15. Chương 15: Bộc Lộ Tình Ý

Sơ Tâm Chưa Dứt

Chương 15: Bộc Lộ Tình Ý

Sơ Tâm Chưa Dứt thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Triệu Kiến Long đứng sững người, sững sờ như bị sét đánh, ánh mắt ngẩn ngơ nhìn lại nụ cười tinh nghịch của Hạ Xảo Xảo và vẻ mặt trầm mặc của Trầm Nguyệt. Hắn quay về rồi, liệu có phải như Tả Hoan đoán, hắn trở về chỉ vì muội?
Những lời nói hắn nghe được trước đó, nhất là câu cuối cùng: "Nếu biết chàng ở đây, ta sẽ không nói ra." Làm sao hắn có thể biết được? Chỉ có thể là Trầm Nguyệt thất vọng tột cùng. Nàng đã vượt ngàn dặm xa xôi trở về, vậy mà lại thấy nàng đang thân mật bên cạnh kẻ khác. Lời của Hạ Xảo Xảo: "Không thể nào" như một nhát kiếm cắt đứt trái tim hắn, cảnh cáo hắn rằng hành động của mình thật ngu ngốc.
"Đừng nghĩ đến Giáo chủ nữa, ta thấy Triệu cô nương và Tả Hoan thật là trai tài gái sắc, trời sinh một đôi."
"Ngươi nói bậy bạ gì vậy?" Triệu Kiến Long mới sực tỉnh thấy Tả Hoan đang đỡ lấy cánh tay nàng, vội vã tránh ra. Nàng nhìn Trầm Nguyệt, mọi người đều nhìn thấy ánh mắt nàng, nhưng Trầm Nguyệt như không nhận ra, lạnh lùng nói: "Muội đi xem bệnh tình của cô ta."
Hạ Xảo Xảo nhanh chóng kéo Triệu Kiến Long vào phòng, ngăn chặn lời nàng sắp nói ra.
Nàng không ngờ hắn lại quay về thật. Lòng nàng bỗng trở nên bối rối, chưa kịp chuẩn bị thì Trầm Nguyệt đã biến mất. Hắn thật sự đi rồi sao? Nếu hắn quay về vì nàng, vậy….
Triệu Kiến Long rút cánh tay khỏi Hạ Xảo Xảo đang định bắt mạch: "Bệnh của ta không liên quan đến ngươi."
Nụ cười trên môi Hạ Xảo Xảo bỗng cứng đơ. Nàng quay sang nhìn Tả Hoan đang bước vào, trong lòng lạnh buốt nhưng vẫn cười: "Ta cũng chẳng muốn trị bệnh cho kẻ không cần thiết, nhưng lệnh của Giáo chủ ta không thể không nghe. Ngươi đừng làm khó ta. Tình lang của ngươi đang ở đây, ngươi sợ gì chứ?"
Lời của Hạ Xảo Xảo Trầm Nguyệt đều nghe thấy hết. Nếu nàng hiểu lầm, liệu nàng còn dám hỏi hắn về tâm tư? "Hạ cô nương không cần nói thêm nữa. Ta với Giáo chủ của cô không hề thân thiết. Huynh ấy sao phải sai ngươi trị bệnh cho ta? Để huynh ấy tự đến nói. Nếu không, bệnh của ta không cần chữa nữa."
Triệu Kiến Long và Tả Hoan đều dùng mạng đánh cược với tâm tư của Trầm Nguyệt.
Tả Hoan nhìn người con gái ăn mặc lạ lùng, dung mạo xinh đẹp, lại không phải người Trung Nguyên, bỗng nghĩ đến sâu độc tuyệt vời vốn nổi danh ở Miêu Cương. Lẽ nào Sức Tâm Hoàn có thể dùng sâu độc để trị độc?
Trầm Nguyệt quay về, chứng tỏ hắn không đoán sai. Nhưng điều khiến hắn bất ngờ là Triệu cô nương cũng có ý với hắn. Sao hai người không thể bên nhau? Chẳng lẽ có sự cản trở của người phụ nữ đứng trước mặt này, khiến họ hiểu lầm nhau?
*Truyện được dịch và edit bởi Sắc - Cấm Thành. Đăng tải duy nhất tại lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là bản copy. Thường bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.*
Lúc Tả Hoan tìm Trầm Nguyệt, hắn đã lên ngựa, xem ra chân chưa đứng vững hắn muốn quay về. Trầm Nguyệt không hề để ý, vẫn kiên trì đuổi theo vài dặm, khiến hắn không thể không dừng lại.
"Trầm Nguyệt, ta nói sự thật. Nói xong, ta lập tức rời khỏi đây."
Trầm Nguyệt nắm dây cương, vẻ mặt cao ngạo lạnh lùng như cũ.
"Triệu cô nương đang chờ đợi mòn mỏi trong phủ."
Trầm Nguyệt không hề lay động, thân thể chuyển động là muốn rời đi. "Giữa hai người có ý với nhau, sao lại không nói thẳng ra?"
Tả Hoan thấy mắt Trầm Nguyệt thoáng hiện tia lửa, nhưng sau đó lại che giấu. Hắn ít khi lộ ra sự kỳ vọng. "Huynh có thể quay về, sao không đứng trước mặt muội ấy nói một câu? Triệu cô nương không chịu để vị nữ tử mà huynh đưa về trị bệnh, nếu hôm nay huynh đi rồi, ngày sau đừng quay về nhặt xác muội ấy."
Trong đêm tối, không nhìn thấy Trầm Nguyệt đang run rẩy. Hắn không dám đối diện vì sợ hãi. Có thể là báo ứng, năm xưa hắn đã làm ác mộng của nàng lâu như vậy, hôm nay hắn lại nhớ đến những chuyện cũ, trở thành chướng ngại của chính mình. Nửa đêm tỉnh dậy sau giấc mộng, hắn mới tỉnh ngộ, hối hận về những tội nghiệt trước kia, coi như đền tội, bắt buộc phải cứu nàng.
"Ngươi đi đi, không cần lo cho ta." Triệu Kiến Long đuổi Hạ Xảo Xảo ra, đóng cửa phòng lại, thân thể trượt xuống, chỉ đến khi nghe tiếng bước chân rời đi, nàng mới để nước mắt rơi.
Nàng nhớ đến Trầm Nguyệt lúc nóng lúc lạnh, lúc cứu nàng hắn không màng tất cả, lúc không để ý nàng hắn như không nhìn thấy, mỗi lần nàng dũng cảm bước đến, hắn lại lạnh nhạt khiến nàng nản lòng.
Tiếng gõ cửa lại vang lên. Nàng cố gắng không để tiếng khóc truyền ra ngoài.
"Mở cửa."
Triệu Kiến Long ngẩn người, hoài nghi mình nghe nhầm, sau đó yên tĩnh một hồi, không còn tiếng động. Nàng lại để mặc nước mắt rơi, dùng tay áo lau mãi không sạch.
"Mở cửa."
Lần này nàng khẳng định không phải ảo giác, lại nghĩ đến vẻ mặt tồi tệ của mình, lòng muốn đóng cửa lại. Tay nắm lấy nắm cửa, muốn mở nhưng không dám.
Bên ngoài không còn tiếng động. Nàng nghĩ Trầm Nguyệt chắc đã bỏ đi, vội vàng mở cửa. Ánh mắt gặp ngay hắn đang đứng bất động, ánh mắt phức tạp như lần đầu gặp gỡ, những giọt nước mắt nóng hổi tan biến tâm tình nàng.
"Có cần phải sợ ta đến mức này không?" Hắn ép bàn tay muốn giơ lên lau nước mắt cho nàng, giọng buồn: "Chân bị thương không sao hết, sau khi để Hạ Xảo Xảo trị khỏi cho nàng, liền đưa nàng đi tìm phụ thân và huynh trưởng."
Nói xong, không thấy nàng phản ứng, hắn mang theo nỗi tuyệt vọng rời đi.
"Trầm Nguyệt!" Sau lưng vang lên tiếng nàng. Hắn cảm thấy tâm tình kích động lạ lùng, chưa kịp quay người đã cảm thấy cơn gió, sau đó thân hình mềm mại của nàng bổ vào lưng hắn.
Trầm Nguyệt kinh ngạc đến cứng người. Lần này hắn đứng ngẩn người, lại nghe nàng nói ra câu đầu tiên không phải lời căm ghét hắn, trái lại còn khiến hắn ngạc nhiên hơn cả lần hồi sinh.
"Chàng…..đừng…..đừng đi, có được không?" Lần này nàng bỏ qua hết dè dặt, chỉ sợ hắn đi thật, khiến nàng phải chịu nỗi nhớ thương lâu dài. Nàng có thể nói hết lời, nếu không sẽ không còn cơ hội, dù hắn từ chối, nàng cũng không thể trái lòng mình.
Trầm Nguyệt cuối đầu nhìn đôi bàn tay nhỏ bé đang ôm thắt lưng hắn, chậm rãi phủ lên bàn tay ấy, sợ tỉnh dậy chỉ là giấc mộng. Bàn tay ấy sao lại gầy ốm đến vậy, lạnh đến không có chút ấm.
Hắn quay người, ôm lấy thân thể nhỏ bé ấy vào lòng, dang rộng che chắn cái lạnh của gió mùa thu. Hắn sợ dùng lực quá sẽ nghiến nát nàng, hoặc làm nàng sợ hãi bỏ chạy. "Lung Lung, nàng có phải không hận ta nữa không?"
Khác với sự dè dặt của hắn, nàng lại rúc sâu vào thân người to lớn ấy, mặt chôn vào lồng ngực hắn, hấp thụ lấy sự ấm áp và hơi thở hắn. Trái tim thấp thỏm dần dần an định lại. Nàng nghĩ hắn sẽ đẩy nàng ra, định đem lời chất chứa trong lòng từ lâu nói ra. "Ta sao phải hận chàng chứ?"
Trầm Nguyệt hoảng sợ nhận ra những gì trước kia đã qua đi, không đúng, những điều đó chưa từng xảy ra.
"Trầm Nguyệt." Nàng ấm ức nói: "Chàng sao lại không quan tâm đến ta?" Bởi hắn quá lạnh nhạt, khiến nàng vốn muốn nói ra bấy nay lại kéo dài đến giờ. Nàng thật sự nghĩ mình chỉ suy nghĩ nhiều, nếu Trầm Nguyệt thích nàng hắn sẽ không lạnh lùng như vậy, không ngờ hắn dường như cũng có ý?
Trầm Nguyệt chăm chú nhìn vẻ mặt khóc đến thương tâm của nàng, vừa thương xót vừa đau lòng. "Ta sao có thể không quan tâm đến nàng, ta chỉ biết thân biết phận." Nói xong, hắn thật ra có sự sợ hãi, dù nàng giữ hắn lại, nhưng không biết hắn thích nàng đến đâu, ngộ nhỡ hắn lại giống như trước, bản tính lại lộ ra, sự chiếm hữu và hắc ám trong nội tâm khiến nàng thất vọng biết bao, hắn có thể chịu đựng nổi mất mát lần thứ hai không?
"Ý chàng nói là chàng tự ti nên mới cố ý lạnh nhạt như vậy?" Nàng cười hì hì, cánh mũi đỏ hồng rất buồn cười, nhưng trong mắt Trầm Nguyệt lại vô cùng đáng yêu.
"Ta không phải người tốt, ta giống như ác ma sẽ xuống địa ngục." Hắn nhìn biểu cảm của nàng, vừa lo lắng vừa mong chờ, không biết nàng có chê bai hắn không.
"Xuống địa ngục ta sẽ đi cùng chàng, cùng chết với chàng."
Ngày trước sự nguyền rủa hận thù của nàng hôm nay biến thành lời ân ái, hắn từng cho rằng sự trùng phùng may mắn chỉ là trò đùa, nào ngờ ông trời đã nhìn thấy chấp niệm của hắn nên mang nàng đến bên hắn.
Từ ngày gặp gỡ đến nay, sự lạnh lẽo trên toàn thân hắn xem như đã tan đi, thâm tình trong ánh mắt không cần phải che giấu. Ngón tay lau hết nước mắt trên mặt nàng, trừ lúc phụ thân nàng chết, hắn chưa từng thấy nàng khóc bao giờ, cho dù lúc đó bị hắn bỡn cợt nhục mạ nàng cũng chưa từng rơi nước mắt. Nàng giữ chặt nước mắt như bảo vệ trái tim, chưa từng để hở kẽ nào để hắn đi vào.
Hôm nay những giọt nước mắt quý giá như trân châu lại rơi vì hắn. Là hắn quá u mê mới không nhìn ra tâm ý của nàng. "Lung Lung, xin lỗi."
Câu nói này nếu nàng còn sống hẳn sẽ rất tốt, không phải ôm niềm hối hận trong lòng.
Hắn cuối đầu xuống, nhẹ nhàng như lông hồng, hôn lên những giọt nước mắt trên mặt nàng.
Triệu Kiến Long nhắm mắt, cảm nhận nụ hôn của hắn, đến khi bờ môi ấm áp áp lên miệng nàng, tay mới nắm chặt y phục hắn.
Hắn nhẹ nhàng ngậm lấy bờ môi nàng, lưỡi lần lượt liếm, nàng ý thức mở miệng, đầu lưỡi nóng hổi thừa cơ chui vào, ôm lấy nhau, hai người gắn chặt, dây dưa. Hắn thưởng thức vị ngọt nơi đầu lưỡi nàng, giữ chặt lấy đầu nàng. Tay ôm chặt thân thể nàng, đem cơ thể mềm mại ôm vào lòng.
Hai người hôn nhau thật sự, nàng và hắn cùng say đắm.
Một nụ hôn kết thúc, cả hai hổn hển, hắn nhìn thấy vẻ mặt vừa ngại ngùng vừa kiên định của nàng. Không nhịn được lại hôn lấy miệng nàng, hai người nhất thời động tình quên mất bản thân đang ở đâu, hôn đến không phân biệt trời đất.
Tả Hoan từ cửa sổ hoa trên tường nhìn thấy hai thân hình dây dưa không dứt, mãi không tách ra. Đây chính là yêu đến thâm tình mới có được, hoặc hắn cả đời cũng không cảm nhận được cảm giác này.