Sổ Tay An Toàn Lao Động
Chương 22: Nhân sinh chính là lên xuống như vậy
Sổ Tay An Toàn Lao Động thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tòa nhà số tám nằm khuất trong góc khu chung cư. Một cô gái xinh đẹp ra mở cổng, hỏi họ muốn tìm ai, lên tầng mấy.
Lâm Chiếu Hạc nói: "Ở đây có phải xảy ra án mạng không? Bọn tôi đến điều tra."
Cô gái nghe vậy liền đáp: "À, tôi cũng nghe nói rồi, hình như người bị giết là nữ, hung thủ vẫn chưa bị bắt." Cô đi đến cửa thang máy, "Nếu tôi nhớ không lầm thì hình như ở tầng mười tám."
"Đúng đúng đúng." Tề Danh gật gù.
Hai người đi theo người phụ nữ vào thang máy, thấy cô nhấn nút tầng mười tám.
Đúng lúc đó, điện thoại của Lâm Chiếu Hạc reo lên, là Trang Lạc gọi đến.
"Alo, sếp." Lâm Chiếu Hạc đáp.
"Tôi đã hỏi rồi, là tòa nhà số tám, căn 17A - 2." Giọng Trang Lạc truyền đến từ đầu dây bên kia, nghe có vẻ hơi xa xăm.
"Hả? Không phải là tầng mười tám sao?" Lâm Chiếu Hạc hơi ngạc nhiên trước lời Trang Lạc nói.
"Không phải ở đó xảy ra chuyện gì sao." Trang Lạc nói, "Khu chung cư này không có tầng mười tám, đã thống nhất đổi thành 17A rồi."
Hắn vừa nói đến đây, thang máy "đinh" một tiếng, đã đến tầng mười tám.
Không biết có phải là ảo giác của Lâm Chiếu Hạc hay không, nhưng cậu cảm thấy không khí xung quanh hơi lạnh.
Tề Danh đứng trong thang máy không chịu nhúc nhích.
Lâm Chiếu Hạc cầm điện thoại quay đầu lại nhìn Tề Danh, ý hỏi có chuyện gì vậy.
"Huynh có thấy người này càng nhìn càng quen mắt không." Tề Danh nhỏ giọng hỏi.
"Quen mắt ư?" Lâm Chiếu Hạc nhìn người phụ nữ đang im lặng đứng chờ ngoài thang máy, cánh tay cậu lập tức đổ mồ hôi lạnh... Tại sao người trước mặt càng nhìn càng giống ma nữ trong bộ phim mà cậu từng xem vậy.
"Đi thôi." Người phụ nữ nói, "Đến nơi rồi."
Cô ta nhếch môi cười, "Không vào xem sao?"
"Đm!!!" Tề Danh chửi thề một tiếng, điên cuồng nhấn nút đóng cửa thang máy, nhưng dù có nhấn đến mấy thì cửa vẫn không hề nhúc nhích.
Nước trên người người phụ nữ không ngừng nhỏ tí tách, đôi mắt giờ đây chỉ còn lại hai hốc đen như mực.
"Cứu mạng ——" Lâm Chiếu Hạc bị dọa đến dựng hết lông tơ, cũng điên cuồng như Tề Danh mà ấn nút thang máy. Cuối cùng thang máy cũng chịu chuyển động, mấy chục giây trôi qua mà cứ ngỡ như một năm.
Cuối cùng cũng đến tầng một. Cửa thang máy vừa mở ra, cả hai đã co giò chạy biến, không dám ở lại nói thêm một lời thừa thãi nào nữa.
Lâm Chiếu Hạc và Tề Danh chạy một mạch đến cổng khu chung cư, thấy người phụ nữ không đuổi theo thì mới dừng lại thở hổn hển.
"Đậu má, làm tôi sợ chết khiếp, làm tôi sợ chết khiếp." Lâm Chiếu Hạc nói, "Thứ đó còn ở đây đợi tôi ——"
Tề Danh lau mồ hôi: "Tin tốt là nó ở tầng mười tám của tòa nhà số tám trong khu chung cư này."
Lâm Chiếu Hạc: "Tốt tốt."
Tề Danh: "Tin xấu là lát nữa huynh phải lên đó lại một chuyến."
Lâm Chiếu Hạc: "..." Cậu thà xem thêm một trăm bộ anime thiếu nữ phép thuật còn hơn là phải đụng độ cái bộ phim ma này.
"Chờ sếp đến đã." Tề Danh nói, "Anh ấy bảo cũng đang ở cổng khu chung cư rồi."
Hai người toàn thân rét run đứng phơi nắng chờ Trang Lạc đến.
Trang Lạc nhìn thấy vẻ mặt của hai người liền biết là vừa gặp phải chuyện kinh dị, nói: "Tôi vừa hỏi mấy người xung quanh, nửa tháng trước quả thực trong khu chung cư này có một thi thể, nghe nói đã phân hủy từ lâu, cũng không tìm được hung thủ. Thi thể đó đã được đem chôn ở nghĩa trang gần đây rồi, có vẻ mức độ nguy hiểm không cao."
Trong thời đại này, có người chết là chuyện thường ngày, thậm chí còn không thể phân biệt được rốt cuộc hung thủ là người hay là sinh vật khác, chỉ có thể tự cầu phúc.
"Bộ phim này không có nhiều người xem, nhất định sức ảnh hưởng cũng sẽ rất thấp." Tề Danh nói, "Bằng không thì dựa vào tiến độ của Lâm Chiếu Hạc, chắc đã có thể khai tiệc rồi."
Lâm Chiếu Hạc: "Tôi còn nhớ trong phim, cô ta cũng chỉ có thể giết người theo thứ tự. Dựa vào logic này thì hai người chúng ta vẫn còn an toàn."
Tề Danh: "Chính xác."
"Nhân lúc trời còn sáng thì đi xem lại một chút đi." Trang Lạc nhìn đồng hồ. Lúc này trời vừa chập tối, nhưng đến khi trời tối hẳn thì vẫn còn rất nhiều thời gian, đây là thời điểm tương đối an toàn.
Vì cái mạng nhỏ của mình, dù Lâm Chiếu Hạc không muốn đồng ý thì cũng phải gật đầu, kiên trì quay lại để dò xét chỗ cũ.
Lúc này không ai mở cửa cho bọn họ. Ba người đứng đợi một lúc mới có một ông lão từ trong khu chung cư đi xuống, nên cũng không khiến họ phải sợ hãi.
Ông không quá hứng thú với ba người bọn họ. Sau khi biết họ muốn lên tầng mười tám, ông nói bên ấy mới có người chết, vô cùng xui xẻo, tốt nhất là đừng đi.
Tất nhiên Lâm Chiếu Hạc không muốn đi, nhưng vì cái mạng nhỏ của mình nên cậu chỉ có thể khẽ cắn môi, lấy hết can đảm.
Thang máy chậm rãi đi lên, dừng lại ở tầng 17A.
Cánh cửa căn 18 - 2 đã bị khóa lại. Lâm Chiếu Hạc thử dùng tay kéo, không ngờ lại mở ra được.
Tiếng kẽo kẹt vang lên. Trong phòng không còn đồ đạc gì, giống hệt như căn phòng trong phim. Có lẽ lâu rồi không có người ở nên trong phòng tràn ngập mùi nấm mốc. Dù cửa sổ mở toang nhưng ánh nắng không thể xuyên vào, tạo cho người ta một cảm giác lạnh lẽo.
Trên sàn nhà gỗ có những vết bẩn đen như mực vô cùng bắt mắt. Những vết này giống hệt vết trên trần nhà Lâm Chiếu Hạc, chỉ là màu sắc đậm hơn. Có thể tưởng tượng ra một thi thể phụ nữ đã nằm ở đây, chậm rãi phân hủy, để lại dấu vết của quá trình tử vong, thối rữa. Tro tàn của sinh mệnh, oán giận của người phụ nữ dường như đều tụ tập nơi này, nguyền rủa những người vô tình đi ngang qua. Lâm Chiếu Hạc cẩn thận vòng qua vết bẩn, đi sâu vào trong phòng.
Trong phim, nhân vật chính tìm thấy hung thủ, đồng thời đốt cháy thi thể của nữ chính. Nhưng dù có làm vậy, cuối phim, vết nước hình người đọng lại dường như ám chỉ cô ta vẫn chưa rời đi.
Lâm Chiếu Hạc cũng không còn cách nào khác. Bây giờ cậu chỉ còn cách là dựa theo cách của nhân vật chính để tự kiểm nghiệm, tự cứu mình.
Ba người cùng nhau tìm kiếm trong phòng.
Căn phòng vô cùng ngăn nắp, nhìn giống như chưa từng xảy ra án mạng. Từ dấu vết trong nhà, không còn nghi ngờ gì nữa, đã có người ở đây một thời gian dài rồi.
Lâm Chiếu Hạc còn tìm được một cuốn album ảnh của nhân vật chính. Trong đó có một nam một nữ, cả hai đều cười vô cùng rạng rỡ. Người phụ nữ tóc dài phía bên phải mặc váy trắng, nụ cười xinh đẹp rạng rỡ, chính là người vừa nãy Lâm Chiếu Hạc gặp dưới lầu. Cậu nhìn bức ảnh người phụ nữ đang cười thì nhớ đến khuôn mặt người phụ nữ ban nãy đã nhìn chằm chằm cậu, có hơi rùng mình, liền yên lặng đặt cuốn album ảnh sang một bên.
"Quê quán của người đàn ông đó cũng ở đây, có khi nào hắn ta về nhà rồi không?" Tề Danh hỏi, "Hay là chúng ta làm theo cách của nhân vật chính?"
Trong phim, nhân vật chính là cảnh sát, anh ta dựa vào các mối quan hệ ở cục cảnh sát mà tra ra được vị trí của người đàn ông. Nhưng bọn họ lại không may mắn như nhân vật chính, vậy nên phải tìm cách khác.
"Có một tin xấu." Trang Lạc vừa tìm kiếm vừa lạnh nhạt nói ra một câu khiến Lâm Chiếu Hạc kinh ngạc. Hắn nói, "Nhân vật chính của bộ "Quỷ nước đọng" cũng đến đây và cũng đã chết ở đây."
Tề Danh: "... Hả?"
Lâm Chiếu Hạc: "Chết rồi? Nghĩa là sao? Anh ta bị ma nữ giết ở thế giới thật ư?"
"Đúng vậy." Trang Lạc nói, "Tôi cũng vừa mới nhận được tin thôi. Cho người điều tra một chút, xác định nhân vật chính đã qua đời rồi, chồng của ma nữ cũng đã chết." Tề Danh và Lâm Chiếu Hạc đều im lặng.
"Cho nên điều đó chứng minh rằng cách làm trong phim không có ích lợi gì." Ngón tay thon dài của Trang Lạc phủi phủi trên bàn, lau đi lớp tro bụi. Giọng nói hời hợt của hắn như phán án tử hình cho Lâm Chiếu Hạc, "Nhưng tôi hoài nghi nhân vật chính cũng có thể đã phạm phải một số sai lầm, vậy nên mới chết ở đoạn kết."
"Là sao?" Lâm Chiếu Hạc vội vàng hỏi.
"Có thể thi thể anh ta đốt không phải của nữ chính." Trang Lạc nói, "Trong phim, hung thủ sau khi phạm tội liền bỏ trốn. Vì bằng chứng không đủ nên không thể đưa hắn ta ra trước pháp luật. Nữ chính mồ côi, trước khi chết chỉ có một người thân duy nhất là nam chính, không có họ hàng. Thi thể của cô ta cũng không được xử lý tốt, chí ít cũng sẽ không có ai xây cho cô ta một ngôi mộ đàng hoàng."
Đúng là vậy. Những thi thể không có người thân nhận sẽ trực tiếp được đem đi hỏa táng rồi giữ tại nơi đó một thời gian. Nếu vẫn không có ai nhận thì sẽ được xử lý theo quy định, nghe nói là dùng để trồng cây.
Tình huống của người phụ nữ này đặc biệt, đại khái là bị giải phẫu rồi mới hỏa táng. Nhưng xét thấy cô ta đã không còn người thân nào còn sống nên thi thể được xử lý như người vô gia cư.
Lâm Chiếu Hạc lại nhớ đến trong phim, nhân vật chính đã tìm thấy ngôi mộ của người phụ nữ trên ngọn núi hoang sơ, còn đào thi thể cô ta lên... Lẽ nào thi thể kia không phải của người phụ nữ?
"Có lẽ là không phải." Trang Lạc phân tích, "Có thể thi thể đó là của người khác, có thể đó chỉ là ảo giác của anh ta. Nói tóm lại, theo logic thì điểm này có vấn đề."
"Vậy nên anh ta mới chết ư? Chết như thế nào?" Tề Danh hỏi.
"Không có ghi chép." Trang Lạc đáp, "Quá nhiều người chết, không thể quản lý xuể."
Từ sau khi hai thế giới dung hợp, hoàn toàn không thể nói được hai chữ "an toàn" nữa. Thương vong là chuyện xảy ra thường ngày, lúc mới bắt đầu thì mọi người đều ngạc nhiên, nhưng đến giờ thì đã chai lì quen thuộc.
"Được rồi." Tề Danh bất đắc dĩ nói, "Lâm Chiếu Hạc đã trở thành nhân vật chính thứ hai, huynh có cảm nghĩ gì không?"
Lâm Chiếu Hạc khóc ròng: "Tôi chỉ muốn sống tiếp thôi, tôi có lỗi gì đâu —— Không giỡn nữa, rốt cuộc nữ chính bị chôn ở chỗ nào rồi, có manh mối gì không?"
"Cũng dễ thôi." Trang Lạc nói, "Tốt nhất là tìm được tên cô ta trong phòng này, sau đó liên hệ đến thời điểm tử vong để thu hẹp phạm vi tìm kiếm. Trong phim không có tên cô ta, trên bia mộ cũng không có."
"Đúng vậy, trong phim cũng không nhắc đến tên của người phụ nữ." Lâm Chiếu Hạc giật mình, "Nhân vật chính tìm thấy bia mộ, hình như cũng không có tên!" Chẳng trách Trang Lạc nói có thể anh ta đã đốt nhầm thi thể. Chi tiết kiểu này mà sếp vẫn có thể chú ý đến, thật là lợi hại.
Thế là Lâm Chiếu Hạc tán dương: "Sếp, huynh thật tinh mắt!"
Động tác Trang Lạc hơi khựng lại, liếc nhìn Lâm Chiếu Hạc một chút: "Vẫn là đệ tinh mắt hơn."
Tề Danh: "..." Hai người có đang nói cùng một chuyện không vậy?
----------
Tác giả có lời muốn nói:
Trang Lạc: Chuối Vàng tinh mắt hơn Cà Tím mà phải không?
Lâm Chiếu Hạc: ???
Sếp định gia nhập nhóm thiếu nữ hoa quả nhưng bị cự tuyệt với lý do cà tím không phải là hoa quả.