại cho Thuỷ. Không được, nàng đã tắt máy. Tôi bấm lại lần nữa, vẫn không nghe. Bỗng tôi nhận ra có một thư thoại. Vội áp điện thoại lên tai:
"Anh Phong… Em thấy Tám mèo…" – Giọng Thuỷ gấp gáp. – "Hắn đeo khăn che mặt, nhưng em thấy hình xăm Kitty trên vai hắn… Em gọi anh không được. Bây giờ em sẽ đi theo. Hắn đi bộ về hướng Phà Phú Định…"
– Không… Đừng đi theo…
Tôi vội chạy về hướng bến phà, tay bấm thư thoại thứ hai. Giọng Thuỷ hổn hển, vừa đi vừa nói:
"Em gửi xe ở Bãi của bến Phà Phú Định. Tám mèo đi vào con hẻm nhỏ bên trái… Phía trước là tủ thuốc lá nhỏ… Khoan đã… Hắn đi đâu rồi… Á… Bỏ tay… Buông tôi ra…"
"Không xong rồi…" Tôi nghiến răng chạy thật nhanh. Thanh Thuỷ chắc đã bị Tám mèo bắt. Hắn biết mặt nàng, có lẽ đã biết nàng đang truy tìm hắn. Vừa chạy, tôi vừa bật chế độ chia sẻ vị trí (share location) trên điện thoại cho Phương và anh Tín.
Chạy được ba trăm mét, tôi lướt qua bãi xe, rẽ vào bến. Chưa bao giờ tôi đặt chân đến đây, chỉ biết qua bản đồ. Nơi đây rộng lớn hơn tôi tưởng, những chiếc xà lan chở hàng đậu dài nối đuôi nhau. Người xe lên xuống tấp nập không ngớt. Tôi nhanh chóng thấy một con hẻm nhỏ trước cổng bến, có một bà lão ngồi trước tủ thuốc.
Tôi đi ngay vào… Con hẻm nhỏ, được tạo thành bởi vách tường rào của bến phà và vách gỗ sau dãy nhà dân. Nó như lối tắt dẫn sang nơi khác, không phải đường vào nhà ai. Tôi bước sâu vào, không quá nhanh, đủ đề phòng cú tập kích bất ngờ từ những ngã rẽ khuất.
"Đây là…"
Tôi dừng lại, nhìn một chiếc sandal trắng lấm bùn đất. Nhận ra đây là giày của Thanh Thuỷ, lòng tôi trầm xuống. Tôi vội đi tới. Qua hết con hẻm, tôi gặp khoảng sân trống. Không còn dấu vết của Thuỷ. Tôi nhíu mày suy nghĩ. Thanh Thuỷ không nhỏ bé, bị bắt đi với một chân không giày… Ít nhất phải hai người đàn ông. Họ không dại mang cô gái bị khống chế ra đây, khoảng sân rộng không che chắn. Thanh Thuỷ chắc đang bị nhốt đâu đó trong dãy nhà tôi vừa đi qua.
Tôi quay lại. Con hẻm dài khoảng 300 mét, những căn nhà ọp ẹp sát khít như rừng lau không khe hở. Tôi ước tính có vài trăm căn. Nhìn bầu trời chiều gần tối, tôi lo lắng. Làm sao tìm ra Thuỷ trong nơi hỗn độn này.
Bỗng tôi nảy ra một ý nghĩ liều lĩnh. "Nếu không thể tìm ra Thuỷ, mình có thể để chúng mang mình đi gặp nàng." Từ chỗ giày của Thuỷ, tôi chọn một hẻm tối đi vào. Vừa đi, tôi che miệng làm loa gọi lớn:
"Thuỷ ơi… Em ở đâu?!"
"Thuỷ ơi… Em đang ở đâu?!"
Qua ngôi nhà đầu tiên, tiếng hô của tôi khiến nhiều người chú ý. Vô số ánh mắt nhìn tôi với đủ cảm xúc: tò mò, bực tức, nghi hoặc… Nhưng không ai hỏi han. Những kẻ sống nơi tối tăm không quan tâm đến mọi thứ xung quanh. Tôi đã biết như thế. Tôi gọi tìm người, không mong Thuỷ trả lời, mà để bọn họ biết tôi đã tới.
"Thuỷ ơi, em đang ở đâu?!"
Vừa đi, tôi cảm thấy vài ánh mắt khác thường đang theo dõi. Con mồi đã gần dính câu…
"Ê…" – Có tiếng gọi sau lưng, tôi quay lại.
Sau lưng tôi là một gã đàn ông cao lớn, vai u thịt bắp, môi bôi son nổi bật trên cằm xanh rì của lớp râu cạo nhẵn… khiến tôi thấy ghê ghê cả người.
– Phải anh tìm con bé mặc quần jean áo sơ mi trắng không?! – Giọng ồm ồm cố tỏ ra nhỏ nhẹ.
– Đúng rồi! Anh thấy bạn tôi ở đâu sao?! – Tôi ra vẻ mừng rỡ hỏi dồn.
– Anh cái gì chứ?! – Hắn lầm bầm, rồi ngoắc tay tôi. – Đi theo tui, tui thấy nó bên kia…
Tôi gật đầu lia lịa, vội bước theo. Đi qua hai ngõ nhỏ bằng một người. Tôi nhận ra mình bước vào lối đi nhỏ, ngăn cách bởi vách tôn sét rỉ và gỗ mục. Dường như không còn ánh mắt nào nhìn thấy tôi và gã đàn ông trước mặt. Gã bỗng dừng lại, quay đầu nhìn tôi… Tôi nhíu mày ngạc nhiên. Chợt từ ánh phản chiếu trong mắt gã, tôi thấy một vật thẳng dài từ phía sau lao xuống đầu mình với tốc độ cực nhanh… Tôi chỉ kịp nghiêng đầu, hai vai gồng cứng vồng lên.
"Chát"…
"Đau ah" Cơn đau buốt trên vai và sau đầu khiến tôi choáng váng. Tôi ngã dụi về phía trước, thẳng vào hai cánh tay hộ pháp của gã đàn ông phía trước.
"Mang nó đi nhanh…" – Một giọng nói khác ồm ồm vang lên.
Tiếng lục đục của khúc gỗ bị ném xuống đất… Rồi hai chân tôi bị giở lên, cả người nâng bổng đi tới. Tôi nhắm chặt mắt, nghiến răng chịu đựng. Khoảnh khắc vừa rồi tôi đã dùng vai đỡ phần lớn lực của cú đánh từ phía sau. Dù gáy trúng đòn, tôi không bất tỉnh như bọn chúng nghĩ.
"Mở cửa…"
Hai gã đã tính toán đoạn đường đưa tôi về, chỉ vài chục thước từ chỗ tôi bị đánh lén. Cánh cửa tôn rung động rồi mở ra… Tôi bị mang vào trong, ném xuống nền đất, một bên mặt đập xuống ê ẩm.
– Ưm… ưm…
Tôi nghe thấy tiếng ư ử tắc nghẽn của con gái bị nhét khăn trong miệng bên tai. Tôi nhận ra giọng của Thanh Thuỷ, thầm thở phào nhẹ nhõm. Nàng chắc hoảng sợ khi thấy tôi bị mang vào ném xuống đất như heo chết. Tôi không nhìn Thuỷ, càng không thể để nàng biết mình đang giả vờ.
Hai ba người bắt đầu dùng dây trói chân tay tôi lại, tôi không hề phản kháng. Nhiệm vụ của tôi đến đây có thể nói là hoàn thành. Điện thoại tôi vẫn ở chế độ chia sẻ vị trí… Tôi có thể giả ngất nằm đây chờ hai nhóm người giải cứu. Nhưng mọi việc không đơn giản như tôi nghĩ…
"Chị Bảy, giờ mình làm gì với hai đứa nó…" – Giọng ỏn ẻn của Tám mèo vang lên.
Chắc hắn và đồng bọn đều ở đây. Và kẻ có tiếng nói quyết định là chị Bảy. Lúc này một giọng the thé vang lên:
"Thì chờ đến mai ghe lên, mình đi lánh nạn vài tháng… Hai đứa nó cứ trói ở đây! Tới lúc chúng nó thoát được thì mình đã đi xa mãi tới đâu rồi…"
"Chị Bảy, em thấy…" – Giọng gã đàn ông dẫn tôi vào ổ mai phục nói. – "Con nhỏ kia thì thôi đi… Còn thằng này… hắc hắc… Đẹp trai lại cứng cáp như vậy… Hay là…"
"Ha ha… tùy tụi mày thôi… Tao thấy nó cũng nóng rang cả người…"
"Mẹ ơi… Không phải chứ?!” Tôi kêu gào trong đầu. Trăm lần, ngàn lần tôi không nghĩ mình lại tự dâng mình cho bọn bệnh hoạn. Tôi chỉ nghĩ đến sự an toàn của Thanh Thuỷ, lại không ngờ rằng kẻ bị nguy hiểm lại chính là mình. Biết vậy, tôi đã không để chúng trói tay chân mình… Ôi… kiếp chim lợn lần này sẽ ô nhục muôn đời sao?!
– Ưm… – Thanh Thuỷ vô lực phản đối.
Một bàn tay thô kệch túm lấy dây nịt tôi bắt đầu cởi. Tôi nghiến răng, hít một hơi thật sâu, hai mắt mở ra tràn ngập tức giận… Cả người bất động chợt vùng lên. Hai chân trói chặt đạp mạnh vào mặt gã đàn ông bên cạnh.