Sổ Tay An Toàn Lao Động
Chương 9: Thôn Ngu Sơn
Sổ Tay An Toàn Lao Động thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thế nên, Lâm Chiếu Hạc trong bộ đồ ngủ hình gấu đã xuất hiện tại nhà hàng nơi cậu hẹn khách hàng. Khách hàng là một thanh niên tính khí thất thường, khi nhìn thấy Lâm Chiếu Hạc mặc bộ đồ ngủ hình gấu, anh ta liền nói: “Anh ấy cũng là người của không gian giả tưởng à?”
Tề Danh: “Không phải, cậu ấy chỉ thích mặc đồ ngủ thôi.”
Lâm Chiếu Hạc: “???”
Khách hàng im lặng hai giây: “Rất đặc biệt.”
Tề Danh: “Đúng vậy.”
Cảm thấy bị trêu chọc, Lâm Chiếu Hạc tức giận cắn một miếng bánh trên bàn.
Trong lúc ăn, Tề Danh nói với Trương Tiêu Tiêu về tình hình, nhờ vậy Lâm Chiếu Hạc cũng biết được tên của khách hàng là Từ Uyên. Anh ta là chàng trai xui xẻo trong một bộ phim kinh dị trong nước. Oái oăm thay, anh ta lại là nhân vật chính trong bộ phim ma đó, mà cái may mắn trong rủi ro này là bộ phim lại được sản xuất tại Trung Quốc. Như chúng ta đã biết, phim ma trong nước không có ma, cũng giống như câu chuyện bánh bà xã vắng bóng người vợ.
Cốt truyện của bộ phim này đại ý là bố mẹ của Từ Uyên đều đột ngột qua đời, anh về quê lo tang lễ cho bố mẹ, nhưng dường như có điều gì đó bất thường tại quê nhà. Sau hàng loạt sự kiện, Từ Uyên cảm thấy bản thân bị nguyền rủa nên suốt ngày sống trong sợ hãi, cuối cùng chết thảm ở quê nhà. Cuối phim, theo quan điểm của khán giả, không phải ma giết chết Từ Uyên mà là một người khác…
Cốt truyện khá cổ điển, theo lý thuyết thì Từ Uyên là người nắm rõ âm mưu nên có thể trốn thoát dễ dàng, nhưng mục đích của anh không chỉ là trốn thoát, anh còn muốn bắt kẻ đã giết mình.
“Khi nào thì khởi hành?” Gò má Từ Uyên gầy guộc, mái tóc dài che khuất đôi mắt, bàn tay tái nhợt nổi gân xanh nắm chặt tách cà phê, trông anh ta như một bệnh nhân tâm thần sắp phát điên bất cứ lúc nào.
“Ngày mai.” Tề Danh đáp lời, “Có thể rời đi ngay khi đồ đạc chuẩn bị xong.”
“Chỗ đó ở đâu?” Lâm Chiếu Hạc hỏi, “Có xa không?”
“Lái xe mất hơn năm tiếng đồng hồ, nhưng là khu dung hợp cấp B. Cẩn thận một chút.” Tề Danh nói, “Cậu báo cáo với sếp trước đi.”
“Được.” Lâm Chiếu Hạc gật đầu.
Thời gian đã định là sáng hôm sau, Lâm Chiếu Hạc thật sự không dám về nhà nên đành tìm đại một khách sạn để qua đêm. May mà chuyện tối hôm qua không xảy ra. Lâm Chiếu Hạc tranh thủ buổi sáng chạy về nhà đóng gói hành lý.
Cậu để ý thấy vết bẩn trên trần nhà ngày càng lan rộng, trông càng lúc càng giống một hình người kỳ quái đang cuộn mình ở đó, cậu bỗng thấy lạnh sống lưng.
Lâm Chiếu Hạc không dám nhìn nữa, vội vàng rời đi.
Khi đến đơn vị làm việc, Tề Danh đã đậu xe chờ cậu ở bên ngoài. Lâm Chiếu Hạc vừa thu dọn hành lý xong, mở cửa xe ra thì nhìn thấy một gương mặt mà cậu không ngờ lại xuất hiện ở đây – sếp của cậu.
“Sếp, sao anh lại ở đây?!” Lâm Chiếu Hạc giật mình.
“Không có việc gì làm.” Trang Lạc nói, “Rảnh rỗi cũng là nhàn.”
Lâm Chiếu Hạc thầm nghĩ, không hổ là sếp lớn, không có việc gì làm cũng phải tăng ca.
“Vào đi, Trương Tiêu Tiêu và những người khác đã đi rồi.” Tề Danh đang ngồi trên ghế lái nói, “Nhanh lên.”
“Ừ.” Lâm Chiếu Hạc đáp. Vốn dĩ cậu muốn ngồi ghế phụ lái, nhưng sếp ra hiệu cho cậu ngồi bên cạnh mình. Là một nhân viên, cậu không dám không nghe lời nên chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi bên cạnh Trang Lạc. Tề Danh đạp ga, ba người họ cứ thế lên đường.
Nơi họ đến có tên là Ngu Sơn, từng là một danh lam thắng cảnh nổi tiếng, nhưng từ khi dung hợp lại trở thành khu dung hợp cấp B. Theo mức độ dung hợp, có bốn mức A, B, C, D, A là cao nhất, B là thứ hai. Mức độ dung hợp càng cao, kiến trúc càng giống với thế giới giả tưởng. Ví dụ, trong khu vực dung hợp cấp B này, môi trường rất khác so với ban đầu, trên đường đi cũng không có bảng hướng dẫn. Cũng may Từ Uyên vẫn biết đường nên Tề Danh lái xe theo Trương Tiêu Tiêu, bọn họ lái xe về nơi vắng vẻ.
Lâm Chiếu Hạc ngồi ở ghế sau, ngơ ngác nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ. Trang Lạc bỗng nhiên chủ động bắt chuyện: “Cậu đã xem phim này chưa?”
“Chưa.” Lâm Chiếu Hạc thành thật, “Tề Danh đã kể sơ qua cốt truyện cho tôi nghe rồi.”
Trang Lạc nói, “Ồ…” Âm thanh này mang chút hàm ý sâu xa.
Lâm Chiếu Hạc không hiểu ý tứ: “Vậy thì sếp, anh đã xem chưa?”
“Rồi.” Trang Lạc đáp, “Tôi khá thích xem phim ma.”
Lâm Chiếu Hạc nghĩ thầm cậu thật sự không thể tin nổi.
Trang Lạc: “Cậu nghĩ tôi thích xem thể loại nào?”
Lâm Chiếu Hạc: “Quá trình trưởng thành của một nhà tư bản?”
Trang Lạc: “…”
Tề Danh đang ngồi ở ghế lái không nhịn được cười, thầm nghĩ không hổ là Lâm Chiếu Hạc, ăn nói giỏi như vậy, trách sao ngày nào cũng phải tăng ca.
Lái xe hai tiếng đồng hồ, cảnh vật xung quanh biến đổi, cuối cùng càng ngày càng vắng vẻ. Con đường cũng trở nên hẹp đến mức chỉ có một chiếc ô tô có thể đi qua. Sau khi đi qua một đường hầm tối tăm ngột ngạt, Tề Danh nghiêm nghị: “Gần đến nơi rồi.”
Lâm Chiếu Hạc sờ sờ túi quần: “Anh có mang theo vũ khí gì không?”
Trang Lạc khẽ nói: “996 là vũ khí của tôi.” Mỗi ngày, đi làm từ chín giờ sáng đến chín giờ tối, sáu ngày trong tuần.
Lâm Chiếu Hạc: “…”
Tề Danh: “…”
Hai người họ cùng nghĩ rằng vũ khí này quả thực đáng sợ.
Trang Lạc bình tĩnh nói: “Nếu 996 không đủ thì 007.”
Lâm Chiếu Hạc cười gượng gạo nói: “Sếp, trò đùa của anh buồn cười quá haha.”
Trang Lạc cười nhẹ khiến lưng Lâm Chiếu Hạc căng lại.
Tề Danh nào dám lên tiếng, cậu ấy nhanh chóng đậu xe, ân cần xách hành lý cho sếp của mình. Lâm Chiếu Hạc cô đơn nên không ngại tăng ca, nhưng Tề Danh thì đã có bạn gái rồi.
Sau khi đậu xe, mọi người gặp nhau ở lối vào làng.
Từ Uyên vẫn mang vẻ mặt thần sắc bất an, ánh mắt luôn nhìn cảnh vật xung quanh, không giống như về nhà tham gia tang lễ mà giống như đả thu phong.
(*) Đả thu phong ‘打秋风’: Ý chỉ sự vòi vĩnh, ngày xưa thì thường dùng cụm này để ám chỉ quan lại lợi dụng chức quyền để lấy tiền của dân.
“Đi thôi.” Trương Tiêu Tiêu liền nói, “Chúng ta đi vào đi, trưởng thôn chắc đang đợi chúng ta ở cửa.” Trông cậu ta hơi căng thẳng, còn không ngừng xoa tay, chắc hẳn cũng đã xem phim gốc rồi.
Lâm Chiếu Hạc nghĩ người mới đến thật sự có chút sợ hãi, cậu là tiền bối nhất định phải dẫn đường giúp đỡ người mới, liền trực tiếp dẫn đầu đi vào trong thôn, nhưng vừa lên đến dốc, bước chân cậu liền khựng lại.
Cậu thấy ngôi làng nơi đáng lẽ tổ chức tang lễ lại được trang hoàng đèn lồng đỏ rực, trang trí cứ như ngày Tết. Nhưng trong sự náo nhiệt ấy lại ẩn chứa điều gì đó kỳ quái. Lâm Chiếu Hạc nghĩ kỹ lại, liền nhận ra mình không thấy người sống nào ở đây. Đường phố chật hẹp nên chỉ cần nhìn một cái là thấy rõ tận cuối ngõ, nhìn quanh chỉ thấy cửa đóng chặt, trong tầm mắt không một bóng người sống. Mặt khác, có những hình nhân giấy trang điểm lộng lẫy đặt ở ven đường khiến người nhìn phải rùng mình.
Những người kia đã xem phim gốc rồi nên họ đã có sự chuẩn bị trước về mặt tinh thần. Nhưng Lâm Chiếu Hạc thì khác, cậu run rẩy: “Họ trang trí như vậy…”
Tề Danh có vẻ rất quan tâm đến phản ứng của cậu, hỏi: “Cái gì?”
Lâm Chiếu Hạc: “Có nguy cơ hỏa hoạn không đấy?”
Mọi người: “…” Mọi người đều dùng sự im lặng biểu lộ sự kinh ngạc trước suy nghĩ của Lâm Chiếu Hạc.
Mà cậu nói cũng đúng, ở đâu cũng có giấy, rất dễ xảy ra sơ suất.
Lâm Chiếu Hạc rất có ý thức về phòng cháy chữa cháy, đã thúc giục: “Mọi người, đừng vứt tàn thuốc lung tung.”
Trương Tiêu Tiêu đang lo lắng hút thuốc, lặng lẽ dập tàn thuốc.
“Nhà của tôi ở phía trước, đi thôi.” Từ Uyên lạnh lùng nói, “Lần này tôi không tin bọn họ có thể giết tôi thêm lần nữa. Tôi sẽ không bao giờ tin bọn họ nữa.” Anh nói xong lại lộ ra vẻ âm u, cười khẩy lặp lại, “Tôi sẽ không tin bất cứ ai, không ai cả.”
Lâm Chiếu Hạc không bất ngờ với diễn xuất của Từ Uyên, dù sao anh cũng là nhân vật chính của một bộ phim kinh dị nên hồi hộp là điều bình thường, nếu không thì người xem sẽ cảm thấy rất chán.
Nhà của Từ Uyên ở ngay phía trước, anh dẫn đường đi qua những con đường làng đèn đóm sáng trưng. Mặc dù không có ai trên đường, nhưng Lâm Chiếu Hạc có ảo giác như đang bị vô số ánh mắt nhìn chằm chằm. Sau khi quan sát kỹ càng, cậu mới nhận ra dân làng dường như đang trốn trong phòng và lặng lẽ nhìn những người ngoại lai qua khe cửa. Những ánh mắt kia rơi trên người họ, mang theo một chút hàn khí.
Lâm Chiếu Hạc nghĩ, nếu một ngôi làng đặc biệt như thế này mà phát triển du lịch thì có lẽ đã phát đạt từ lâu rồi…
Nhà của Từ Uyên thoạt nhìn khá đẹp, đó là một sân nhỏ hai tầng, trong sân trồng một cây hòe to lớn. Chỉ là không hợp với không khí đỏ rực xung quanh, trong sân có treo hoa giấy màu trắng, trên mặt đất còn có tiền giấy màu vàng, còn có mùi tang tóc.
Trương Tiêu Tiêu đi phía trước, vừa mở cửa ra đã giật mình nhảy dựng. Chỉ thấy trong phòng khách âm u tĩnh mịch có hai chiếc quan tài làm bằng gỗ lim, phía trước quan tài đặt hai hình nhân giấy trang điểm đậm, mặc quần áo thật. Bước chân của cả nhóm đều dừng lại ở cửa. Lâm Chiếu Hạc đột nhiên nổi da gà trên cánh tay, cậu nuốt nước bọt, thì thào nói: “Chú, dì mất khi nào thế?”
“Hai ngày trước.” Tề Danh giải thích, “Theo phong tục trong thôn, người chết phải để ở nhà bảy ngày mới được chôn cất.”
Lâm Chiếu Hạc: “Tại sao lại có phong tục như vậy?”
Tề Danh nói: “Nhiều nơi cũng có tục lệ kiểu này mà? Chủ yếu là do y học tương đối lạc hậu, sợ người ta chưa chết hẳn đã chôn/thiêu.”
Lâm Chiếu Hạc gật đầu: “Cũng có lý.”
Bố mẹ của Từ Uyên đột ngột qua đời, theo lý ra anh nên buồn, nhưng không biết có phải do anh biết chuyện gì xảy ra tiếp theo hay không mà trên mặt Từ Uyên không hề có chút đau buồn nào, thay vào đó là sự thờ ơ. Anh thậm chí không nhìn vào hai chiếc quan tài, một mình đi lên tầng hai rồi phân phòng cho mọi người.
Lâm Chiếu Hạc được xếp ở cuối tầng hai. Căn phòng này lâu ngày không có người ở, tỏa ra mùi gỗ mục nát thật quái dị. Cậu đặt hành lý xuống, mở cửa sổ ra nhìn cảnh vật bên ngoài, không ngờ lại nghe thấy hai giọng nói vọng lên từ tầng dưới.
Cả hai giọng nói đều xa lạ.
Ai đang nói vậy? Lâm Chiếu Hạc có chút tò mò vươn cổ ra, cẩn thận lắng nghe.
“Đã trở về, đã trở về, cuối cùng cũng đã trở về.” Một giọng nam cất lên.
Giọng nói còn lại là giọng nữ, cô ấy lặp lại: “Về rồi, về rồi, cuối cùng cũng về rồi.”
Giọng nam nói: “Hihi, hihi, đợi lâu rồi, đợi lâu rồi… Cuối cùng… Đã trở về.”
Cô gái cười khanh khách: “Cuối cùng cũng về rồi, cục cưng, cục cưng của chị!!”
Lâm Chiếu Hạc không kìm được cau mày khi nghe thấy đoạn hội thoại kỳ quái này. Cậu muốn nghe tiếp nhưng Tề Danh lại đứng bên ngoài gọi cậu. Cũng vì thế, cuộc trò chuyện giữa hai người kia đột ngột kết thúc. Lâm Chiếu Hạc thò đầu ra ngoài, nhưng không nhìn thấy ai ngoại trừ hai hình nhân giấy xếp chồng lên nhau ở góc sân.
Lâm Chiếu Hạc nhìn chằm chằm những hình nhân giấy trong hai phút, và tự nhủ, những nơi có độ dung hợp cao quả nhiên có những cấp độ khác nhau, mới đến vài phút mà đã bắt đầu xuất hiện ảo giác rồi.