Số Đỏ
Cuộc Đấu Định Mệnh
Số Đỏ thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phương phủi sạch bụi trên chiếc áo trắng, khẽ nhếch mép:
– Không cần cãi nữa, tấm hình của Thuỷ chỉ là quà kèm theo. Mày tự so sánh giữa sự tự do của Vân Nhu và cái hoá đơn kia, bên nào nặng, bên nào nhẹ? Tao cần một phần thưởng khác để bù đắp phần chênh lệch.
– Em đồng ý. – Vân Nhu đột ngột lên tiếng.
Tôi giật mình quay sang, bắt gặp ánh mắt kiên định của nàng.
– Em không cần làm vậy. – Tôi cau mặt, giọng trầm xuống. – Nếu...
– Em không sợ. Em tin anh sẽ thắng.
Vân Nhu nhìn tôi, nở nụ cười nhẹ nhàng, bình thản như thể chuyện này chẳng liên quan đến nàng. Trái tim tôi bỗng chốc nặng trĩu, như bị cả một ngọn núi đè lên. Cuộc đánh cược này đã quá lớn – bởi Vân Nhu đã đặt cả niềm tin vào tôi.
– Ha ha… Tốt, tốt lắm… Hẹn gặp lại nhé.
Phương bật cười sảng khoái, nghênh ngang bước đi. Đám đàn em phía sau liếc nhìn Vân Nhu, xuýt xoa rồi đưa tay lên tạo thành khung hình vuông như camera…
“Tách tách…” Ha ha…
Tôi nghiến răng, ánh mắt đầy phẫn nộ dõi theo lũ học sinh hỗn láo kia. Bỗng, một bàn tay nhỏ nhắn, mát lạnh khẽ nắm lấy tay tôi. Tôi cúi xuống, bắt gặp ánh mắt động viên rạng rỡ của Vân Nhu. Nàng bất ngờ nhón chân, trước hàng chục ánh mắt ngỡ ngàng của cả lớp, đặt lên môi tôi một nụ hôn.
– Á đù! – Quyền mập há hốc miệng kêu lên.
– Chát! – Thuỳ Dung giáng ngay cuốn tập vào đầu hắn. – Thô tục quá!
Tôi cứng người, chưa kịp định thần thì Vân Nhu đã rụt lại như tia chớp, ngồi phịch xuống bàn, mặt đỏ bừng chôn sâu vào hai lòng bàn tay.
– Trời ơi, mắt tao đau muốn chết!
– Xương hàm tao trật luôn rồi! Ai đập cái miệng tao lại đi!
– Wah… Lãng mạn quá trời… Hơn cả phim Hàn Quốc!
– Anh Phong ơi… em cũng muốn...
– Ôi… trứng tao rụng lèo tèo loét rồi!
Giữa muôn vàn lời trêu chọc của đám bạn, tôi cũng đỏ mặt đến mức muốn độn thổ. May mắn thay, giờ giải lao vừa kết thúc. Thầy giáo Văn bước vào lớp, không khí mới trở lại yên tĩnh, cho tôi cơ hội suy nghĩ về cuộc chiến chiều nay.
Điện thoại tôi bỗng rung lên. Lén rút ra xem, tôi hơi bất ngờ khi thấy số của Quyền mập. Trong lớp, tôi mới chỉ đưa số cho mỗi nó.
"Mày có học võ không?!"
Tôi hiểu ngay, Quyền đang lo cho trận đấu tay đôi của tôi chiều nay.
"Không. Có cần thiết không?"
"Á đù! Mày không biết thằng Phương là cao thủ taekwondo, đai đen nhị đẳng à?!"
Tôi khẽ rùng mình. Thật sự tôi chưa từng nghĩ đến điều đó. Tôi cứ tưởng thằng Phương chỉ là một tên công tử ăn chơi, như bao đứa con nhà giàu khác. Trong đám công tử Sóc Trăng, tôi tự tin là bất khả chiến bại – bởi tôi mê bóng đá, có thể lực tốt. Nhưng giờ đây, Quyền như đang nhắc nhở tôi rằng, chỉ có thể lực là chưa đủ để đánh bại Phương. Thấy tôi im lặng, Quyền tiếp tục nhắn:
"Tao nghĩ chiều nay mày đừng đi… Dù Vân Nhu có hứa, nhưng mày chưa đánh thì chưa ai dám nói mày thua. Còn cái hình khỏa thân của Thuỷ thì… kệ nó đi. Đám kia cũng không dám đăng lên mạng đâu. Công an giờ truy ra dễ lắm…"
Đọc tin nhắn, lòng tôi ấm áp. Nó thực sự lo cho tôi. Nhưng tôi có nguyên tắc sống của riêng mình…
"Tao hiểu rồi. Nhưng tao phải đi…"
Quyền im lặng rất lâu, rồi mới nhắn lại:
"Tao cũng đi… ủng hộ mày. Có gì tao đưa mày đi bệnh viện…"
Tôi suýt nữa bật cười ngay giữa lớp. Tôi nhắn lại:
"Cảm ơn. Gặp nhau là anh em…"
"Gặp nhau là anh em…"
– +++
Sau buổi học.
Tôi bất ngờ khi thấy đám bạn học theo tôi đến bãi đất trống – nơi hẹn đấu – đông hơn cả lúc đi karaoke hôm qua. Thanh Thuỷ nhất quyết đòi đi, Vân Nhu thì càng không chịu rời, dù tôi đã khuyên hết lời.
Bãi đất trống Phường 2 là tên gọi tự đặt của đám học sinh. Đó là một khu công trình dở dang, bao quanh bởi hàng rào nhôm cao quá đầu người. Bọn học sinh dễ dàng bẻ cong một góc rào để làm lối ra vào, tạo thành một không gian rộng rãi để quậy phá mà không bị người lớn quản lý.
Khi chúng tôi đến, đám của Phương đã sẵn sàng bên trong. Ngoài lũ học sinh lưu manh cùng trường, hắn còn mang theo vài tên hung hãn mà chúng tôi từng gặp ở Nmode.
– Bốp bốp bốp… – Phương bước tới, vỗ tay vang dội.
– Can đảm lắm, can đảm thật… Nhưng hôm nay tao sẽ cho mày biết, can đảm thôi chưa đủ… phải có…
– Mày nói nhiều quá. Bắt đầu chưa?
Bị tôi cắt ngang giữa lời, Phương giận đến sầm mặt. Hắn vung tay, lập tức đám đàn em lùi lại. Tôi chợt nhận ra, không biết từ lúc nào, mình đã đứng giữa sàn đấu.
Sàn đấu là một khoảng đất trống, nền xi măng rộng 60m², cỏ dại mọc tua tủa theo những đường nứt – vô tình tạo thành vạch phân giới.
Phương bắt đầu cởi giày, cởi áo, ném về phía sau cho một tên đàn em. Tôi nhìn thấy cơ thể hắn cường tráng, nở nang hơn bất kỳ tên công tử nào tôi từng gặp. Đến lúc này, mọi sự khinh thường trong tôi đều tan biến. Thằng Phương không chỉ có tiền – hắn còn có thực lực.
Tôi cởi áo sơmi, đưa ra phía sau. Vân Nhu lập tức đón lấy, rồi khẽ bóp tay tôi như lời động viên. Tôi quay lại, gật đầu trấn an nàng.
– Đánh đi! Đánh chết mẹ nó đi!
– Địt mẹ thằng chăn trâu cũng dám ngẩng mặt lên!
– Cho nó ngồi xe lăn về Sóc Trăng đi!
Vừa bước vào trung tâm, đám du côn của Phương đã la hét om sòm. Vì học cùng trường, chúng biết rõ lai lịch tôi. Tôi phớt lờ, càng bị chửi, lửa giận trong tôi càng bùng lên. Trái lại, đám bạn tôi thì im lặng, mặt mày tái mét, lo lắng từng phút.
– Hắc… hắc… Nhìn tư thế mày kìa… Dưới Sóc Trăng gọi cái đó là thủ thế à? Ha ha!
Phương vừa nhún nhảy quanh tôi, vừa chế giễu. Tôi im lặng, chỉ chăm chú quan sát bước chân hắn – chuyển động cực nhanh. Tôi không học võ, nhưng biết rõ thế mạnh của taekwondo nằm ở những cú đá. Chỉ cần sơ sảy một chút, tôi có thể bị hạ gục bằng một cước.
Không chờ tôi tấn công, thấy chọc tức không hiệu quả, Phương bắt đầu ra đòn. Hắn lao tới, ra một chiêu giả, rồi bất ngờ đá thẳng vào ngực tôi. Tôi lừa bước, né người sang bên. Chân hắn lướt qua ngực, để lại vệt bụi đất đen ngòm.
– Hô!
Không dừng lại, hắn mượn đà lao tới, đấm mạnh vào cằm tôi.
“Chát!”
Tôi dùng cẳng tay đỡ. Một lực mạnh khủng khiếp xô tới, người tôi loạng choạng. Cánh tay tê rần, đau buốt. Nhưng Phương không cho tôi cơ hội. Thấy tôi mất thăng bằng, hắn lập tức áp sát.
– Hây da!
Hắn tung người, một cú đá xoáy mạnh xuyên qua hai tay tôi, đập thẳng vào bụng. Tôi hự một tiếng, ngã ngửa trong tiếng thét hoảng loạn của đám bạn. Bụi mù mịt. Tôi lồm cồm bò dậy, ôm bụng, mồ hôi túa ra. Đau… Thật sự rất đau. Tôi phải cố gắng thở mới thấy cơn đau dịu bớt. Vân Nhu nước mắt giàn giụa, muốn lao tới, nhưng bị mấy đứa bạn giữ lại. Tôi xua tay trấn an, rồi đứng lên.
– Ha ha… Thế nào? Biết thằng nhà quê này vô dụng chưa?
Phương khoanh tay, cười khoái trá, quay sang trêu Vân Nhu:
– Em nên xem lại đi… Có khi trên giường nó cũng kém cỏi như vậy… Vậy thì theo anh còn hơn!
Vân Nhu đỏ mặt, lau nước mắt, cắn môi nín lặng. Thanh Thuỷ nghiến răng, nhìn Phương chằm chằm, rồi buông lời chua chát:
– Tưởng ngon lắm sao? Tôi khuyên anh bớt luyện võ đi… Ngày ngày đá đá… đá đến mức thằng nhỏ cũng teo luôn!
– Ha ha… Trời ơi, tao chết mất!
Cả đám bạn tôi cười nghiêng ngả. Lũ du côn bên kia thì nghẹn ứa máu, chỉ có Phương là mặt tối sầm, mắt bốc lửa nhìn Thanh Thuỷ. Con bé sợ run, chui tọt vào đám con gái.
Nhờ màn đấu khẩu này, tôi có chút thời gian nghỉ. Bụng vẫn còn đau khi hít thở. Thực ra, tôi chưa bao giờ nghĩ chỉ dựa vào thể lực là có thể thắng Phương. Tôi có chiến thuật riêng – dựa vào sự chủ quan của đối thủ. Nhưng để mua lấy sự chủ quan đó, tôi phải đánh đổi bằng những vết thương trên cơ thể.
Tôi bước về phía Phương. Ánh mắt hắn nhìn tôi loạng choạng, nụ cười càng thêm đắc ý. Hắn không còn giữ thế thủ, mà bắt đầu vòng quanh tôi như mèo vờn chuột. Bước chân hắn vẫn rất nhanh, đổi vị trí chỉ trong tích tắc. Tôi vừa nhận ra đòn tới, thì mu bàn chân hắn đã quét ngang mặt.
Tôi lập tức ngửa người ra sau. Cú đá nhanh như chớp, để lại một vệt bỏng rát. Tôi rùng mình. Chỉ chậm một khắc, tôi đã ngã tại chỗ.
Không kịp suy nghĩ, một cú đấm trời giáng đập thẳng vào ngực. Chân tôi trượt dài trên nền đất. Ngực đau như nổ tung. Tôi cắn răng, lùi lại.
– Khà khà… Tao sẽ từ từ đập mềm xương mày…
Phương cười khoái chí, lao tới. Hắn giờ đã tin chắc có thể hạ gục tôi bất cứ lúc nào. Hắn bước nhanh như gió, tạo thành màn biểu diễn uy hiếp. Tốc độ cao là tốt, nhưng quá nhanh lại mất cân bằng. Tôi biết hắn sẽ không tấn công ngay.
Đúng như dự đoán. Phương chỉ đi quanh tôi, không ra đòn. Rồi đột nhiên, chân hắn chậm lại… Hai chân song song hướng về phía trước, bỗng chân sau xoay ngang. Tôi lập tức gồng tay thủ trước bụng.
“Phịch!”
Hai tay tê dại, tôi ngã ngửa, lăn vài vòng. Bụi đất bám đầy người, phủ kín cả người tôi…
“Anh Phong… Dừng lại… Dừng lại đi…”
“Không… Buông tôi ra… Anh Phong…”
Tôi thở dốc, bò dậy lần nữa. Ban đầu định giả vờ nằm thêm, nhưng tiếng kêu của Vân Nhu quá lớn. Tôi hoàn toàn có thể tránh được đòn đó, nhưng đã chọn cách đón nhận – để bản thân trông thật thê thảm, khiến đối thủ giảm cảnh giác xuống mức thấp nhất.
– Ha ha… Tao phải khen mày chịu đòn giỏi thật! – Phương nhìn tôi lấm lem bùn đất, cười lớn.
– Gặp đúng thằng trâu rồi đại ca ơi!
– Mịa… Chơi với trâu lâu ngày cũng bị lai đó!
– Ha ha ha!
Tôi phớt lờ tiếng cười chế giễu, chậm rãi bước về phía hắn. Phương nhếch mép, bất ngờ đá ngang vào đùi tôi. Tôi hất người lên, ngã vật ra đất.
– Ha ha… Ha ha…
Tiếng cười chế nhạo vang lên không dứt.
"Anh Phong… Em xin anh… Đừng đánh nữa… Hu hu…"
"Phong, mày không đánh lại nó đâu. Dừng lại đi…"
Tiếng khóc của Vân Nhu, lời can ngăn của Quyền mập – tôi nghe rõ, nhưng không thể dừng lại. Đây là thời điểm quyết định của trận đấu.
Ngay trước mũi chân Phương, tôi từ từ ngồi dậy. Thấy tôi vẫn ngoan cố, hắn nghiến răng lùi hai bước. Chân trụ vững, chân sau vung cao – một cú đá gót chết chóc lao thẳng xuống đầu tôi.
“Không!!!” – Vân Nhu thét lên, ngã khuỵu vào lòng Thanh Thuỷ. Cả đám đông chết lặng, bất lực nhìn.
Ngay giây phút ngàn cân treo sợi tóc, cơ thể tôi bật dậy như lò xo nén cực đại. Tôi dùng vai chặn giữa chừng cú đá từ trên cao. Bắt được chân hắn, tôi đá mạnh vào chân trụ. Phương mất thăng bằng, đầu chúi xuống đất – “Cốp!” – va mạnh xuống nền xi măng. Vừa choáng váng ngồi dậy, hắn đã nhận trọn một cú đấm toàn lực từ tôi. Cú đấm mạnh đến mức đầu hắn đập xuống đất rồi bật lên. Một cú nữa, rồi thêm một cú… Tôi nghiến răng, dồn hết uất hận, tức giận vào từng nắm đấm… Đánh đến khi tay tôi ê ẩm, hai bàn tay đầy máu từ mũi và miệng Phương.
– Mẹ mày… Dừng lại!
Một tên đàn em hét lên, lao tới. Tôi chưa kịp phản ứng thì đám con trai lớp tôi đã ùa lên, bao vây kín tôi và Phương – mặt mũi bê bết máu, hai mắt nhắm nghiền.
– Muốn gì? Đại ca tụi bây thua rồi đó! – Quyền hất hàm, dõng dạc.
Tên kia nhìn Phương bất tỉnh, máu me đầy mặt, ấp úng:
– Thì… thì… thua cũng phải trả người chứ?!
Đám bạn quay sang tôi, ánh mắt đầy phấn khích. Quyền mập vỗ vai tôi:
– Khổ nhục kế… Thâm thật… Thâm lắm anh ơi!
Tôi cười chưa kịp nói gì, thì một bóng trắng lao tới ôm chầm lấy tôi. Vân Nhu áp mặt vào ngực, nước mắt còn đầm đìa.
– Anh không sao mà… – Tôi nhẹ nhàng lau nước mắt cho nàng, thì thầm. – Nhưng em thì có sao rồi đó!
– Em sao chứ? – Vân Nhu chưa kịp hiểu, liền lùi lại.
Cả đám bật cười. Chiếc áo dài trắng tinh khôi của nàng giờ đầy những vệt đất đen nhem nhuốc.
– Khoan đã! – Tôi bỗng hét lớn.
Mọi người quay lại, phát hiện Phương đã bị kéo ra khỏi vòng vây. Một tên đàn em vác hắn lên vai, chuẩn bị rời đi.
– Điện thoại đâu?! – Thanh Thuỷ hối hả hỏi.
Một tên rút điện thoại Phương từ túi, mở khoá, đưa qua. Thanh Thuỷ nhận lấy, siết chặt trong tay, quay sang tôi, run run:
– Cảm ơn anh… Em… sau khi xóa xong… sẽ trả lại anh.
Tôi gật đầu, chợt nghĩ đến một khả năng, lập tức hét lên:
– Ngăn chúng lại! Hình của Thuỷ có thể còn bản sao!
Đám bạn lập tức hiểu ý. Thời đại công nghệ, giữ hình nhạy cảm trong điện thoại – khó đảm bảo không có bản lưu đâu. Văn Khiêm, Quyền mập, Minh Hoà và cả Thanh Thuỷ cùng tám đứa con trai khác lao ra chặn đường.
– Giao hết điện thoại ra! Tụi tao phải kiểm tra!
– Mày điên à! Muốn đánh nhau hả?! – Tên cầm điện thoại Phương gầm lên. – Tụi tao có mười hai người, mày nhìn lại mình đi!
Văn Khiêm và Quyền mập nhặt đá lên. Bên kia rút ra mấy cây côn nhị khúc. Hai phe giằng co căng thẳng.
Ngay lúc đó, Phương – đang nằm trên vai đàn em – bỗng tỉnh dậy. Hắn xua tay, bảo chúng thả xuống. Phương nhổ một bãi nước bọt đầy máu, rồi nhìn tôi:
– Tao chưa từng có hình của Thuỷ. Ngay cả tấm hình trên điện thoại tao cho tụi bây xem cũng không phải của nàng… Nàng đã tin tưởng tao, tao sẽ không làm nhục nàng. Mục đích tao chỉ là lôi mày lên sàn đấu.
– Mày có thể không tin. Vậy thì… tao đưa thêm một điều kiện cuối. Tao muốn tấm hình cái hoá đơn kia… Mày xoá đi, tao đổi lại mười hai điện thoại còn lại. Mày có thể mang về kiểm tra, thậm chí ngâm nước cũng được.
Thanh Thuỷ ngỡ ngàng. Mọi người im lặng suy nghĩ. Riêng tôi, từ lâu đã không còn thiết tha bằng chứng ở Nmode.
– Được. Giao điện thoại ra đây.
Bên kia giao điện thoại. Tôi đưa máy mình cho Phương tự xoá hình. Vài phút sau, giao dịch cuối cùng cũng xong.
Phương nhìn tôi và Vân Nhu bằng ánh mắt lạnh băng, rồi lê bước theo đàn em rời đi.
– Liệu hắn có giữ lời không? – Vân Nhu ôm chặt tay tôi, giọng lo lắng.
Tôi mỉm cười nhìn nàng:
– Anh tin rằng, ngay cả lưu manh cũng có quy tắc riêng. Hãy để thời gian trả lời.