Số Đỏ
Chương 39: Mật thư và niềm ao ước
Số Đỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 39 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phần 39
Bác giám thị nghe tiếng ồn ào liền quay lại, cốc cho tôi và Vân Nhu hai cái đau đến tận óc. Nàng xoa xoa đầu, nhăn nhó, đôi mắt nhìn tôi đầy trách móc.
Phòng giám thị là một căn phòng nhỏ nằm giữa hai dãy Khối 12 và 11, sát cạnh nhà vệ sinh. Tôi chưa bao giờ bước chân vào đây, nhưng cũng nghe đồn đây là nơi “đen đủi”. Phạt quỳ, chống đẩy, viết kiểm điểm, lên bảng vàng… đều là chuyện nhỏ, nhưng bị bắt ngồi im trong phòng giám thị vài tiếng mới là chuyện lớn. Vừa bước vào, tôi hiểu ngay vì sao lại có những lời đồn như thế. Dù nhà vệ sinh trường luôn sạch sẽ, nhưng với số học sinh đông đảo và ý thức kém… À, mùi khai của nước tiểu thật khó chịu quá.
Vân Nhu nhíu mày, vẻ khó chịu rõ rệt. Tôi khịt mũi nhìn bác giám thị, chợt nhận ra lý do vì sao người bác lại teo tóp như vậy. Bác chỉ hai chiếc ghế gỗ sát tường, nói:
– Ngồi xuống đó.
Vừa bước đến, bác lại tiếp tục:
– Thôi, con bé kia ngồi đó. Em qua bên này.
Tôi cười khổ, ngồi xuống đối diện Vân Nhu. Chẳng có thêm yêu cầu nào khác. Bác giám thị ngồi sau bàn gỗ, chân gác lên góc bàn, mở tờ báo ra đọc.
Bất chợt, mắt tôi nheo lại. Ở góc tờ báo là bức hình năm người đàn ông xếp hàng cầm bảng số như tội phạm. Vấn đề là tôi nhận ra họ. “Báo chí nhanh thật!”
Dưới ánh mắt tò mò của Vân Nhu, tôi lén khom người lại gần bàn giám thị. Tiêu đề in đậm trên tấm hình hiện ra trước mắt:
“Khởi tố vụ án hiếp dâm nam sinh viên Đại học…”
Lướt qua năm gương mặt quen thuộc trong ảnh, tôi nhíu mày. “Sao chỉ có năm người thôi?!” Tôi vẫn nhớ rõ là anh Tín đã bắt thêm một gã trai trẻ tuổi. Tại sao hắn không có mặt trong ảnh?! Tiếc là không thể giành lấy tờ báo, tôi đành quay về chỗ ngồi. Vân Nhu bên kia vẫy tay hỏi, tôi giả vờ ngây ngô không có chuyện gì.
Ngồi không lâu, tôi lén rút điện thoại nhắn tin hỏi anh Tín. Chẳng bao lâu, tin nhắn trả lời của anh hiện lên:
“Thằng đó dùng CMND giả, tuổi thật dưới tuổi vị thành niên… Để bớt phiền phức, cấp trên cho thả nó đi…”
“Oh…” Tôi sững người, ngồi thừ ra. Trong đầu chợt hiện lên gương mặt điển trai giả dối của Tùng – giáo viên ưu tú của Hồng Nghĩa. Tim tôi đập thình thịch. Đúng lúc đó, giọng khàn đặc của bác giám thị vang lên:
– Phạt mà còn chơi điện thoại à?! Đưa cái điện thoại đó lên đây…
Tôi tiu nghỉu bước đến đặt điện thoại lên bàn, rồi quay về chỗ ngồi. Vân Nhu nhìn tôi hậm hực, che miệng nín cười.
Bỗng nhiên, bác giám thị ngồi thẳng dậy, gấp tờ báo cầm gọn trong tay đứng lên.
– Hai đứa ngồi im đó. Tôi đi vài phút rồi quay lại…
Vừa nghe bác nói xong, tôi vội đứng dậy, lấy lại điện thoại trên bàn, rồi cười tủm tỉm đi về phía Vân Nhu.
– Coi chừng bác quay lại đấy… – Vân Nhu lo lắng nhìn ra cửa.
– Còn lâu lắm… – Tôi ngồi xuống, nắm bàn tay nhỏ nhắn của nàng.
– Sao anh biết lâu?! – Vân Nhu muốn rút tay lại, nhưng không được, đành để tôi nắm.
– Kẹp tờ báo vào nách, dáng đi lúng túng như thế này chỉ có thể là đang làm chuyện đại sự thôi. Mà toilet giáo viên thì xa lắm, cách tận sân trường. Không biết có rơi rớt dọc đường không…
– Hi hi… Trời ơi… Vô duyên quá… – Vân Nhu che miệng cười.
Nhìn gương mặt xinh tươi cười của nàng, tôi chợt dâng lên cảm giác yêu thương mãnh liệt. Chẳng đợi lâu, tôi chồm tới, ghìm đôi môi hồng của nàng lại…
– Anh… Đừng… – Vân Nhu ngượng đỏ mặt, đẩy tôi ra.
– Anh nhớ em lắm… Cho anh hôn đi… Cùng lắm hai đứa đứng cột cờ chung… – Tôi thì thầm.
– Ưm… Anh hư quá…
Vân Nhu vòng tay qua cổ tôi, đôi môi hé mở đón lấy chiếc lưỡi nghịch ngợm của tôi. Mùi hương quen thuộc thân thương của nàng làm trái tim tôi rung động. Chiếc lưỡi nhỏ nhắn của nàng xa cách chỉ một tuần mà nức nở lưu luyến như vậy. Hai đôi môi cùng tuôn trào bao nỗi nhớ nhung, say mê quên cả trời đất. Tôi ôm ghì lấy cơ thể mềm mại của Vân Nhu, luồn tay vào tà áo dài, mân mê cặp mông tròn trịa mê người của nàng. Vân Nhu nhắm nghiền mắt, thở hổn hển, toàn thân mềm nhũn trong vòng tay tôi.
“Ah hem”.
Đột nhiên, tiếng đằng hắng vang lên ngay ngoài cửa. Vân Nhu giật bắn người đẩy tôi ra. Tôi vội vã chạy về chỗ ngồi, hít một hơi thật sâu. Nhìn ra cửa, không thấy ai bước vào. Tôi đang phân vân thì nghe tiếng nói chuyện bên ngoài.
“Cô Nhi giờ này không có lớp hen…” – Giọng bác giám thị nói.
“Dạ, tiết sau con mới dạy… Chào bác nhé. Con về phòng chuẩn bị một chút…”
Tôi bàng hoàng nhận ra giọng nói ấy là của cô Ngọc Nhi. Tiếng đằng hắng vừa rồi chắc là cô cố tình nhắc nhở tôi. À… Tối qua tôi vừa tiến thêm một bước nhỏ với cô, sáng nay lại bị cô bắt gặp trong tình huống như thế. Đầu tôi hơi tê tê đau nhức như vừa bị heo đá húc.
… Bạn đang đọc truyện Số đỏ tại nguồn: http://truyensextv99.com/so-do/
Năm nay, với quyết tâm nâng hạng môn bóng đá của trường, thầy hiệu trưởng không chỉ tập trung tăng cường lực lượng đội bóng, mà còn lần đầu tiên thành lập đội cổ vũ nữ cheerleader. Việc tuyển chọn toàn bộ những hoa khôi của các khối khiến tôi không quá ngạc nhiên khi thấy tên Vân Nhu và Thanh Thủy xuất hiện trong danh sách. Vân Nhu vốn tính cách điềm đạm, không thích tham gia những hoạt động ồn ào, nhưng nhờ sự nài nỉ, van xin thậm chí dọa nạt của Thanh Thủy, nàng đành chấp nhận.
Chiều hôm nay, lúc 16h00, sẽ là buổi họp mặt đầu năm của đội bóng và đội cổ vũ.
Sau giờ tan học, vì Vân Nhu và Thanh Thủy đều ở xa, không muốn về nhà. Tôi vui vẻ nhận vai trò “hoa sứ giả” đưa hai nàng đi ăn. Tôi cũng rủ Phương, nhưng thằng ấy nhất định từ chối với lý do thuyết phục: đưa chị Vi đi học. Thấy mặt nó vui phơi phới, tôi thầm cảm thán: “Quái nhân ắt phải có quái nhân trị.”
Ba đứa hai xe. Tôi chở Vân Nhu chạy song song với Thanh Thủy tìm chỗ ăn trưa. Ánh nắng đổ xuống mặt đường nóng hầm hập. Cả ba đứa đều mồ hôi lấm tấm đầy trán. Tôi chọn một quán mát mẻ có máy lạnh dừng xe lại.
Hai mươi phút sau, chúng tôi tiêu diệt gọn hai thố cơm niêu, một đĩa cá thu mắm xoài, một đĩa sườn kho, một đĩa bó xôi xào tỏi và một tô canh cá thác lác. Ba đứa đều no căng thỏa mãn.
– Bây giờ đi đâu?! Mới một giờ kém rồi… – Thanh Thủy nhìn đồng hồ hỏi.
– Uống cà phê đi… Được không? – Tôi quay qua Vân Nhu hỏi.
– Em sao cũng được mà. – Nàng vui vẻ đáp.
– Uống cà phê nhiều thì một tiếng thôi… không lẽ dật dờ đến chiều bốn giờ sao? – Thanh Thủy bĩu môi không đồng ý.
– Karaoke vậy?! – Tôi gợi ý.
– Thôi đi, Karaoke không uống thì ca không hứng, mà uống thì chiều đi không ổn lắm…
Tôi nhướng mày, thật không biết Thanh Thủy muốn gì. Cái này không được, cái kia cũng không xong… Về nhà ngủ cho rồi.
Thanh Thủy như đọc được suy nghĩ của tôi, hai mắt lấp lánh đầy ngụ ý, nói:
– Ba đứa mình đi khách sạn… ngủ đi.
– Trời ơi. Nhu không đi đâu. – Vân Nhu tức khắc phản đối.
– Ngủ thôi mà… – Thanh Thủy kéo tay Vân Nhu nói. – Có tớ ở đó… bà có muốn làm gì anh Phong cũng đâu làm được, đúng không?
– Phì… vô duyên. Nhu làm gì anh Phong chứ?! – Vân Nhu phì cười, hai gò má đo đỏ nhìn tôi.
– Hơn nữa trời nắng như thế này… Lang thang ngoài đường cả buổi trưa, người nhớp nháp… Có chỗ tắm qua một cái không phải thích chết được sao?! – Thanh Thủy cố thuyết phục.
Nghe đến động từ “tắm”, hai mắt Vân Nhu thoáng động tâm, thoáng nhìn qua tôi cắn môi không biết nói gì. Tôi cười toe toét, nhún vai nói:
– Giờ này ăn no bụng, anh thấy đánh một giấc là thoải mái nhất. Hai người muốn tắm rửa gì tùy… Anh cam đoan, nếu em không kêu anh vào tắm chung, anh dứt khoát nằm yên một chỗ mà ngủ.
– Sẽ không kêu anh đâu, đừng lo…