26. Chương 26: Biên Giới

Sổ Tay An Toàn Lao Động

Chương 26: Biên Giới

Sổ Tay An Toàn Lao Động thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ông Lâm… à không, Lâm Chiếu Hạc, bước chân nặng nề tiến vào văn phòng.
Trong phòng làm việc có hai vị khách đang ngồi trên ghế sô pha. Một là Nguyên Lương, người lần trước đã đến công ty để giải quyết công việc. Người còn lại là một vị khách nữ. Lâm Chiếu Hạc nhìn thấy mặt cô ta liền hít một hơi thật sâu. Tại sao cô ta, cái ma nữ này, vẫn chưa chịu buông tha cậu mà lại ngồi chờ ở đây?
Lâm Chiếu Hạc dừng bước, quay người muốn chạy nhưng bị Trang Lạc gọi lại.
"Cậu đi đâu vậy?" Trang Lạc hỏi.
"Sếp." Lâm Chiếu Hạc mếu máo, "Con vẫn muốn nhận tiền bảo hiểm xã hội tháng này."
Trang Lạc: "..." Hắn im lặng một lát rồi thở dài, "Cô ấy không phải ma nữ, là nữ diễn viên."
Lâm Chiếu Hạc nghe vậy, lúc này mới quay người nhìn kỹ lại. Quả nhiên, người phụ nữ này trông có vẻ khác với ma nữ, dù khuôn mặt giống hệt nhưng khí chất lại thanh lịch, nhã nhặn hơn nhiều, ngồi đó như một bức tranh đẹp đẽ— không hề giống kiểu xuất hiện trong phim ma chút nào.
Nguyên Lương cho rằng đó là người quen cũ của Lâm Chiếu Hạc, nhưng lại không nhận ra cậu, bèn kỳ lạ nói: "Tổng giám đốc Trang, nhân viên công ty anh đúng là đủ mọi lứa tuổi, lớn tuổi thế này rồi mà vẫn có thể vào làm được sao." Đây là muốn người ta làm việc đến kiệt sức, không cho về hưu luôn à.
"Cậu ấy là Lâm Chiếu Hạc." Trang Lạc giải thích.
"Lâm Chiếu Hạc?" Nguyên Lương giật mình, "Có phải cậu ấy bị di chứng sau khi trở thành thiếu nữ phép thuật không?"
Lâm Chiếu Hạc: "..." Không ngờ Nguyên Lương cũng biết thân phận thiếu nữ phép thuật của mình. Phó Lê, cái cô bé dâu tây đó, đúng là không biết giữ mồm giữ miệng, chuyện này mà cũng kể cho Nguyên Lương nghe. Bị bỏ rơi cũng đáng đời!
"Không phải." Trang Lạc nói, "Không cần lo lắng chuyện này, mấy người cứ nói rõ tình huống với cậu ấy là được."
"Xin chào." Người phụ nữ dịu dàng nói, "Tôi là Khương Hoàn, được Nguyên Lương giới thiệu đến đây."
Trang Lạc hỏi: "Cô Khương là người nước R?"
"Không phải." Khương Hoàn đáp, "Là người bản địa, chẳng qua lúc đó tôi muốn phát triển theo hướng kinh dị, nên nhận mấy bộ phim kinh dị... Ông cụ này có phải là nhân viên của mấy anh không?"
Giọng điệu của Lâm Chiếu Hạc nghe vừa già vừa bi thương: "Đúng đó, tháng trước nhìn tôi vẫn còn trẻ, vậy mà tháng này đã có thể lãnh bảo hiểm xã hội rồi."
Khương Hoàn: "..." Mấy người ở công ty này có hơi kỳ lạ.
Trang Lạc chỉ vào ghế sô pha, ý bảo Lâm Chiếu Hạc ngồi xuống, đừng bịa chuyện nữa. Người thì đang run cầm cập, vậy mà vẫn không quên nói xấu công ty, trông cứ như sắp ngã đến nơi mà vẫn còn lảm nhảm được.
"Cô Khương, cô nói sơ qua tình huống của mình một chút đi." Trang Lạc nói.
Khương Hoàn gật đầu, bắt đầu kể lại.
Từ sau khi tận thế, cuộc sống của các minh tinh cũng khó khăn hơn. Họ tham gia diễn rất nhiều phim chiếu rạp, trong đó có không ít những bộ tiên hiệp huyền huyễn rất nổi tiếng. Và khi những tác phẩm nổi tiếng này hòa nhập vào thế giới thực thì bi kịch đã xảy ra. Ở không gian thực xuất hiện vô số người giống hệt họ, có thể nói ngoại trừ khuôn mặt ra thì dường như không còn điểm nào giống nguyên chủ.
Nếu là nhân vật chính diện thì khá tốt, còn nếu là nhân vật phản diện xuyên không thì người ở thế giới thực phải sống với bộ mặt của kẻ tội phạm bị truy nã.
Điều duy nhất đáng mừng là không phải tác phẩm nào cũng có thể hòa nhập, chỉ có một phần nhỏ tác phẩm xuất hiện ở thế giới thực. Cơ chế kích hoạt hòa nhập vẫn còn là một ẩn số, và đó cũng là vấn đề mà mọi người đang tìm kiếm.
Khương Hoàn là diễn viên hạng vô danh, cô diễn kịch vì đam mê, vậy nên cô thường diễn những vai mà những diễn viên bình thường không thích. Dựa vào bộ phim "Quỷ nước đọng" trước đó thì có thể nhìn ra được Khương Hoàn thích loại hình gì.
Từ sau tận thế, phần lớn các diễn viên không tiếp tục diễn nữa. Dù cho muốn tiếp tục thì cũng chỉ xoay quanh đề tài gia đình, yêu đương tranh đoạt. Khương Hoàn chuyển hướng thất bại, vì vậy thất nghiệp hoàn toàn.
Nhưng chuyện thất nghiệp này đối với Khương Hoàn mà nói thì không phải chuyện to tát, cô lại để ý thứ khác hơn, ví dụ như chuyện này.
"Cậu có chơi trò này không." Khương Hoàn nói, "Tên là Biên Giới Sinh Tồn."
"Biên Giới? Đã từng nghe nói." Lâm Chiếu Hạc đáp, "Đây không phải là trò chơi kinh dị sao?" Cậu có nhớ lúc đó có xem streamer mà cậu thích nhất chơi trò chơi này, nhưng cách chơi cụ thể thế nào thì cậu không nhớ rõ.
"Cũng bình thường, không kinh dị mấy." Khương Hoàn thản nhiên, "Người mà tôi mua bảo hiểm trước đây, hiện tại đang bị nhốt vào trong trò chơi không ra được, tôi cần các cậu giúp đỡ."
Trang Lạc: "Cô ấy có quan hệ gì với cô?"
Khương Hoàn đáp: "Nó là em gái tôi, tên Khương Nam."
"Vào từ lúc nào?" Trang Lạc hỏi.
"Ba ngày trước." Khương Hoàn đáp, "Em ấy chưa từng chơi trò chơi, vậy nên mức độ nguy hiểm vô cùng cao. Còn tôi thì hiểu rõ quá trình chơi như nào, cần mọi người cùng tôi đi vào trong..." Cô quay đầu, khẽ liếc nhìn Lâm Chiếu Hạc, có hơi chần chừ, "Tất nhiên là tôi biết khả năng của nhân viên các anh rất mạnh, chỉ là... để người già vào làm công việc này thì có phải thất đức quá rồi không?"
Lâm Chiếu Hạc tỏ vẻ rất tán thành, ánh mắt tha thiết nhìn về phía sếp Trang Lạc nhà mình.
Trang Lạc tâm vững như sắt đá: "Người già cũng muốn nỗ lực vì bảo hiểm xã hội."
Lâm Chiếu Hạc: "..." Mấy kẻ tư bản ghê gớm này sớm muộn gì cũng sẽ bị treo trên thánh giá rồi thiêu chết.
"Vậy được." Khương Hoàn bật cười, "Lối vào Biên Giới tôi đã tìm ra rồi, vào khoảng 4 giờ sáng hai ngày sau sẽ mở. Nếu mọi người rảnh rỗi có thể nghiên cứu một chút về trò chơi, tất nhiên là tôi đề nghị mọi người nhất định phải mang đủ đèn pin cầm tay, còn những vật khác thì bên trong đều có."
Nói xong, Khương Hoàn đứng dậy rời khỏi.
Trang Lạc ra ngoài tiễn khách, Lâm Chiếu Hạc và Nguyên Lương ngồi ở ghế sô pha nhìn nhau trân trân.
Nguyên Lương nói: "Lâm Chiếu Hạc, chỉ mới mấy ngày không gặp mà cậu thay đổi nhiều quá."
Lâm Chiếu Hạc lười biếng đáp: "Ngài và Phó Lê đã làm lành rồi sao?"
"Vẫn chưa." Nguyên Lương thành thật, "Cậu ấy giờ đã là người yêu cũ rồi."
"Tại sao chứ, anh ta không ngoại tình mà?" Lâm Chiếu Hạc còn cho rằng bọn họ sẽ tiếp tục yêu nhau sau khi hóa giải hiểu lầm.
"Cậu ấy là thiếu nữ phép thuật, tôi thích nam." Nguyên Lương nói tiếp, "Xu hướng tính dục đã chệch hướng."
Lâm Chiếu Hạc: "..." Cậu không ngờ lại có tình tiết bất ngờ đến vậy.
"Hình như cậu vẫn làm ở công ty tốt nhỉ." Nguyên Lương cười nói, "Bình thường đều xin nghỉ hưu sớm rồi."
Lâm Chiếu Hạc nói: "Nếu ngài không cười như vậy, tôi đã tưởng là thật rồi."
"Không đùa nữa, tôi đi trước." Nguyên Lương nói, "Hay là cậu xem trò chơi kia đi. Cô gái Khương Hoàn này cũng khá mà vẫn nhờ đến mọi người, xem ra chuyện này rất phiền phức."
Lâm Chiếu Hạc gật đầu, tỏ vẻ mình đã biết, cảm ơn lòng tốt của Nguyên Lương.
Sau khi Nguyên Lương rời đi, Lâm Chiếu Hạc lướt web tìm kiếm nội dung về trò chơi Biên Giới.
Đây là một trò chơi thử thách sinh tồn nhiều người chơi. Khi bước vào trò chơi, người tham gia sẽ được chỉ định ngẫu nhiên vào các góc của bản đồ để hoàn thành cửa ải. Vốn dĩ quy trình ban đầu của trò chơi là cố định, nhưng một số quy định của trò chơi sẽ được làm mới ngẫu nhiên để hạn chế hành vi của người chơi, do đó nội dung của trò chơi luôn thay đổi khôn lường.
Trò chơi này ước chừng có hơn nghìn quy tắc. Lâm Chiếu Hạc mới lật mấy trang thôi mà đã cảm thấy sởn cả da gà.
Quy tắc 1: Không được vào.
Quy tắc 2: Nếu không may đã vào, trong khoảng giờ chẵn không được vào căn phòng bên phải bạn. Nếu người bạn đồng hành nhiệt tình mời bạn vào, hãy liên tục xác nhận danh tính của họ.
Quy tắc 3: Căn phòng màu xanh da trời ở bên trái căn màu đỏ, căn phòng màu xanh da trời ở bên trái căn màu đỏ, căn phòng màu xanh da trời ở bên trái căn màu đỏ.
Quy tắc 4: Không được vào, không được đi vào, không được đi vào, không được đi vào, không được đi vào, không được đi vào——
Quy tắc 5: ...
Mấy cái quy tắc cấm vào được viết dày đặc đến mức khiến người ta khó chịu. Lâm Chiếu Hạc chỉ đọc đại khái một số điều, cậu căn bản không thể nào nhớ hết mấy cái này trong thời gian ngắn được.
Khi cậu đang xem, Trang Lạc đã quay trở lại.
"Thế nào rồi?" Trang Lạc hỏi.
"Tôi hoàn toàn không nhớ nổi." Lâm Chiếu Hạc nói: "Quy tắc trò chơi này nhiều dữ vậy à?" Thế này thì làm khó một ông cụ như cậu quá.
"Không cần nhớ cái này." Trang Lạc nói: "Lúc đi vào sẽ nhắc quy tắc mới, mỗi một lần đi vào đều có quy tắc khác nhau."
Lâm Chiếu Hạc có cảm giác nơi này hình như không ổn lắm. Từ đầu đến cuối, những người chưa từng vào game cũng có thể nhìn thấu trò này, xem ra đây không phải là nơi tốt lành gì.
Cậu quay lại phần giới thiệu bối cảnh của Biên Giới lần nữa.
Biên Giới là rìa của thế giới, vết nứt của thời gian. Mọi người sẽ bỏ một số vật dụng không cần thiết, sinh vật, kiến trúc, loài người—— vứt trong đó. Trong Biên Giới, bạn sẽ thấy tất cả mọi thứ bạn có thể nhìn thấy. Hy vọng bạn tuân thủ các quy tắc không đi vào. Nếu không may đã vào, vui lòng làm theo các quy tắc mới.
"Vậy quy tắc mới là chọn từ trong những thứ này hay là có cái mới?" Lâm Chiếu Hạc hỏi.
Trang Lạc nói: "Không xác định được."
Lâm Chiếu Hạc hỏi: "Sao lại không xác định được?"
"Phiên bản gốc của trò chơi này chỉ có hai mươi quy tắc, nhưng sau này lại có thêm nhiều bản do người chơi tự tạo ra." Trang Lạc giải thích: "Nói cách khác, chúng ta không thể xác định được chúng ta đang vào phiên bản gốc hay là phiên bản do người chơi tự nghĩ ra. Quy trình trò chơi vẫn cố định nhưng các quy tắc khác nhau sẽ diễn ra theo cách chơi khác nhau."
Lâm Chiếu Hạc: "..." Thế này thì phiền phức rồi đây.
"Nếu là phiên bản do người chơi tự nghĩ ra thì quy tắc trò chơi có thể không chỉ có một nghìn thôi đâu." Trang Lạc nói: "Bởi vì lúc Khương Hoàn nói cô ta không đụng vào trò chơi này, thì quy tắc đã lên đến hơn một nghìn điều rồi. Trò chơi sẽ rút những quy tắc ngẫu nhiên từ trong này ra, tôi không có cách nào để dự đoán trước được."
Lâm Chiếu Hạc cân nhắc: "Người bạn kia của cô ấy, chỉ ngẫu nhiên đi vào?"
Trang Lạc nói: "Không biết." Ngón tay hắn gõ nhẹ lên bàn, cũng đang suy tư điều gì đó: "Khương Hoàn nói là ngẫu nhiên, nhưng theo tôi được biết cửa vào Biên Giới chỉ mở vào thời gian đã định, tức là đến lúc đó mới có thể đi vào."
Lâm Chiếu Hạc nói: "Không giống như lừa bảo hiểm lắm nha." Lừa bảo hiểm là kiểu người mua bảo hiểm xong tự mình tìm đến cái chết. Với loại người này đương nhiên bọn họ không bồi thường rồi. Nhưng mà nếu nói về lý, với thân phận là khách hàng của Trang Lạc dường như ai cũng muốn sống thêm vài ngày, đâu có ai lại cố ý đi tìm chết chứ. Hơn nữa tính ra Khương Nam mới là người hưởng lợi bảo hiểm, với cả cô cũng tích cực cứu viện nên càng không giống lừa bảo hiểm.
"Để sau rồi nói." Trang Lạc nói: "Lúc đi... Cậu nhớ..."
Lâm Chiếu Hạc nói: "Nhớ cái gì cơ?"
Trang Lạc: "Nhớ mang theo một cây gậy."
Lâm Chiếu Hạc: "..." Ông chủ chu đáo quá ha.
"Nếu không có, muốn chạy trốn cũng không thoát được đâu." Trang Lạc dịu dàng nói: "Tiền mua nạng có thể xuống phòng tài chính để báo thanh toán nhé."
Lâm Chiếu Hạc nghe vậy lập tức đứng dậy đi mua nạng. Không thể không 'vặt lông cừu' của công ty, cậu muốn mua một cây đắt nhất! Phải làm bằng vàng mới được!
Lâm Chiếu Hạc đến cửa hàng chọn cây gậy đắt nhất rồi về nhà.
Có lẽ do vẻ bề ngoài cậu giống ông cụ nên những người xung quanh đều rất thân thiện với cậu, ngay cả khi tính tiền cũng nhường cậu tính trước. Sau khi ra khỏi trung tâm thương mại, Lâm Chiếu Hạc đang chuẩn bị băng qua đường liền cảm thấy có người đỡ cánh tay mình, một giọng nói nhỏ nhẹ truyền đến từ bên cạnh: "Ông ơi để cháu đỡ ông qua đường nha."
Lâm Chiếu Hạc cúi đầu nhìn liền thấy một hình vuông nhỏ màu đỏ đang đỡ mình, mặc một chiếc váy nhỏ xinh xắn, trên đầu đội một chiếc nơ khổng lồ. Trang phục mang tính biểu tượng này khiến Lâm Chiếu Hạc lập tức nhớ lại lần đầu tiên họ gặp nhau trong siêu thị...
Tuy hình vuông nhỏ màu đỏ rất muốn làm việc tốt nhưng nó thật sự quá thấp. Mặc dù vô cùng cố gắng kiễng mũi chân đi cũng không được, nói thật nhìn qua trông không giống như đang đỡ Lâm Chiếu Hạc qua đường chút nào, mà ngược lại cứ như đang bám víu vào người cậu.
Lâm Chiếu Hạc vô cùng cảm động, chống nạng dùng cánh tay treo hình vuông nhỏ chậm rãi qua đường.
"Cảm ơn người bạn nhỏ nha." Ông cụ Lâm… à không, Lâm Chiếu Hạc, cảm ơn hình vuông nhỏ.
"Không cần cảm ơn đâu ạ." Hình vuông nhỏ màu đỏ nói: "Sao ông lại đi một mình vậy ạ, ở bên ngoài không an toàn lắm đâu á ông, ông có muốn cháu đưa ông về không?"
Lâm Chiếu Hạc từ chối ý tốt của nó: "Không cần, nhà ông ở ngay bên cạnh thôi."
Hình vuông nhỏ màu đỏ nói: "Vậy ông nhớ chú ý an toàn nha."
Sau khi những tai nạn này xảy ra, thế giới trở nên rất nguy hiểm khiến số lượng người già giảm mạnh. Đến tận bây giờ, trên đường phố hiếm khi thấy người già đi lại. Dáng vẻ hiện tại của Lâm Chiếu Hạc quả thực không hợp với khung cảnh xung quanh, chẳng trách ánh mắt mọi người xung quanh đều tỏ vẻ kỳ lạ như vậy.
Cậu chống cái nạng có trị giá 3.200 tệ (có thể bảo tài chính thanh toán), đến khi cậu về đến lầu dưới nhà mình thì trời đã tối.
Trải qua sự kiện ngoài ý muốn ngày hôm qua, khu chung cư của bọn họ không có bảo vệ nữa. Hiện tại nhìn cánh cửa trống rỗng trông có chút hiu quạnh, khiến Lâm Chiếu Hạc nhớ những ngày ông Trần vẫn còn ở đây.
Trong thời gian biến thành tôi, hẳn là anh cũng không dễ chịu nhỉ, Lâm Chiếu Hạc lặng lẽ thầm rơi lệ cảm thương trong lòng.
Khi cậu đang định đi vào khu chung cư thì phía sau lại truyền đến một tiếng hét chói tai. Lâm Chiếu Hạc quay đầu nhìn mới phát hiện ra là hình vuông nhỏ màu đỏ lúc nãy đỡ cậu băng qua đường. Hình như nó đang né tránh cái gì đó, trông vô cùng sợ hãi không ngừng chạy về phía trước.
Lâm Chiếu Hạc vẫy tay với nó: "Nhóc hình vuông nhỏ, sao lại chạy thế?"
"Ông ơi ông ơi." Hình vuông nhỏ màu đỏ nôn nóng đến mức gương mặt đầy mồ hôi: "Có người xấu đang đuổi theo cháu..."
Lâm Chiếu Hạc nói: "Vậy cháu mau qua đây trốn đi." Cậu vội vàng quẹt thẻ mở cửa khu chung cư cho hình vuông nhỏ trốn vào.
Nó vừa vào trốn không lâu, trên đường lập tức có vài hình vuông cùng hình dạng với nó chạy tới, nhưng chúng có phong cách ăn mặc khác nhau, hẳn là những cá thể riêng biệt.
"Cảm ơn ông nha." Hình vuông nhỏ màu đỏ nói: "Cháu cảm ơn ông ạ."
Lâm Chiếu Hạc nói: "Lần trước ông đã muốn hỏi câu này rồi, cháu bước ra từ trong tác phẩm giả tưởng nào thế?"
Hình vuông nhỏ màu đỏ nói: "Là cái đó..."
Lâm Chiếu Hạc hỏi: "Cái nào?"
Hình vuông nhỏ màu đỏ do dự một lúc mới nhỏ giọng nói: "Khối vuông Anipop..."
Khi nghe đến cái tên Khối vuông Anipop, đôi mắt Lâm Chiếu Hạc lập tức sáng lên. Có lẽ do biểu cảm của cậu quá dữ tợn khiến khối vuông nhỏ màu đỏ lộ vẻ sợ hãi: "Ông ơi?"
Lâm Chiếu Hạc nắm chặt tay nó: "Nhóc hình vuông nhỏ, ông là fan của cháu á!!"
Hình vuông nhỏ màu đỏ: "..." Loài người mấy ông thực sự rất kỳ lạ.
Lâm Chiếu Hạc đang định xin chữ ký, cứ thế đưa thần tượng của mình về nhà, thậm chí cậu còn bỏ ra một số tiền lớn gọi một phần gà rán với Coca. Hai người vừa ăn vừa vui vẻ nói chuyện.
Từ hình vuông màu đỏ mới biết được nó chỉ là một hình vuông nhỏ màu đỏ. Sau khi đến thế giới này cuộc sống của nó cũng không tốt lắm, hiện nó đang làm việc trong một cửa hàng thức ăn nhanh.
Lâm Chiếu Hạc hỏi nội dung công việc của nó là gì, nó liền lau nước mắt nói làm băng ghế 'AI tự động' hoàn toàn bằng sức người.
Lâm Chiếu Hạc: "..." Đám tư bản đại gian đại ác này, ngay cả một khối vuông thôi cũng không quên vắt kiệt giá trị lợi dụng đến chút cuối cùng.
Ngoài ra còn có một vài cộng sự nhỏ đi cùng nó. Vốn dĩ bọn họ đang sinh sống rất vui vẻ trong thế giới này, cho đến mấy ngày gần đây đột nhiên xuất hiện rất nhiều hình vuông giống nhau.
"Ông biết đấy, ba khối cùng màu không thể xếp chồng lên nhau." Hình vuông nhỏ màu đỏ nói: "Mấy khối vuông mới kia như phát điên vậy, nhất định phải xếp chồng với chúng cháu mới chịu." Nó nói xong, vừa rớt nước mắt vừa nhét một miếng gà rán vào miệng, ậm ờ nói chuyện: "Cháu không muốn biến mất, cháu vẫn cảm thấy thế giới này rất tốt đẹp."
Lâm Chiếu Hạc nói: "Đúng thật."
"Đúng rồi, hồi nãy cháu quên hỏi ông, chị ấy là bạn cùng phòng của ông ạ?" Khối màu đỏ nhỏ đột nhiên chỉ lên trần nhà.
Lâm Chiếu Hạc vừa ngẩng đầu liền thấy Khương Hoàn—— à không đúng, là ma nữ Khương Hoàn từng thủ vai.
Ma nữ dán sát trên trần nhà, đôi mắt đen thui nhìn Lâm Chiếu Hạc thật sâu, đầy vẻ khó hiểu. Theo lý thuyết mà nói thì không thể nhìn ra biểu cảm trên mặt ma nữ, nhưng Lâm Chiếu Hạc thật sự có thể nhìn ra nét khó hiểu từ trong ánh mắt của cô ta.
Không phải tôi đã giết cậu rồi à? Sao cậu lại ngồi đây ăn gà rán thế? Nếu ma nữ có thể nói chuyện có lẽ cô ta sẽ hỏi vấn đề này.
Lâm Chiếu Hạc nhỏ giọng nói: "Tôi là ông nội của Lâm Chiếu Hạc."—— cậu ám chỉ cho ma nữ biết Lâm Chiếu Hạc đã chết không liên quan gì đến mình.
Ma nữ nheo mắt, sau đó xoay người không để ý tới cậu nữa, tiếp tục dán mình lên vách tường như một con thằn lằn.
Lâm Chiếu Hạc không còn lời nào để nói, nghĩ thầm sao bà ma nữ này chưa chịu đi nữa, chẳng lẽ cô ta nhất định phải bị cùng một hòn đá làm vấp ngã hai lần...
Hình vuông nhỏ màu đỏ hiển nhiên không cảm thấy bạn cùng phòng này có chỗ nào lạ cả, ngập ngừng một lúc lâu dường như muốn nói gì đó.
Lâm Chiếu Hạc khuyến khích nó: "Cháu có chuyện gì à? Nói ông nghe thử nào?"
Hình vuông nhỏ màu đỏ lấy hết can đảm nói: "Ông ơi, cháu có thể sống ở đây với ông không? Cháu có thể trả tiền thuê nhà mỗi tháng ... Tuy rằng không nhiều lắm..."
Lâm Chiếu Hạc suy nghĩ, chỉ cảm thấy làm bạn cùng phòng với một hình vuông cũng chẳng sao cả. Hơn nữa nếu hình vuông nhỏ không làm bạn cùng phòng của cậu, cậu cũng chỉ có thể sống trong thế giới hai người với cái thứ trên trần nhà kia. Nghĩ như vậy cũng không lỗ nên cậu hào phóng tỏ vẻ đồng ý.
Hình vuông nhỏ màu đỏ xúc động cảm ơn Lâm Chiếu Hạc, thậm chí còn muốn nhảy một điệu "Nghe tôi cảm ơn bạn"... liền bị Lâm Chiếu Hạc nghiêm khắc từ chối.
Sau đó cậu đưa một cái chìa khóa dự phòng cho Tiểu Hồng, rồi lại giao hẹn thời gian nó chuyển nhà. Xong xuôi Lâm Chiếu Hạc liền lên giường nằm, đeo cặp kính lão mua ở siêu thị với giá 15 tệ rồi lật xem chút tư liệu về Biên Giới.
Trò chơi Biên Giới này là trò không chính thống nên số fan không nhiều, nhưng ai cũng đều là người trung thành với game này. Lâm Chiếu Hạc lần theo các từ khóa đến diễn đàn. Tới đây cậu mới phát hiện ra phản ứng của nhóm người này sau khi họ biết Biên Giới xuất hiện trong không gian thật hoàn toàn khác với những gì cậu tưởng tượng.
Trong diễn đàn hầu hết tất cả mọi người đều đang tìm cách để đi vào Biên Giới, thậm chí còn có người đăng bài nói mình thành công đi ra từ trong Biên Giới nhưng vẫn muốn đi vào lần thứ hai, quả thực như bị ám ảnh với nó.
Lâm Chiếu Hạc nhanh chóng bị thu hút bởi một bài đăng, đó là một bài đăng triệu tập. Người đăng bài nói mình tìm được quy luật mở cửa Biên Giới thế nên triệu tập người chơi cùng đi vào khiêu chiến.
Lâm Chiếu Hạc nâng kính lão của mình lên, cảm thấy đám người trẻ tuổi này thật sự không sợ chết. Hiện tại tất cả mọi người đều muốn tránh xa không gian giả tưởng, thế mà đám fan cuồng này lại cảm thấy đây là món quà mà ông trời ban cho họ, cuối cùng bọn họ cũng có thể tự mình trải nghiệm trò chơi mình yêu thích nhất.
Bên dưới bài viết có không ít người hưởng ứng, cũng có người nhắc tới hoạt động trước đó.
"Những người đi vào từ mấy ngày trước chưa ra đâu, mấy người chắc chắn muốn vào thật?"
"Vì sao không vào, cậu sợ à?"
"Mấy kẻ gà mờ thì thực sự không cần vào đâu, ngay cả quy tắc còn chẳng nhớ, đi vào chỉ là tìm cái chết thôi."
"Dù sao tôi cũng đã qua cửa ải một trăm lần, giờ có nhắm mắt cũng có thể vượt qua."
"Đúng vậy, nhát gan thì đừng có báo danh, chỉ có hai mươi người thôi, chi bằng nhường lại cho chúng tôi đi."
Lâm Chiếu Hạc nhìn bài viết, cậu hơi nghi ngờ không biết có phải người đăng bài này là Khương Hoàn hay không. Cậu muốn tải trò này trên mạng để chơi thử nhưng nó đã bị cấm rồi—— tất cả các tác phẩm giả tưởng xuất hiện trong không gian thật đều sẽ tiến hành lập hồ sơ, sau đó bị cấm. Giờ có lên mạng cũng khó tìm được dấu tích của chúng, nó cũng không có cách nào để hấp dẫn fan tăng thêm sức ảnh hưởng.
Lâm Chiếu Hạc vẫn đang bối rối thì Trang Lạc đã gửi cho cậu một tin nhắn bảo cậu nhận email. Khi mở email ra, thấy trong đó là trò Biên Giới làm cậu không khỏi cảm thán ông chủ nhà cậu thực sự rất thần thông quảng đại, tác phẩm nào hắn cũng có thể tìm được.
Lâm Chiếu Hạc ấn mở trò chơi ra, chỉ thấy giao diện màu đen. Trò chơi này không cần sáng tạo nhân vật, tất cả dáng vẻ trong game đều giống nhau. Nhân vật của cậu vừa đi vào liền đến một căn phòng hoàn toàn tối đen.
Lâm Chiếu Hạc mò mẫm một lát rồi tìm thấy một tờ giấy dán ở góc phòng, trên đó ghi quy tắc trong trò chơi lần này.
Quy tắc 1: Không được vào.
Quy tắc 2: Nếu không may đã vào, vui lòng tìm ánh sáng trong vòng năm phút.
Quy tắc 3: Vui lòng xác nhận đó là ánh sáng mà không phải là một cái gì đó khác.
Quy tắc 4: Đừng để bóng tối đến gần bạn, đừng để bóng tối đến gần bạn.
Lâm Chiếu Hạc còn chưa kịp hiểu, trên góc bên phải đã xuất hiện bộ đếm ngược, nhưng cậu mò mẫm khắp phòng mà không tìm thấy lối ra. Thế là, khi hết 5 phút, cậu lập tức chết.
Lâm Chiếu Hạc có chút không nói nên lời, gửi tin nhắn cho Trang Lạc: "Sếp nè, sao tôi lại trực tiếp chết thế này, trong phòng không có bất cứ thứ gì, cũng không có đèn pin gì đó mà."
Trang Lạc hời hợt trả lời một câu: "Vậy làm sao cậu có thể đọc được chữ trên tờ giấy khi không có ánh sáng?"
Lâm Chiếu Hạc sững sờ, cậu chợt nhận ra điều gì đó. Đến lần thứ hai vào trò chơi, cậu đã tìm thấy ánh sáng— chỉ cần cầm tờ giấy lên, chữ sẽ tự động hiện ra. Đồng thời, nhân vật khi xem tờ giấy cũng có thể nhận thấy lối ra ẩn trong góc phòng qua khóe mắt.
Đó là quy tắc.
Lâm Chiếu Hạc hơi nhíu mày, cậu cảm thấy đây không phải là việc mà một ông cụ bị lão thị nên đi làm—— cái này phải đòi sếp tăng lương mới được.
Tác giả có lời muốn nói:
Lâm Chiếu Hạc: Tôi có chuyện muốn bàn với cô một chút.
Ma nữ: ???
Lâm Chiếu Hạc: Nếu cô không chuyển đi, tốt nhất là cô nên trả tiền điều hòa cho tôi.
Trang Lạc: Không phải có cô ta thì vừa hay tiết kiệm được tiền điều hòa sao?
Toàn thân Lâm Chiếu Hạc rùng mình: Có lý. Cô đừng chuyển đi, trần nhà tôi cũng đang trống... cũng đang trống...