Sổ Tay An Toàn Lao Động
Chương 17: Phẫn nộ
Sổ Tay An Toàn Lao Động thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lâm Chiếu Hạc từng đến Vân Nam. Lần đó là vào khoảng tháng bảy, tháng tám. Một đám thanh niên lên núi hái nấm và nấu một nồi lớn ở nhà một người dân. Sau khi ăn xong, cậu đã có dịp chứng kiến một cảnh tượng khó quên.
Mấy người anh em tốt của cậu kể rằng họ đã đến một nơi có những kẻ xấu chèo thuyền rồng đi khắp nơi, rồi họ còn nói rằng mình đã mọc cánh biến thành chuồn chuồn và bị mắc kẹt trên sào tre.
Lúc ấy, Lâm Chiếu Hạc ăn ít hơn nên không có phản ứng gì nhiều, cậu cũng là người may mắn duy nhất còn tỉnh táo. Cậu đã theo dõi toàn bộ quá trình hồi phục của những người anh em mình.
Đó là chuyện mà Lâm Chiếu Hạc sẽ không bao giờ quên. Người anh em tốt của cậu nằm trên giường, đeo mặt nạ dưỡng khí, yếu ớt hỏi có chuyện gì. Lâm Chiếu Hạc nói cậu ta ăn phải nấm độc, người anh em kia khó khăn đáp: “Không, không thể nào, nhất định là do, ít tỏi quá…”
Lâm Chiếu Hạc: “…” Cậu có thể đừng tự tìm nguyên nhân được không?
“Không phải trúng độc, là do quỷ.” Lúc này, Trương Tiêu Tiêu trông hệt như người anh em bị trúng độc vì ăn nấm của cậu. Cậu ta ép sát người vào tường, hệt như một con tắc kè đang leo trên tường: “Anh không thấy à? Nó ở ngay trước mặt…”
Lâm Chiếu Hạc thầm nghĩ, ta đây chưa ăn nấm thì nhìn thấy cái gì. Ở đây là một vùng quê hẻo lánh, ngay cả xe cấp cứu cũng không vào được, mà triệu chứng ngộ độc nghiêm trọng đến mức này thì e rằng không cứu được.
Dù nghĩ rằng Trương Tiêu Tiêu không thể cứu vãn, Lâm Chiếu Hạc vẫn quyết định cố gắng. Cậu trèo ra khỏi chiếc quan tài đầy bùn đất, đối mặt với cơn mưa tầm tã, lao đến trước mặt Trương Tiêu Tiêu, cố gắng kéo cậu ta xuống khỏi bức tường.
Trương Tiêu Tiêu sợ đến mức nước mắt nước mũi trào ra. Nếu không phải lúc này trời đang mưa thì đã thấy nước mắt đầm đìa trên mặt rồi. Cậu ta vẫn đang bị thứ đó giữ chặt nên không thể nhúc nhích được. Nhưng đột nhiên lại thấy Lâm Chiếu Hạc lao đến trước mặt, dùng sức kéo cậu ta xuống.
Con quái vật dường như bị hành động của Lâm Chiếu Hạc chọc tức, nó gầm lên một tiếng rõ ràng. Cái tay còn lại lao đến tấn công Lâm Chiếu Hạc, nhưng như thường lệ, chúng xuyên thẳng qua cơ thể cậu một cách vô vọng.
Tình cảnh này càng khiến con quái vật tức giận tột độ khi không thể tóm được Lâm Chiếu Hạc. Thế là, cái đầu lâu với vô số con mắt to nhỏ liền quay ngoắt lại nhìn đám dân làng đang quỳ rạp trên mặt đất.
“Tất cả là do mấy người – đã mang thứ này đến đây.” Lúc này Trương Tiêu Tiêu mới thực sự hiểu được ý nghĩa trong đôi mắt của quái vật.
Trưởng thôn đang quỳ ở phía trước kinh hãi khi nhìn thấy cảnh tượng này. Ông ta đã sống trong thôn này chín mươi năm rồi, tất nhiên biết vị thần mà bọn họ thờ cúng nổi giận thì sẽ đáng sợ đến nhường nào.
Trưởng thôn quỳ trên mặt đất liên tục dập đầu. Đám dân làng phía sau đã hoàn toàn mất đi vẻ phấn khích ban nãy, giờ đây bọn họ giống như những bức tượng điêu khắc cứng nhắc, chỉ lặp lại những cử chỉ tương tự.
Lâm Chiếu Hạc hoàn toàn không biết chuyện gì đang xảy ra, cậu dùng sức kéo mạnh bạo, cuối cùng cũng kéo được Trương Tiêu Tiêu ra khỏi tường.
Vì quá sức, nên hai người chưa kịp đứng vững đã ngã xuống đất, bị bùn đất bắn tung tóe khắp người.
Cả người Trương Tiêu Tiêu run lên, lảo đảo đứng dậy, kéo cậu lên rồi hét lớn: “Chạy mau —”
Lâm Chiếu Hạc không hiểu ra sao cả: “Chứ mặc kệ bọn họ à? Trúng độc tập thể rất nghiêm trọng đấy.”
Trương Tiêu Tiêu gần như sắp bật khóc – bây giờ cậu ta mới thực sự hiểu rằng Lâm Chiếu Hạc không nhìn thấy gì cả.
Cậu ta bị cảnh tượng trước mắt dọa đến mức gần như phát điên. Lưng của đám dân làng đang quỳ rạp trên mặt đất cứ phồng lên, như thể có thứ gì đó đang chui ra từ phía sau lưng họ.
“Trương Tiêu Tiêu?” Lâm Chiếu Hạc hoàn toàn không ở trong tình huống này.
“Cái đó, đó là cái gì vậy…” Hai chân Trương Tiêu Tiêu mềm nhũn, rất muốn chạy nhưng chân như bị cắm rễ, không thể nhúc nhích. Trong màn mưa, những dân làng đang quỳ trên mặt đất dường như đã trở thành cái kén cho những con quái vật đang nở ra. Từng thứ màu trắng xé toạc da thịt chui ra. Nhìn kỹ, đó rõ ràng là những hình nhân giấy có hình dáng giống hệt dân làng.
Lâm Chiếu Hạc nói: “Cậu còn không đi?” Cậu không nhìn thấy gì cả, chỉ thấy dân làng đang quỳ trên mặt đất và Trương Tiêu Tiêu đang vô cùng sợ hãi.
Vô số hình nhân giấy nghe theo tiếng gọi của quái vật, chui lên từ những thi thể của dân làng. Dường như bọn chúng có ý thức của chính mình, sau khi bò ra khỏi cơ thể dân làng vẫn run rẩy quỳ rạp trên mặt đất.
Con quái vật gào lên, vươn tay và tóm lấy một con trong số chúng. Rồi như xé giấy thật, răng rắc một tiếng, xé nát hình nhân giấy thành từng mảnh —
Lúc nó xé nhỏ hình nhân giấy, chủ nhân của hình nhân giấy cũng bị xé thành đống thịt nát.
Cảnh tượng này hoàn toàn nằm ngoài phạm vi chấp nhận của Trương Tiêu Tiêu, cậu ta ngửi thấy mùi máu tanh trong không khí, trợn trắng mắt rồi lăn ra bất tỉnh.
Đầu óc Lâm Chiếu Hạc quay cuồng. Hình ảnh đập vào mắt cậu là dân làng đang cúi đầu lấy hình nhân giấy từ trong túi ra, sau đó có người xé toạc hình nhân giấy của mình rồi ngã vật xuống đất bất tỉnh. Toàn bộ quá trình không có bất cứ hình ảnh đáng sợ nào.
Dù gan cậu không lớn, nhưng cảnh tượng trước mắt có gì đáng sợ đâu chứ. Lâm Chiếu Hạc nhìn Trương Tiêu Tiêu, thầm nghĩ quả nhiên vẫn còn đang trúng độc.
Sau đó, hai ba dân làng trước mặt cậu lần lượt xé hình nhân giấy nhỏ trên tay. Thấy họ không để ý đến mình, Lâm Chiếu Hạc nhanh chóng cõng Trương Tiêu Tiêu lên lưng, định lẳng lặng chuồn đi. Nhưng vừa mới đi được mấy bước đã bị trưởng thôn phát hiện…
“Bắt nó, giết nó, dâng nó cho thần!” Giọng nói cuồng loạn của trưởng thôn vang lên, đôi mắt đỏ ngầu như một con quái vật đang phát điên: “Giết nó, giết nó chắc chắn sẽ xoa dịu cơn thịnh nộ của thần—”
Lâm Chiếu Hạc thầm nói không hay rồi.
Quả nhiên, dường như mệnh lệnh của trưởng thôn như giọt nước tràn ly. Những dân làng đang quỳ trên mặt đất bỗng đứng dậy và lao về phía Lâm Chiếu Hạc.
Lâm Chiếu Hạc hít một hơi thật sâu, một mình cậu không thể đánh bại nhiều người như vậy, nhưng xung quanh lại không có lối thoát. Trong lúc tuyệt vọng, Lâm Chiếu Hạc không còn cách nào khác đành phải chạy về phía hang động trước mặt…
Đám dân làng khá sợ hang động, bọn họ đứng ở cửa không dám đi theo cậu. Lâm Chiếu Hạc đặt Trương Tiêu Tiêu xuống rồi thở dốc, chửi thề: “Chết tiệt, có giỏi thì vào đây!”
Trưởng thôn: “Nếu cậu có giỏi thì đi ra đây!”
Lâm Chiếu Hạc nói: “Tôi không có giỏi – vào cắn tôi đi nè!” Dáng vẻ của cậu giống như kẻ tiểu nhân đắc chí khiến trưởng thôn tức đến mức đỏ mắt, hận không thể túm Lâm Chiếu Hạc ra xé xác.
Lâm Chiếu Hạc cũng đã quá mệt mỏi. Trương Tiêu Tiêu trông mạnh mẽ là thế mà ai ngờ lại kém chịu độc đến vậy. Trưởng thôn chín mươi tuổi còn cứng rắn như thế, vậy mà cậu ta lại gục ngã trước mặt người khác. Đúng là làm mất mặt công ty bảo hiểm của họ. Càng nghĩ càng tức, cậu tát thêm hai cái vào má Trương Tiêu Tiêu: “Tỉnh lại đi! Cậu! Cậu đang đi làm đấy! Đi làm mà ngủ là bị trừ lương đấy!!”
Trương Tiêu Tiêu nghe đến tiền liền giãy dụa tỉnh lại: “Tiền, tôi muốn tiền…”
Lâm Chiếu Hạc: “…” Có vẻ như việc có đứa con thứ hai thực sự rất áp lực.
Trương Tiêu Tiêu cố gắng tỉnh dậy, nhưng khi nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, cậu ta cảm thấy thà ngất đi còn hơn. Lúc này cậu ta đang nằm trong hang ổ của con quái vật kia. Những bức tường phủ đầy da thịt uốn éo cùng những dòng chữ kỳ lạ. Con quái vật đang đứng trước mặt họ, cái đầu lâu với vô số con mắt đang gần sát ngay trước mặt. Dường như nó ngày càng gần hơn, đến mức có thể ngửi thấy mùi thịt sống từ miệng nó.
Tim Trương Tiêu Tiêu đập mạnh, lớn tiếng gào lên: “Sao anh lại chạy vào đây vậy anh Lâm?”
Lâm Chiếu Hạc không hiểu ra sao cả: “Nếu không vào thì sẽ bị người bên ngoài đánh chết đấy.”
Trương Tiêu Tiêu nhìn ra bên ngoài, cậu phát hiện gần hết dân làng đã chết. Chỉ còn một phần ba vẫn đang đứng ở cửa, đôi mắt hung ác như hổ đang nhìn chằm chằm họ, giống hệt ánh mắt của con quái vật trước mặt.
Vì vậy Trương Tiêu Tiêu nuốt những lời định nói vào, nghẹn ngào hỏi: “Vậy thì, chúng ta phải làm sao giờ?”
Lâm Chiếu Hạc gãi gãi đầu: “Hình như bọn họ không dám đi vào, chúng ta cứ chờ đi, đám người Tề Danh sẽ nghĩ ra cách thôi.”
Hai bên cứ thế giằng co. Dân làng không dám vào, bọn họ cũng không dám ra.
Trương Tiêu Tiêu núp sau lưng Lâm Chiếu Hạc, cảm thấy bản thân từ trước đến nay chưa từng yếu ớt đến thế. Thứ đó đứng trước mặt Lâm Chiếu Hạc rồi gầm gừ. Rõ ràng là nó rất tức giận trước thái độ bất kính của Lâm Chiếu Hạc nhưng lại không thể làm gì cậu. Mà nó chưa từng phải chịu đựng sự uất ức nào như vậy nên chỉ có thể trút giận lên người khác.
Tại sao con quái vật không giết mình nhỉ? Trương Tiêu Tiêu nghĩ, chẳng lẽ cậu ta không đáp ứng được điều kiện đặc biệt nào ư? Cậu ta nhìn dân làng đứng bên ngoài và hình nhân giấy nhỏ dưới chân họ, trong lòng có một suy đoán kỳ lạ… Chẳng lẽ những hình nhân giấy nhỏ này mới chính là bản thể của dân làng? Họ đã thực hiện một giao dịch nào đó với quái vật nên mới sống lâu đến vậy, và khi cơ thể bắt đầu phân hủy thì có thể dùng hình nhân giấy để thay thế?
Khi đang suy nghĩ miên man thì Trương Tiêu Tiêu đột nhiên nghe thấy tiếng huyên náo bên ngoài, như thể có chuyện gì đó vừa xảy ra.
Lâm Chiếu Hạc tò mò hỏi: “Hử? Sao bọn họ lại rời đi vậy nhỉ?”
Trương Tiêu Tiêu nhìn lên, thấy dân làng quay lưng bỏ đi. Hơn nữa, nhìn bóng lưng họ có vẻ hoảng hốt, như thể đã xảy ra chuyện lớn. Tà thần đang tức giận nên không cho họ chạy trốn, vậy mà giờ họ lại chạy như thỏ… Chuyện gì vậy?
“Tôi ra ngoài xem một chút.” Lâm Chiếu Hạc nói.
“Đi cùng nhau đi, tôi cũng muốn xem thử.” Trương Tiêu Tiêu không muốn ở một mình với thứ này.
Cả hai đi ra khỏi hang, phát hiện không có dân làng nào đứng trên đài nữa. Những người còn lại đều nằm trên mặt đất. Lâm Chiếu Hạc đi qua sờ mũi họ thử, rồi lắc đầu: “Họ chết cả rồi.”
“Tại sao bọn họ lại bỏ chạy?” Trương Tiêu Tiêu hỏi.
“Không biết.” Lâm Chiếu Hạc nói, “Này? Sao dưới chân núi lại sáng…” Cậu nhìn về phía chân núi, lại thấy bên dưới đèn đóm sáng trưng. Cậu nhớ lúc cậu lên núi, trong làng không hề có một ngọn đèn nào. Sao giờ lại sáng rực rỡ đến vậy?
Trương Tiêu Tiêu nói: “Không đúng, đây không phải đèn mà đúng không?”
Lâm Chiếu Hạc cũng hiểu ra, hít sâu một hơi, khàn giọng nói: “Cháy rồi?”
Đúng là đang bốc cháy. Ngôi làng nhỏ trên núi lúc này đã hoàn toàn chìm trong biển lửa. Đèn lồng và hình nhân giấy treo trên đường phố đều bốc cháy. Dù trời mưa tầm tã, ngọn lửa vẫn càng cháy càng lớn, nhuộm đỏ rực một nửa bầu trời.
Những ngôi nhà gỗ và dầu mỡ đã trở thành nhiên liệu tốt nhất cho ngọn lửa. Trong ánh lửa bập bùng, vô số bóng đen lao vào như những con thiêu thân, như thể đang cố cứu vãn một thứ gì đó.
Nhưng bọn họ hiển nhiên đã thất bại, bởi vì một tiếng gào thét chói tai vang lên từ trong hang động phía sau Trương Tiêu Tiêu. Cậu ta quay đầu lại thì thấy con quái vật lao ra khỏi hang, toàn thân nó như tờ giấy đang bị đốt cháy, dần dần hóa thành tro bụi.
———————————————–
Tác giả có chuyện muốn nói:
Trang Lạc: Có sợ không?
Lâm Chiếu Hạc: Sợ.
Trang Lạc: Sợ cái gì?
Lâm Chiếu Hạc: Sợ ăn phải nấm độc mà không kịp đến bệnh viện.