Sổ Tay An Toàn Lao Động
Chương 30: Cùng là người, sao khác biệt đến thế?
Sổ Tay An Toàn Lao Động thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lâm Chiếu Hạc bị Khương Hoàn làm choáng váng, lặng lẽ trở lại hình dáng cũ, tiếp tục vai trò ông lão chống nạng dẫn đường.
Sau đó, không có sự cố bất ngờ nào xảy ra, Lâm Chiếu Hạc dẫn cả nhóm thuận lợi đến nhà xác.
Dường như chỉ có cậu và Chu Trạch từng đặt chân đến đây, cách bố trí thi thể vẫn y nguyên như khi họ rời đi.
Đến cửa, Lâm Chiếu Hạc ban đầu cứ nghĩ Khương Hoàn sẽ xông thẳng vào, nhưng không ngờ cô lại đứng ở cửa thở dốc một lát, chuẩn bị tinh thần kỹ lưỡng rồi mới bước vào bên trong.
"Cái nào?" Khương Hoàn cất giọng khàn khàn hỏi.
"Cái ngoài cùng bên phải." Lâm Chiếu Hạc trả lời.
Khương Hoàn vòng qua các thi thể khác, đến trước thi thể Lâm Chiếu Hạc đã chỉ, khụy gối xuống, chăm chú nhìn gương mặt người chết, một lát sau nhỏ giọng nói: "Không sai, là em ấy."
Lâm Chiếu Hạc nói: "Vậy bây giờ chúng ta cần tìm cán cân của Anubis à? Cậu bỗng nhớ ra điều gì đó: "Người chết trong trò chơi này có thể sống lại sao? Nơi này đáng lẽ có sáu thi thể nhưng khi tôi và Chu Trạch đến chỉ thấy bốn, sau đó lại gặp hai người bên ngoài... Họ vẫn còn sống."
"Cái gì?" Vân Vũ Tư hỏi: "Cậu gặp hai thi thể còn sống?"
"Ừm." Lâm Chiếu Hạc nói: "Tôi chưa quen thuộc với trò này lắm nhưng ngay cả Chu Trạch cũng không rõ bọn họ sống lại bằng cách nào..." Trong số mấy người, chỉ có Khương Hoàn là người chơi kỳ cựu, cậu vốn muốn nghe ý kiến của Khương Hoàn, ai ngờ vừa nhìn sang đã thấy Khương Hoàn đang khóc.
Cô nhẹ nhàng ôm thi thể vào lòng, đau đớn bật khóc nức nở như một chú mèo nhỏ, điều này tạo nên sự đối lập rõ rệt với vẻ ngoài lạnh lùng vừa rồi, khiến Lâm Chiếu Hạc ngạc nhiên, nhất thời không biết có nên làm phiền cô hay không.
"Chắc chắn Nam Nam đã phải chịu rất nhiều đau khổ." Khương Hoàn vừa khóc vừa nói: "Đều do tên khốn hèn hạ kia, do tên khốn hèn hạ kia cả——" Cô đang khóc dở thì ngẩng gương mặt đẫm nước mắt lên, oán hận nói: "Tôi nhất định phải khiến hắn hối hận vì đã tồn tại trên đời này!"
Lâm Chiếu Hạc: "..." Cậu nào dám lên tiếng.
"Thời gian không còn nhiều nữa đâu." Trang Lạc dường như không hề sợ Khương Hoàn, hắn nói: "Nên đi thôi."
"Ừm." Khương Hoàn đặt thi thể xuống đất, đứng lên nói: "Anh đứng đây canh giữ thi thể, đừng để ai chạm vào Nam Nam, chúng ta đi tìm cán cân—— Lâm Chiếu Hạc đúng không, vừa rồi cậu nói, cậu thấy người chết còn sống sao?"
Lâm Chiếu Hạc gật đầu, kể lại tình huống cậu và Chu Trạch đã gặp hai người kia cho mọi người nghe, sau đó phân tích: "Hình như bọn họ đang dụ dỗ người khác đến đó... Chắc chắn là có mục đích gì đó."
"Mặc kệ mục đích là gì." Khương Hoàn lạnh nhạt nói: "Cứ qua đó xem rồi sẽ rõ."
Cũng đúng, Lâm Chiếu Hạc gật đầu.
Nếu cậu nhớ không lầm, trước đây, không lâu sau khi cậu và Chu Trạch rời khỏi phòng thi thể liền gặp được hai người kia.
Lần này Lâm Chiếu Hạc dẫn cả nhóm đi về hướng đó, quả nhiên nhanh chóng thấy bóng người đứng giữa hành lang, đó chính là hai người mà Lâm Chiếu Hạc đã gặp trước đó.
"Mấy người đang làm gì vậy?" Hai người kia vừa thấy bọn họ liền nhiệt tình chào đón, y như lúc chào đón Lâm Chiếu Hạc.
Lâm Chiếu Hạc hoàn toàn không lo lắng chuyện họ sẽ nhận ra mình, vì lúc gặp mặt, cậu vẫn là thiếu nữ Chuối Vàng có mức độ nhận diện thấp và sắp bị cắt vai, vì thế cậu nói: "Mấy người có thấy hai người đàn ông không? Một nam thanh niên và một nam sinh trông khá nhỏ tuổi, cậu nam sinh mặc áo thun trắng và quần jean đen."
Người phụ nữ nói: "Cậu thanh niên mặc chiếc váy nhỏ màu vàng?"
Lâm Chiếu Hạc: "..." Mẹ kiếp, có thể nghe miêu tả của tôi không? Sao cứ tự nói theo suy nghĩ của mình thế?
Người phụ nữ còn nói thêm: "Có phải trên đầu còn đeo hai quả chuối, trong tay cầm một cái..."
"Được rồi được rồi, chính là cậu ta!" Mặt Lâm Chiếu Hạc đỏ bừng, cậu thực sự muốn nhét đèn pin vào miệng người phụ nữ để cô ta im ngay: "Cô có thấy hai người họ đi đâu không?"
Vân Vũ Tư bên cạnh cố nhịn cười, cô ấy nhịn đến nỗi biểu cảm sắp biến dạng cả rồi.
"Thấy." Người phụ nữ nhân tiện không hiểu vì sao Lâm Chiếu Hạc lại phản ứng mạnh như vậy, bèn buông tay: "Hai người họ đứng nói chuyện với chúng tôi một lúc, nói là muốn tìm người rồi đi về phía bên kia..." Cô ta nháy mắt với người đàn ông bên cạnh.
"Đúng." Người đàn ông nói tiếp: "Bọn họ vừa đi qua, cũng đang tìm mọi người, có muốn chúng tôi dẫn mọi người đi tìm không?"
"Vậy phiền hai người dẫn chúng tôi qua đó đi." Lâm Chiếu Hạc thuận theo tình thế nói.
"Được." Người phụ nữ hài lòng mỉm cười.
Cô ta liếc nhìn những người này, một ông già trông có vẻ không được nhanh nhẹn cho lắm, hai người phụ nữ không có khả năng chiến đấu, trong hai người đàn ông, chỉ có người mặc đồ đen trông có vẻ có chút sức chiến đấu, tóm lại, hẳn là rất dễ đối phó.
Người phụ nữ liếm môi, quay người bước đi đầu tiên.
Lâm Chiếu Hạc không biết bọn họ sống lại bằng cách nào, nhưng có lẽ hai người này có cách nào đó.
Cả nhóm không ai nói gì, chỉ im lặng đi theo hai người kia một đoạn đường dài về phía trước. Khung cảnh xung quanh giống hệt nhau, người không quen nơi này chắc chắn rất dễ bị lạc.
"Còn bao lâu nữa mới có thể tìm được bọn họ?" Khương Hoàn nhìn đồng hồ, cô lộ rõ vẻ sốt ruột.
"Nhanh thôi." Người phụ nữ cười trấn an mọi người: "Bọn họ đi về phía bên này, với tốc độ của chúng ta... Chắc chắn có thể nhanh chóng đuổi kịp họ, ôi, sao cánh cửa phía trước lại mở thế này, có phải bọn họ đã đi vào rồi không?"
Lời nói này thật sự khá gượng gạo, nhưng mọi người không vạch trần cô ta, chỉ im lặng nhìn người phụ nữ diễn trò.
Nói xong, người phụ nữ rất tự nhiên giơ tay đẩy cánh cửa khép hờ trong góc.
Nếu trong tình huống bình thường, chắc chắn Lâm Chiếu Hạc sẽ không đi vào, nhưng bây giờ họ đến đây vì chuyện này, cho nên không ai đặt câu hỏi gì, cả nhóm rất ăn ý đi thẳng theo người phụ nữ vào phòng.
Trong phòng không có đèn, tối đen như mực, không nhìn rõ bất cứ thứ gì. Vừa bước vào, Lâm Chiếu Hạc liền ngửi thấy một mùi hương quái dị. Nói sao nhỉ, mùi này giống mùi hơi nóng bốc lên từ máu thịt còn tươi mới...
"Cái mùi gì đây." Vân Vũ Tư bật đèn pin lên.
"Tôi thấy bạn của mọi người rồi!" Người phụ nữ hét lên.
"Ở đâu?" Vân Vũ Tư chiếu đèn pin về phía đó, Lâm Chiếu Hạc nương theo ánh sáng mới phát hiện căn phòng này vô cùng lớn, hơn nữa dường như nơi này không có trần, thậm chí khi ánh đèn pin chiếu lên đỉnh đầu cũng không nhìn thấy điểm cuối, lúc đứng ở đây không hiểu sao bọn họ có một loại ảo giác mình cực kỳ nhỏ bé.
"Cô nhìn đi, bọn họ ở đó kìa." Người phụ nữ mỉm cười: "Mấy người không thấy à?" Cô ta chỉ tay vào nơi sâu trong phòng.
Cách đó không xa, đúng là có hai cái bóng người đang đứng đó thật.
Lâm Chiếu Hạc còn chưa nói gì, đã nghe thấy Vân Vũ Tư, người phụ nữ ranh mãnh này, vừa nhịn cười vừa nói: "Không đúng, không phải bạn của chúng tôi, anh ta không mặc váy!"
Lâm Chiếu Hạc: "..." Vừa phải thôi nha.
Người phụ nữ nghe vậy cũng hơi sững sờ, có lẽ cô ta không ngờ mình lại để lộ sơ hở ở điểm này, cô ta nói: "Có thể là anh ta cảm thấy mặc váy quá phiền phức nên mới thay rồi sao? Tôi nghĩ mọi người nên đi qua xem thử."
Tuy lý do này cực kỳ gượng ép nhưng lời nói của cô ta như có ma lực khiến tinh thần Lâm Chiếu Hạc dao động, trong đầu cậu thực sự nảy sinh ý nghĩ muốn đi qua xem thử. Nhưng suy nghĩ này vừa mới xuất hiện, tay cậu đã bị ai đó nắm chặt, Lâm Chiếu Hạc cúi đầu mới phát hiện ra là Trang Lạc.
"Đừng đi qua đó." Trang Lạc nói: "Vân Vũ Tư." Hắn cũng giơ tay đặt lên vai Vân Vũ Tư.
Người Vân Vũ Tư khẽ run, cô ấy như vừa thoát khỏi trạng thái mê hoặc nào đó mà đột nhiên hoàn hồn nói: "Sếp..."
"Đứng yên đừng nhúc nhích." Trang Lạc nói.
"Vâng, Khương Hoàn..." Cô ấy thấy Khương Hoàn từng bước đi về phía bóng người, thế nhưng dường như Trang Lạc hoàn toàn không có ý định ngăn cản, hắn cứ đứng im nhìn cô như vậy.
"Sếp ơi, không ngăn cô ấy lại à?" Lâm Chiếu Hạc nhỏ giọng hỏi.
"Không cần bận tâm đến cô ta." Trang Lạc thản nhiên nói, bàn tay nắm tay Lâm Chiếu Hạc siết chặt hơn một chút.
Vệ sĩ của Khương Hoàn không đi theo, chỉ có một mình cô giơ đèn pin lên, chậm rãi tiến vào màn đêm vô tận.
Cách đó không xa, hai bóng người kia như ảo ảnh giữa sa mạc, lặng yên không một tiếng động, mê hoặc những lữ khách đi ngang qua.
Gian phòng này lớn hơn tưởng tượng rất nhiều, Khương Hoàn đi một lúc lâu vẫn chưa đến được điểm cuối, mãi đến khi Lâm Chiếu Hạc đang thắc mắc cô còn phải đi bao lâu nữa thì Khương Hoàn mới dừng bước.
"Mọi người không qua đó à?" Giọng nói xa xăm của người phụ nữ truyền đến từ bên cạnh, cô ta nói: "Bỏ đi, không qua đó cũng được..."
Lâm Chiếu Hạc nhìn về phía cô ta, phát hiện cả cô ta và người đàn ông đều đang nghiêng đầu, mà độ nghiêng đầu này không phải là của người bình thường, nó giống như sau khi cổ bị gãy, không cách nào dựng thẳng lên được, chỉ có thể để cái đầu nặng nề tùy ý vặn vẹo với tư thế quái dị.
"Nhiều người như vậy." Người phụ nữ nói: "Chắc là đủ rồi."
"Đủ rồi." Người đàn ông vui vẻ tán thành.
"A!!!" Hình như Khương Hoàn ở đằng xa gặp phải chuyện gì đó, cô phát ra tiếng hét thê lương, lùi lại hai bước, ngã ngồi xuống đất.
Ầm ầm, mặt đất bắt đầu rung động như có vật gì đó cực kỳ nặng rơi xuống. Lâm Chiếu Hạc cầm đèn pin chiếu về phía xa, cậu chỉ thấy rất nhiều đường nét chậm rãi lan ra ngoài trên mặt đất trong phòng.
Không, đó không phải là nét vẽ, đó là những bóng đen hình xúc tu lan ra từ sâu trong bóng tối, chúng muốn phủ kín toàn bộ căn phòng này ngay lập tức.
Khương Hoàn đứng trong phòng gần thứ đó nhất, trở thành nạn nhân hy sinh đầu tiên.
"Khương Hoàn——" Lâm Chiếu Hạc hoảng sợ gọi tên Khương Hoàn.
Khương Hoàn ngồi bất động tại chỗ, tựa như đã bị dọa đến mức đờ đẫn.
Vân Vũ Tư phản ứng nhanh hơn, cô ấy vọt ra phía sau định mở cửa phòng, nhưng cánh cửa vốn ở phía sau họ không biết đã biến mất từ lúc nào.
"Không thoát được đâu." Người phụ nữ cười khanh khách: "Mọi người không chạy thoát được đâu..."
"Cái quái gì thế này!" Vân Vũ Tư vốn nóng tính, cô ấy chửi thề một tiếng rồi lấy cây dao găm đã chuẩn bị từ sớm ra, sau đó hung ác đánh mạnh lên đầu người phụ nữ một cách dễ dàng, điều này lập tức khiến đầu cô ta bị móp, nhưng mặc dù vậy, người phụ nữ vẫn không chết, thậm chí còn điên cuồng cười ha hả.
Trong nháy mắt, Khương Hoàn lập tức bị bóng tối nuốt chửng hoàn toàn, Lâm Chiếu Hạc nghe thấy sâu trong bóng tối truyền đến tiếng nhai nuốt rợn người, cậu thấy thấp thoáng những hàm răng trắng thuộc về loài người lộ ra trong bóng tối, những hàm răng đó đang không ngừng chuyển động nhai nuốt, sau đó có thứ gì đó bị nhổ ra, thoạt nhìn giống xương và tóc người...
Khương Hoàn đã bị thứ kia ăn hết, những phần không thể tiêu hóa liền bị chúng ghét bỏ nhổ ra...
Sau khi thứ kia nhai nuốt xong, chúng bắt đầu di chuyển về phía bọn họ, hiển nhiên chỉ một cơ thể không thể thỏa mãn sự thèm ăn tham lam của chúng, nó còn muốn ăn nhiều hơn nữa, nhiều hơn nữa——
Bọn họ đều sẽ bị thứ này ăn tươi nuốt sống—— Lâm Chiếu Hạc rõ ràng đã nhận ra sự thật này, cậu nhìn về phía Trang Lạc lại nhìn thấy gương mặt hắn không hề lộ vẻ dao động, sếp của cậu ngay cả một tia sợ hãi cũng không có, huống chi là bỏ chạy, tay hắn vẫn vững vàng không chút rung động, vẫn nắm chặt tay Lâm Chiếu Hạc, dường như hắn không sợ hãi bất cứ thứ gì, bao gồm cả cái chết đang cận kề.
Bỗng nhiên, Lâm Chiếu Hạc cảm thấy bản thân cũng không còn sợ hãi như vậy nữa, cậu nhìn về phía gương mặt nghiêng của Trang Lạc, nhỏ giọng nói: "Sếp ơi, chúng ta sẽ chết sao?"
Trang Lạc nói: "Mọi sinh vật đều sẽ chết."
Lâm Chiếu Hạc nói: "À..."
Trang Lạc nói: "Nhưng với tiền đề là cậu phải là một sinh vật."
Lâm Chiếu Hạc: "Hả?"
Cậu còn chưa hiểu lời này của Trang Lạc có ý nghĩa gì liền nghe thấy một tiếng nổ lớn, những bóng đen đang cắn nuốt Khương Hoàn đột nhiên nổ tung.
Vụ nổ này có uy lực cực kỳ mạnh, nếu không phải Trang Lạc giữ chặt cậu lại, Lâm Chiếu Hạc cảm giác mình suýt chút nữa đã bị thổi bay.
"Cái thứ khốn nạn này làm cái quái gì thế——" Vân Vũ Tư buột miệng chửi thề bằng tiếng địa phương, có điều cô ấy không được ai giữ nên cả người bay lên rồi lại ngã xuống đất, tuy mắt nổ đom đóm nhưng cũng không quên chửi rủa.
Lâm Chiếu Hạc lảo đảo: "Thứ, thứ đó là cái gì vậy." Cậu chỉ thấy từ trong bóng tối có một khối bóng tối lớn hơn đang dần trồi lên.
Thứ kia như một nhãn cầu khổng lồ lơ lửng giữa không trung, nó tỏa ra ánh sáng chói mắt, xung quanh nó có sáu đôi cánh khổng lồ trắng như tuyết, trên cánh có ngọn lửa sáng chói đang cháy, khi nó bay lên, tiếng nhạc thiêng liêng cũng vang lên theo, khiến nó càng thêm trang trọng và thánh thiện.
Nó cứng rắn mổ bụng con quái vật bóng đêm, để lại một vết thương lớn trên đó, thậm chí còn có thể thấy cả nội tạng tươi sống chuyển động trong vết thương đó—— từ góc độ nào đó mà nói, dường như con quái vật bóng đêm kia giống sinh vật hơn thứ trước mắt này nhiều, ít nhất thì trên người nó có nội tạng và những đặc điểm mà một sinh vật nên có.
"Đó là cái gì?" Lâm Chiếu Hạc ngơ ngác hỏi lại lần nữa.
"Đó là thiên sứ." Trang Lạc giơ tay vuốt lại mái tóc có chút lộn xộn vì vụ nổ lớn của Lâm Chiếu Hạc, dịu dàng nói: "Cũng là Khương Hoàn."
Khương Hoàn—— Không, thiên sứ trong miệng Trang Lạc, vung đôi cánh bay lơ lửng trên không trung, đôi cánh quạt ra những ngọn lửa mang theo hơi nóng, đốt cháy bóng đêm.
Tuy nói đây là ngọn lửa nhưng ngược lại trông giống tia sáng hơn, nhanh chóng đốt cháy toàn thân bóng đêm, bóng đêm không thể tránh né, liền phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết. Nó có ý đồ công kích thiên sứ nhưng ngay cả lá chắn lửa cũng không thể công phá, chỉ có thể không ngừng vặn vẹo rên rỉ.
Lâm Chiếu Hạc thấy phần đầu quái vật thò ra từ cuối căn phòng, đó là một cái đầu hình tròn khổng lồ, giống một sinh vật có vú nào đó, phần ngoài không có da, cơ bắp trần trụi lộ ra bên ngoài, cả người nó tỏa ra mùi máu tươi ghê tởm mà Lâm Chiếu Hạc đã ngửi thấy khi vừa mới vào phòng.
Ngọn lửa gây ra tổn thương khá lớn cho nó, lớp bóng đêm kia chính là da thịt của nó, sau khi bị ngọn lửa đốt cháy, lớp bóng đen cũng bị xé rách theo, để lộ cơ bắp bên trong, chỉ cần liếc mắt một cái liền có thể cảm nhận được nó đã đau đớn đến mức nào. Quái vật ngẩng đầu nhìn về phía quái vật đang lơ lửng trên đỉnh đầu, gào to một tiếng, sau đó dùng hết sức lực phá vỡ lá chắn lửa, há miệng muốn công kích thiên sứ.
Thiên sứ không nhúc nhích, con ngươi trên nhãn cầu khổng lồ của nó chậm rãi tối sầm lại, lạnh lùng chăm chú nhìn thứ phía dưới mình, cứ như nó đang phán xét tội ác vậy, khi đối mặt với sự công kích của quái vật, ngay cả động tác trốn tránh cũng chưa từng có, cứ thế bị quái vật nuốt vào bụng lần nữa.
Mọi người đứng im quan sát toàn bộ quá trình này, không ai nói gì, trong phòng như đang diễn ra một trận chiến thế kỷ, tất cả mọi người đều đang chờ đợi kết quả chiến đấu.
Nhưng nghiêm túc mà nói, đây không phải là một trận chiến mà là sự tàn sát của một phía.
Sau khi quái vật bóng đêm nuốt thiên sứ vào trong bụng, thế mà lại càng thêm đau khổ, nó bắt đầu điên cuồng gào thét, vặn vẹo giãy dụa, cứ như thứ nó nuốt vào không phải là thiên sứ mà là một quả cầu lửa nóng bỏng vậy.
Giãy dụa kịch liệt chưa được bao lâu, bỗng có một luồng ánh sáng lóe lên trong cơ thể quái vật, ánh sáng dần dần trở nên chói lóa, sau đó phá vỡ cơ thể chui ra——
"Gào——" Tiếng kêu thảm thiết không ngừng vang vọng trong phòng, âm thanh mạnh đến mức khiến màng nhĩ người ta đau nhói, Lâm Chiếu Hạc nhìn chằm chằm mọi thứ trước mắt, cậu không nỡ rời mắt dù chỉ một lát.
Kể từ ngày diệt vong, cậu thường xuyên cảm thấy mình rất nhỏ bé, lúc này cảm giác này lại càng đạt đến đỉnh điểm, khi đối mặt với con quái vật khổng lồ này, cậu cảm thấy sự đấu tranh của mình như lấy trứng chọi đá.
Thiên sứ lại xuất hiện, vẫn ở cùng một vị trí, vẫn với ánh mắt như vậy, thế nhưng quái vật bên dưới đã thoi thóp, mà thiên sứ vẫn không nhúc nhích, chỉ dùng con ngươi đen kịt kia chiếu ánh mắt uy nghiêm lạnh như băng về phía nó, chờ đợi kết quả phán xét mà mọi người đã biết rõ.
Khoảnh khắc quái vật chết đi, người phụ nữ và người đàn ông đứng cạnh Lâm Chiếu Hạc cũng cùng nhau ngã xuống đất.
Mãi đến khi chết hẳn, trên mặt cả hai người đều lộ vẻ không thể tin được, hiển nhiên căn bản không cách nào chấp nhận kết quả mà họ nhìn thấy trước mắt.
Cũng đúng thôi, ai có thể đoán trước được tình huống như vậy chứ... Nhưng chắc hẳn là ngoại trừ Trang Lạc.
Lâm Chiếu Hạc nhìn về phía Trang Lạc, biểu cảm trên mặt Trang Lạc không hề thay đổi, dường như bất cứ chuyện gì cũng không thể khiến hắn mất bình tĩnh hay lay chuyển quyết tâm.
Quái vật đã chết, không còn sức mạnh, bóng tối trong phòng như lớp sơn trên tường rơi xuống từng mảng, ánh đèn màu đỏ một lần nữa chiếu sáng căn phòng.
Lâm Chiếu Hạc nhìn ngọn lửa đốt cháy cơ thể khổng lồ của quái vật đến gần như không còn gì, chỉ còn lại một chút tro tàn nhỏ. Trong đống tro tàn, có thứ gì đó phát ra tia sáng khá đặc biệt, cậu nhìn kỹ mới phát hiện đó là một cái cán cân nho nhỏ.
Cơ thể thiên sứ lơ lửng giữa không trung dần dần trở nên mơ hồ, cuối cùng biến mất, cùng lúc đó, Khương Hoàn, người đã biến trở lại thành loài người, cũng xuất hiện.
Bên cạnh cô có thêm bốn người đàn ông áo đen đang nửa quỳ, chính là những người vệ sĩ mà Lâm Chiếu Hạc đã nhìn thấy trước đó—— thì ra vệ sĩ là quà tặng đi kèm cùng cô, chẳng trách Khương Hoàn không quan tâm đến sống chết của họ.
Sau khi Khương Hoàn đáp xuống đất liền chạy về phía cán cân, sau đó lấy nó ra từ đống tro tàn.
"Tìm được rồi!" Vừa lấy được thứ mình muốn, Khương Hoàn liền reo lên mừng rỡ: "Mau, mau trở về ——"
Nói xong, tự mình dẫn bốn người chạy ra ngoài trước, cũng không để ý tới ba người đang đứng ở một bên.
"Cô ấy không phải là người chơi thực thụ à?" Lâm Chiếu Hạc nhìn bóng lưng Khương Hoàn, nhỏ giọng nói thầm với Trang Lạc: "Sao có thể biến thành thiên sứ ngầu như vậy?"
Trang Lạc cười nói: "Không phải cậu cũng là người chơi thực thụ à?"
Lâm Chiếu Hạc: "..." OK, tôi biết anh muốn nói cái quái gì, anh có thể im lặng rồi đấy.
Mọi người đều biến thành nhân vật ngầu lòi như vậy, còn mình lại biến thành thiếu nữ phép thuật, sự chênh lệch giữa người với người quá lớn rồi, Lâm Chiếu Hạc uất ức nghĩ, có người vừa sinh ra đã ở Rome...
Trong lòng cậu thầm lặng vỗ tay cho Khương Hoàn, cảm thấy có thể tìm được một cách giải thích như vậy cũng rất ngầu, sau này phải xin nghỉ để học hỏi thêm nhiều suy nghĩ của Khương Hoàn mới được.
Khương Nam xấu hổ nói bản thân gây thêm nhiều phiền toái cho mọi người, Khương Hoàn nói: "Không sao, bọn họ đều tự nguyện."
Mắt Lâm Chiếu Hạc rưng rưng, nói: "Đúng vậy, tôi tự nguyện đi làm."
Trang Lạc: "..." Lúc cậu muốn chết cũng không thấy cậu khóc thảm thiết như vậy.
Lâm Chiếu Hạc tự nguyện quay về phòng đã qua cửa.
Lộ Bình Bình bị Khương Hoàn bắn trúng thoạt nhìn đã thoi thóp, máu chảy đầy đất, tuy còn sống nhưng nhìn cứ như sắp về tây phương cực lạc.
Khương Hoàn nhìn vệ sĩ, bọn họ lập tức tiến lên đỡ Lộ Bình Bình đang nửa sống nửa chết dậy, nói: "Còn sống."
"Còn sống thì đừng giả chết." Khương Hoàn lạnh lùng nói: "Mày lừa những đứa nhỏ này vào đây để làm gì?"
Lộ Bình Bình không chịu mở miệng, dường như có ý thà chết chứ không khai.
Khương Hoàn vốn đã nóng tính rồi, thấy thế liền cầm súng lên định bắn chết Lộ Bình Bình ngay lập tức, nhưng súng vừa lên nòng đã bị Trang Lạc ngăn lại.
Vẫn là giọng điệu nhẹ nhàng ấy, nhưng nội dung nói ra lại khiến Lộ Bình Bình lập tức thay đổi sắc mặt, Trang Lạc dịu dàng nói: "Chẳng lẽ anh muốn chết ở chỗ này rồi lại chờ người ta làm anh sống lại sao?"
Lộ Bình Bình: "Anh, anh đang nói cái gì vậy..."
"Yên tâm." Trang Lạc nói: "Tôi cam đoan cho dù anh có chết cũng phải chết sau khi thông quan."
Sắc mặt Lộ Bình Bình trắng bệch, cả người run lẩy bẩy: "Anh, anh là ma quỷ sao?"
Lâm Chiếu Hạc ở bên cạnh hung ác bồi thêm một dao: "Anh ấy là nhà tư bản còn đáng sợ hơn cả ma quỷ!"
Phòng tuyến tâm lý của Lộ Bình Bình lập tức bị phá vỡ: "Tôi nói..."
Mọi người: "..." Anh cũng vào đây làm việc sao?