Sổ Tay An Toàn Lao Động
Chương 24: Kẻ muốn đoạt lấy tất cả
Sổ Tay An Toàn Lao Động thuộc thể loại Linh Dị, chương 24 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong không khí như vậy, Tề Danh quả thật cảm thấy mình hơi thừa thãi. Cùng với cậu ấy, thứ còn thừa thãi nữa là vũng nước đọng trên đầu Lâm Chiếu Hạc.
Một tiếng lách tách nhỏ vang lên, một giọt nước rơi xuống đầu cậu, như thể nhắc nhở cậu đừng quên sự tồn tại của mình, nhưng Lâm Chiếu Hạc vẫn không hề phản ứng.
Tề Danh không thể nhịn được nữa, hỏi: "Lâm Chiếu Hạc, cậu chưa đổi chỗ ở mà cũng không định lau chùi sạch sẽ à?"
Lúc này Lâm Chiếu Hạc mới giật mình tỉnh táo lại: "À à, quên mất là nó vẫn đang rỉ nước."
Tề Danh: "..."
Thứ gì đó trên trần nhà: "..."
Trang Lạc lấy khăn, lau đầu Lâm Chiếu Hạc.
Sau khi được lau, Lâm Chiếu Hạc liền lộ vẻ mệt mỏi, mơ màng thiếp đi trong lòng Trang Lạc.
Giấc ngủ này của cậu không mấy yên ổn, giấc mơ bị cắt đứt giữa chừng. Lúc thì cậu mơ đến thời điểm sự việc xảy ra, khi thì mơ thấy cảnh thế giới bị diệt vong. Trong mơ, cậu còn bị thứ gì đó truy đuổi, chỉ có thể không ngừng hoảng loạn chạy trốn.
Cũng không biết đã qua bao lâu, Lâm Chiếu Hạc giãy giụa tỉnh lại từ trong giấc mộng. Cậu mở mắt ra vài giây, thậm chí còn nghi ngờ mình bị mù, khung cảnh xung quanh đều vô cùng đáng sợ. Cậu nằm trên giường, suy yếu đến mức không thể cử động được.
Vài phút sau, tầm mắt mới miễn cưỡng thích nghi với môi trường xung quanh. Cậu vẫn nằm trên giường như trước, còn Tề Danh và Trang Lạc thì không thấy đâu cả.
"Có ai không?" Lâm Chiếu Hạc hỏi, "Sếp, Tề Danh? Mấy người còn ở đó không?"
Trong phòng trống rỗng, không một tiếng đáp lời, toàn thân Lâm Chiếu Hạc rét run. Cậu nhìn lên công tắc đèn trên tường, muốn bật đèn trong phòng lên, nhưng dù đã bật, đèn vẫn không hề sáng. Điện đã bị cắt rồi.
Cùng lúc đó, trong phòng vang lên âm thanh thình thịch, như có ai đó trên lầu đang chạy trốn. Quả thật âm thanh này khiến người ta hơi sợ hãi. Cậu có hơi sợ, bèn đến bên giường bật đèn pin.
Tầm nhìn cuối cùng cũng có chút ánh sáng. Lâm Chiếu Hạc thở dài, ngước nhìn về phía trần nhà. Tiếng thình thịch dần xa, có lẽ chủ nhân của âm thanh này đã chạy đi mất.
Nhưng ngay sau đó, âm thanh ngày càng dồn dập hơn, khiến Lâm Chiếu Hạc nổi hết da gà. Cậu phát hiện âm thanh cách mình rất gần. Nếu âm thanh trước đó cách một tầng, thì hiện tại âm thanh ấy phát ra ngay trong nhà. Có thứ gì đó... đang chạy trên trần nhà cậu!
Da đầu Lâm Chiếu Hạc tê dại, cậu đứng dậy muốn chạy, ai ngờ lại dẫm phải một vũng nước đọng dưới chân, cứ thế mà ngã rầm xuống đất một cách nặng nề. Cú ngã quá mạnh khiến cậu vô cùng đau đớn, nước mắt chực trào.
"Chết tiệt, đau chết mất, đau chết mất rồi!" Xương va vào cạnh sắc nhọn của vật gì đó, Lâm Chiếu Hạc còn tưởng mình đã chầu ông bà rồi. Mắt cậu nổ đom đóm, nước mắt giàn giụa, ngay cả tiếng động kinh khủng kia cũng không đáng sợ bằng.
Cú ngã đau điếng, lại cộng thêm cơ thể vốn đã suy yếu, khiến cậu phải mất một lúc lâu mới đứng dậy được.
"Bình tĩnh một chút." Lâm Chiếu Hạc thừa nhận vừa nãy mình đã rất sợ hãi, nhưng giờ đây cậu nghi ngờ không biết mình tự té ngã hay đây là thủ đoạn của ma quỷ, vô cùng tức giận nói: "Làm gì mà chưa kịp hù chết người đã khiến người ta què rồi chứ!"
Tiếng bước chân dừng lại ba giây rồi tiếp tục chạy trốn, và ngày càng dồn dập hơn rất nhiều, như thể bị Lâm Chiếu Hạc chọc giận.
Lâm Chiếu Hạc lấy giấy lau sạch máu, để ý vũng nước đọng trên sàn nhà, cũng không cần nghĩ xem ai mang tới. Cậu chậm rãi đứng lên rồi vọt tới cửa, muốn rời khỏi căn phòng.
Tiếng kẽo kẹt vang lên, Lâm Chiếu Hạc mở cửa. Cậu ngước mắt nhìn lên thì thấy một người đang đứng trước cửa hành lang nhà mình. Người đó khiến cậu giật mình, suýt chút nữa thì ngã xuống, nhưng may mắn là cậu đã kịp nắm lấy tay nắm cửa nên mới miễn cưỡng giữ được thăng bằng.
"Ai vậy, nửa đêm nửa hôm thế này." Nương theo ánh đèn le lói, Lâm Chiếu Hạc mới cố gắng phân biệt người đứng ở hành lang, chỉ là người đó quay lưng về phía cậu nên không thấy rõ lắm.
Không phải quỷ thì dễ xử lý hơn rồi, Lâm Chiếu Hạc thở phào nhẹ nhõm, hỏi: "Anh là ai? Đứng trước cửa làm gì..."
Người kia không có phản ứng.
"Nói chuyện đi chứ." Lâm Chiếu Hạc bước về phía trước vài bước.
"Là tôi." Người kia vừa nói đã khiến Lâm Chiếu Hạc giật mình. Cậu nghe được lại chính là giọng nói của mình. Người kia chậm rãi quay lại, mặt mũi giống Lâm Chiếu Hạc đến bảy phần, nếu không phải quen biết lâu, người khác căn bản không thể nhận ra đây là hai người khác nhau.
"Là tôi." Người kia nói, "Tôi là Lâm Chiếu Hạc, còn cậu."
Lâm Chiếu Hạc: "... Tôi là Lâm Gia." Lâm Gia là tên cha cậu.
Người kia: "..."
Hiển nhiên là người kia đã bị sự hài hước của Lâm Chiếu Hạc khiến nghẹn họng, mãi lâu sau vẫn không nói chuyện.
Lâm Chiếu Hạc thầm mắng mình xui xẻo, vừa đụng phải đã đóng cửa lại, lẩm bẩm rằng bản thân quá yếu đuối, dễ xuất hiện ảo giác.
Cậu đứng ở cửa, mấy phút sau lấy lại dũng khí nhìn qua mắt mèo. Ai ngờ cái người giống y đúc cậu thế mà vẫn còn đứng ở cửa, vẫn nhìn chằm chằm vào cậu. Hình như không phải ảo giác mà là một con người thật.
Lần này, Lâm Chiếu Hạc cẩn thận quan sát người kia. Không nhìn thì không sao, vừa nhìn đã giật mình. Mặc dù người này trông gần giống cậu nhưng lại mặc trang phục của ông Trần. Lẽ nào đã làm gì đó với ông ấy rồi lột đồ ông ấy ra?!
Lâm Chiếu Hạc nghĩ đến đây thì cảm thấy giận dữ. Cậu móc điện thoại di động ra, gọi điện cho bọn Trang Lạc.
Không ngờ lại kết nối được, nghe giọng trầm thấp của Trang Lạc truyền đến, nỗi bất an trong lòng Lâm Chiếu Hạc cũng vơi đi phần nào.
"Sao vậy?" Trang Lạc hỏi.
"Con quỷ kia biến thành tôi rồi." Giọng nói Lâm Chiếu Hạc có chút tủi thân, như một con cún con bị ức hiếp mà nói với chủ nhân mình: "Còn lấy quần áo của ông Trần dưới lầu mặc vào nữa, thật quá đáng, ông Trần đã già như vậy rồi mà..."
Trang Lạc: "Bọn tôi tìm thấy tên của nó rồi, tro cốt bị chôn ở một ngôi mộ khác, bọn tôi chuẩn bị đi sang đó."
Lâm Chiếu Hạc: "Vậy hai người chú ý an toàn."
Trang Lạc: "Bọn tôi không sao, ngược lại là cậu, phải chú ý một chút. Hiện tại bọn tôi đang nghi ngờ..."
Đột nhiên âm thanh của hắn bị lẫn nhiều tạp âm, căn bản không thể nghe rõ. Lâm Chiếu Hạc alo vài lần thì điện thoại vang lên tiếng tút tút tút rồi ngắt kết nối. Gọi lại lần nữa thì đã không có tín hiệu.
Lâm Chiếu Hạc hơi nghiêng người nhìn về phía mắt mèo. Qua mắt mèo, cậu nhìn thấy một con mắt. Người ngoài cửa và cậu giống hệt nhau, đều áp sát mắt mình vào mắt mèo.
Tư thế hai người giống nhau, chỉ cách một cánh cửa mỏng.
Cảnh tượng này chỉ cần nghĩ đến là thấy rùng mình. Lâm Chiếu Hạc lùi lại mấy bước. Tiếng bước chân trong phòng ngày càng vang dội, và càng ngày càng đến gần cậu. Thứ đó từ trên trần nhà đã di chuyển đến bức tường trước mặt. Vũng nước đọng trước mắt chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện thêm hai dấu chân. Thứ kia đã đứng ngay trước mặt cậu...
Nên rời đi hay là tiếp tục chờ ở trong phòng? Hai lựa chọn bày ra trước mặt Lâm Chiếu Hạc. Cậu nuốt nước bọt, hơi do dự, quyết định ra ngoài thử vận may.
Lâm Chiếu Hạc hít một hơi thật sâu rồi cầm lấy tay nắm cửa. Cậu nhìn hành lang trống rỗng, người vừa rồi còn đứng chờ trước cửa đã không thấy bóng dáng đâu.
Không có người ở đây đương nhiên là tốt. Lâm Chiếu Hạc khó nhọc bước về phía trước vài bước. Cũng không biết có phải do cú té ngã hay không, cậu cảm giác cơ thể mình cực kỳ nặng nề, bước ra hành lang vài bước mà giống như đi được ngàn dặm.
"Hộc hộc." Cậu thở dốc. Sàn nhà dưới chân như một vũng bùn lầy. Lúc đến cửa thang máy, toàn thân Lâm Chiếu Hạc đổ mồ hôi đầm đìa. Cậu cắn răng bước vào trong thang máy. Lúc ánh đèn rọi xuống, Lâm Chiếu Hạc thấy mình trong gương thì ngây người tại chỗ.
Trong thang máy phản chiếu một người trắng bệch, đầu tóc bạc phơ, mặt đầy nếp nhăn, cả người còng xuống như một ông cụ tám mươi tuổi, ngay cả việc đi thang máy cũng vô cùng vất vả khó khăn.
"Mình... Mình..." Lâm Chiếu Hạc chạm vào người mình, muốn xác nhận những gì mình nhìn thấy không phải là ảo giác. Chỉ là khi sờ đến, sự hoang tưởng của cậu đã bị phá vỡ. Cậu thật sự đột nhiên biến thành một ông lão tám mươi tuổi.
Đinh một tiếng, cửa thang máy mở ra. Người giống cậu như đúc đang đứng ngoài cửa, cậu ta mỉm cười nhẹ nhàng nhìn Lâm Chiếu Hạc, nói: "Lâm Gia, xuống đi dạo thôi."
Nếu là người bình thường thấy kẻ cướp đi thân thể mình thì có lẽ sẽ xông lên liều mạng. Nhưng Lâm Chiếu Hạc chỉ là một ông cụ đáng thương vừa mới bị té ngã, thế là cậu run rẩy rời khỏi thang máy, càng thêm run rẩy mà nói: "Cậu..."
Có lẽ người kia cảm thấy Lâm Chiếu Hạc đang mắng mình, nụ cười càng thêm vẻ đắc ý.
Lâm Chiếu Hạc: "Cậu... có bảo hiểm xã hội không?"
Người kia: "..."
"Có không?" Lâm Chiếu Hạc cảm thấy dù mọi người có gặp phải chuyện bi thảm cỡ nào đi chăng nữa thì đều phải nhìn về phía trước. Huống hồ không phải mục tiêu cuối cùng của cuộc đời là nghỉ hưu sao? Vậy cậu có được xem là nghỉ hưu sớm không nhỉ?
Vẻ mặt người kia cứng ngắc, như thể người gặp ma không phải là Lâm Chiếu Hạc mà chính là hắn vậy.
"Nhớ thay tôi đi làm cho tốt." Lâm Chiếu Hạc ho khan hai tiếng: "Mặc dù phải làm từ 9 giờ đến 5 giờ, nhưng mà sếp rất đẹp trai." Chỉ là hơi xui xẻo, bị quỷ quấn thân, cậu tự cầu phúc cho mình đi.
Lâm Chiếu Hạc chưa kịp nói xong thì dường như người kia đã vô cùng tức giận, giọng nói giận dữ ngắt lời cậu: "Tôi muốn có cuộc sống của cậu! Người thân của cậu! Bạn bè của cậu! Tất cả của cậu!"
Lâm Chiếu Hạc khóc ròng: "Nhưng tôi là cô nhi, nô lệ của công việc, không có người thân bạn bè ——"
Người kia: "..."
"Cố lên nha nhóc." Lâm Chiếu Hạc đi qua, vỗ vỗ bờ vai hắn, khích lệ.