29. Chương 29: Một khi đã mất, sẽ không còn nữa

Sổ Tay An Toàn Lao Động

Chương 29: Một khi đã mất, sẽ không còn nữa

Sổ Tay An Toàn Lao Động thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Lâm Chiếu Hạc hiếm khi cảm thấy sức chịu đựng của mình có hạn.
Lúc về già cậu cũng không cảm thấy như vậy, lúc nhận được dự án này cậu cũng không thấy thế, lúc lật thi thể cũng không luôn.
Nhưng giờ phút này, khi mặc bộ váy nhỏ của thiếu nữ ma pháp trốn trong tủ, cậu cảm thấy sức chịu đựng của mình thật sự không ổn chút nào, hơn nữa còn muốn nghiêm túc cân nhắc chuyện chuyển đến hành tinh khác sống một lần nữa.
Trời lạnh rồi, đã đến lúc đổi sang hành tinh khác sống, Lâm Chiếu Hạc liếc nhìn Chu Trạch, kẻ đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng.
Lần thứ hai chui ra khỏi tủ, lúc này Chu Trạch vẫn ngây thơ, không hề nhận ra mình là nhân chứng duy nhất vừa chứng kiến một chuyện cực kỳ nguy hiểm. Nãy giờ cậu ta vẫn đang vui vẻ cười ngây ngô, biệt đội trái cây ma pháp là cả tuổi thơ của cậu ta, khi còn bé cậu ta rất thích xem bộ phim đáng yêu này.
"Anh Lâm, anh có biết Mâm Xôi Đỏ không ạ?" Chu Trạch hỏi: "Hồi nhỏ em rất thích cô ấy!!"
Lâm Chiếu Hạc suy nghĩ một lát, sau đó lấy điện thoại trong túi ra, lướt tìm trong thư viện ảnh của Phó Lê rồi đưa cho Chu Trạch xem: "Thấy anh ta bao giờ chưa?"
Chu Trạch nhìn người đàn ông trên điện thoại của Lâm Chiếu Hạc: "Vâng?"
Lâm Chiếu Hạc: "Anh ta chính là 'chị gái' Mâm Xôi Đỏ của cậu đấy."
Chu Trạch: "..."
Lâm Chiếu Hạc: "Anh ta bị bạn trai đá vì biến thân thành thiếu nữ ma pháp."
Chu Trạch: "..."
Lâm Chiếu Hạc: "Cho nên, đã nghĩ đến chuyện đổi thần tượng chưa?"
Chu Trạch im lặng một phút, sau đó cúi đầu nhỏ giọng nói: "Cũng... cũng được, anh Lâm cũng đáng yêu mà... Chuối, ăn cũng ngon, hehe."
Lâm Chiếu Hạc: "..." Mẹ nó ông đây không có ý này!
"Sau này em sẽ là fan của Chuối Vàng!" Chu Trạch hoàn toàn hiểu sai ý của Lâm Chiếu Hạc. Thế là cậu ta biểu diễn 'trèo tường'* ngay tại chỗ, tròng mắt Lâm Chiếu Hạc đỏ bừng—— cậu thật sự rất muốn lắc đầu thằng nhóc này cho nước trong não nó văng hết ra ngoài.
(*Trèo tường: 1. Tiếng lóng trên Internet: chủ yếu ám chỉ việc ngoại tình. 2. Dùng để chỉ một người luôn yêu thích một minh tinh rồi đột nhiên quay sang thích một minh tinh khác, sau này không còn thích minh tinh mình từng theo nữa. 3. Trong BBS, "trèo tường" còn có một nghĩa khác, đó là: chỉ đọc bài viết chứ không trả lời. Tương tự với "lặn". 4. Đôi khi một số trang web không truy cập được không phải do bản thân trang web hay do mạng có vấn đề mà do bị "tường" chặn, phải "leo tường" mới vào được các trang web này.)
Nhưng tình hình hiện tại khá đặc biệt, Lâm Chiếu Hạc quyết định tạm thời gạt bỏ ân oán cá nhân sang một bên, nói: "Đi thôi, trước tiên chúng ta đi tìm xem có manh mối gì khác không đã."
Chu Trạch nhìn Lâm Chiếu Hạc cười ngây ngô: "Vâng anh Lâm."
Hai người lại mở thêm vài căn phòng nữa nhưng vẫn không tìm thấy thứ mình cần. Có điều, ngay khi mở đến gian phòng thứ bảy, bọn họ bất ngờ chạm mặt hai người khác.
Bên kia cũng là hai người, một nam một nữ. Qua phản ứng của họ, có vẻ họ cũng bị dọa cho hết hồn.
"Mấy người là người hay là quỷ?" Người phụ nữ hét lên.
"Tôi đang định hỏi hai người đây!" Chu Trạch đáp: "Sao hai người lại mặc bộ đồ này!"
Cậu ta nhìn quần áo trên người hai người này, đó là đồng phục của những người đã vào trước đó. Lúc trước thấy người mặc quần áo này không phải điên thì cũng đã chết, giờ lại thấy hai người sống sờ sờ, thật sự không thể tin nổi.
"Chúng tôi đi vào trước đó." Người phụ nữ nói: "Tìm mãi không ra mật mã để thoát ra ngoài—— mà các anh nói gì về việc chúng tôi mặc đồ này? Nhìn kiểu gì thì hai người mới là bất thường ấy."
Chu Trạch nhìn Lâm Chiếu Hạc, cảm thấy khí thế của mình yếu đi trông thấy.
Mặt Lâm Chiếu Hạc không chút thay đổi, giọng nói lạnh như băng: "Hét cái gì mà hét, chưa thấy cosplay bao giờ sao?"
Người phụ nữ bị khí thế của cậu áp đảo, không nói nên lời.
Rốt cuộc cũng có đối tượng để trò chuyện một cách thuận lợi, trong lòng Chu Trạch liền mừng rỡ: "Hai người ở tầng hai bao lâu rồi, giải đố đến đâu rồi?"
Người phụ nữ nói: "Bên này tối quá, chúng tôi không dám đi lung tung, chỉ tìm thấy cánh cửa nhập mật mã chứ chưa thấy mật mã đâu."
Chu Trạch nói: "Sao tiến độ lại chậm vậy?"
"Có cách nào không?" Người phụ nữ buông tay: "Chúng tôi chỉ đến xem vui thôi, ai ngờ trò này lại khó đến vậy."
"Có muốn đi cùng nhau không." Người đàn ông đứng bên cạnh người phụ nữ đề nghị: "Như vậy có thể tiết kiệm một cây đèn pin... Đèn pin của anh đâu rồi?"
Trong lòng Lâm Chiếu Hạc thầm mắng: đèn pin cái quái gì, ông đây chính là đèn pin năng lượng hạt nhân đây này. Nhưng nghĩ lại một chút rồi nín nhịn, nói: "Bộ đồ của tôi có thể phát sáng, thay thế đèn pin được."
"Thật hiện đại." Người phụ nữ đến gần một chút, cô ta quan sát Lâm Chiếu Hạc trong một lát, tặc lưỡi khen ngợi đầy kinh ngạc: "Cosplay khá đẹp đấy..."
Gương mặt Lâm Chiếu Hạc không chút thay đổi.
Tim cậu đã chết rồi, lời nói của người khác không thể làm cậu dao động nữa.
"Chúng ta có nên đi với họ không?" Chu Trạch hỏi Lâm Chiếu Hạc.
"Cùng nhau vậy." Nếu có thể, thật ra Lâm Chiếu Hạc cũng không ngại cứu thêm vài người vô tội ra ngoài.
Vì vậy bốn người đồng hành cùng nhau, chuẩn bị đi đến phòng nhập mật mã mà người phụ nữ nói.
Trên đường đi, họ cũng kể lại những chuyện mình đã gặp ở đây. Nghe nói vừa đi vào liền gặp phải một đợt quái vật, chúng giết chết sáu bảy người, chỉ còn lại vài người may mắn. Bắt đầu từ lúc này thời gian mất điện ngày càng dài, tiếng chuông báo động cũng vang lên thường xuyên hơn.
"Đúng rồi, vừa rồi hai người trốn trong cái tủ nào?" Chu Trạch đột nhiên hỏi.
"Cái tủ trong góc." Người phụ nữ trả lời.
Chu Trạch dừng bước, quay đầu nhìn Lâm Chiếu Hạc.
Lâm Chiếu Hạc không chú ý tới ánh mắt của cậu ta, toàn bộ ánh mắt cậu đều dán chặt vào người đàn ông bên cạnh người phụ nữ.
Sau khi biến thân thành thiếu nữ ma pháp, thị lực của cậu đã phục hồi, thậm chí còn tốt hơn trước rất nhiều, giờ đây cậu có thể nhìn rõ mọi vật trong bóng tối.
"Anh Lâm." Chu Trạch nhỏ giọng gọi Lâm Chiếu Hạc.
"Sao đấy?" Lâm Chiếu Hạc nhìn cậu ta.
"Em muốn đi vệ sinh, anh đi cùng em đi." Một cái cớ hơi toang nhưng trong lúc này chính Chu Trạch không thể nghĩ ra lý do khác.
"Cứ giải quyết đại chỗ nào đó đi." Dường như Lâm Chiếu Hạc không hiểu ý Chu Trạch.
Chu Trạch kéo góc áo Lâm Chiếu Hạc, nhỏ giọng nói: "Tên của hắn!!"
Lâm Chiếu Hạc nói: "Chờ đã... Anh sắp nhìn rõ rồi..."
Chu Trạch đang nghĩ Lâm Chiếu Hạc thấy rõ cái gì, liền nghe Lâm Chiếu Hạc nói: "Người chết có thể đi khắp nơi à?"
Không khí lập tức trở nên căng thẳng.
Biểu cảm trên mặt người đàn ông và người phụ nữ đều biến mất sạch, bọn họ quay đầu lại, nhìn chằm chằm Lâm Chiếu Hạc bằng ánh mắt lạnh lẽo.
"Anh nói gì cơ?" Người phụ nữ hỏi.
"Chẳng phải hai người đã bị treo cổ trong phòng sao." Lâm Chiếu Hạc nói một câu khiến người ta giật mình: "Ai đã thả hai người xuống để các người chạy lung tung khắp nơi thế này."
Chu Trạch sợ đến mức mồ hôi lạnh đổ ra như tắm, run giọng nói: "Anh Lâm..."
"Anh đang nói vớ vẩn gì thế." Người phụ nữ yếu ớt nói: "Tôi vẫn đang sống sờ sờ đây, ai là người chết chứ?"
"Trên cổ hắn ta là số 8, còn cô thì sao, số của cô ở đâu?" Lâm Chiếu Hạc nói: "Con số trên thi thể nữ thường xuất hiện ở những nơi không cần cởi quần áo cũng có thể thấy, trên tay? Trên chân? "
Người phụ nữ không nói một lời, đôi mắt đen láy của cô ta bình tĩnh nhìn chằm chằm Lâm Chiếu Hạc.
Lâm Chiếu Hạc nói: "Mấy người muốn đưa chúng tôi đi đâu nhỉ?"
Người phụ nữ yếu ớt nói: "Anh thông minh thật đấy, nhưng người thông minh thường không sống thọ đâu."
Lâm Chiếu Hạc nói: "Cô tự xem lại đi, mấy người ngu ngốc như vậy mà vẫn chết nhanh thế."
Người phụ nữ: "..."
Chu Trạch thật sự rất sợ hai bên sẽ đánh nhau.
Sau một hồi giằng co, người phụ nữ mới u ám thở dài, cô ta vén mái tóc dài lên, để lộ vết đỏ chói mắt trên cổ, cô ta nói: "Vậy chúc anh có thể ra ngoài thành công nhé."
"Mật mã bao nhiêu." Lâm Chiếu Hạc đã bắt đầu lục tìm cờ lê trong ba lô.
"Bảy." Người phụ nữ nói. Cô ta biết cứ như vậy thì Lâm Chiếu Hạc sẽ không tin, vì thế xắn tay áo lên, để lộ con số trên khuỷu tay.
"Được." Lâm Chiếu Hạc nói: "Vậy chúng ta cứ ai đi đường nấy, nhìn gì mà nhìn, đi thôi——" Cậu đánh vào thằng ngốc Chu Trạch đang đứng ngẩn ngơ bên cạnh.
Chu Trạch không nghĩ tới, hóa ra chuyện này lại có thể giải quyết trong hòa bình như vậy. Cậu ta lau mồ hôi lạnh trên trán, xoay người rời đi theo Lâm Chiếu Hạc.
Khi rời đi, chợt nghe thấy giọng nói lạnh lùng của người phụ nữ: "Nếu không phải do quần áo anh ta phát sáng thì em đã thử rồi."
Người đàn ông thật thà chất phác cười nói: "Không sao đâu, cục cưng đừng vội, chúng ta chờ người tiếp theo đi."
Chu Trạch nuốt nước miếng cái ực. Vốn dĩ cậu ta chưa từng gặp tình huống thế này trong trò Biên Giới. Trong Biên Giới, không có gì an toàn hơn là thi thể của đồng đội...
"Phòng mật mã ở đâu, chúng ta cũng phải tự tìm sao?" Lâm Chiếu Hạc hỏi.
Chu Trạch nói: "Không cần, phòng mật mã được thiết lập cố định ở một nơi, ở... Ngay tại đây..." Cậu ta vốn đã quen vị trí phòng nhập mật mã từ lâu, nếu là trong trò chơi, chưa đầy một phút cậu ta đã có thể điều khiển nhân vật xông tới rồi. Nhưng đây là hiện thực, nhìn bóng tối vô tận xung quanh, Chu Trạch nhận ra mình hơi mất phương hướng.
"Không tìm thấy?" Lâm Chiếu Hạc cũng không lấy làm lạ.
"Hơi... hơi mờ mịt." Chu Trạch gãi đầu: "Để em thử xem."
Hai người bắt đầu tìm kiếm vị trí phòng nhập mật mã. Trong phòng nhập mật mã sẽ quẹt số lượng thẻ cửa nhất định, đây là điều kiện cần để vào tầng ba. Số lượng thẻ cửa được quyết định dựa trên số lượng mật mã mà người chơi có được, ví dụ, một mật mã có thể cung cấp 3 đến 4 thẻ phòng, cứ thế mà tính ra.
Điều may mắn duy nhất là, bọn họ không cần lo lắng đèn pin của mình hết pin, bởi khi Lâm Chiếu Hạc mặc chiếc váy nhỏ của mình, trong đêm tối này cậu trông chẳng khác nào một con đom đóm.
Tìm một hồi, rốt cuộc Chu Trạch cũng hiểu rõ vị trí của họ, nói rằng phòng nhập mật mã không quá xa, đi thêm mười mấy phút nữa là tới.
Cuối cùng Lâm Chiếu Hạc cũng thở phào nhẹ nhõm, khi đến phòng nhập mật mã là cậu có thể trở lại bình thường rồi——
Hai người không khỏi tăng nhanh tốc độ.
Suốt đường đi không gặp phải trở ngại nào, cuối cùng bọn họ đã đến cửa phòng nhập mật mã, nhưng lúc đến lại nghe thấy bên trong truyền ra tiếng cãi vã ầm ĩ.
"Cô lấy nhiều thẻ vậy để làm gì?" Một người đàn ông hét lên: "Cô đang muốn hại chết chúng tôi ở đây sao? Mau giao thẻ cửa ra đây——"
"Đúng vậy, cô muốn làm kẻ sát nhân sao?" Một người khác phụ họa nói: "Rõ ràng khó khăn lắm mới đến được đây, thế mà cô lại còn giấu thẻ cửa..."
"Vậy thì mấy người cứ coi tôi là kẻ sát nhân đi." Đây là giọng nói của Khương Hoàn, lạnh lùng, trong trẻo, không nhanh không chậm: "Tôi khuyên mấy người nên lễ độ với tôi một chút, nếu không cẩn thận tôi sẽ giết mấy người luôn đấy."
Cũng không biết cô đã làm gì mà những người đang kích động lập tức im bặt.
Lâm Chiếu Hạc cúi đầu nhìn vào, xuyên qua khe cửa không đóng kín, cậu thấy Khương Hoàn cùng bốn vệ sĩ của cô. Bên cạnh, bốn vệ sĩ đang vây quanh mấy người trẻ tuổi, trong đó có một người với khuôn mặt rất quen thuộc, chính là anh Lộ tổ chức sự kiện kia. Những vệ sĩ kia đều đã rút súng ra, cũng khó trách những người xung quanh đột nhiên không dám lên tiếng nữa.
"Nhìn cái gì đấy?" Giọng nói truyền đến từ phía sau Lâm Chiếu Hạc. Đọc Full Tại Truyenfull.vison
"Xem náo nhiệt thôi." Lâm Chiếu Hạc nói: "Khương Hoàn đang làm gì vậy..." Cậu vừa dứt lời mới kịp phản ứng giọng nói này là của ai, vừa xoay người lại thì trán vừa vặn lướt qua môi Trang Lạc. Cảm nhận được thứ mềm mại ấm áp đó khiến Lâm Chiếu Hạc có chút hoảng hốt, không hiểu sao lại nghĩ đến một câu: 'Đàn ông dù lạnh lùng đến mấy thì trực tràng vẫn ấm áp'.
"Nghĩ gì đấy?" Đầu ngón Trang Lạc chạm lên trán Lâm Chiếu Hạc: "Cô nàng Chuối Vàng."
Lâm Chiếu Hạc lập tức hoàn hồn, vừa nhận ra cách ăn mặc của mình liền hối hận muốn chết: "Sếp, sao anh lại ở đây?"
"Yo, Tiểu Lâm, sao vẫn còn cosplay thế." Vân Tư đứng phía sau Trang Lạc, cũng nhìn thấy hình ảnh Lâm Chiếu Hạc không muốn bị người khác nhìn thấy nhất.
Lâm Chiếu Hạc dứt khoát không thèm để ý đến cô ấy nữa, nói: "Sếp, sao anh lại ở đây?"
"Điểm đến cuối cùng của tầng hai là nơi này." Trang Lạc nói: "Chúng tôi lấy được một mật mã, muốn đến đây xem thử."
"Sếp Trang tới rồi đấy à?" Khương Hoàn nghe được cuộc đối thoại ngoài cửa bọn họ, mới nói: "Vào nói chuyện đi."
Trang Lạc đẩy cửa ra, dẫn vài người đi vào.
"Có manh mối của em ấy không?" Khương Hoàn hỏi. 'Em ấy' ở đây chính là người bạn của cô, người đã được cô mời tham gia trò chơi này.
Không gian trò chơi này rộng lớn như vậy, muốn tìm được cô ấy, quả thực là chuyện khó càng thêm khó.
"Cô ấy đã vượt qua tầng một, đến tầng hai thì mọi người tản ra." Vân Tư nói manh mối mà mình tìm được: "Sau đó không ai còn gặp cô ấy nữa."
"Phải tìm được con bé." Vẻ mặt Khương Hoàn ngày càng u ám, hoàn toàn khác một trời một vực so với vẻ dịu dàng, trí thức lúc mới vào: "Không tìm thấy con bé thì mấy người các người đừng hòng thoát ra khỏi đây một mống nào."
"Dựa vào cái gì!" Khương Hoàn vừa dứt lời, lập tức có người ngồi không yên, không biết có phải do nhóm Trang Lạc đã cung cấp cho anh ta thông tin về số lượng người ủng hộ hay không mà anh Lộ không vui nói: "Chúng ta khó khăn lắm mới tìm được nơi này, cô dựa vào cái gì mà không cho chúng tôi đi?"
"Dựa vào cái gì?" Khương Hoàn lạnh lùng nói: "Chỉ dựa vào việc tôi muốn xem, ai có thể lấy nó từ trong tay tôi."
Có người khuyên nhủ: "Còn có mật mã khác mà... Mọi người bình tĩnh lại đi."
"Cái kia..." Lâm Chiếu Hạc nhẹ giọng nói: "Tôi... tôi đã tìm thấy em gái cô rồi."
Đôi mắt Khương Hoàn sáng bừng, cô lập tức vọt tới trước mặt Lâm Chiếu Hạc hỏi: "Em ấy ở đâu?" Hình như cô không hề cảm thấy phong cách ăn mặc của Lâm Chiếu Hạc có gì lạ, điều này cũng khiến Lâm Chiếu Hạc cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
"Cô ấy..." Lâm Chiếu Hạc hơi do dự một chút.
Khương Hoàn liền có dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên, Lâm Chiếu Hạc nhẹ giọng nói: "Tôi thấy cô ấy ở trong phòng thi thể."
Cậu đã nhìn thấy ảnh chụp của bạn Khương Hoàn, cũng ghi nhớ gương mặt trẻ trung kia. Lần này tiến vào trò chơi, mục tiêu hàng đầu của nhiệm vụ là tìm được bạn của Khương Hoàn, cho nên khi Lâm Chiếu Hạc gặp ai cũng sẽ quan sát gương mặt người đó trước.
Thật không may, khi cậu tìm trong phòng thi thể thì đã thấy gương mặt mà mọi người đang tìm kiếm.
Em gái của Khương Hoàn đã chết.
Khương Hoàn nghe vậy liền nổi giận, cầm súng trực tiếp bắn một phát vào đùi Lộ Bình Bình đang đứng bên cạnh. Lộ Bình Bình mất cảnh giác trước đòn tấn công bất ngờ của Khương Hoàn, anh ta chỉ kịp hét thảm một tiếng rồi ôm chân ngã xuống.
Những người khác cũng bị Khương Hoàn dọa sợ đến mức không dám lên tiếng, chỉ có Trang Lạc với vẻ mặt hờ hững nói: "Cô bình tĩnh một chút."
"Bình tĩnh?!" Hốc mắt Khương Hoàn đỏ hoe, vẻ mặt điên cuồng: "Em ấy đã chết rồi, anh bảo tôi phải bình tĩnh kiểu gì đây? Lộ Bình Bình đúng không? Mày rủ em ấy chơi trò này đúng không? Tao muốn mày chôn cùng em ấy——"
Lộ Bình Bình đau đến mức ngất đi, nằm thoi thóp trên mặt đất, căn bản không nghe được lời Khương Hoàn nói.
Khó khăn lắm mới tìm được lối ra mà giờ lại muốn quay ra đó lần nữa khiến những người trẻ tuổi này đều có chút không chịu nổi. Nhưng cũng may Khương Hoàn không làm khó những người trẻ tuổi này, chỉ bảo họ cứ ở yên đây chờ.
"Cậu cũng đứng đây chờ đi." Lâm Chiếu Hạc dặn dò Chu Trạch.
"Mọi người đều muốn ra ngoài ạ?" Chu Trạch lắp bắp nói: "Nhưng mà... chẳng phải chúng ta đã..." Cậu ta vốn định nói "chẳng phải đã tìm được mật mã rồi sao" thì thấy Lâm Chiếu Hạc làm một cử chỉ im lặng, vì thế đành phải ngậm miệng.
"Đây là công việc." Lâm Chiếu Hạc nói: "Cũng là cuộc sống."
Chu Trạch: "..." Người lớn các anh thê thảm đến vậy sao.
Dựa vào trí nhớ, Lâm Chiếu Hạc dẫn mấy người họ đi về phía nhà xác. Đi được nửa đường, ánh đèn trên trần nhà đột nhiên sáng lên, toàn bộ không gian tầng hai lại biến thành màu đỏ chói mắt.
Điều này ngược lại khiến Lâm Chiếu Hạc thở phào nhẹ nhõm, cậu không muốn lát nữa lại vì đèn pin xảy ra chuyện ngoài ý muốn mà phải biến thân lần nữa. Lần này xung quanh có rất nhiều người, chỉ cần biến hình một cái thôi chắc chắn sẽ "xã hội tính tử vong" cho coi.
"Sao vậy?" Trang Lạc thấy Lâm Chiếu Hạc dừng lại liền hỏi.
"Không có chuyện gì." Lâm Chiếu Hạc nói: "Chúng ta đi đông người như vậy lỡ lát nữa chuông báo động kêu thì phải làm sao giờ? Ngay cả một cái tủ để trốn cũng không có."
"Không sao." Khương Hoàn thản nhiên nói: "Cậu tìm mấy cái tủ mà các anh có thể trốn là được, không cần quan tâm chúng tôi."
Lâm Chiếu Hạc "ồ" một tiếng.
Cậu vừa đi vào nhà xác vừa thầm cầu nguyện trong lòng rằng chuông báo động đừng kêu, nhưng sợ cái gì thì cái đó đến. Khi sắp đến nhà xác, chuông báo động đột nhiên vang lên inh ỏi.
"Bên kia có mấy cái tủ!" Lâm Chiếu Hạc hét lên: "Chúng ta mau qua đó!" Cậu vừa đi được hai bước, cơ thể bỗng nhẹ bẫng đi, Lâm Chiếu Hạc quay đầu nhìn mới phát hiện Trang Lạc đã bế cậu lên.
"Chúng ta núp chung một tủ, để lại những cái còn lại cho bọn họ." Trang Lạc nhẹ giọng nói.
Lâm Chiếu Hạc nghĩ lại cũng đúng nên không phản bác. Đến trước cái tủ, Trang Lạc không ôm cậu từ phía sau mà hai người cùng nhau chui vào chung một cái tủ.
Bị động tác của Trang Lạc làm cho có chút căng thẳng, Lâm Chiếu Hạc nhỏ giọng nói: "Sếp, sếp ơi?"
Giọng nói của Trang Lạc truyền đến từ trên đỉnh đầu, cằm hắn chậm rãi đặt lên đỉnh đầu Lâm Chiếu Hạc, rất nhẹ nhàng nhưng cũng mang đến chút cảm giác ngứa ngáy nhỏ, hắn hỏi: "Chật chội cho cậu à?"
"Cũng không hẳn..." Lâm Chiếu Hạc lúng ta lúng túng. Dường như cậu chưa từng tiếp xúc thân mật với ai như vậy. Lồng ngực Trang Lạc dán sát lưng cậu, cách lớp quần áo mỏng manh, cậu có thể cảm nhận được nhịp tim Trang Lạc truyền qua da thịt.
Ánh đèn màu đỏ bên ngoài như thể đã biến thành màu hồng nhạt, không khí tràn ngập một hơi thở mờ ám.
Lâm Chiếu Hạc mặt đỏ tai hồng, cúi đầu nhỏ giọng nói: "Sếp ơi..."
"Suỵt." Ngón tay Trang Lạc đè lên môi Lâm Chiếu Hạc: "Đừng nói gì cả."
Lâm Chiếu Hạc im lặng ngậm miệng, cậu cuộn mình trong lòng Trang Lạc như một đứa trẻ. Có vẻ như mỗi lần tiếp xúc với Trang Lạc, Lâm Chiếu Hạc đều tràn ngập cảm giác an toàn, chỉ cần sếp ở bên cạnh là cậu không còn sợ bất cứ thứ gì.
Bên này tổng cộng có ba cái tủ, trừ Lâm Chiếu Hạc và Trang Lạc một cái, còn có hai cái. Cho dù mỗi tủ chứa hai người, Khương Hoàn cũng có một vệ sĩ không có cách nào trốn được, lúc này thì phải làm sao? Lâm Chiếu Hạc nghĩ quả nhiên không nên mang theo nhiều người cùng hành động như vậy, trông chẳng khác nào dâng đầu người cho quái vật.
Trang Lạc hiển nhiên đoán được suy nghĩ của Lâm Chiếu Hạc, hắn cúi đầu ghé môi ngay bên tai Lâm Chiếu Hạc thì thầm: "Không cần lo lắng cho bọn họ."
Lâm Chiếu Hạc nuốt nước miếng, ngoan ngoãn gật đầu.
Một lát sau, cùng với tiếng cảnh báo chói tai, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân sột soạt mà Lâm Chiếu Hạc đã nghe được lúc trước. Có điều lần này có ánh sáng nên qua khe hở của tủ, Lâm Chiếu Hạc vẫn miễn cưỡng thấy được dáng vẻ của kẻ tới.
Đó là một con quái vật khổng lồ, cứ như thể được khâu vá từ vô số con người, thân hình nó cao lớn như sắp chạm đến trần nhà, trên người dán vô số mặt người và các bộ phận cơ thể người, vô số cái chân giúp thân hình nó linh hoạt, vô cùng nhanh chóng tiến đến vị trí Lâm Chiếu Hạc.
Quả nhiên, có hai vệ sĩ của Khương Hoàn không tìm được tủ để trốn—— Khương Hoàn thậm chí còn không nhường cho họ một chỗ, họ cứ thế im lặng đứng yên tại chỗ chờ đợi cái chết đến. Nhưng dường như không thể cảm nhận được sự sợ hãi khi cái chết đến gần trên người họ, họ đứng yên tại chỗ không nhúc nhích như những con rối vô tri.
Hình ảnh tiếp theo Lâm Chiếu Hạc không muốn nhìn nữa, cậu quay mặt đi chỗ khác, từ bên ngoài truyền đến tiếng nhai nuốt chói tai. Âm thanh này khiến Lâm Chiếu Hạc có chút không thoải mái, cậu nuốt nước miếng theo phản xạ có điều kiện.
Ngay sau đó, tai cậu đã bị một bàn tay ấm áp che lại, tất cả những tiếng động khó chịu đều bị ngăn cách sau mu bàn tay này.
Cơ thể Lâm Chiếu Hạc khẽ run lên.
Chắc là Trang Lạc cho rằng cậu vẫn không thoải mái nên cúi đầu nói gì đó, chỉ là sự chú ý của Lâm Chiếu Hạc đều dồn vào tay hắn nên không nghe rõ hắn nói gì.
Khi bàn tay rời đi, quái vật cũng đã đi xa, Trang Lạc mở cửa tủ, thả Lâm Chiếu Hạc ra khỏi ngực rồi nửa khom lưng giúp Lâm Chiếu Hạc sửa sang lại quần áo.
Ánh mắt của Vân Tư ở bên cạnh trông có vẻ nghiền ngẫm, cô ấy nói đùa: "Lâm Chiếu Hạc, mới có một chút thôi mà chân đã mềm nhũn rồi à?"
Lâm Chiếu Hạc lắp bắp, nói cái gì mà sao có thể tùy tiện làm ô uế sự trong trắng của người ta, chân yếu chứ không phải mềm...
"Được rồi." Trang Lạc cắt ngang lời hai người: "Dẫn đường đi."
Lâm Chiếu Hạc "ồ" một tiếng, sau đó quay người tiếp tục đi về phía nhà xác. Khi cậu đi về phía trước liền cảm thấy mặt đất khá trơn trượt, cúi đầu thì thấy có một vũng máu lớn, có lẽ là của hai vệ sĩ kia. Chỉ là không thấy thi thể họ đâu, có thể tưởng tượng được kết cục của họ, nhưng mặc dù vậy, Lâm Chiếu Hạc không hề thấy Khương Hoàn để lộ chút xúc động nào, dường như cô không có chút cảm xúc nào với cái chết của vệ sĩ, chỉ khi Trang Lạc bảo Lâm Chiếu Hạc tiếp tục dẫn đường mới để lộ vẻ tươi cười.
"Làm phiền cậu rồi." Khương Hoàn nói: "Nếu có thể, xin hãy đi nhanh một chút."
Lâm Chiếu Hạc nhỏ giọng lầm bầm một câu: "Đúng là giấu nghề mà."
Khương Hoàn mỉm cười nhìn về phía cậu: "Nếu nói đến giấu nghề... Thực ra tôi cũng từng xem biệt đội trái cây ma pháp đấy."
Lâm Chiếu Hạc: "?" "Mau im miệng đi——"
Tác giả có lời muốn nói:
Lâm Chiếu Hạc: Chỉ cần tôi chấp nhận điểm yếu của mình thì tôi sẽ vô địch.
Trang Lạc: Thật sao, từ giờ tôi sẽ gọi cậu là Chuối Vàng.
Lâm Chiếu Hạc sụp đổ: "Không—— Đừng gọi lung tung như vậy—— Tôi không phải Chuối Vàng, tôi không phải!!"