Chương 23: Thình lình bị bệnh

Sổ Tay An Toàn Lao Động

Chương 23: Thình lình bị bệnh

Sổ Tay An Toàn Lao Động thuộc thể loại Linh Dị, chương 23 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Rốt cuộc, tên của ma nữ là gì? Để tìm kiếm thông tin, ba người lục soát khắp căn nhà một lúc, nhưng tiếc là ngoài một vài tấm ảnh cũ, họ không tìm thấy bất kỳ đồ vật nào liên quan đến thân phận của người phụ nữ.
Dù đã lục tung cả căn nhà, Lâm Chiếu Hạc vẫn không tìm thấy thứ mình muốn.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút, chớp mắt đã đến lúc mặt trời lặn. Trời tối mà vẫn ở trong căn nhà của quỷ không phải là hành động sáng suốt, vì vậy Tề Danh đề nghị họ nên trở về trước, ngày mai sẽ quay lại.
Cũng chỉ có thể làm như vậy thôi, Lâm Chiếu Hạc gật đầu đồng ý.
Lái xe trở về lúc này thì đã quá muộn, vì thế ba người tìm một khách sạn gần khu dân cư để nghỉ lại.
Khách sạn ở thị trấn nhỏ này khá bình thường. Ba người định đặt một phòng đôi và một phòng đơn, để Tề Danh ở một mình còn Trang Lạc sẽ ở cùng Lâm Chiếu Hạc.
Trong phim kinh dị, điều kiêng kỵ nhất chính là tách nhóm. Khi nghe Trang Lạc chủ động đề nghị ở cùng phòng với mình, Lâm Chiếu Hạc vừa được sủng ái vừa lo sợ, lại còn có chút căng thẳng. Cậu âm thầm chọc chọc Trang Lạc vài lần, hỏi: "Sếp không thấy không quen sao?"
"Không có gì không quen cả." Trang Lạc đáp: "Thời gian không còn sớm nữa, đi nghỉ ngơi sớm đi."
Thế là, ba người quyết định phòng như vậy.
Khách sạn ở thị trấn nhỏ này cũng không quá tệ, chỉ cần có giường để ngủ là được. Sau khi Lâm Chiếu Hạc rửa mặt, cậu lên giường nằm nhìn Trang Lạc ngồi bên cạnh cúi đầu xem điện thoại, hỏi: "Sếp ơi, anh xem gì vậy?"
"Xem lại bộ phim đó." Trang Lạc nói: "Tìm chút manh mối."
Lâm Chiếu Hạc nói: "Vậy tôi cũng xem lại." Cậu lấy điện thoại ra rồi nhấn nút phát.
Vì đã xem rất nhiều lần, Lâm Chiếu Hạc đã nhớ kỹ nội dung phim này, thậm chí lúc con quỷ xuất hiện dọa người, cậu cũng không còn cảm thấy gì nữa.
Con người là vậy, lần đầu tiên sẽ bị dọa, lần thứ hai cũng sẽ bị dọa, nhưng đến lần thứ ba, thứ tư thì cảm giác hoảng sợ này sẽ ngày càng phai nhạt. Thậm chí khi gương mặt trắng bệch của con quỷ xuất hiện trên màn hình, Lâm Chiếu Hạc còn chú ý thấy bộ tóc giả trên đầu cô ta hình như bị bung keo rồi thì phải.
Nhìn mãi, bận rộn cả ngày nên giờ thần kinh cũng thả lỏng, Lâm Chiếu Hạc chỉ cảm thấy mí mắt ngày càng nặng trĩu, không kìm được mà híp mắt lại.
Trang Lạc nghe thấy tiếng thở rất nhỏ của Lâm Chiếu Hạc, hắn quay đầu liền nhìn thấy vị cấp dưới này dường như đã tựa vào mép giường ngủ thiếp đi. Những người khác khi gặp phải chuyện liên quan đến tính mạng thế này, hình như đều cảm thấy căng thẳng, lo âu và khó ngủ. Nhưng cường độ thần kinh của Lâm Chiếu Hạc dường như khác với người thường, cậu thậm chí còn có thể ngủ thiếp đi khi đang xem phim kinh dị.
Nhìn sườn mặt của Lâm Chiếu Hạc, trong mắt Trang Lạc không kìm được nổi lên một chút ý cười. Hắn xoay người xuống giường, nửa ôm Lâm Chiếu Hạc giúp cậu thay đổi tư thế ngủ để thoải mái hơn.
Giấc ngủ này Lâm Chiếu Hạc thực sự ngủ rất say, thậm chí còn không có bất cứ giấc mơ kỳ quái nào. Mãi đến khi tiếng gõ cửa đánh thức, cậu mới mơ màng bò dậy từ trên giường, thuần thục vòng qua bàn ăn rồi mở cửa.
"Tiểu Lâm." Người ngoài cửa chào hỏi: "Dậy sớm vậy."
Lâm Chiếu Hạc còn chưa tỉnh giấc, dụi dụi đôi mắt, hàm hồ nói: "Ừ, sao vậy?"
"Người dưới lầu nói cậu chạy rầm rầm trên này." Ông cụ nói: "Tôi đến xem thử có phải cậu gặp chuyện gì không... Khụ khụ khụ."
Tiếng ho khan này, giống như tiếng sét đánh thức Lâm Chiếu Hạc khỏi cơn buồn ngủ mông lung. Cậu mở mắt ra liền nhìn thấy gương mặt quen thuộc: "Trần, ông Trần?"
Ông Trần— đúng vậy, đây chính là ông Trần bảo vệ dưới lầu nhà cậu. Lúc này, ông cụ với vẻ mặt hiền lành đứng ở cửa, dùng một ánh mắt hiền lành đến sởn tóc gáy nhìn Lâm Chiếu Hạc: "Tiểu Lâm à, không có việc gì chứ?"
Lâm Chiếu Hạc đương nhiên là có việc. Cậu rùng mình một cái, theo phản xạ có điều kiện nhìn về phía trần nhà. Nơi đó có một vết nước màu đen vô cùng bắt mắt, lớn hơn một chút so với lúc cậu rời nhà, dường như giống hệt với hình dạng cậu nhìn thấy trên sàn của căn nhà kia.
Lâm Chiếu Hạc cảm thấy mình có chút không khỏe, cậu không kìm được ho khan một tiếng, hỏi: "Ông Trần ơi, cháu về nhà lúc nào thế?" Ông Trần luôn trông coi dưới lầu nên hẳn là có thể nhìn thấy cậu về từ khi nào.
Ông Trần lại lắc đầu, nói mình không biết Lâm Chiếu Hạc về nhà khi nào.
Lâm Chiếu Hạc lộ vẻ bất đắc dĩ.
"Nghỉ ngơi cho tốt đi." Ông Trần nói: "Bên ngoài hỗn loạn lắm, đừng chạy lung tung khắp nơi." Hôm nay dường như ông cụ rất tỉnh táo, nói từng chữ rõ ràng, tư duy nhanh nhẹn, khiến Lâm Chiếu Hạc cảm thấy mình như một hậu bối mà ông luôn chiếu cố: "Quá nguy hiểm, vẫn nên về nhà sớm một chút đi."
Lâm Chiếu Hạc còn muốn nói gì đó nhưng chỉ cảm thấy cổ họng mình ngứa ngáy, không kìm được mà ho khan dữ dội.
Ông Trần thấy thế liền vỗ lưng giúp cậu, nói sắc mặt cậu rất kém, bảo cậu hãy nghỉ ngơi thật tốt. Nói xong, ông đỡ cậu lên sofa rồi mới chậm rãi rời đi.
Ngồi trên sofa một lúc, Lâm Chiếu Hạc cảm thấy bản thân thật sự bị bệnh rồi. Cậu sờ trán mình đo nhiệt độ, quả nhiên có chút sốt.
Mình bị đưa về từ khi nào? Trong lòng Lâm Chiếu Hạc buồn phiền tự hỏi: tốt xấu gì cũng khoác cho tôi một cái áo khoác rồi hẵng đưa về chứ, quãng đường xa như vậy thì rất dễ bị cảm lạnh đấy.
Cậu còn đang buồn phiền thì nghe thấy tiếng điện thoại vang lên. Cậu cầm lên xem, là Trang Lạc gọi tới.
"Về nhà rồi à?" Trang Lạc hỏi, hình như hắn không ngạc nhiên chút nào.
"Ừm... Khụ khụ khụ." Lâm Chiếu Hạc yếu ớt nói: "Sếp ơi, tôi không biết mình về lúc nào hết."
"Tôi đi vệ sinh một lát, vừa trở về cậu đã biến mất rồi." Trang Lạc nói: "Sao giọng nói lại kỳ quái như vậy?"
"Ừ." Lâm Chiếu Hạc khịt mũi, yếu ớt nói: "Hình như là bị cảm... Khó chịu thật ấy, có phải tôi sắp chết rồi không?"
"Chờ, bọn tôi lập tức trở về." Trang Lạc nói.
Lâm Chiếu Hạc ngồi trên sofa một lát liền muốn đi vệ sinh rửa mặt. Ai ngờ vừa mới đi vào, cậu đã bị chính mình trong gương dọa sợ. Chỉ thấy trong gương, cậu tiều tụy không ra hình người, hai má hóp lại, sắc mặt trắng bệch. Mái tóc vốn đen nhánh giờ thậm chí còn xen lẫn mấy sợi tóc trắng, quả thực giống như chỉ sau một đêm đã già đi mấy chục tuổi.
Lâm Chiếu Hạc nhìn gương mà cực kỳ hoảng sợ, hét lên: "Sao cả đêm tôi ngủ với Trang Lạc cơ mà! Anh ấy là một con yêu quái hút tinh khí của con người à?!"
Vô cùng may mắn là lúc này Trang Lạc không có ở đây, nếu không e rằng tiền lương tháng này khó mà bảo toàn.
Lâm Chiếu Hạc giống như một xác sống bò về giường, cảm thấy sao mình lại thê thảm đến vậy. Người ta thì chỉ bị dọa mấy ngày rồi trực tiếp bị ăn thịt luôn, còn cậu thì trước khi bị ăn thịt đã bị "xử lý" trước rồi...
Trang Lạc và Tề Danh đến rất nhanh. Nhưng khi hai người vừa đẩy cửa vào nhà nhìn thấy bộ dạng này của Lâm Chiếu Hạc, họ cũng rất chấn động.
"Chết tiệt, Lâm Chiếu Hạc cậu làm gì đấy?" Đồng tử Tề Danh co rụt lại: "Cậu xuyên không đấy à? Sao lại già đi nhiều như vậy?"
Lâm Chiếu Hạc ho khan nói: "Mau đeo khẩu trang lên, đừng để tôi lây bệnh."
Tề Danh vội vàng tìm một cái khẩu trang đeo vào, Trang Lạc lại không đeo. Hắn đi đến bên cạnh Lâm Chiếu Hạc, cẩn thận đánh giá dáng vẻ suy yếu của cậu, hơi nhíu mày: "Sao lại biến thành bộ dạng này?"
"Sao tôi biết được." Lâm Chiếu Hạc khóc ròng: "Cái chết của tôi sao lại không giống trong phim vậy chứ..."
Cái chết trong phim đều là bị dọa chết ở nơi khác, còn cậu thì cứ bị truyền đến truyền đi giống như truyền thức ăn vậy. Vì sao lại khác nhau lớn đến thế chứ?
"Trên đường tới đây, tôi đã nói chuyện với sếp." Tề Danh nói: "Chúng tôi cảm thấy hình như có điểm không thích hợp lắm, có phải có chuyện gì xảy ra không?"
Lâm Chiếu Hạc hơi trừng mắt.
"Nếu không thì không có cách nào để giải thích tình huống của cậu hết." Tề Danh nói: "Trong phim đó không có ai bị kéo về chỗ cũ. Về lý thuyết, căn bản ma nữ không có năng lực này, trừ khi bộ phim đã bị cắt một đoạn và bản mà chúng ta xem chính là bản đã bị cắt."
Suy đoán này rất hợp lý, bởi vì là phim ma của nước R nên khi đưa lên mạng rất có khả năng sẽ bị cắt vài tình tiết. Điều này cũng có thể giải thích tại sao một số tình huống xảy ra với Lâm Chiếu Hạc lại chưa từng thấy trong phim bao giờ.
"Vậy tôi phải làm sao đây." Giọng Lâm Chiếu Hạc khàn khàn, không giống một người trẻ tuổi mới hơn hai mươi tuổi, ngược lại giống như một ông cụ sắp xuống mồ. Cậu cảm giác mình suy yếu rất nhiều, ngay cả động tác đứng lên từ trên giường cũng vô cùng khó khăn, phải nhờ Trang Lạc đỡ mới miễn cưỡng ngồi vững.
Cái ôm của Trang Lạc khiến người ta cảm thấy yên tâm. Trên người hắn còn có mùi thơm dễ chịu. Lâm Chiếu Hạc dựa vào người hắn, giống như một đứa nhỏ trong xe nôi, tràn ngập cảm giác an toàn khi dán lên người sếp nhà mình.
Trang Lạc cũng không thấy phản cảm, hắn giơ tay vỗ nhẹ lên đầu Lâm Chiếu Hạc, có chút ý trấn an.
"Với bộ dạng này của cậu, đừng đi lung tung khắp nơi nữa, ngoan ngoãn nằm ở nhà đi." Tề Danh bất đắc dĩ nói: "Chúng tôi sẽ tiếp tục đi điều tra chuyện của người phụ nữ kia, tranh thủ trước khi cậu chết tìm được tro cốt của cô ta."
"Vậy thật sự cảm ơn hai người." Lâm Chiếu Hạc ho khan hai tiếng.
"Ăn gì không?" Trang Lạc dịu dàng nói: "Để tôi gọi đồ ăn nhanh nhé."
"Cảm ơn sếp." Lâm Chiếu Hạc cảm kích nói lời cảm ơn.
Lúc ba người nói chuyện, Lâm Chiếu Hạc vô ý lại liếc nhìn vết bẩn trên đỉnh đầu mình. Trong vết bẩn kia loáng thoáng xuất hiện gương mặt của người phụ nữ, gương mặt không chút thay đổi nhìn cậu từ trên cao, ánh mắt vừa thù hằn lại u ám.
Lâm Chiếu Hạc và cô ta mắt to trừng mắt nhỏ, nhìn chằm chằm nhau trong chốc lát.
Trang Lạc không nhìn thấy thứ kia, hỏi: "Sao vậy?"
Lâm Chiếu Hạc nghĩ thầm mình sắp chết rồi nên không biết xấu hổ thì cứ không biết xấu hổ vậy. Vì thế cậu nói: "Sếp ơi tôi hơi lạnh, anh có thể ôm tôi chặt hơn một chút không?"
Trang Lạc giơ tay ôm Lâm Chiếu Hạc càng chặt hơn.
Cô nhìn đi, tôi có người ôm nè, tôi không sợ cô đâu. Lâm Chiếu Hạc lại nhìn lại lần nữa, còn vô sỉ dùng đầu mình cọ cọ bả vai Trang Lạc.
Cũng không biết có phải là ảo giác của Lâm Chiếu Hạc hay không, mà cậu luôn cảm thấy sau khi mình làm những động tác này, biểu cảm của ma nữ kia trở nên càng thêm dữ tợn. Giống như nếu không phải ngại ở đây còn có hai người ngoài, thì tốt xấu gì cô ta cũng phải xuống xé xác Lâm Chiếu Hạc ra mới được.
Nhưng căn bản Lâm Chiếu Hạc không hề gì, trong đầu cậu cũng chỉ còn lại một ý nghĩ: Sếp thật đẹp, gương mặt của sếp cũng rất đẹp, sườn mặt của sếp cũng đẹp, sao sếp lại đẹp như vậy chứ, cứ để cho tôi chết trong lồng ngực sếp đi, hắc hắc hắc (-﹃-)