8. Chương 8: Lời hứa và sự thật

Số Đỏ

Chương 8: Lời hứa và sự thật

Số Đỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 8 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Cộc cộc… Phong…”
“Phong… Dậy đi học nè con…”
Tiếng gõ cửa vọng từ xa, rồi rõ dần khiến tôi dần tỉnh táo trở lại. Cựa mình tỉnh dậy, ánh mắt sợ hãi của chị Vi hiện ra trước mặt. Đêm qua, cả hai chúng tôi đều tỉnh táo khi chuyện gì xảy ra. Vì thế, giờ đây không có tiếng hét hoảng loạn như trong phim Hàn. Nhưng chúng tôi phải đối mặt với một nguy hiểm đang đến gần…
“Cộc… Cộc… Vi… Dậy đi… Bố bảo…”
Chị Vi kéo chăn che mặt, toàn thân run bần bật. Tôi nằm trên giường, tim như ngừng đập.
“Vi… Cộc… Cộc… Con nhỏ này…”
Tay tôi vặn chìa khóa nghe “lạch cạch”, tim tưởng chừng như ngừng đập. May mắn đêm qua tôi đã khóa trái cửa.
– Chị ra mở cửa đi… Em trốn…
Tôi nói qua tấm chăn đang rung lắc bên cạnh, rồi vội vàng mặc quần áo và chui vào tủ quần áo của chị Vi. Thuỳ Vi lúc này cũng đã bình tĩnh hơn. Chị mím môi, rón rén đứng dậy, thân mình trần trụi vẫn còn ửng đỏ nhiều chỗ. Chị bước đến móc áo, lấy chiếc váy ngủ khoác lên người.
“Vi… Cộc…”
Bác Dũng định gõ thêm thì cánh cửa bật mở. Thuỳ Vi mặt còn ửng đỏ, tóc xộc xệch, lời nói ấp úng:
– Con xin lỗi… Tối qua con hoảng… không ngủ được… nên…
– Hừ, thay đồ đi. Rồi qua gọi thằng Phong cho Bố… Nó sắp trễ học đến nơi rồi. – Bác Dũng nói xong, hậm hực đi xuống cầu thang.
Chị Vi đóng cửa, bấm chốt. Cô như kiệt sức, ngồi sụp xuống sàn. Tôi bước ra khỏi tủ áo, đến bên chị.
– Chị không sao chứ?!
Thuỳ Vi nhìn tôi, như nghĩ đến chuyện hoang dại đêm qua, hai má ửng đỏ, lắc đầu. Tôi ngồi xuống bên cạnh chị, hôn nhẹ lên vành tai đỏ của chị, thì thầm:
– Em về phòng lo đi học nha… Chị ở nhà ngoan… Không được đi lung tung… Tối nay em lại qua.
Chị Vi cười, nắm tay tôi đập nhẹ vào vai, gắt lên:
– Lo đi học đi… Đáng ghét…
… Bạn đang đọc truyện *Số đỏ* tại nguồn: [http://truyensextv99.com/so-do/](http://truyensextv99.com/so-do/)
Tôi đến trường vừa kịp lúc cánh cửa của bác bảo vệ đang đóng. Gửi xe xong, tôi chạy vào lớp.
– Romeo đã đến… Juliet đã chờ cả buổi đó nha…
Vừa bước qua cửa, giọng trêu chọc của mấy cô gái cất lên. Đón tôi là đôi mắt to tròn xinh đẹp của Vân Nhu. Hai má nàng hơi ửng đỏ vì lời trêu chọc, nhưng ánh mắt vẫn nhìn tôi thật sâu. “Em chờ anh…” từ ánh mắt ấy, tôi như đọc được tình cảm nàng dành cho mình.
– Eh hemmm…
Một tiếng hắng giọng đột ngột vang lên sau lưng tôi. Quay lại, tôi thấy một người đàn ông tóc hoa râm, tuổi tác chừng bác Dũng đang nhìn tôi chằm chằm.
– Ah…
Tôi lập tức lao vào lớp. Đám bạn xung quanh đứng lên, che miệng cười khúc khích.
Hôm nay môn đầu tiên của tôi là Giải tích. Và người đàn ông vừa bước vào lớp chính là thầy Hình, giáo viên lớn tuổi nhất trường. Nghe nói thầy đã đến tuổi nghỉ hưu, nhưng trường vẫn ký hợp đồng làm việc ngoài biên chế để giữ chân thầy.
“Toán học giải tích… là ngành toán học nghiên cứu về giới hạn, đạo hàm, tích phân… Phép toán cơ bản của giải tích là ‘phép lấy giới hạn’. Để nghiên cứu giới hạn của một dãy số, hàm số… ta phải ‘đo’ được ‘độ xa gần’ giữa các đối tượng cần xét…”
Tôi say mê lắng nghe những lời giảng của thầy. Toán luôn là thế mạnh của tôi. Đang chìm đắm trong thế giới hàm số, tôi chợt bắt gặp ánh mắt to tròn của Vân Nhu đang nhìn mình. Cô vội quay nhìn lên bảng, vành tai xinh xắn hơi ửng đỏ.
… Bạn đang đọc truyện *Số đỏ* tại nguồn: [http://truyensextv99.com/so-do/](http://truyensextv99.com/so-do/)
Tôi mỉm cười một mình. Rút trong tập ra một tờ giấy trắng, tôi viết: “Tối qua có nhớ anh không?” rồi đẩy qua ngay dưới tay Vân Nhu. Cô cúi đầu đọc, mặt hơi đỏ lên, viết lại: “Không”. Tôi nhìn lướt qua tờ giấy, vờ lơ đãng nhìn lên bảng. Một phút sau, Vân Nhu lén nhìn tôi hai lần… Nàng mím môi, viết thêm mấy chữ bên cạnh chữ “không”. Ánh mắt tôi thoáng qua hàng chữ, mỉm cười, mặt cô đỏ hồng vì xấu hổ.
Hai tiết Giải tích trôi qua nhanh chóng. Chúng tôi có 30 phút giải lao. Thầy Hình vừa bước ra cửa, con Hằng nhanh như cắt chồm lên trước, giật phắt tờ giấy trên bàn tôi. Vân Nhu hoảng hốt lao qua, nhưng đã muộn… Con bé đọc lớn tờ giấy:
*Romeo hỏi: “Tối qua có nhớ anh không?!”, Juliet bẽn lẽn trả lời: “Không… ngủ được vì nhớ anh…”*
– Wah… Tình yêu quá…
– Eh Vân Nhu mới quen có 1 ngày đó… Tính 1 tuần là trao thân luôn ha…
– Ha ha…
– Trời ơi…
Vân Nhu úp mặt xuống bàn, đến vành tai cũng đỏ như gấc chín. Tôi hơi ngượng, cầm lấy tờ giấy lại từ tay Hằng. Tôi nói với đám bạn gái:
– Đừng chọc Vân Nhu nữa… Thích chọc thì chọc Phong đi…
– À, anh Phong nói đó nha… Tui mà chọc là không đứa nào được ghen nha…
Người lên tiếng là Thanh Thuỷ. Trong mắt tôi, cô bé và Vân Nhu đều là hoa khôi của lớp. Vân Nhu thì bẽn lẽn nhu mì, Thanh Thuỷ lại hừng hực như lửa. Hôm qua cô không tham gia buổi Karaoke, tôi cũng chưa nói chuyện với cô bao giờ. Vậy mà hôm nay cô lại chủ động trêu chọc tôi.
Miệng cười tủm tỉm, Thanh Thuỷ bước đến gần tôi, ánh mắt nửa trêu đùa, nửa bối rối…
“Khoan đã Thuỷ ơi, em nghe anh nói một lời…”
Thằng Hùng vừa cất giọng vô đề bài tân cổ giao duyên liền bị Thuỳ Dung vỗ cuốn tập lên đầu, nín tại chỗ.
Tôi vừa buồn cười vừa thấy thú vị. Đứng nguyên một chỗ, nhìn ngón tay Thuỷ vẽ loạn xạ trong không khí trước ngực mình. Vân Nhu bên cạnh cũng ngẩng đầu nhìn trò diễn của Thanh Thuỷ. Cô bé này cao hơn Vân Nhu, dáng người đạt chuẩn “trái chín cây” còn thành thục hơn chị Thuỳ Vi một chút. Thanh Thuỷ quay lại, dựng lưng về phía tôi, từ từ cúi xuống đối mắt với Vân Nhu… Tà áo dài trượt qua một bên, qua lớp quần trắng mỏng tôi thấy vòng mông tròn trịa căng phồng nổi cả gân chiếc quần lót bên trong. Ma quỷ, tôi thấy cổ họng mình hơi khô khan.
Đột nhiên một lực đẩy mạnh từ sau lưng. Hạ thể tôi không chút đề phòng dập thẳng vào bờ mông tròn trịa mềm mại của Thanh Thuỷ. Thanh Thuỷ chưa kịp hiểu chuyện gì thì môi đã chạm môi Vân Nhu.
– Á…
– Á… Trời ơi…
Vân Nhu che miệng, kêu lên. Thanh Thuỷ quay lại nhìn tôi, liếc khối u nổi cộm trên quần tôi mặt thoáng đỏ bừng. Tôi nhún vai vô tội, chỉ tay qua thằng Hùng đang cười hềnh hệch sau lưng tôi. Thanh Thuỷ xắn tay áo, nghiến răng lao vào thằng Hùng, rít lên:
– Mày ngon đứng lại… Bà lột truồng mày…
– Hứa rồi nha… Ha ha…
Thanh Thuỷ đuổi theo thằng Hùng chạy quanh la hét ầm ĩ. Đột nhiên hai đứa dừng phắt lại khi đến cửa. Thanh Thuỷ lùi lại gấp bấy nhiêu. Âm thanh cười đùa của cả lớp cũng im bặt.
Tôi nhìn về phía cửa, mắt híp lại thành một đường thẳng. Khuôn mặt đáng ghét của thằng Phương cười cười nhìn về phía tôi và Vân Nhu. Thằng Phương từ từ tiến vào, kéo theo hơn mười học sinh mặt mũi hung hăng. Tôi nhận ra đám người sau lưng nó không cùng nhóm với những gã lưu manh chúng tôi gặp chiều hôm qua ở Nmode. Rõ ràng đám đó không thể bước vào trường nếu không phải học sinh.
Tôi cũng nhận ra mình đã quá xem mọi việc đơn giản khi nghĩ người đàn ông trung niên quản lý Nmode có thể tác động đến thằng Phương.
– Mày muốn gì?! – Kéo Vân Nhu ra sau, tôi bước lên hỏi.
Thằng Phương bước đến, đá vào chân bàn làm chiếc bàn trước mặt tôi xệch qua một bên. Bút vở trên bàn đổ xuống sàn tung tóe khắp nơi. Tôi siết chặt nắm đấm, im lặng.
– Ha ha… Tao muốn gì sao?! Không nghĩ mày quên nhanh như vậy…
Nó ngồi lên mặt bàn, ngay trước mặt tôi. Vẻ mặt nghênh ngang như tôi không đáng để nó đề phòng. Nó nhìn tôi gằn từng tiếng một.
– Tao muốn đánh tay đôi với mày…
– Ha ha… Không rảnh. Không thể phụng bồi. – Tôi khoanh tay, nhếch mép cười.
Thằng Phương hơi sững người ngạc nhiên vì tôi đơn giản từ chối như vậy. Nó mím môi căm tức nhìn qua Vân Nhu đang núp sau lưng tôi, giọng cười cợt:
– Mày hèn nhát thế sao?! Uổng cho Vân Nhu chọn mày…
– Ha ha… Chỉ có con nít mới dùng mấy kiểu khích tướng như vậy… Tao không phải là anh hùng, cũng chả thích làm anh hùng… Vân Nhu vẫn cứ thích tao đấy… phải không? – Tôi nhìn qua Vân Nhu, nàng đỏ mặt, gật đầu.
Thằng Phương nghiến răng căm tức. Tưởng chừng như nó đã vô phương ép tôi xuất chiến, ánh mắt nó chợt quét qua cuối cùng nhìn thẳng về phía Thanh Thuỷ. Gương mặt Thanh Thuỷ chợt tái nhợt một cách bất thường.
– Tùy mày thôi… Mày cứ làm con rùa rụt cổ đi a… Dù sao tao cũng có đồ chơi mới rồi… Vân Nhu xem như tặng cho mày cũng không sao.
Thằng Phương vừa nói vừa rút điện thoại ra. Nó cầm trên tay chiếc iPhone đời mới nhất vừa ra mắt mấy ngày. Mở khóa điện thoại, nó lướt lướt qua một số tấm hình rồi đưa ra cho mấy thằng đàn em xem. Cả đám ánh mắt tỏa sáng, há miệng cười hô hố…
“Khốn nạn… Anh không thể làm như vậy…”
Đột nhiên, Thanh Thuỷ gào lên, cô bé lao đến, muốn giành lại chiếc điện thoại. Nhưng thằng Phương lại đút điện thoại ngược vào túi, nhếch mép cười.
Thanh Thuỷ nước mắt lăn dài trên má, chợt gục xuống khóc nức nở. Tôi nhíu mày nhìn cô bé, rồi nhìn khuôn mặt đắc thắng của thằng Phương. Tôi đã đoán được nhiều tình tiết trong chuyện này.
Thằng Phương là một công tử ăn chơi, cao to, bảnh bao. Nó theo đuổi Vân Nhu không được vì cá tính hướng nội của nàng. Điều đó không có nghĩa rằng nó không có sức thu hút đối với những đứa con gái khác, như Thanh Thuỷ. Có lẽ những tấm hình kia là bằng chứng yêu đương của hai người. Chính Thanh Thuỷ cũng không ngờ rằng một ngày thằng Phương lại đem nó ra uy hiếp.
Thằng Phương lại đoán đúng cá tính của tôi. Tôi không phải anh hùng, nhưng chưa bao giờ sợ phiền phức. Thanh Thuỷ không phải là gì của tôi, nhưng cô bé là một thành viên của 12A7. Và Phương làm tất cả chuyện này đều nhắm vào tôi.
– Được rồi. Mày muốn thế nào?! – Tôi hất hàm hỏi.
– Tay đôi, không ai can thiệp, sau giờ. Bãi đất trống Phường 2. – Thằng Phương như có chuẩn bị, nói.
– Ok. Vậy đặt cược là gì?
– Mày thắng, tao tặng luôn mày cái điện thoại kia và mớ hình của Thuỷ… và sau này tao không bao giờ đến gần Vân Nhu trong 10 mét… – Thằng Phương nhếch mép cười.
Thanh Thuỷ ngẩng đầu nhìn tôi chờ mong, gương mặt xinh đẹp đã nhòe nước mắt.
– Còn tao thắng, tao lấy điện thoại của mày, trong đó chứa hình hoá đơn và một tấm hình… – Thằng Phương nhìn qua Vân Nhu, âm hiểm cười, chỉ tay vào nàng – một tấm hình khoả thân của Vân Nhu.
– Mẹ… Mày điên rồi.
Tôi điên máu, tóm lấy cổ áo thằng Phương siết chặt, đè ngửa nó lên mặt bàn. Đám đàn em nó lao đến, giằng người tôi ra. Đám con trai lớp cũng ùa vào… Tiếng đấm đá bắt đầu vang lên.
“Mọi người dừng lại hết đi…”
Một tiếng hét lanh lảnh chợt vang lên. Cả đám người hơi dừng lại, vẫn kềm chặt lẫn nhau. Vân Nhu mím môi, mặt đỏ bừng tức giận:
– Đánh nhau trong trường là hạnh kiểm kém đó… Còn một năm nữa thôi. Mọi người quên rồi sao?!
Cơn giận dữ như gặp phải xô nước lạnh. Cả đám hậm hực buông nhau ra. Tôi phủi phủi áo nhìn quanh, có thương tích đáng kể, vài con mắt đỏ ửng, vài cái cúc áo đứt…