Chương 12: Thân thể ô uế

Sổ Tay An Toàn Lao Động

Chương 12: Thân thể ô uế

Sổ Tay An Toàn Lao Động thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Trước khi thế giới trở nên quái dị như vậy, Trương Tiêu Tiêu là một người vô thần.
Ba năm trước, cậu là nhân viên công ty bảo hiểm, vì khoản thế chấp mà cậu vất vả ngược xuôi, đôi khi tinh thần suy sụp, thậm chí còn mong ước thế giới này sớm sụp đổ. Kết quả là một ngày nọ, điều ước của cậu đã thành hiện thực theo một cách không ngờ.
Nhưng điều khiến Trương Tiêu Tiêu đau khổ là trước tận thế cậu làm nhân viên bảo hiểm, sau tận thế cậu vẫn làm nhân viên bảo hiểm, dù nội dung công việc khác xa một trời một vực.
Dưới giường thật sự hơi cứng, Trương Tiêu Tiêu trở mình khó chịu. Lúc đó, cậu đang ở rạp chiếu phim xem bộ phim này, một bộ phim rất nổi tiếng, thậm chí còn trở thành phim ăn khách nhất thời điểm đó. Những hình ảnh trong phim quả thực đã trở thành nỗi ám ảnh trong tâm trí Trương Tiêu Tiêu. Mấy ngày trước, vì khách hàng nên cậu xem lại bộ phim một lần nữa, giờ thì hay rồi, nỗi ám ảnh đó càng lúc càng đè nặng.
Không biết là do lạ chỗ hay tối qua ngủ muộn, Trương Tiêu Tiêu vẫn cảm thấy đêm qua mình ngủ không ngon giấc, cứ như nửa tỉnh nửa mơ, cơ thể còn vô cùng nặng nề…
Trương Tiêu Tiêu nghĩ đến những chuyện xảy ra ban ngày và việc sắp đến ngày hạ táng, trong lòng không khỏi lo lắng bồn chồn, trằn trọc mãi không sao ngủ được.
Đêm đã khuya, đèn lồng đỏ treo ngoài cửa sổ vẫn sáng rực. Ngôi làng miền núi này cứ như không cần mặt trời làm nguồn sáng, mà chỉ cần những chiếc đèn lồng đỏ rực như biển lửa, thắp sáng cả những con đường trong hẻm núi.
Qua một hồi lâu, cuối cùng Trương Tiêu Tiêu cũng bắt đầu buồn ngủ. Cậu vừa nhắm mắt lại, bên tai đã vang lên âm thanh sột soạt rất nhẹ, như tiếng loài bò sát nhẹ nhàng lướt trên mặt đất. Nếu là những ngày thường thì cậu chắc sẽ chẳng để ý mà ngủ luôn, nhưng giờ thì khác, cứ như trong phim kinh dị vậy, sống lưng Trương Tiêu Tiêu chợt lạnh toát. Cậu cực kỳ nhạy cảm với những nguy hiểm, điều này đã giúp cậu tránh được không ít rắc rối. Mà lúc này, giác quan thứ sáu của Trương Tiêu Tiêu đã điên cuồng gióng lên hồi chuông cảnh báo, cứ như có một con dã thú đang ẩn mình sau cánh cửa một cách lặng lẽ.
Tiếp đó, Trương Tiêu Tiêu đã đưa ra quyết định đúng đắn nhất cuộc đời mình: lặng lẽ bò dậy khỏi giường, trốn vào chiếc tủ đối diện.
Tiếng sột soạt lại vang lên, xuyên qua khe hở của tủ, Trương Tiêu Tiêu lờ mờ nhìn thấy thứ gì đó đang lết trên mặt đất. Đợi nó đến gần hơn, cậu mới nhận ra đó là người giấy… Nhìn quần áo bên ngoài thì rõ ràng là những người giấy mà Từ Uyên đã bày trên quan tài cha mẹ mình.
Hai người giấy cầm một vật gì đó giống tấm thảm, chậm rãi lết đến bên giường Trương Tiêu Tiêu. Chúng trắng bệch, nở nụ cười quái dị, những bước chân nhỏ cọ trên mặt đất phát ra tiếng sột soạt, chính là tiếng mà Trương Tiêu Tiêu đã nghe thấy.
Chúng giơ tấm thảm lên, chậm rãi đi đến trước giường, sau đó cùng dùng sức trùm tấm vải lên giường. May mắn là dường như chúng không phân biệt được trên giường có người hay không, nên cũng không phát hiện Trương Tiêu Tiêu đã trốn thoát.
Sau khi trùm tấm thảm lên giường, hai người giấy liền quỳ xuống, không ngừng cúi lạy như thăm viếng.
Trương Tiêu Tiêu sợ đến mức toàn thân run rẩy, lại không dám rời mắt, sợ sẽ có tình huống bất ngờ xảy ra.
Hai người giấy cứ thế quỳ lạy một lát, sau đó đứng dậy chuẩn bị cầm tấm thảm lên. Nhờ ánh đèn lồng bên ngoài cửa sổ, cậu mới miễn cưỡng nhìn rõ tấm thảm đó —— Căn bản đó không phải là một tấm thảm, mà là một miếng da người hoàn chỉnh bị lột, bên trên còn có kết cấu đặc trưng của da người, thậm chí có thể nhìn rõ ngũ quan.
Đột nhiên, Trương Tiêu Tiêu hiểu được cảm giác nặng nề của mình đêm qua là vì sao.
Nỗi sợ hãi như một lưỡi dao sắc bén đâm thẳng vào tim Trương Tiêu Tiêu. Cậu cảm thấy ngực đau nhói, khung cảnh trước mắt hóa thành một màu đen, cơ thể mất trọng tâm, đổ rạp vào bên cạnh tủ.
Không biết qua bao lâu, Trương Tiêu Tiêu mới tỉnh lại. Cậu bò ra khỏi tủ, nhìn thấy ngoài trời đã sáng rõ.
Lâm Chiếu Hạc ngồi dưới tầng 1 gặm bắp, đang thảo luận với Tề Danh về việc tại sao Trương Tiêu Tiêu vẫn chưa xuống, rồi nếu chưa xuống nữa thì có nên lên xem thử không, cùng vô vàn chủ đề khác. Sau đó, họ liền nghe thấy tiếng la khóc thất thanh truyền đến từ tầng 2.
Một người đàn ông to lớn râu quai nón, mặc chiếc quần cộc, phi như bay từ tầng 2 xuống, lao vào lòng Tề Danh dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người.
“Hu hu hu tôi muốn về nhà!!” Trương Tiêu Tiêu bật khóc nức nở, khóc đến thảm thương, ngay cả râu mép cũng dính đầy những giọt nước mắt lấp lánh. “Thân thể của tôi không còn trong sạch, thân thể của tôi không còn trong sạch!!”
Đồng tử của mọi người khẽ rụt lại.
Ngay cả Trang Lạc cũng giật mình, sau đó nhìn Tề Danh với ánh mắt trách móc: “Cậu ấy kết hôn rồi.”
Tề Danh: “??????” Thời đại này người có thể chết, nhưng thanh danh nhất định phải giữ gìn. Tề Danh tức giận đẩy Trương Tiêu Tiêu ra: “Cậu nói cái gì vậy, tôi và cậu có xảy ra chuyện gì đâu chứ!!”
Trương Tiêu Tiêu rơi một giọt nước mắt: “Vậy tôi phải làm sao bây giờ, bọn họ, bọn họ...”
Lâm Chiếu Hạc nhanh chóng nắm bắt trọng điểm: “Bọn họ?!”
Mọi người đều hít một hơi lạnh. Lâm Chiếu Hạc lập tức nhớ tới cuốn tiểu thuyết đam mỹ mình đọc hôm trước, thầm nghĩ không ngờ trong phim ma lại có cốt truyện như thế này. Chuyện đó đã xảy ra, hơn nữa nhìn có vẻ số người tham dự còn nhiều hơn hai.
Tề Danh thật sự không chịu nổi nữa, liền giật Trương Tiêu Tiêu đang bám dính trên người mình ra như một con bạch tuộc, tức giận muốn nói rõ mọi chuyện. Cậu ấy còn muốn cưới vợ, không thể để thanh danh của mình bị vấy bẩn.
Trương Tiêu Tiêu khóc nức nở hồi lâu mới ổn định tâm trạng, lắp bắp kể lại chuyện xảy ra vào tối qua.
Mọi người nghe xong đều nổi hết da gà, nhất là khi nghĩ đến Trương Tiêu Tiêu bị thứ kia trùm cả đêm...
Tề Danh tàn nhẫn nói: “Thân thể cậu quả thực đã bị ô uế.”
Trương Tiêu Tiêu: “Hức hức hức.”
Ngược lại, Lâm Chiếu Hạc vuốt cằm suy nghĩ một lát, sau đó vỗ tay: “Tôi biết rồi!”
“Cậu biết gì?” Tề Danh hỏi.
“Tôi biết thủ đoạn của bọn họ!” Lâm Chiếu Hạc đáp, “Nhất định là bọn họ muốn lợi dụng nỗi sợ của chúng ta để đạt được mục đích thầm kín nào đó!”
Trương Tiêu Tiêu cẩn thận hỏi: “Anh có bao giờ nghĩ là có ma chưa?”
Lâm Chiếu Hạc không đồng tình: “Cậu không tin tưởng cơ chế xét duyệt* của chúng ta rồi.”
Trương Tiêu Tiêu: “…”
Lâm Chiếu Hạc nói: “Cậu có thể nghi ngờ chính mình, nhưng không thể nghi ngờ các đồng chí xét duyệt. Nếu tôi nhớ không nhầm thì mấy năm trước tận thế, tôi đã xem qua bộ phim chiếu rạp này rồi.”
“Cho nên là…” Trương Tiêu Tiêu muốn nói rồi lại thôi. Đột nhiên cậu đã hiểu lòng tin của Tề Danh đối với Lâm Chiếu Hạc từ đâu mà ra. Chỉ cần người này tin vào điều mình tin tưởng thì sẽ kiên định đến cùng, nói dễ nghe thì là có tín ngưỡng, nói khó nghe thì là cố chấp.
“Vậy nhất định là không sao.” Lâm Chiếu Hạc nói. “Đúng rồi, hôm qua có người để cuốn sổ vào hành lý của tôi, tôi đã xem kỹ hai lần.”
“Sổ gì?” Tề Danh hỏi.
“Viết về một tà thần.” Lâm Chiếu Hạc đáp. “Đó là vị thần được thờ phụng ở ngôi làng này, là Hệ La, không thích ánh sáng, dùng tín ngưỡng của dân làng làm thức ăn, đã phù hộ ngôi làng này hàng trăm năm…” Cậu còn định nói tiếp nhưng Tề Danh lại ra dấu hiệu ngừng lại.
“Không cần nói nữa, đây là bộ phim mà chúng ta đã xem qua.” Tề Danh nói.
“Vậy bọn họ nhét cuốn sổ này cho tôi làm gì?” Lâm Chiếu Hạc thắc mắc. “Có phải muốn truyền giáo gì sao? Nhưng giờ mà còn truyền giáo gì nữa chứ, thế giới này đã thành ra như vậy rồi, tôi thà tin Quái vật Mì ống bay* còn hơn.”
Tề Danh thở dài, giọng điệu đầy vẻ tang thương: “Chờ nhóm chúng ta ra ngoài, nhất định tôi sẽ trả lời mọi vấn đề của cậu.”
Lâm Chiếu Hạc: “Những lời cậu nói rất xui xẻo.”
Tề Danh: “…”
Sau khi trấn an Trương Tiêu Tiêu, mọi người im lặng một lúc mới phát hiện ra Từ Uyên vẫn đứng bên cạnh đã không còn thấy đâu.
“Thôi xong rồi, Từ Uyên đâu?” Tề Danh gấp gáp hỏi.
“Không biết, không phải vừa mới đứng chỗ này à.” Lâm Chiếu Hạc chỉ vào chỗ trống bên cạnh.
Bọn họ đang định ra ngoài tìm, lại nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng sấm ầm ầm. Bầu trời vốn đã không sáng lắm nay lại bị mây đen che phủ, từng tầng mây sà thấp, trông như muốn sụp đổ. Xem ra là sắp mưa, hơn nữa còn là một trận mưa to.
“Đến rồi.” Tề Danh nhìn lên trời.
“Trời mà mưa thì sẽ mưa suốt ba ngày.” Trương Tiêu Tiêu lẩm bẩm, như thể đang lặp lại một câu thoại. “Mưa càng lúc càng lớn, đường núi lầy lội, không thể đi lại được. Bọn họ không chịu trì hoãn thời gian, kiên quyết muốn đưa tang dưới trời mưa lớn. Tôi lại nhìn thấy những thứ đó, có phải tôi điên rồi không?”
“Tại sao Từ Uyên lại chạy ra ngoài?” Trong cơn mưa to như trút nước, Lâm Chiếu Hạc nhìn thấy Từ Uyên.
Từ Uyên đứng ở góc sân, tay cầm cái xẻng cứ như đang đào thứ gì đó. Bóng dáng anh trở nên hư ảo qua màn mưa, như bức tranh thủy mặc sắp nhòe đi vì bị giội nước.
Lâm Chiếu Hạc suy nghĩ một lúc rồi lên tầng lấy dù che cho Từ Uyên.
Cả người Từ Uyên đã ướt đẫm, xem ra chiếc dù có hơi thừa thãi. Anh nhìn Lâm Chiếu Hạc một cái rồi nói lời cảm ơn.
“Anh đào hố làm gì vậy?” Lâm Chiếu Hạc hỏi.
“Hạ táng cho cha mẹ tôi.” Từ Uyên trả lời.
Lâm Chiếu Hạc sững sờ.
Từ Uyên không để ý đến cậu nữa, khom người tiếp tục cầm xẻng đào bùn đất dưới chân. Mãi đến khi đào được một cái hố sâu nửa mét, anh mới quay trở vào nhà. Lâm Chiếu Hạc ở bên cạnh nhìn, vốn cho rằng Từ Uyên muốn nghỉ ngơi, ai ngờ anh lại cầm hai người giấy trên quan tài ra, đi đến cạnh cái hố lớn vừa đào ban nãy. Chúng được làm từ giấy, sau khi bị nước mưa xối xả thì lớp trang điểm đã mờ nhòe, vặn vẹo, nhưng chất liệu lại không hề hấn gì, thật giống như, không phải làm từ giấy...
Hiển nhiên là nghĩ đến điều gì đó nên Trương Tiêu Tiêu thấy ớn lạnh sống lưng. Cậu nuốt một ngụm nước bọt, nuốt luôn cả những lời vừa định nói vào bụng.
Từ Uyên ném những người giấy vào hố với vẻ mặt u ám. Sau đó, hết một xẻng rồi lại một xẻng, anh xúc bùn đất nặng trĩu lấp lên người chúng. Cùng với bùn đất, những người giấy trắng bệch, nghiêm mặt, cứ thế mà bị chôn vùi.