Kiếp trước, Trầm Nguyệt chìm đắm trong tình yêu sét đánh với Triệu Kiến Lung. Nàng là ánh dương duy nhất rọi sáng thế giới u tối, lạnh lẽo của chàng. Chàng tham lam muốn độc chiếm, muốn giam giữ vầng sáng ấy cho riêng mình. Bất chấp luân thường đạo lý, chàng cướp nàng khỏi lễ đường, giấu kín ở nơi chỉ hai người biết. Mối tình ấy là bản giao hưởng của yêu và hận, một kẻ cuồng si chiếm hữu, một người lại kiên quyết không thể buông bỏ thù hận, khép chặt trái tim. Bức tường im lặng lạnh lẽo dựng lên giữa họ, để rồi nàng thà hóa ngọc nát, quyết chấm dứt tất cả. Ôm lấy thân thể lạnh băng của người yêu trong vòng tay, Trầm Nguyệt mới thấu tận cùng nỗi đau hối hận. Thế giới không nàng còn tăm tối hơn cả cái chết. Chàng nguyện uống cạn canh Mạnh Bà, quên đi tất thảy, hẹn kiếp sau vĩnh viễn không gặp lại. Nhưng định mệnh trớ trêu, hay bởi mối sơ tâm quá sâu nặng chưa dứt, chàng được ban cho một cơ hội trở về bảy năm trước. Kiếp này, Trầm Nguyệt quyết tâm lùi thật xa, giữ khoảng cách tuyệt đối. Chàng tin rằng, chỉ cần ánh sáng nhỏ bé ấy không chạm vào màn đêm u tối của mình, nàng sẽ được bình an, hạnh phúc trọn đời. Thế nhưng, trời không chiều lòng người. Khi bị kẻ thù truy sát đến đường cùng, chàng lại vô tình gặp lại nàng. Tiểu cô nương Triệu Kiến Lung mười bốn tuổi với tấm lòng thiện lương, bất chấp lời cảnh cáo lạnh lùng của chàng, không chỉ cưu mang mà còn tận tay chăm sóc vết thương. Dù chàng cố tình dùng thái độ tệ bạc, dùng những lời lẽ mập mờ để đẩy nàng ra xa, nhưng ánh sáng nhỏ bé ấy vẫn không hề run sợ, từng bước, từng bước, tiến sâu vào bóng tối cô độc của chàng. Trầm Nguyệt đã cố gắng kìm nén, cố gắng lùi lại, cố gắng giữ vững lời thề "nguyện không gặp lại". Nhưng trái tim chàng, một lần nữa, lại không thể chiến thắng được định mệnh. Kiếp trước, Trầm Nguyệt yêu nàng. Kiếp này, Triệu Kiến Lung yêu chàng. Vẫn là nàng, nhưng lại chẳng phải là nàng của ngày xưa. Bởi lẽ, đúng người, đúng thời điểm, chàng không còn là bóng tối nuốt chửng, còn nàng nguyện ý dùng ánh sáng của mình sưởi ấm tâm hồn chàng. Tựa như sợi sơ tâm đã nối liền từ ngàn kiếp, kéo vầng trăng tĩnh lặng thoát khỏi mặt hồ lạnh lẽo. Trải qua bao dâu bể, ôm nàng trong vòng tay, che mưa che gió, chàng tin rằng, chỉ cần có ánh sáng nhỏ bé ấy, bóng tối sẽ chẳng còn đáng sợ nữa.