38. Chương 38: Lời cầu hôn ngộ nghĩnh

Số Đỏ

Chương 38: Lời cầu hôn ngộ nghĩnh

Số Đỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 38 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng thứ Năm, ngày trở lại trường học.
Tiết học đầu tiên hôm nay thật nhàm chán. Môn Sinh học chẳng hề phù hợp với tôi. Tôi nghĩ môn học này nên là những sinh vật to lớn, có thể sờ mó được, như những con vật cưng trong truyện tranh – chứ chẳng phải những khái niệm trừu tượng như gen, di truyền khiến tôi thấy chán ngắt. Tôi chống cằm nhìn sang Vân Nhu. Cô ấy vẫn bình thản nghe giảng, như thể tôi chẳng tồn tại vậy.
"Nhu ơi! Cho anh xin lỗi được không?! Ít nhất cũng cho anh một cơ hội."
Tôi viết trên mảnh giấy, đẩy sang phía cô. Vân Nhu vội thu tay về, không thèm nhìn. Tôi lại cầm mảnh giấy trở về, cúi đầu vẽ thêm một trái tim lớn bị nứt đôi. Tôi nhẹ nhàng đẩy sang lần nữa. Vân Nhu mím môi, lại thu tay về. Tôi tiếp tục đẩy mảnh giấy chạm nhẹ vào khuỷu tay cô ấy. Bất chợt, cô ấy nhớ ra điều gì, viết lên mảnh giấy một câu:
"Anh đánh nhau bị thương rồi nghỉ học hai ngày phải không?! Mặt anh còn sưng kìa."
Tôi nhận lại mảnh giấy, vui mừng trả lời:
"Em quan tâm đến anh. Phải chăng em đã tha thứ cho anh rồi?"
Vân Nhu không trả lời ngay. Cô ấy im lặng một lúc lâu, rồi mím môi viết một loạt chữ dài. Cô đẩy mảnh giấy ngược lại cho tôi. Tôi chưa kịp bắt lấy thì mảnh giấy đã trượt khỏi bàn, rơi ngay chân thầy Phước – giáo viên môn Sinh học. Tôi chết điếng, người như đông cứng lại.
"Ah…" – Vân Nhu tái mặt, hoảng hốt.
"Đây là của ai?!
Thầy Phước nhìn xuống chân, nghiêng đầu cúi xuống nhặt. Thầy chưa kịp chạm vào mảnh giấy thì Vân Nhu bất ngờ lao đến, giật lấy thật nhanh. Tôi cũng không kịp phản ứng thì Vân Nhu đã đứng trước mặt thầy, mảnh giấy vo tròn trong lòng bàn tay giấu sau lưng:
"Là của em… Em xin lỗi."
"Đưa đây tôi xem…" – Thầy Phước trầm giọng, chìa tay ra.
Cả lớp im phăng phắc, đôi mắt đổ dồn về phía Vân Nhu, tò mò nhìn thứ cô ấy nắm chặt trong tay:
"ĐƯA ĐÂY CHO TÔI…"
Tiếng thầy Phước hét lên khiến Vân Nhu sợ hãi, người co rúm lại. Nàng siết chặt mảnh giấy, run rẩy nhưng kiên quyết không buông.
"Tờ giấy đó là của em…"
Tôi đứng lên, đến bên cạnh Vân Nhu. Vòng tay ra sau lưng cô, nhẹ nhàng mở những ngón tay nhỏ ướt mồ hôi của nàng, lấy ra mảnh giấy đã nhăn nhúm.
"Đưa đây…" – Thầy Phước chìa tay về phía tôi.
"Xin lỗi thầy, em không đưa được…" – Vừa nói xong, tôi bỏ mảnh giấy vào miệng, nhai nhèm rồi nuốt xuống.
"Oh… Trời ơi…"
"Viết gì mà bí mật thế?!
"Thì kiểu như: ‘Em vừa mua được một thùng bao cao su giảm giá…’"
"Thô bỉ quá…"
Cả lớp ồn ào bàn tán về hành động bất thường của Vân Nhu và tôi. Thầy Phước tức giận, mặt đỏ gay, ngón tay run run chỉ vào mặt tôi:
"Em… Hai em… Được lắm… Ra khỏi lớp tôi ngay lập tức… Tôi sẽ báo với thầy Đạt để có hình thức kỷ luật thích đáng."
Vân Nhu cúi đầu đi trước, tôi lẽo đẽo theo sau. Không hiểu sao bị phạt mà lòng tôi lại lâng lâng, thoải mái vô cùng. Vân Nhu dừng lại cạnh cửa lớp, tôi kéo tay cô nói nhỏ:
"Đi thôi…"
"Đi đâu?!" – Vân Nhu giật tay lại, hỏi.
"Căn tin chứ đi đâu?! Đứng đây làm gì?!
Vân Nhu ngơ ngác nhìn tôi như gặp người ngoài hành tinh, cố nén cười nhưng vẫn nghiêm túc:
"Thầy bảo ra khỏi lớp là đứng đây chịu phạt đó… Không phải muốn đi đâu thì đi… Đòi đi căn tin, tưởng bở à."
"Ha ha… Vậy thì đứng thôi…" – Tôi gãi đầu, nhe răng cười.
Tất nhiên tôi không ngây thơ đến mức không biết chuyện này. Quỳ gối, đội viên gạch, ngậm thước… tôi đã thử đủ kiểu. Lần này tôi chỉ muốn tìm cơ hội để chọc Vân Nhu mở lời thôi.
"Em coi bộ rành vụ này nhỉ…" – Tôi quay sang hỏi.
"Không có đâu. Đây là lần đầu tiên…" – Vân Nhu khoanh tay, nói nhỏ. – "Cũng may không phải quỳ. Năm trước mấy bạn phải quỳ gối đó… Nghe nói sau khi phụ huynh phản ánh nên không phải quỳ nữa."
"À ra vậy… Thật ra đứng ngoài này có em bên cạnh anh thấy rất vui…"
"Anh đứng một mình đi… Em không thấy vui. – Vân Nhu bước xa tôi, hậm hực nói.
Tôi bước theo bên cạnh, hỏi nhỏ:
"Mới nãy em viết gì?! Anh chưa kịp xem."
"Không biết. Quên rồi…" – Vân Nhu quay đi, trả lời cộc lốc.
"Không nói thì anh lấy ra xem thôi…"
"Anh…" – Vân Nhu nhìn tôi ngạc nhiên, rồi nghĩ đến điều gì, mặt đỏ bừng, gắt khẽ. – "Anh… kinh tởm quá đi."
Tôi chưng hửng, đưa tay lên miệng, lấy ra mảnh giấy vo tròn còn ướt.
"Em nghĩ đi đâu vậy?! Anh có nuốt đâu chứ?!
"Anh… Đáng ghét…" – Vân Nhu đỏ mặt, nghiến răng đá tôi một cái đau điếng.
"Ah hem…" – Tôi cầm mảnh giấy đưa lên, lấy giọng.
"Không được đọc lên…" – Vân Nhu gắt lên.
"Ừ… Đọc nhẩm cũng được.
"Em suy nghĩ mấy ngày nay… Thanh Thuỷ cũng nhận lỗi do Thuỷ chủ động khi anh đang say… Em sẽ tha thứ cho anh, nếu anh cho em thấy một tình cảm chân thành…"
Tôi hít sâu một hơi, lòng vui sướng nhìn Vân Nhu cúi đầu, hai gò má đỏ bừng. Tôi muốn ngay lập tức ôm lấy cô hôn thật nhiều vào hai gò má xinh xắn ấy. Tôi chợt nảy ra ý tưởng. Quay qua, lặng lẽ gấp mảnh giấy thành hình chiếc nhẫn… Cầm trong tay, tôi quay lại, gọi nhỏ:
"Vân Nhu…"
"Dạ…" – Vân Nhu đáp khẽ, quay sang.
Trước ánh mắt ngạc nhiên của cô ấy, tôi bất ngờ quỳ xuống một gối, nâng cao chiếc nhẫn giấy có hình trái tim trên mặt.
"Anh làm gì vậy?! Trời ơi…" – Vân Nhu há hốc mồm kêu lên.
Nhìn gương mặt đỏ bừng của cô ấy, tôi rất nghiêm túc nói:
"Vân Nhu, em làm người yêu của anh được không?!
Cô ấy cắn môi, mặt đỏ bừng nhìn sâu vào mắt tôi. Cô gật đầu thật khẽ, đôi mắt long lanh nước. Tôi nhẹ nhàng cầm tay cô, đeo lên ngón áp út chiếc nhẫn giấy còn ướt nước miếng của mình.
Ngay khoảnh khắc thiêng liêng ấy, hạnh phúc vỡ òa… Bỗng nhiên từ xa có tiếng còi ré vang:
"Toét toét… Anh chị kia… Làm trò gì vậy hả?!” – Bác giám thị hổn hển chạy tới.
"Ồ… ồ… A… a…"
Chưa hết, bất ngờ lúc này tiếng ồ ồ ồ vang vọng từ các dãy lớp học. Vô số học sinh nhốn nháo chồm ra cửa sổ, đưa điện thoại lên chụp hình, hô vang về phía chúng tôi: "Kiss… Kiss đi…" Dù khá xa, tôi vẫn nghe rõ vô số tiếng hô vang cả trường.
Thầy cô các lớp đều ra khỏi cửa, nhìn ngơ ngác. Thầy Phước và cả đám bạn học dù không chứng kiến vẫn nhốn nháo chạy ra.
Vân Nhu hoảng hốt, úp mặt vào hai lòng bàn tay, xấu hổ chết người. Ngón tay cô vẫn đeo chiếc nhẫn giấy của tôi. Dù lòng vui sướng khấp khởi, tôi vẫn ngượng ngùng gãi đầu. Tôi không ngờ màn ‘cầu hôn chân thành’ của mình giữa hành lang trường lại gây hiệu ứng lớn như thế.
Sau khi giải thích với thầy Phước vài câu, bác giám thị ngoắt tay về phía chúng tôi:
"Hai anh chị đi theo tôi…"
Vân Nhu nhéo tôi một cái, rồi líu ríu bước theo. Tôi nhe răng nhếch miệng vì đau, nhưng lòng sướng lâng lâng, lẽo đẽo đi theo cô. Đi hết hành lang dài, Vân Nhu cúi đầu che miệng hỏi nhỏ:
"Người yêu và bạn gái khác nhau thế nào?!
Tôi nghiêng đầu qua cô, thì thào giải thích:
"Người yêu là trao cho nhau tất cả, chia sẻ cuộc sống, không giấu diếm nhau bất cứ chuyện gì…"
"Trao cho nhau tất cả là trao cái gì?!" – Vân Nhu hỏi tiếp.
"Là… Là… như anh trao cho em cả tinh thần lẫn thể xác…"
"Phì… anh chỉ giỏi nói ngược… Anh trao cái gì chứ?" – Vân Nhu đỏ mặt phì cười.
"Ờ thì… trao qua trao lại…" – Tôi nhe răng cười.
"Vậy bạn gái thì sao?!" – Cô ấy lại hỏi.
"Ờ… thì cũng trao cho nhau tất cả và…"
"Cái gì vậy?! Sao làm gì của anh cũng phải trao tất cả vậy?! Em không chịu đâu?!
"Ha ha… Có thể thương thương…"