Sổ Tay An Toàn Lao Động
Chương 33: Trang Nhật Ký Thứ Tư
Sổ Tay An Toàn Lao Động thuộc thể loại Linh Dị, chương 33 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không biết đã chạy được bao xa mà cuối cùng nhìn xung quanh không thấy bóng dáng của Joseph đâu nữa. Lâm Chiếu Hạc mệt rã rời, đang muốn nghỉ một lát thì nghe thấy tiếng ai đó gọi tên mình.
"Lâm Chiếu Hạc." Tiếng nói vang lên từ phía rừng cây không xa.
Lâm Chiếu Hạc cảnh giác hỏi: "Ai?"
"Là tôi, không nhận ra?" Một gương mặt không quá quen thuộc xuất hiện trước mắt. Hóa ra là người mà Khương Hoàn đã sắp xếp khi cậu vừa mới bước vào, tên là Tần Hủ hay gì đó. Lâm Chiếu Hạc nhớ ra thân phận của anh ta, thở phào nhẹ nhõm hỏi: "Sao anh lại ở đây..."
Tần Hủ nói: "Vừa nãy tôi mới lấy được mật mã để vào."
Lâm Chiếu Hạc: "À..."
Tần Hủ hỏi: "Anh đang định đi đâu thế?"
Lâm Chiếu Hạc đáp: "Tôi cũng không biết nữa. Phía sau có người truy sát nên tôi phải đưa mấy đứa nhỏ đi trốn trước." Hiện tại không thể ở lại điểm hẹn ban đầu được nữa, cậu không biết chừng nào Vân Vũ Tư sẽ đuổi đến.
"Chúng ta đến bãi tha ma xem thử đi." Tần Hủ nói: "Có lẽ ở đó có manh mối."
"Bãi tha ma?" Lâm Chiếu Hạc ngớ người.
"Ừm." Tần Hủ nói tiếp: "Phía tây, gần biên giới, có một bãi tha ma."
"Sao anh biết có bãi tha ma?" Lâm Chiếu Hạc thấy rất kỳ lạ: "Không phải anh đến chậm hơn sao?"
Tần Hủ cười nhạt, lấy ra một tấm bản đồ từ trong túi: "Tôi có bản đồ."
Lâm Chiếu Hạc nghe vậy liền mắt mở lớn: "Bản đồ? Sao anh lại có?"
Tần Hủ không trả lời.
Vì anh ta không muốn nói nên Lâm Chiếu Hạc cũng không hỏi thêm. Hiện nay nhân tài xuất hiện ngày càng nhiều, có cách đặc biệt cũng chẳng có gì lạ, huống hồ đây là người của Khương Hoàn, không có lý do gì để làm hại bọn họ. Thế là Lâm Chiếu Hạc nghiên cứu bản đồ một chút, quyết định nghe theo Tần Hủ đi sang đó xem thử.
Lúc này trời đã chập tối, nhưng mọi người không dám nghỉ ngơi, chỉ có thể tiếp tục lên đường trong trạng thái mệt mỏi rã rời. Tần Hủ rất nhạy đường, ngay cả khi la bàn vô dụng, anh ta vẫn dễ dàng phán đoán được con đường thuận tiện nhất.
"Sao anh không đi tìm Khương Hoàn?" Lâm Chiếu Hạc thuận miệng hỏi.
"Khương Hoàn hả..." Tần Hủ chớp chớp mắt: "Hình như bên cô ấy không cần tôi lắm."
Lâm Chiếu Hạc cảm thấy giọng điệu của anh ta hơi lạ: "Vậy à..."
Tần Hủ cười, nói: "Cứ để cô ấy với em gái cô ấy có thế giới riêng của hai người đi."
Từ khi họ bước vào tầng không gian này đã được một ngày một đêm.
Một ngày một đêm không ngủ, đối với người thường thì vừa mệt mỏi vừa buồn ngủ, chưa kể ai cũng không có thời gian nghỉ ngơi, phải liên tục đối phó với kẻ thù đang đến gần.
Thời gian đi đường vừa dài vừa cực khổ, mọi người không dám nói một lời nào vì sợ sẽ thu hút quái vật, chỉ có thể cúi đầu đi theo người phía trước, từng bước một băng qua khu rừng rậm rạp.
Chu Trạch lảo đảo, suýt ngã xuống đất, cũng may có Lâm Chiếu Hạc bên cạnh đỡ lấy.
"Không sao chứ?" Lâm Chiếu Hạc nhìn hỏi.
"Không sao." Chu Trạch nhỏ giọng đáp lại: "Anh Lâm, anh có mệt không?"
Lâm Chiếu Hạc: "Khá ổn."
Nói xong, thực ra cậu cũng hơi mệt mỏi, với lại cậu cảm giác như mình không thể duy trì được trạng thái thiếu nữ ma pháp nữa. Dường như thời gian biến thân có hạn chế, hiện tại vì ngăn cản đám Joseph nên cậu chưa dám biến về hình dạng cũ. Cậu liếm đôi môi khô khốc hỏi Tần Hủ còn bao lâu nữa mới đến.
"Nhanh thôi." Tần Hủ nói: "Ngay phía trước rồi."
Lời này khiến mọi người đều mừng rỡ, bước chân cũng nhanh hơn hẳn. Chưa đi được bao xa, đột nhiên Tần Hủ dừng bước: "Chờ chút."
"Sao thế?" Lâm Chiếu Hạc hỏi.
"Suỵt." Tần Hủ làm động tác im lặng: "Nhỏ giọng chút..."
Lâm Chiếu Hạc cúi người, nhìn về phía Tần Hủ chằm chằm, sau khi nhìn theo, cậu không khỏi hít một hơi lạnh.
Chỉ thấy sâu trong rừng cây quả thực có một bãi tha ma, ở giữa mặt đất bằng phẳng có một bia mộ màu đen. Bên cạnh bia mộ có năm sáu tên Joseph, dường như bọn chúng đang tuần tra xung quanh. Xem ra, phiền phức lớn rồi đây.
"Năm sáu tên." Lâm Chiếu Hạc nhỏ giọng phân tích: "Nhưng hành động của bọn chúng đều rất chậm chạp..."
"Chỗ phiền phức không phải là năm sáu tên đó." Tần Hủ nói: "Anh nhìn kỹ lại chút đi."
Lâm Chiếu Hạc nghe vậy liền nhìn kỹ lại, lập tức thấy rắc rối hơn. Bên cạnh năm sáu tên sát nhân lại có thêm ba tên bảo vệ áo đen. Tất cả bọn chúng đều đeo mặt nạ con thỏ, tay cầm rìu, không còn nghi ngờ gì nữa mà đã bị Joseph hoàn toàn ma hóa. Có điều khác là trên người bảo vệ không có sương mù đen vờn quanh, hẳn là họ có thể tấn công bọn chúng.
"Mẹ kiếp." Chu Trạch mắng: "Mấy tên này có phải rất mạnh không..."
"Rất mạnh." Tần Hủ đáp: "Tôi chỉ có thể dẫn đi nhiều nhất là ba tên... Còn lại đành nhờ anh." Anh ta nhìn về phía Lâm Chiếu Hạc.
Lâm Chiếu Hạc đau khổ nói: "Tôi sẽ cố hết sức."
Hiện tại cậu thấy hơi khó chịu, không biết có phải do ảnh hưởng của việc biến hình quá lâu hay không mà tầm nhìn của cậu đã xuất hiện một vài thay đổi kỳ lạ, hình ảnh trước mắt cậu bắt đầu hơi vặn vẹo... Mà tình huống bây giờ không cho phép cậu có bất cứ sơ suất nào, chỉ có thể cắn răng chịu đựng.
"Chúng tôi dẫn dụ bọn chúng ra, mấy đứa ở đây tìm kiếm tờ giấy." Lâm Chiếu Hạc phân phó đám trẻ con đi theo mình, nhỏ giọng nói: "Nhanh lên ——"
"Được, anh Lâm." Chu Trạch cũng sốt sắng nói: "Bọn em nhất định sẽ nhanh chóng tìm thấy."
Tần Hủ và Lâm Chiếu Hạc gật đầu, rồi chậm rãi đi ra ngoài.
Cậu vừa mới đứng dậy đã khiến đám Joseph chú ý, chúng tụ lại về phía cậu.
Tần Hủ cầm súng lên, bắn về phía tên áo đen đứng đằng xa, hét lớn: "Khương Hoàn là con chó ngu ngốc ——"
Mấy tên mặc đồ đen nghiêng đầu nhìn anh ta.
"Thế mà vô dụng ư?" Tần Hủ thầm nhủ, lập tức đổi kế hoạch: "Tôi muốn đưa Khương Nam về nhà ——"
Vừa dứt lời, mấy tên đó giống như dùng phép dịch chuyển tức thời, lập tức xuất hiện ngay trước mặt anh ta. Lâm Chiếu Hạc ngồi phía xa cũng giật nảy mình.
Tần Hủ mắng Khương Hoàn ngu ngốc, nhưng mắng mãi vẫn không có tác dụng. Anh ta nghĩ đến việc em gái cô ấy sẽ nhanh chóng đến đây.
Trong đầu anh ta nghĩ đến chi tiết này, liền quay đầu bỏ chạy, tránh đi nhát rìu đang chém xuống.
"Mọi người cố gắng lên..." Tần Hủ chạy về phía xa, vừa chạy vừa la lớn.
Lâm Chiếu Hạc cắn răng, từ trong bụi cây bước ra. Quả nhiên đúng như lời Tần Hủ nói, anh ta đã dẫn dụ được ba tên, trong nghĩa trang chỉ còn năm tên Joseph và một tên bảo vệ của Khương Hoàn.
Lâm Chiếu Hạc biết tên bảo vệ này là phiền phức nhất, vì vậy điều đầu tiên cậu làm là sử dụng tia chớp đóng băng để đông cứng hắn lại, sau đó là những tên Joseph xung quanh.
Số lượng rất nhiều, Lâm Chiếu Hạc không thể xử lý hết bọn chúng trong thời gian ngắn. Cậu cắn răng quát: "Trước tiên mấy đứa nhanh chóng giết chết tên bảo vệ... Nhanh lên, tranh thủ lúc hắn ta không thể di chuyển... Chu Trạch..."
Chu Trạch thở dài, nghe thấy mệnh lệnh của Lâm Chiếu Hạc liền cầm dao xông tới bên cạnh tên bảo vệ. Nhưng suy cho cùng đó cũng là một người, khi Chu Trạch muốn chém hắn, cậu ta vẫn hơi do dự: "Em phải giết người... "
Lâm Chiếu Hạc tức giận nói: "Mẹ kiếp, nếu cậu không làm thịt được hắn ta thì để anh làm!"
Sức đe dọa của thần tượng quá lớn, Chu Trạch nhắm tịt mắt, mạnh mẽ đâm xuống: "Người anh em, đừng trách tôi đấy!"
Một nhát dao đâm vào ngực hắn ta, tên bảo vệ đáng lẽ phải ngã xuống lại đột nhiên mở mắt ra, dùng ánh mắt lạnh tanh trừng trừng nhìn Chu Trạch.
Chu Trạch bị ánh mắt của hắn dọa sợ, kêu lên: "Anh Lâm, sao hắn ta vẫn chưa chết, còn trợn mắt nhìn em thế này..."
Lâm Chiếu Hạc mang theo đám nhóc mà sứt đầu mẻ trán: "Mẹ kiếp, đã nói với cậu là điểm yếu của hắn ở sau gáy rồi, cậu đâm vào ngực hắn ta làm gì hả!" Cậu lại dùng tia sáng đóng băng, tức giận hét lên: "Chặt cổ đi!"
Chu Trạch: "Chết tiệt ——" Cậu ta cầm dao, chuẩn bị đâm vào gáy tên bảo vệ một lần nữa.
Không biết có phải tên bảo vệ kia bị cậu ta đâm đến tỉnh luôn không mà hắn ta bỗng nhiên động đậy, nâng rìu lên rồi ném vào người Chu Trạch. Cũng may cậu ta phản ứng nhanh, nghiêng người né tránh được.
Lần thứ nhất né được, nhưng đến lần thứ hai thì lại không thể né tránh được nữa. Chu Trạch chỉ có thể gắng sức giơ tay, dùng con dao trong tay để chặn chiếc rìu lại. Nhưng cho dù đã đỡ được chiếc rìu, sức mạnh kia vẫn trút xuống người Chu Trạch. Cậu ta cảm thấy đau đớn như thể cánh tay bị đứt đoạn, lập tức nước mắt giàn giụa: "Cứu mạng!!"
Lâm Chiếu Hạc nhìn thấy cảnh này, mặc kệ tên sát nhân ở bên cạnh, vội vàng bắn một tia sáng đóng băng khác về phía tên bảo vệ, đóng băng hắn ta thêm một lần nữa: "Nhanh lên——"
Lần này, Chu Trạch nắm lấy cơ hội, mặc kệ vết thương trên cánh tay, cậu ta chặt đứt gáy cổ của tên bảo vệ. Máu tươi bắn tung tóe, cơ thể to lớn của tên bảo vệ ngã ầm xuống đất.
Lâm Chiếu Hạc thở phào nhẹ nhõm, nhưng còn chưa kịp thở hết hơi, cậu đã nghe thấy tiếng kêu hoảng sợ của Chu Trạch: "Anh Lâm, cẩn thận!"
Lâm Chiếu Hạc còn chưa kịp phản ứng thì bả vai cậu đột nhiên đau nhói dữ dội. Cậu đã quá mất cảnh giác, lúc này đây cậu chỉ kịp hét thảm thiết một tiếng rồi ngã xuống đất.
Vừa rồi toàn bộ sự chú ý của cậu đều đổ dồn về phía Chu Trạch. Không biết từ lúc nào, một tên sót lại đã xuất hiện bên cạnh, bổ một rìu xuống vai cậu.
"Anh Lâm!!" Không biết lấy dũng khí và sức lực ở đâu ra mà Chu Trạch hét lớn, lao như điên tới gần, dùng cơ thể đâm vào ngực tên Joseph, lại có thể trực tiếp đánh văng hắn ta ra ngoài.
Lâm Chiếu Hạc bị trúng một rìu, đau đến mức mọi thứ trước mắt đều biến thành màu đen. Khi được Chu Trạch đỡ dậy, cậu run giọng nói: "Nhanh lên, đừng để ý đến anh, mau đi tìm trang nhật ký."
"Không sao đâu!" Chu Trạch nói: "Bọn họ đang đi tìm rồi, anh Lâm, em đưa anh rời khỏi đây trước..."
Lâm Chiếu Hạc nói: "Anh không sao! Cậu đi tìm nhật ký trước đi..."
Chu Trạch nước mắt giàn giụa, cảm thấy Lâm Chiếu Hạc đúng là cố chấp, bản thân đã bị như vậy rồi còn nói không sao. Cậu ta đã cố gắng ôm Lâm Chiếu Hạc hai lần, nhưng phát hiện ra Lâm Chiếu Hạc nặng y như một tảng đá lớn, hoàn toàn không thể ôm nổi... Vì vậy, hai mắt cậu ta lại đẫm lệ: "Anh Lâm, anh nặng bao nhiêu ký thế, sao mà em ôm không nổi vậy?"
Lâm Chiếu Hạc lập tức nổi giận: "Rốt cuộc cậu có làm được không thế? Mẹ kiếp, ông đây chỉ có 70..."
Chu Trạch: "Ơ..." Nói chung là giọng điệu đầy tức giận của Lâm Chiếu Hạc khiến Chu Trạch tỉnh táo hơn hẳn. Cậu ta nhìn vết thương của Lâm Chiếu Hạc rồi nói: "Anh Lâm, hình như vết thương của anh không sâu lắm!" Thậm chí còn chẳng nhìn thấy máu.
Lâm Chiếu Hạc run rẩy nói: "Thể chất của mỗi người khác nhau!"
Chu Trạch: "..." Đây có phải là vấn đề về thể chất đâu chứ??? Cái rìu nặng như vậy cơ mà!!
Nếu dựa trên sức chịu đựng thương tổn của thiếu nữ ma pháp thì cũng đúng thôi, cơ mà nếu đổi thành cơ thể mảnh mai lại yếu ớt, có lẽ bây giờ cỏ trên mộ đã cao 5 mét rồi. Có điều bây giờ trúng một nhát ít nhiều gì cũng cực kỳ đau đớn. Dù cho máu cũng không chảy thì ánh sáng trên người cậu đã mờ đi khá nhiều, xem ra không thể duy trì biến thân được nữa.
"Cứ mặc kệ anh." Lâm Chiếu Hạc nói: "Nhật ký..."
"Tìm được rồi!" Trong khi hai người bọn họ đi thu hút sự chú ý của đám quái vật, rốt cuộc những đứa nhỏ khác cũng có thu hoạch. Họ tìm thấy một trang nhật ký bị thất lạc ở mặt sau bia mộ.
Nhật ký của Joseph, trang 4.
Joseph có mẹ là vô địch, Joseph có mẹ là vô địch, Joseph có mẹ là vô địch...
Những dòng chữ dày đặc y hệt nhau bao phủ toàn bộ trang nhật ký. Ngay khi họ lấy được cuốn nhật ký, tiếng xé giấy lại vang lên. Cùng lúc đó, ánh sáng đen trên đám người Joseph tấn công họ biến thành ánh sáng đỏ kỳ lạ, tựa như BOSS trong trạng thái cuồng bạo.
"Joseph vô địch ——" Đứa nhỏ lấy được trang nhật ký sợ hãi hét lên: "Trong nhật ký viết Joseph vô địch!"
"Chạy!!" Lâm Chiếu Hạc như phát điên, hét lên: "Chạy nhanh ——"
Mọi người chạy tán loạn khắp nơi. Lâm Chiếu Hạc được Chu Trạch đỡ dậy, cả hai loạng choạng đi vào rừng cây, không dám quay đầu lại.
Giờ đây cả người Lâm Chiếu Hạc không còn chút sức lực nào nữa, hai mắt cậu mờ đi. Cậu chửi: "Mẹ kiếp, sớm biết vậy đã không nhặt nó rồi."
Chu Trạch hỏi: "Vậy phải làm sao bây giờ?"
"Đi, đến điểm xuất phát." Lâm Chiếu Hạc yếu ớt nói: "Đi xem Vân Vũ Tư đã đi hay chưa... Anh đã hẹn gặp mặt Trang Lạc ở chỗ đó." Một mình cậu có lẽ không làm được, nhật ký còn lại chỉ có thể trông cậy vào người khác đi tìm thôi.
Chu Trạch nhanh chóng đồng ý.
Trời đã tối hẳn, khu vực xung quanh chìm trong một màu đen nghịt. Lâm Chiếu Hạc và Chu Trạch thận trọng tiến về phía trước, không dám phát ra tiếng động. Hai người họ đều may mắn, mặc dù dọc đường gặp một vài tên Joseph nhưng đều không phát hiện ra bọn họ.
Lâm Chiếu Hạc bị thương, khuôn mặt trắng bệch đến đáng sợ. Chu Trạch rất lo lắng cho cậu nhưng lại không thể làm gì khác ngoài việc hỗ trợ cậu hết mức có thể.
"Anh Lâm, chúng ta sắp tới rồi." Chu Trạch hạ giọng nhắc nhở.
Ý thức Lâm Chiếu Hạc có hơi mơ hồ, lẩm bẩm: "Sắp tới đâu? Nhà à?"
Chu Trạch nói: "Điểm xuất phát... Anh không sao chứ?"
Lâm Chiếu Hạc nói: "Không sao đâu."
Chu Trạch cảm thấy hình như Lâm Chiếu Hạc thật sự không ổn, đang định nói thêm gì đó thì đột nhiên im lặng, khẽ siết chặt bàn tay đang đỡ Lâm Chiếu Hạc: "Anh Lâm, kia, kia là bạn của anh à?"
Lâm Chiếu Hạc hỏi: "Ai cơ?" Cậu ngẩng đầu lên, nhìn thấy một bóng người đang đứng quay lưng về phía bọn họ, cách điểm xuất phát không xa. Nhìn từ phía sau, đó chính là Trang Lạc.
"Sếp..." Lâm Chiếu Hạc vừa nhìn thấy Trang Lạc đã lập tức buông bỏ tâm lý phòng bị. Không biết vì sao, cậu vừa thấy sếp liền có cảm giác an toàn.
Trang Lạc đứng yên tại chỗ, không quay đầu lại.
Lâm Chiếu Hạc tăng tốc bước chân, tự hỏi tại sao Trang Lạc không nghe thấy giọng mình.
Khi cậu sắp đến gần Trang Lạc, cuối cùng hắn cũng từ từ quay lại. Lâm Chiếu Hạc nhìn thấy Trang Lạc – cùng với chiếc mặt nạ con thỏ trên mặt.
Trong chốc lát, bầu không khí giảm xuống mức đóng băng. Sự vui vẻ và bước chân của cậu lập tức khựng lại.
Lâm Chiếu Hạc ngơ ngác nhìn Trang Lạc, cất lời: "Sếp..."
"Chạy đi, anh Lâm!" Chu Trạch trước kia còn hơi sợ Trang Lạc, bây giờ nhìn thấy Trang Lạc đeo mặt nạ, càng giống một con thỏ bị dọa sợ, túm lấy Lâm Chiếu Hạc rồi định chạy về hướng ngược lại. Lâm Chiếu Hạc lại không hề động đậy, dường như cậu hoàn toàn không chấp nhận sự thật là Trang Lạc đã biến thành quái vật, cứ đứng sững người tại chỗ.
Trang Lạc đi về phía họ.
Chu Trạch thấy hắn đi tới càng lúc càng gần, trên mặt toát mồ hôi lạnh, run giọng thốt lên: "Anh Lâm!!!"
Lâm Chiếu Hạc nói: "Không." Cậu nghiêng đầu, giống như một con cún con đang cố gắng nhận ra chủ nhân của nó: "Sếp, không phải quái vật."
Ngay sau đó, Trang Lạc giơ tay cởi chiếc mặt nạ trên mặt, để lộ ra gương mặt tươi cười.
"Sếp!" Thấy Trang Lạc tháo mặt nạ xuống, cơ thể căng thẳng của Lâm Chiếu Hạc lập tức mềm nhũn, nói: "Sếp, anh làm tôi sợ chết khiếp."
Trang Lạc cười nói: "Bị dọa rồi đúng không." Sau khi cậu tới gần, nụ cười của hắn dần tắt đi: "Cậu bị thương à?"
"Không sao, chỉ là vết thương nhỏ thôi." Lâm Chiếu Hạc khoát tay, không để ý đến vết thương trên vai: "Anh lấy mặt nạ ở đâu thế?"
"Cái này không phải là chơi chết mấy tên rồi sao." Trang Lạc nói: "Tôi muốn thử xem mặt nạ còn có tác dụng gì khác không? Mặt nạ này hình như cũng có chút tác dụng đối với con người..."
Lâm Chiếu Hạc và Chu Trạch đi tới, thấy cả Khương Hoàn và Khương Nam đều ở đây. Chỉ là Khương Hoàn cũng đeo mặt nạ thỏ trên mặt, đã thế còn bị trói chặt như bánh tét. Khương Nam thì ôm Khương Hoàn, cũng không rõ bầu không khí này là hài hòa hay bất hòa nữa.
"Khương Hoàn biến đổi rồi sao?" Lâm Chiếu Hạc vừa liếc mắt đã hiểu chuyện gì vừa xảy ra.
"Ừ." Khương Nam gật đầu.
Quả nhiên, những người biến đổi đều có giá trị vũ lực giống với Vân Vũ Tư. Chắc chắn Khương Hoàn đã giết rất nhiều Joseph cho nên cô mới là người đầu tiên biến đổi. Nhớ đến biểu hiện ở tầng thứ 2 của cô, Lâm Chiếu Hạc cảm thán. Cũng may người này đã bị chế ngự, nếu không một khi cô biến thân, tất cả mọi người đều phải chôn chung một chỗ.
"Đã tìm được 4 trang rồi." Lâm Chiếu Hạc nói: "Còn có trang thứ 5..."
Trang Lạc đứng sau lưng Lâm Chiếu Hạc, cầm chiếc mặt nạ con thỏ trong tay suy nghĩ: "Cậu đến nghĩa địa? Tần Hủ đưa cậu đến đó à?"
Lâm Chiếu Hạc hơi ngạc nhiên: "Đúng vậy... Sao anh biết?"
Trang Lạc nói: "Chỉ có cậu ta mới có năng lực này, còn những người khác thì sao?"
Lâm Chiếu Hạc nói: "Cậu ta dụ bảo vệ của Khương Hoàn đi rồi, trước khi đi đã đưa cho tôi một tấm bản đồ..." Cậu lấy tấm bản đồ từ trong túi ra.
Trang Lạc nhìn bản đồ rồi nói: "Có lẽ trang cuối cùng nằm ở chỗ này."
Lâm Chiếu Hạc hỏi: "Ở đâu?"
Trang Lạc chỉ vào căn nhà gỗ nhỏ mà họ đã trú ẩn khi lần đầu tiên đến đây.
"Tại sao lại ở đây?" Lâm Chiếu Hạc hỏi.
"Đây là nơi Joseph và mẹ hắn ta sống." Trang Lạc nói: "Joseph không thể bất tử, chỉ cần xóa bỏ lời nguyền do mẹ hắn ta gieo rắc là có thể chấm dứt chuyện này."
Lâm Chiếu Hạc nói: "Cũng có lý... Vậy bây giờ chúng ta sẽ đến đó chứ?"
Trang Lạc đáp lại: "Chắc vậy."
Hắn dặn dò Khương Nam vài chuyện, sau đó bọn họ bắt đầu đi tới chỗ đó.
Vì con đường này họ đã từng đi nên lần này Lâm Chiếu Hạc và những người khác cũng quen đường hơn. Nhưng khi đi, Lâm Chiếu Hạc vẫn luôn lo lắng vì trước đó họ đã tách khỏi Vân Vũ Tư ở đây, không biết còn có thể gặp lại cô ấy hay không.
"Cậu đang nghĩ gì vậy?" Trang Lạc hỏi.
"Tôi nghĩ... Mẹ kiếp!" Đúng là sợ cái gì thì cái đó đến. Lâm Chiếu Hạc nói: "Chị, chị Vân! Lại tới nữa rồi kìa!" Trước đây cậu bị chị Vân đánh nhiều quá. Vừa ngẩng đầu đã thấy Vân Vũ Tư xuất hiện ở phía xa, gầm gừ như quỷ. Lâm Chiếu Hạc vừa khóc vừa nói: "Bây giờ tôi không đánh lại chị ấy đâu." Vừa rồi trúng một nhát rìu nên cậu không thể duy trì biến thân được nữa rồi, nãy giờ đã biến trở lại dáng vẻ bình thường.
"Không sao." Có lẽ là bởi vì giọng điệu vừa rồi của Lâm Chiếu Hạc nghe thảm thương quá, Trang Lạc không kìm được mà bật cười thành tiếng: "Để tôi."
"Sếp, anh có làm được không thế?" Lâm Chiếu Hạc nói: "Chị Vân mạnh lắm đấy..."
Trang Lạc không nói gì nữa, đi thẳng về phía Vân Vũ Tư.
Xuyên qua lớp mặt nạ, ánh mắt lạnh lùng của Vân Vũ Tư dừng trên người Trang Lạc. Nhưng cô ấy cũng không tiến lên công kích như trước mà toàn thân căng thẳng và tràn đầy cảnh giác, trái ngược hoàn toàn với dáng vẻ tươi sáng của Trang Lạc.
"Hình như chị Vân đang rất sợ hãi." Chu Trạch chớp mắt, lẩm bẩm: "Sếp Trang lợi hại lắm à?"
Thực ra Lâm Chiếu Hạc chưa từng thấy Trang Lạc đánh nhau. Trước kia mỗi lần xảy ra chuyện, cậu luôn sợ sếp bị thương bèn xông lên phía trước. Lần này đến lượt sếp bảo vệ cậu, vừa xúc động lại vừa không yên, cậu hạ giọng cổ vũ sếp: "Sếp ơi... cố lên..."
Trông chân tay sếp gầy gò thế kia, liệu có thể đánh bại chị Vân không đây?
Vân Vũ Tư mắt đối mắt với Trang Lạc, bầu không khí dường như đông cứng. Đột nhiên, Vân Vũ Tư nhảy về phía trước!
Năng lực nhảy của cô ấy vốn đã rất mạnh, sau khi bị sát nhân ma hóa lại càng mạnh đến mức không thể tưởng tượng nổi. Hai người cách nhau những năm sáu mét, cô ấy lại chỉ dùng một bước đã nhảy thẳng đến trước mặt Trang Lạc.
Trang Lạc không có phản ứng, ngay cả mắt cũng không chớp, chỉ chăm chăm nhìn Vân Vũ Tư đang vung rìu về phía hắn ——
"Sếp ——" Dáng vẻ Trang Lạc không có phản ứng khiến hai mắt Lâm Chiếu Hạc trợn tròn. Nếu không phải tại tay chân già yếu không linh hoạt, có lẽ cậu đã xông tới cản giúp Trang Lạc rồi.
Chiếc rìu với âm thanh chói tai chuẩn bị bổ đôi Trang Lạc. Nhưng khoảnh khắc lưỡi rìu sắc bén chạm vào làn da của Trang Lạc, động tác của Vân Vũ Tư khựng lại.
Cô ấy trợn tròn mắt, hình như không hiểu tại sao chính mình lại không thể trực tiếp giết chết con người yếu ớt trước mặt. Dù cố gắng thế nào, chiếc rìu cũng không thể di chuyển chút nào.
Trang Lạc nháy mắt, nói một câu quái lạ không rõ: "Đoán đúng rồi."
Hắn nhoẻn miệng cười rồi nắm lấy cổ tay của Vân Vũ Tư, sau đó xoay người —— thuận thế ném Vân Vũ Tư xuống đất.
Sức mạnh của Trang Lạc lớn đến mức khi hắn trực tiếp ném Vân Vũ Tư xuống đất đã tạo ra một vết lõm lớn. Vân Vũ Tư đau đớn hét lên, Lâm Chiếu Hạc nhìn thấy cũng có chút trách móc, trong lòng thầm nghĩ sếp cũng tàn nhẫn thật.
"Lấy rìu của cô ấy rồi." Trang Lạc phủi tay, lấy chiếc rìu từ tay Vân Vũ Tư vừa bị ném đến mức bất tỉnh: "Cô ấy không còn là mối nguy hiểm nữa, đi thôi."
Lâm Chiếu Hạc nói: "Sếp, sao vừa rồi chị ấy không chém anh?"
Trang Lạc nói: "Cô ấy sợ tôi trừ lương."
Lâm Chiếu Hạc: "?" Cậu không tin còn có người cũng sáng suốt như cậu.
"Đùa thôi." Trang Lạc cười cười: "Vừa rồi tôi nhớ tới quy tắc thứ 4, muốn thử xem thế nào."
Quy tắc 4: Tin tưởng cộng sự của bạn.
"Có nghĩa là cộng sự không làm chúng ta bị thương?" Lâm Chiếu Hạc nói: "Vậy tại sao tôi lại bị vệ sĩ của Khương Hoàn tấn công, lúc đó hắn ta không nương tay chút nào."
"Rất đơn giản." Trang Lạc nói: "Bởi vì đối phương không coi cậu là cộng sự."
Lâm Chiếu Hạc nghẹn họng không nói nên lời.
"Đi thôi." Nhân lúc Vân Vũ Tư còn đang lảo đảo, mấy người họ tiếp tục chạy về hướng căn nhà gỗ.
Bất tri bất giác bọn họ đã ở đây gần hai ngày rồi, còn lại 24 giờ và trang cuối cùng của cuốn nhật ký. Nhìn chung mọi chuyện đều đang diễn ra tốt đẹp.
Hai mươi phút sau, mấy người họ đã đến căn nhà gỗ. So với lúc bọn họ rời đi, căn nhà gỗ trước mắt đã có sự thay đổi to lớn, quanh nó phủ đầy vết máu đỏ tươi và dấu vết của những cuộc hiến tế tàn bạo.
Lâm Chiếu Hạc thậm chí còn nhìn thấy bức vẽ hoa văn sao sáu cánh được vẽ bằng máu trước cửa nhà gỗ. Vừa nhìn thấy hoa văn này, đồng tử cậu liền chấn động. Còn chưa kịp nói thì chợt nghe thấy đứa nhóc thối Chu Trạch kêu lên: "Cái này không phải là phù hiệu đội của đội ma pháp trái cây à? Sao lại xuất hiện ở chỗ này?"
Lâm Chiếu Hạc tức giận nói: "Cậu có thể có chút văn hóa không, chỉ nhìn ra đội ma pháp hoa quả thôi hả? Có biết hoa văn sao sáu cánh còn có thể dùng để triệu hồi ác ma không thế?"
Chu Trạch rụt cổ lại, uất ức nói: "Anh Lâm, anh hung dữ quá đấy."
Lâm Chiếu Hạc nghĩ thầm, cậu mà không hung dữ như vậy, thằng nhóc nhát gan như cậu ta sẽ không ngừng được mất!
------------------------------------
Tác giả có điều muốn nói:
Lâm Chiếu Hạc: Sếp, sao mặt nạ của anh không có tác dụng?
Trang Lạc: Thể chất mỗi người khác nhau.
Lâm Chiếu Hạc:..."
}