Sổ Tay An Toàn Lao Động
Chương 14: Kẻ duy lý và điều quái dị
Sổ Tay An Toàn Lao Động thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nếu những chiếc đèn lồng đỏ này là hồn đăng, vậy thì cả thôn này đều treo đầy hồn đăng. Dù mưa như trút nước, những chiếc đèn vẫn treo lơ lửng, không hề xê dịch.
Sau khi trưởng thôn rời đi, Trương Tiêu Tiêu đứng ngoài cửa, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.
Lâm Chiếu Hạc thấy vậy liền hỏi: “Sao thế?”
“Tôi cảm thấy không đúng lắm.” Trương Tiêu Tiêu đáp.
“Lạ ở chỗ nào?” Lâm Chiếu Hạc hỏi.
“Hình như bọn họ bày kết giới gần phòng chúng ta.” Trương Tiêu Tiêu nói, “Vừa nãy tôi vừa ra ngoài thì cảm thấy dưới chân hơi đau…”
Lâm Chiếu Hạc thầm nghĩ, tâm lý của cậu ta bị ảnh hưởng có vẻ hơi nghiêm trọng rồi, liền bước vài bước đi về phía cửa. Lúc này mưa vẫn rơi, cống thoát nước trong sân hơi tắc nghẽn nên nước đã dâng lên đến bắp chân.
Lâm Chiếu Hạc đi hai bước, không ngờ cậu cũng cảm thấy đau đớn y như Trương Tiêu Tiêu vừa nói. Cậu không dám tiếp tục bước về phía trước nữa, vội vàng quay người vào trong.
“Chắc chắn trưởng thôn đã làm gì đó lúc chúng ta rời đi.” Trương Tiêu Tiêu nói, “Tôi nghe nói bên Đông Nam Á có tà thuật, bỏ vào thức ăn, khiến người ăn phải bị khống chế.”
Lâm Chiếu Hạc cũng đã nghe nói. Cậu im lặng đứng yên tại chỗ một lúc lâu, nhìn chằm chằm vào cơn mưa lớn bên ngoài cửa sổ, những chiếc hồn đăng trên đầu vẫn sáng rực như cũ.
Trương Tiêu Tiêu còn muốn nói thêm vài câu, lại thấy Lâm Chiếu Hạc chợt quay vào nhà, như đang tìm kiếm thứ gì đó. Cậu ta hỏi: “Anh tìm gì vậy?”
Lâm Chiếu Hạc không lên tiếng, xoay người đi vào căn phòng bên cạnh.
Trương Tiêu Tiêu hơi bối rối muốn theo qua, đột nhiên đèn trong phòng vụt tắt, cùng lúc với những chiếc hồn đăng trên đỉnh đầu. Khi nghĩ đến lời trưởng thôn nói hồn đăng không thể tắt, cộng thêm trải nghiệm kinh hoàng tối qua, lập tức toàn thân cậu ta đổ đầy mồ hôi lạnh.
Trong bóng đêm, có tiếng bước chân truyền đến. Trương Tiêu Tiêu quay đầu, nhìn thấy vẻ mặt Lâm Chiếu Hạc trắng bệch.
Cũng không biết từ lúc nào mà Lâm Chiếu Hạc đã đứng ở sau lưng. Toàn thân Trương Tiêu Tiêu run lên, giọng cũng run rẩy: “Anh Lâm…”
Giọng Lâm Chiếu Hạc khẽ khàng như tờ giấy: “Cậu ra ngoài đi.”
Trương Tiêu Tiêu nức nở: “Đừng, đừng đuổi tôi ra ngoài.” Bên ngoài đen kịt, cực kỳ đáng sợ.
Ánh mắt Lâm Chiếu Hạc trở nên quái dị: “Cậu sợ cái gì, cũng có ma nào ăn cậu đâu.”
Đúng lúc cậu ta thốt ra từ “ăn cậu”, bên ngoài đột nhiên vang lên một tiếng sét, chiếu lên khuôn mặt trắng bệch như một tờ giấy của cậu: “Ngược lại trong phòng đặt hai cái quan tài, vậy mà cậu không sợ…?”
Trương Tiêu Tiêu đổ đầy mồ hôi lạnh, chỉ cảm thấy Lâm Chiếu Hạc trước mặt lạ lẫm vô cùng, thậm chí còn cảm nhận được người đang đứng trước mặt không phải là Lâm Chiếu Hạc mà là một người giấy khác được vẽ y hệt Lâm Chiếu Hạc. Toàn thân cậu ta cứng đờ, không dám tiến lên, cũng không dám lùi lại. Đối mặt với thái độ hùng hổ dọa dẫm của Lâm Chiếu Hạc, cuối cùng đành thỏa hiệp —— cậu ta run rẩy lùi lại vài bước.
“Ha?” Vừa đi được mấy bước, Trương Tiêu Tiêu lộ vẻ kinh ngạc, cảm giác đau đớn trước đó đã không còn nữa.
Lâm Chiếu Hạc nói: “Cậu nhìn xem, không phải đã ổn rồi sao?”
Trương Tiêu Tiêu ngạc nhiên: “Không ngờ anh Lâm lại giỏi như vậy, anh đã làm gì để hóa giải thủ đoạn của trưởng thôn vậy?”
Lâm Chiếu Hạc: “Thủ đoạn gì, đèn lồng bị rò rỉ điện.”
Trương Tiêu Tiêu: “…”
“Tôi vừa hỏi tại sao nó không tắt, bóng đèn đã tắt chưa?” Lâm Chiếu Hạc nói, “Mưa như này nhất định sẽ rò điện, tôi nhớ trước đây từng xem ‘Tiếp cận khoa học’ nói về chuyện này…”
Trương Tiêu Tiêu yên lặng trở về phòng, không muốn nói gì thêm.
Lâm Chiếu Hạc mang ghế đến, tìm kiếm một hồi lâu, cuối cùng cũng tìm thấy chốt ngắt điện của chiếc đèn lồng. Sau khi tắt xong thì mới bật công tắc điện lên lần nữa. Chỉ khổ cho Tề Danh đang tắm rửa thì đột nhiên mất điện, để đầu đầy xà phòng mà chạy xuống lầu, vừa đến nơi thì đèn lại sáng, cậu ta chỉ biết làu bàu vài câu rồi lại chạy lên.
Không biết có phải do Lâm Chiếu Hạc chen ngang hay không nhưng Trương Tiêu Tiêu cũng không còn sợ như trước đây nữa. Sau chuyện xảy ra đêm qua, thậm chí cậu ta còn dám ngủ một mình. Lúc ngủ còn tự hỏi có phải mình quá dễ bị người khác ảnh hưởng hay không. Bất kể là bộ phim kinh dị này hay là Lâm Chiếu Hạc… Không thể không nói, nghị lực của Lâm Chiếu Hạc thực sự rất mạnh mẽ, mạnh đến nỗi có thể thay đổi cả hoàn cảnh xung quanh.
Trương Tiêu Tiêu trầm tư, chậm rãi rơi vào mộng đẹp.
Trong lúc nửa mơ nửa tỉnh, hình như cậu ta lại nghe thấy một âm thanh nào đó. Sự cảnh giác khiến cậu ta choàng tỉnh khỏi cơn mê. Trương Tiêu Tiêu mở mắt ra, chỉ thấy bên ngoài đen kịt.
Sao lại tối như vậy, cậu ta nghĩ, lẽ nào trời còn chưa sáng? Không đúng, Trương Tiêu Tiêu cảm thấy có chút không thoải mái. Cậu ta cầm điện thoại di động lên xem, đã là mười hai giờ trưa. Vì sao trời lại tối như vậy, tại sao mình lại ngủ lâu như vậy… Trương Tiêu Tiêu có hơi rợn người. Cậu ta vùng dậy khỏi giường, định mở cửa sổ để nhìn bên ngoài xem, nhưng tay vừa chạm vào cửa sổ thì lập tức rụt phắt lại.
Không phải trời tối, mà là có thứ gì đó đang che lấp bên ngoài cửa sổ, chắn hết ánh sáng… Đọc Full Tại Truyenfull.vison
Trong phòng quá tối nên nhìn không rõ lắm. Trương Tiêu Tiêu chỉ đành run rẩy bật đèn pin điện thoại, chiếu ra phía cửa sổ. Chỉ thấy một con mắt khổng lồ đang áp sát vào cửa sổ, che khuất ánh sáng. Con mắt quá lớn, đến nỗi Trương Tiêu Tiêu chỉ có thể thấy một phần của con mắt. Đồng tử hơi rung động, rồi từ từ tụ lại, chuyển dịch, cuối cùng dừng hẳn trên người Trương Tiêu Tiêu.
Trương Tiêu Tiêu bị dọa đến hét to, quay người định chạy. Cậu ta lao đến cửa, tóm lấy tay nắm cửa nhưng lại không tài nào mở ra được. Ngược lại, cánh cửa lại va đập với một thứ gì đó nặng nề bên ngoài, như thể có thứ gì đó đang muốn phá cửa xông vào. Trương Tiêu Tiêu kêu gào thảm thiết muốn chống cự, nhưng lại chẳng khác nào châu chấu đá xe.
Đột nhiên, dưới chân Trương Tiêu Tiêu truyền đến tiếng sột soạt. Cậu ta cúi đầu nhìn thử, phát hiện vô số người giấy đang chen chúc bò vào qua khe cửa. Chúng nó có trang phục khác nhau, trên mặt được trang điểm đủ màu sắc vô cùng quái dị. Những bàn tay nhỏ xíu cố sức cào cấu vào cơ thể Trương Tiêu Tiêu.
Sức lực của một người giấy rất yếu, nhưng số lượng người giấy tràn vào phòng rất nhiều, như tro tàn phủ kín lên người cậu. Tiếng cầu cứu của Trương Tiêu Tiêu ngày càng yếu ớt, cuối cùng nhỏ đến mức không thể nghe thấy gì nữa. Một lát sau, tất cả lại trở nên yên tĩnh, như thể chưa từng có bất kỳ điều gì xảy ra.
Lâm Chiếu Hạc nhìn đồng hồ: “Sao Trương Tiêu Tiêu vẫn chưa xuống? Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì rồi sao?”
“Lúc đi ra tôi đã gọi cậu ấy.” Tề Danh nói, “Cậu ấy nói là đang mặc quần áo, bảo tôi xuống ăn trước. Vừa gọi điện thoại cậu ấy cũng nói sẽ xuống ngay thôi.”
Đã nhận điện thoại rồi thì theo lý mà nói, chắc là không có chuyện gì. Trang Lạc có hơi nhíu mày: “Hay là lên xem một chút.” Vậy nên bọn họ lên tầng hai.
“Trương Tiêu Tiêu, Trương Tiêu Tiêu.” Tề Danh đập cửa đùng đùng.
“Cậu có ở trong đó không?” Lâm Chiếu Hạc nói, “Cậu tránh ra.”
Tề Danh nghiêng người, cậu liền nhấc chân lên đá. Căn phòng này đã cũ, cánh cửa cũng không còn kiên cố. Sau ba cú đá, cửa bật mở. Cửa mở ra, lại không thấy Trương Tiêu Tiêu đâu.
“Trương Tiêu Tiêu đâu?” Tề Danh hỏi, “Cửa khóa ở bên trong, chẳng lẽ cậu ấy leo từ cửa sổ?”
Lâm Chiếu Hạc đi đến bên cửa sổ nhìn, lắc đầu: “Cửa sổ cũng khóa.”
Chuyện này đã trở thành một vụ án mất tích trong phòng kín. Từ Uyên vẫn luôn im lặng, lát sau mới nói: “Không phải bạn cậu có điện thoại à? Gọi thử xem?”
Tề Danh nhấn một dãy số, đầu dây bên kia truyền đến âm thanh báo hiệu máy đã tắt.
“Không xong rồi, người đâu?” Tề Danh vội vàng, “Tôi mới gọi cho cậu ấy mười phút trước.” Cậu ấy vén tay áo lên, “Là trưởng thôn các người làm đúng không? Có mục tiêu khả nghi nào không?” Tất nhiên là cậu ấy biết rõ Từ Uyên quay về để báo thù, lâu như vậy nên chắc cũng đã có vài đối tượng khả nghi.
Ai ngờ, sắc mặt Từ Uyên hơi kỳ lạ. Anh ta nhìn Lâm Chiếu Hạc một chút, rồi thầm thì hai câu.
Lâm Chiếu Hạc nghe được, Từ Uyên nói, kỳ lạ, tại sao cậu ta lại là người gặp chuyện.
Lâm Chiếu Hạc cũng thầm nghĩ mình cũng đã làm chuyện không nên làm một lần rồi, tại sao người gặp chuyện lại là Trương Tiêu Tiêu? Cậu ấy chỉ là một thanh niên tàn tật nuôi mẹ già, con thơ, vợ trẻ thôi mà ——
“Vì sao không phải là tôi?” Lâm Chiếu Hạc tự trách, “Sớm biết vậy thì hôm qua đã mắng trưởng thôn thêm một trận.”
Mọi người: “…” Cậu đang trêu đùa nhân vật chính đấy à.
“Chẳng lẽ bọn họ không thể tìm được Lâm Chiếu Hạc?” Trang Lạc nhướn mày, “Dù sao thì…”
Tề Danh và Từ Uyên đều tỏ vẻ hiểu rõ.
Chỉ có Lâm Chiếu Hạc vẫn còn mơ hồ, trong miệng lẩm bẩm liệu bây giờ có thể xách dao đến tìm trưởng thôn “tâm sự” để đưa Trương Tiêu Tiêu về không.
“Bây giờ đi bước nào hay bước ấy.” Tề Danh nói, “Sáng sớm mai là thời điểm mấu chốt. Nếu qua được thì chắc chắn Trương Tiêu Tiêu có thể quay về, nếu không qua được… tất cả chúng ta đều sẽ chết tại đây.”
Lâm Chiếu Hạc vô cùng hối hận khi không để Tề Danh cho mình xem phim kỹ trước khi đến: “Rốt cuộc mọi người đang nói gì vậy, tại sao tôi nghe câu nào cũng không hiểu gì cả.”
“Không hiểu mới tốt đó.” Trang Lạc cười nói.
“Vậy được rồi, tôi đều nghe theo sếp cả. Vậy giờ chuyện của Tiêu Tiêu sẽ xử lý thế nào?” Lâm Chiếu Hạc hỏi, “Có nên đi tìm xung quanh không?”
“Không cần, trước khi cha mẹ Từ Uyên được hạ táng thì cậu ấy sẽ an toàn.” Tề Danh nói, “Đợi ngày mai đi. Từ Uyên, anh không sao chứ?”
Từ Uyên thản nhiên đáp: “Không sao, mọi thứ đã chuẩn bị xong.” Nói rồi anh ta quay người đi ra ngoài.
Lâm Chiếu Hạc cảm thấy mình như một người ngoài cuộc, cứ bị bôi đen mãi. Hết lần này đến lần khác Trang Lạc đều nói cậu là nhân vật mấu chốt… Mấu chốt ở đâu chứ, làm một khán giả thực thụ à?
Ngày mai sẽ phải hạ táng. Mưa vẫn chưa thấy ngừng. Trong lòng Lâm Chiếu Hạc nhớ đến Trương Tiêu Tiêu, mỗi lần gọi điện thoại đều báo tắt máy, không hề có hồi âm.
Ngày hôm sau là ngày hạ táng quan trọng nhất. Đêm hôm đó, trưởng thôn sai người đến đưa cho bọn họ những bộ áo đen để mặc khi hạ táng. Nhìn thấy trong phòng thiếu người, trưởng thôn hỏi: “Con trai nhà họ Từ đâu rồi?”
Lâm Chiếu Hạc nói bừa: “Quá đau lòng nên trốn trong phòng khóc rồi.”
Trưởng thôn nghe vậy liền híp mắt, lẩm bẩm: “Con trai nhà họ Từ có lương tâm… Không tồi, không tồi.” Ông ta nhìn Lâm Chiếu Hạc một chút, “Sáng ngày mai năm giờ sẽ đưa tang, mấy người nhất định không được đến trễ.”
Lâm Chiếu Hạc chớp mắt, không đáp lời.
——————————————–
Tác giả có lời muốn nói:
Trương Tiêu Tiêu: Tại sao anh Lâm khiêu khích trưởng thôn mà người gặp nạn lại là tôi QAQ
Trang Lạc: Chắc là sợ cậu ấy đột nhiên biến hình đó.
Lâm Chiếu Hạc: Chuối Vàng nhỏ tôi cũng không phải là người lương thiện, có thể tưởng tượng meme con mèo của tôi không lương thiện.
Meme: