4. Nguyên tắc sắp xếp chỗ ngồi

Số Đỏ

Nguyên tắc sắp xếp chỗ ngồi

Số Đỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lễ khai giảng kết thúc. Đám học sinh nối đuôi nhau tiến vào lớp. Chỉ mười phút sau, sân trường trở nên vắng vẻ. Vài giám thị bắt đầu dọn dẹp sân khấu, trả lại không gian quen thuộc cho ngôi trường.
Lớp học mới của tôi nhìn chung chẳng khác gì nơi tôi từng học. Những dãy bàn gỗ dài nối tiếp nhau. Bảng trắng, bút lông… Projector im lìm trong góc.
Tôi vừa định ngồi xuống cuối lớp bên cạnh Quyền mập thì thầy Đạt cất tiếng:
– Tuấn Phong… Em ngồi trên này… chung bàn với Vân Nhu.
Tôi quay lại, bất ngờ trước sự sắp xếp này. Thầy Đạt chỉ vào cô gái ngồi cạnh Vân Nhu:
– Thuỳ Dung, em chuyển xuống hàng ba cuối lớp…
"Tại sao thế ạ?" – Tôi và Thuỳ Dung cùng lên tiếng.
– Tuấn Phong từng học dưới tỉnh… À, thành phố Sóc Trăng… – Thầy Đạt giải thích. – Tôi không nói học lực em yếu, nhưng ở Sài Gòn, áp lực học tập cao hơn nhiều. Em cần cố gắng mới theo kịp, chưa nói đến thi đại học.
Thầy nhìn sang Vân Nhu và Thuỳ Dung:
– Vân Nhu là lớp phó học tập. Tôi muốn nhờ em hỗ trợ Phong sớm bắt nhịp. Em có ý kiến gì không?
Vân Nhu gật đầu nhẹ:
– Dạ, em hiểu rồi.
Thế là định mệnh đưa đẩy, tôi lại ngồi chung bàn với Vân Nhu – cô gái đã va phải tôi sáng nay. Mùi hương thơm ngát của nàng lại xộc vào mũi tôi.
Buổi đầu tiên, chúng tôi không học bài mà dành thời gian phổ biến nội quy trường, phân công học sinh hỗ trợ quản lý lớp. Về cơ bản chẳng khác gì năm trước… nhưng với tôi, đó là những điều mới mẻ.
Lớp trưởng là Trang, cô gái cao ráo gần bằng tôi. Lớp phó học tập là Vân Nhu, tôi đã biết. Thủ quỹ lại chính là Thuỳ Dung, người vừa phải chuyển chỗ vì tôi. Còn lớp phó trật tự là Văn Khiêm – kẻ từng cười nhạo xuất xứ của tôi ngoài sân trường.
– Này… bạn Phong. – Vân Nhu bất ngờ gọi nhỏ bên tai tôi.
Tôi quay lại, thấy nàng lảng tránh ánh mắt.
– Sao gọi "bạn"?! Sáng nay còn gọi "anh" mà…
– Phì… – Vân Nhu cười, vẻ mặt bớt căng thẳng. – Bạn còn chưa xin lỗi mình đâu đấy!
– Ơ… Ai xông vào tôi mà tôi phải xin lỗi?!
– Hứ…
Vân Nhu tức tối muốn cãi, nhưng không biết nói sao. Nàng mím môi, đổi đề tài:
– Hồi lớp 11, Phong học yếu môn gì?
– À… Hình học, tin học, đại số, vật lí, hoá học, tiếng Anh… – Tôi đếm trên đầu ngón tay.
Vân Nhu tròn mắt theo dõi, môi đỏ dần nở ra…
– À… thêm môn địa lí nữa… – Tôi thêm.
– Sao… sao bạn học yếu vậy ạ?! – Vân Nhu trợn mắt.
– Sao yếu?! – Tôi giả vờ ngạc nhiên. – Mấy môn đó tôi toàn điểm cao.
– Ah… Vậy tốt… vậy tốt rồi…
Vân Nhu thở phào, tay vỗ vỗ khiến hai bầu vú nảy lên xuống. Tôi nhìn không chớp mắt.
"Này… Tập trung các bạn…"
Một giọng hô lớn vang lên cuối lớp. Mọi người quay lại. Văn Khiêm đứng đó, ánh mắt kiêu ngạo nhìn quanh:
"Theo nhiều bạn trong lớp… Chúng ta sẽ tổ chức buổi karaoke sau giờ học…"
– Eh, chưa thu tiền đâu… – Thuỳ Dung giơ tay.
Văn Khiêm phẩy tay:
"Ăn chơi không nên ngắt quãng. Không để tiền bạc cản trở niềm vui. Hôm nay sẽ do tôi và… bạn Tuấn Phong mới chuyển lớp chiêu đãi mọi người. Phong có ý kiến gì không?"
Tôi ngỡ ngàng nhìn quanh. Vô số ánh mắt đổ vào tôi, mang đủ sắc thái: thương hại, thông cảm, thậm chí là hả hê. Vân Nhu nhìn tôi, môi khẽ mấp máy không thành lời: "Đừng đồng ý…". Tôi nhìn Văn Khiêm, bắt gặp ánh mắt đắc ý của nó. Trước sự ngạc nhiên của mọi người, tôi đứng lên.
– Phong cũng ủng hộ ý kiến của bạn Khiêm. Cảm ơn bạn đã tạo cơ hội cho mình. – Tôi quay sang thầy Đạt. – Cũng xin thay mặt các bạn, em mời thầy tham gia cùng chúng em…
Cả lớp ồn ào hưởng ứng:
– Thầy đi đi!
– Đi ngay đi!
Thầy Đạt vẫy tay:
– Các em đi chơi đi. Thầy có việc phải về… Nhớ đi sớm về sớm, cẩn thận khi chạy xe.
Vừa dứt lời, mấy cô gái hét lên:
– Thầy lại hẹn cô Ngọc Nhi rồi… Thầy quên trò… Bỏ chúng em…
Thầy Đạt đỏ mặt vì bị trêu chọc. Tôi mới biết thầy chưa vợ và đang theo đuổi cô Ngọc Nhi.
Khi tiếng cười dịu xuống, Văn Khiêm vẫn chưa nguôi giận:
"Mọi người có ý kiến chọn địa điểm không? Để bạn Phong đề xuất nhé…"
– Ừ… tùy Phong.
Tôi cảm thấy khó chịu vì bị nhắm vào. Tôi không thích im lặng trước kẻ xúc phạm mình. Tôi nói:
– Hay đến Nmode vừa ăn vừa hát đi. Chỗ đó cũng được.
Lời tôi vừa dứt, cả lớp im bặt. Vân Nhu há hốc nhìn tôi, nháy mắt:
– Điên à. Chỗ đó đắt nhất thành phố.
Tôi nhún vai không nói. Tôi biết đến đó nhờ chị Thuỳ Vi chỉ. Mấy hôm ở Sài Gòn, mỗi lần đi qua chỗ đó, chị lại nói: "Đây là karaoke sang nhất, đắt nhất Sài Gòn". Tôi không hỏi chị đã vào chưa. Tôi định ngày nào đó sẽ mời chị đi chơi… nhưng mấy hôm nay quan hệ giữa chúng tôi thay đổi, tôi thấy ngại không dám mở lời.
Cả lớp xì xào bàn tán. Chỉ có Văn Khiêm im lặng, mặt sượng xanh. Nó quay sang mấy thằng bạn:
– Mấy đứa có bao nhiêu tiền, đưa hết đây tao mượn!
Tôi không biết nỗi lo của Văn Khiêm, vẫn bận trò chuyện với Vân Nhu.
– Cậu thường đến Nmode lắm hả? – Vân Nhu tò mò.
– Không. Chưa đi bao giờ. – Tôi thành thật.
– Trời ơi… Chỗ đó đắt kinh khủng! Cậu gan thế!
– Ha ha… Cứ coi như tôi gan lớn đi.
Thực ra tôi không biết nhiều về Sài Gòn. Nhưng tôi hiểu các quán ăn chơi ở thành phố Rạch Giá – Sóc Trăng tôi đều biết rõ. Từ khi phong trào nuôi tôm bùng nổ, đại gia chân đất mọc lên như nấm. Rất nhiều ông chủ Sài Gòn đổ xô đầu tư giải trí. Điển hình là nhu cầu thể hiện địa vị cao của họ. Họ sẵn sàng trả tiền cao hơn chỉ để uống cùng loại bia… May mà ba tôi không thuộc dạng đó. Sinh ra ở Sài Gòn, ông luôn hiểu giá trị thật của con người. Chính vì thế, tôi bị đưa đến đây học, trong khi bạn bè cùng tuổi dưới đó vẫn tiếp tục ăn chơi bất kể ngày đêm. Dù không hài lòng, tôi vẫn khâm phục quyết định của ba.
Chuông tan học vang lên, cả lớp ùa ra. Khoảng ba mươi đứa tham gia. Vân Nhu cũng đi. Tôi có cảm giác nàng đi vì tôi. Dù đúng hay sai, tôi thấy vui.
Mọi người ùn ùn ra bãi xe. Văn Khiêm tự tin trở lại, nhưng khi nhìn thấy chiếc xe SH Ý 2018 Sport edition của tôi, mặt nó biến sắc:
– Mịa ơi… Xe ba trăm triệu hả?!
Quyền mập xuýt xoa quanh xe tôi, sờ sờ vuốt vuốt. Đám con trai xì xầm:
– Cưỡi xe ba trăm triệu… Giàu thiệt!
Tôi cười khổ. Biết gây sự chú ý như thế, tôi đã bảo ba đổi xe. Với tôi, chiếc xe này bình thường, chỉ để tiện di chuyển trong thành phố. Thời buổi này, muốn khoe thì phải dùng ô tô. Tôi thầm nghĩ mình cần cẩn thận hơn, điều chỉnh cách suy nghĩ đã ăn sâu bấy lâu.
Văn Khiêm tức giận, hô hào kéo mọi người đi trước. Chỉ còn Quyền mập ngoái đầu:
– Sao chưa đi?!
– Tao chờ Vân Nhu… Sao chưa thấy? – Tôi nhìn quanh.
– À, Vân Nhu đi xe đạp, bãi xe đạp ở cổng sau… – Quyền nói, cười gian. – Muốn bị ăn đập hả?!
– Tao đâu có… Chạy trước đi… Tao theo sau.
Tôi vòng đầu xe ra cổng sau. Cánh cổng đã đóng, bên trong chắc học sinh đã ra hết. Tôi miết mắt hướng Nmode chạy đi. Chưa qua hai ngã tư, tôi đã thấy dáng Vân Nhu thướt tha. Tà áo dài trắng phất phơ theo bước chân nàng. Nhìn bờ mông tròn căng của Vân Nhu, tôi thấy cổ họng khô khốc… Tôi hiểu tại sao vòng ba nàng hút hồn đến thế. Nàng đi xe đạp. Tôi chạy chậm phía sau, ước gì được đặt tay lên bờ mông ấy mà đẩy nàng lướt đi.
– Oh, Phong. Sao không đi trước?
Vân Nhu quay ngang, ánh mắt ngạc nhiên xen vui vẻ.
– À, định chờ Nhu đi chung cho vui…
– Mình đạp chậm lắm. Phong đi trước đi…
Thấy nàng lau nhẹ giọt mồ hôi trên trán, tôi thấy lòng trào dâng chút thương xót.
Tôi đề nghị:
– Còn xa lắm. Hay Nhu gửi xe, tôi chở đi…
– Thôi, không được đâu. Nhu không thích ai chở…
Vân Nhu cười nhạt, lộ hàm răng trắng như ngọc. Tôi gật gật. Tôi biết, như Quyền nói, Vân Nhu có rất nhiều người theo đuổi. Chỉ cần nàng nói, sẽ có vô số đứa đưa rước mỗi ngày… với điều kiện họ không sợ bị ăn đập như tôi.
Thế là dưới hàng me già cỗi ven đường, tôi để xe chầm chậm bên cạnh Vân Nhu. Hai đứa trò chuyện hòa hợp như đã quen lâu.
"Rẹt… Rẹt… Rẹt…"
Xe Vân Nhu loạng choạng rồi dừng lại. Tôi quay ngoắt lại. Nàng nhăn mày nhìn sợi xích trùng xệch. Nàng ngẩng đầu cười gượng:
– Xui quá… Nhu không đi được rồi. Phong đi đi, để mấy bạn đợi.
– Không được… Để tôi sửa. Dễ lắm. – Tôi gạt chống xe, bước xuống.
– Thôi, dơ lắm… Lát vô Nmode, người ta thấy cười cho.
Vân Nhu ngăn tôi, nhưng tôi vẫn làm. Tuột xích, kéo ra khỏi líp, mắc vào mắt đĩa, nghiêng chống xe quay tròn. Vân Nhu tròn mắt nhìn, rồi mỉm cười tươi. Nhìn đôi môi đỏ mọng, răng trắng thẳng tắp như ngọc trai, tôi bần thần. Tôi muốn ôm ghì lấy nàng ngay giữa đường vắng, ngậm kín đôi môi ấy.
Như cảm nhận ánh mắt tôi, Vân Nhu thoáng đỏ mặt cúi xuống. Thấy hai bàn tay dầu nhớt của tôi, nàng phì cười, lục tìm khăn giấy:
– Dơ rồi… Nhu lau cho…
Tôi đưa tay ra. Nàng cầm, lau từng ngón… Mái tóc nàng đen óng, phủ trước trán. Tôi ngửi được mùi hương quen thuộc từ sáng nay.
– Phong này…
Vân Nhu ngẩng đầu, ánh mắt mê say của tôi gần kề. Nàng lùi lại, đỏ mặt:
– Ừ… – Tôi quay đi, ngượng cứng.
– Nhu chỉ muốn nói… Phong không chịu đi trước. Mà Phong kề thế này thì mấy bạn chờ lâu. Hay là… – Vân Nhu ấp úng. – Nhu gửi xe lại đây… rồi…
– Được chứ. Như vậy tốt hơn.
Tôi tán thành ngay. Tôi dắt xe Vân Nhu vào bãi. Trở lại, lấy ra chiếc nón bảo hiểm của chị Vi.
Vân Nhu cẩn thận cất thẻ xe, nhận nón. Nàng rút ra một sợi tóc dài, không nói gì, đội lên đầu tôi.
Tôi kéo ga thật từ tốn. Khoảng cách giữa chúng tôi không quá xa như kiểu phòng ngừa của chị Thuỳ Vi.
Đến Nmode, đón tôi là đám bạn ồn ào:
– Đánh lẻ lâu quá!
– Tưởng tụi này leo cây rồi!
– Xe đẹp phải chở người đẹp!
Vân Nhu lúng túng phân bua, nhưng bạn bè cứ khăng khăng. Tôi không giải thích, đưa xe cho bảo vệ rồi hỏi:
– Sao mọi người không lên trước? Gọi đồ ăn luôn chứ! Ai cũng đói rồi…
– Ah… Văn Khiêm chờ Phong đó.
– Ờ, cần gì chờ?! Tao đói chết được.
– Nó sợ không đủ tiền trả thôi…
Quyền mập nói huỵch toẹt, khiến mặt Văn Khiêm đỏ bừng xanh tái.
– Mình lên đi.
Tôi không ngại trở thành người dẫn đầu. Tôi đăng ký phòng, gọi món, nước… nhanh chóng trước ánh mắt hâm mộ của bạn bè. Kể cả nhân viên ở đây cũng tò mò nhìn chúng tôi. Họ đưa menu để tôi thấy giá cả rõ ràng – có lẽ để tôi không thể rút lui. Tôi thừa nhận Nmode đắt, nhưng vẫn còn xa mới khiến tôi bận tâm.