Sổ Tay An Toàn Lao Động
Chương 18: Thế giới rộng lớn
Sổ Tay An Toàn Lao Động thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trương Tiêu Tiêu ngơ ngác nhìn cảnh tượng trước mắt. Con quái vật vừa nãy còn hung tợn không ai địch nổi, giờ đây đã trở nên yếu ớt, thân hình dần thu nhỏ rồi cuối cùng biến thành tro bụi đen trên mặt đất. Xem ra, điểm yếu của loại quái vật này nằm ở trong làng, chỉ cần châm một mồi lửa là có thể tiêu diệt được.
“Cậu nhìn gì vậy?” Những hạt tro tàn cháy dở bay lơ lửng trong không trung rồi rơi vào lọn tóc của Lâm Chiếu Hạc, biến thành ánh sáng vàng kim, khiến cậu ta trông như đang tỏa sáng. Bản thân Lâm Chiếu Hạc lại chẳng hề hay biết, chỉ vẫy vẫy tay trước mặt Trương Tiêu Tiêu: “Không sao chứ?”
Trương Tiêu Tiêu hoàn hồn, chỉ cảm thấy vừa nãy Lâm Chiếu Hạc trông vô cùng thánh thiện. Cậu ta dụi mắt: “Không sao…”
“Xuống núi thôi,” Lâm Chiếu Hạc nói. “Tôi thấy cậu cũng hết độc rồi, chúng ta đi nhanh đi.”
Trương Tiêu Tiêu bất lực: “Tôi có trúng độc đâu…”
Lâm Chiếu Hạc: “À, phải rồi, phải rồi.”
Trương Tiêu Tiêu: “…”
Quá lười tranh luận, hai người quyết định xuống núi xem ai là người đã châm lửa.
Càng đến gần làng, ngọn lửa càng lớn. Đám cháy không chỉ bùng phát ở một chỗ mà lan nhanh chóng mặt, cả ngôi làng đều chìm trong biển lửa đỏ rực.
Lâm Chiếu Hạc trao đổi với Trương Tiêu Tiêu một chút, cả hai không dám tiếp tục đi xuống mà đứng ở chỗ cao, cứ thế ngồi quan sát.
Lâm Chiếu Hạc lấy điện thoại di động ra gọi cho nhóm Trang Lạc. Trước đây cậu không mong đợi có thể liên lạc được, không ngờ hiện tại lại nghe được giọng sếp của cậu truyền đến: “Alo?”
“Sếp ——” Lâm Chiếu Hạc hớn hở nói. “Mọi người đang ở đâu vậy?”
“Bọn tôi ở phía sau,” Trang Lạc nói. “Trương Tiêu Tiêu không sao chứ?”
“Cậu ấy à, trúng độc rồi,” Lâm Chiếu Hạc đáp. “Chắc là do ăn nấm, cũng không biết có nghiêm trọng không. Chờ lúc về phải kiểm tra lại kỹ càng mới được.”
Trang Lạc: “À.”
Lâm Chiếu Hạc oan ức: “Sếp, anh không quan tâm đến tôi sao?”
Trang Lạc: “Cậu không trúng độc mà?”
Lâm Chiếu Hạc: “Nhưng suýt chút nữa đã bị một đám người trúng độc làm thịt rồi.”
Trang Lạc im lặng ba giây: “Tăng lương.”
Lâm Chiếu Hạc: “Được!!”
Trương Tiêu Tiêu đứng bên cạnh nghe mà mắt trợn tròn xoe. Mặc dù cậu ta mới đến đã quen biết Lâm Chiếu Hạc, và những người trong công ty cũng nói thành tích của Lâm Chiếu Hạc là tốt nhất, nhưng lúc đó Trương Tiêu Tiêu vẫn thấy kỳ lạ, một người trông bình thường, không có gì nổi bật như vậy tại sao lại giỏi đến thế. Giờ mới hiểu rõ, thành tích tốt là bởi vì biết nắm bắt cơ hội để đòi tăng lương —— Liệu có người bình thường nào trong tình huống này lại có thể đề cập đến chuyện này không chứ!
Đây chính là kỹ năng làm việc! Trương Tiêu Tiêu thầm nghĩ, cho dù là ngày tận thế thì mình cũng không thể lơ là cảnh giác…
Trang Lạc và Tề Danh ở phía xa nhìn toàn bộ quá trình. Đáng tiếc là cảnh tượng trong mắt bọn họ chẳng có gì kịch tính, cho nên từ đầu đến cuối cả hai đều giữ vẻ mặt không đổi, thậm chí có hơi nhàm chán.
Mãi cho đến khi chân núi bùng lên ánh lửa, Trang Lạc nhận được điện thoại của Lâm Chiếu Hạc. Hắn liếc nhìn đồng hồ, chậm rãi nói: “Đi thôi.”
Tề Danh: “Sếp cũng không tin tôi?”
Trang Lạc cười khẽ một tiếng: “Ma quỷ cũng như tình yêu, tin thì có, không tin thì không.”
Tề Danh giật mình: “Vậy à.”
Bộ phim này không có quỷ, thì mới có thể công chiếu rạp. Cuối cùng đạo diễn mới nói cho khán giả biết, ma quỷ chỉ là do Từ Uyên tưởng tượng ra, những thứ anh ta nhìn thấy đều là hư ảo.
Rốt cuộc ai đã giết Từ Uyên thì cuối phim vẫn chưa có câu trả lời, nhưng câu nói cảm ơn sự cống hiến của Từ Uyên lại đẩy bộ phim đến cao trào.
Kịch bản, nhạc phim, diễn viên, cốt truyện đều xuất sắc. Trước đó phim không hề quảng cáo bất kỳ điều gì, hoàn toàn nhờ khán giả truyền miệng, thực sự đã đạt doanh thu phòng vé cao ngất trời, lên tới hơn 3 tỷ nhân dân tệ.
Trước khi có bộ phim này, không ai nghĩ một bộ phim kinh dị không có ma quỷ lại có thể nổi tiếng đến vậy. Nhưng liệu có thật là không có quỷ không? Tề Danh nhớ đến bài đánh giá mà mình đã đọc, và có một bài có lượt thích cao nhất nói rằng những điều Từ Uyên nhìn thấy đều là sự thật, không phải là ảo giác. Những gì anh nhìn thấy đều có thật, chẳng qua đó là ở một thế giới khác mà thôi.
Trở về chốn cũ, dường như Từ Uyên không hề yếu đuối bất lực như trong phim ảnh, ngược lại anh tràn đầy quyết tâm muốn tìm ra hung thủ đã sát hại cha mẹ mình.
Bây giờ sắp tìm thấy được đáp án, khuôn mặt Từ Uyên không hề có chút vui vẻ nào, thậm chí khi nhìn thấy được một nửa sự thật lại quay người rời đi. Tề Danh hỏi anh làm gì, anh cũng không trả lời.
“Không cần phải để ý đến cậu ta,” Trang Lạc bình thản nói. “Cha mẹ của cậu ta cũng nằm trong số những người đó.”
Tề Danh sững sờ: “Không phải cha mẹ anh ấy chết rồi sao…”
Trang Lạc cười nhạt: “Sao lại xác định được là đã chết? Cơ thể mục nát thối rữa thì nhất định là đã chết rồi sao?”
Tề Danh á khẩu. Nếu như trước đó đối mặt với vấn đề như vậy, nhất định cậu ấy sẽ không do dự mà trả lời "tất nhiên". Nhưng bây giờ ranh giới giữa không gian giả tưởng và không gian thật đã bị xóa nhòa, hoàn toàn không có cách nào để xác định khái niệm "còn sống".
Thậm chí đôi khi cậu ấy còn hoài nghi rằng những sinh vật giả tưởng xuất hiện thực ra cũng là sinh vật sống thực sự, chỉ là chúng tồn tại ở một chiều không gian khác mà thôi.
“Cũng đúng,” Tề Danh thở dài.
Hai người xuống núi, nhìn thấy Lâm Chiếu Hạc và Trương Tiêu Tiêu ngồi xổm ven đường.
Từ lúc lên núi đến giờ trời vẫn mưa không ngớt. Lâm Chiếu Hạc và Trương Tiêu Tiêu cởi áo khoác ngoài, cả hai ướt sũng ngồi xổm bên đường núi, trông còn đáng sợ hơn cả ma quỷ.
“Sếp, anh đến rồi!” Lâm Chiếu Hạc nghe tiếng bước chân, quay đầu liền thấy sếp của mình. Cậu lau nước trên mặt: “Bây giờ chúng ta nên đi đâu?”
“Giải quyết xong rồi, đương nhiên là về nhà,” Trang Lạc nói. “Đi thôi.”
Lâm Chiếu Hạc gật đầu, đi theo Trang Lạc xuống núi. Trước đó cậu còn lo xe của họ bị thiêu rụi, nhưng cuối cùng thì cậu đã lo lắng thừa rồi. Chiếc xe dừng ngay cổng làng vẫn an toàn, trong khi cả làng đã bị cháy rụi.
Từ Uyên đã biến mất giờ lại đứng ở cổng làng hút thuốc. Ánh sáng đỏ từ tàn thuốc đã trở thành nguồn sáng duy nhất trong làng.
Người sống vẫn còn đây, không nghi ngờ gì nữa, đám lửa này là do Từ Uyên đốt.
Lâm Chiếu Hạc không tò mò, cậu và Từ Uyên ngồi cùng một xe, cũng không có ý định hỏi. Ngược lại, Từ Uyên là người không kìm được: “Cậu cũng nhìn thấy phải không?”
Lâm Chiếu Hạc: “Nhìn thấy gì?”
Từ Uyên cười khẩy: “Đương nhiên là những thứ đó.”
Lâm Chiếu Hạc thầm nghĩ, hay là anh đến bệnh viện cùng Trương Tiêu Tiêu luôn đi. Trong phim thì đã kỳ quái rồi, đến không gian thật vẫn còn kỳ lạ, sau này không tỉnh táo lại được thì sao mà lấy vợ sinh con?
Thấy Lâm Chiếu Hạc không đáp, Tề Danh đưa điện thoại của mình cho cậu. Cậu ấy không nói gì, chỉ bĩu môi ra hiệu Lâm Chiếu Hạc nhìn xem.
Lâm Chiếu Hạc nhận lấy và nhìn thử. Là một bộ phim. Đang muốn hỏi đây là gì thì cậu nhìn thấy ba chữ “Mê Ly Oán” lớn trên màn hình, lập tức hiểu ra. Cậu liếc nhìn Từ Uyên một chút rồi cúi đầu xem.
Bộ phim này quay rất tốt. Lâm Chiếu Hạc nhớ hình như mình đã nghe qua ở đâu đó rồi. Cẩn thận suy nghĩ lại, cậu phát hiện có một thời gian rất nhiều người bàn luận về bộ phim này, nói rằng đây là phim kinh dị tiên phong trong nước, làm rất tốt. Lâm Chiếu Hạc không thích xem phim ma lắm, cậu không có gan lớn, cố gắng tránh xa để không tự tạo bóng ma tâm lý cho bản thân.
Quả nhiên bộ phim chiếu rạp này không tệ, góc quay và âm nhạc rất tốt. Cảm giác nhân vật chính ngày càng lún sâu vào vũng lầy cũng được thể hiện rất hoàn hảo, từ lúc đầu không tin có ma, dần về sau này thì nghi thần nghi quỷ, đến niềm tin cuối cùng…
Dường như Từ Uyên đã sa vào một lời nói dối được giăng bày tỉ mỉ, mãi đến ngày hạ táng của cha mẹ anh, hoảng sợ không chịu nổi việc có ngày mình cũng sẽ bị đưa vào quan tài ——
“Nhất định phải tin tưởng chúng nó thì mới có thể trở thành tế phẩm,” Giọng nói của Từ Uyên vang lên bên cạnh Lâm Chiếu Hạc.
Toàn thân anh vẫn ướt sũng, so với sự yếu ớt trong phim thì lúc này anh tái nhợt như tờ giấy: “Không tin thì sẽ không nhìn thấy, không nhìn thấy thì sẽ không có tư cách trở thành tế phẩm.”
Lâm Chiếu Hạc trợn tròn mắt: “Tôi cho rằng nhóm anh đều bị trúng độc.”
Từ Uyên hơi tức giận nhìn Lâm Chiếu Hạc: “… Rốt cuộc cậu thông minh hay ngu ngốc vậy.”
Lâm Chiếu Hạc: “Đừng có công kích cá nhân tôi, tôi nói cho anh biết, tôi vẫn có trình độ đánh giá nghệ thuật đấy.”
Từ Uyên không đáp, Lâm Chiếu Hạc mơ hồ nghe thấy tiếng anh ta nghiến răng.
Từ Uyên: “Mẹ nó, tóm lại là nếu cậu tin thứ này thì sẽ bị hiến tế hiểu chưa? Không tin thì cũng không cần ——”
Lâm Chiếu Hạc nói nhỏ: “Vậy tại sao trên tường đá lại có tên cha mẹ anh mà không có anh?”
Cậu đã thấy cảnh này trong phim.
Từ Uyên: “Bởi vì bọn họ là tín đồ của nó, còn tôi không phải.”
Trong phim không nói, lúc anh còn nhỏ thì được đưa ra ngoài đi học, bởi vậy không hiểu rõ tập tục trong làng. Nghĩ lại thì có lẽ danh sách tế phẩm đã được quyết định từ trước, nếu không thì sẽ không có chuyện tên anh không có trên tường đá.
Lần này đưa người bên ngoài trở về, ngược lại người trong làng càng mừng rỡ, dù sao thì tế phẩm đương nhiên càng nhiều càng tốt.
Bộ phim này Từ Uyên đã xem vô số lần. May mắn duy nhất là thời điểm dung hợp diễn ra vào vài năm trước khi cha mẹ anh qua đời. Lúc đó anh đã mất một năm để hòa nhập với cái thế giới hoang đường này. Thậm chí lúc đầu còn nghĩ mình là người ở không gian thật.
Ánh mắt Từ Uyên trầm uất, anh quay đầu nhìn lại con đường dưới chân núi. Ngôi làng không còn nữa, chỉ còn lại một biển lửa. Trong biển lửa đó, bên cạnh những bức tượng đang cháy là những tín đồ dần biến thành tro tàn. Trước khi chết, bọn họ vẫn muốn cứu rỗi vị thần của họ, nhưng đã cùng nó xuống địa ngục.
Ma quỷ như tình yêu, tin thì có, không tin thì không có.
Lâm Chiếu Hạc tắt điện thoại, ôm chặt lồng ngực đang đập mạnh của mình, giọng run run: “Mấy người thật tốt khi không cho tôi xem phim ——”
Lúc này Trương Tiêu Tiêu quay lại nhìn Lâm Chiếu Hạc, trong mắt toàn là sự kính nể. Bị sự dũng cảm của Lâm Chiếu Hạc khuất phục, cậu kính cẩn nói: “Anh Lâm, anh cũng sợ à?”
Lâm Chiếu Hạc: “Nếu tôi xem phim trước thì tôi sẽ là người khuấy động không khí rồi.”
Trương Tiêu Tiêu: “…”
Lâm Chiếu Hạc: “Nhất định là sẽ thảm hơn cậu.”
Trương Tiêu Tiêu: “…”
Lâm Chiếu Hạc: “Về nhà là tốt rồi, hu hu hu nhớ nhà quá.”
Tề Danh ngồi ghế trước hóng chuyện, chê chuyện chưa đủ ồn ào: “Nhớ nhà hả? Có phải ở nhà vẫn có người đang chờ cậu về không?”
Lâm Chiếu Hạc: “…” Đm, sao cậu có thể quên chuyện này được!
Lời tác giả:
Lâm Chiếu Hạc: Thật tốt, tôi và Trương Tiêu Tiêu giống nhau, đều có một người phụ nữ háo hức chờ tôi trở về.
Chú mèo lớn nhà tôi ngày nào cũng gõ đầu chú mèo nhỏ, nhưng mà chú mèo nhỏ lại chẳng hề hay biết, vẫn ảo tưởng mối quan hệ giữa mình và anh trai rất tốt.