Sổ Tay An Toàn Lao Động
Kẻ lạ dưới gầm giường
Sổ Tay An Toàn Lao Động thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Lâm Chiếu Hạc định ra ngoài tìm người để thảo luận về chuyện này, thì thấy Trang Lạc vừa thu dọn hành lý xong và bước ra.
"Sếp." Lâm Chiếu Hạc khẽ gọi.
"Có chuyện gì?" Trang Lạc hỏi.
"Anh đã xem bộ phim chiếu rạp này chưa? Cái thôn này có phải bị nhiễm từ trường không..." Lâm Chiếu Hạc nói, "Tề Danh không cho tôi xem phim nên tôi không rõ tình hình cụ thể."
Trang Lạc ngạc nhiên: "Sao cậu lại hỏi thế?"
Lâm Chiếu Hạc đáp: "Tôi nghe thấy người giấy nói chuyện."
Trang Lạc im lặng một lát: "Cậu không nghĩ đến ma sao?"
"Hả?" Lâm Chiếu Hạc lộ vẻ mặt như muốn hỏi anh đang nói gì vậy, "Đùa à, đây là phim chiếu rạp trong nước mà." Cậu vô cùng tin tưởng vào hệ thống kiểm duyệt, ma quỷ làm sao có thể lên màn ảnh lớn được chứ?
Trang Lạc suy tư: "Cũng đúng. Quả thực trong thôn có từ trường."
Lâm Chiếu Hạc: "Thì ra là vậy, tôi đã bảo rồi mà." Cậu gãi gãi đầu, "Hơi đói bụng rồi, có nên đi tìm gì ăn không nhỉ..." Nói xong, cậu quay người, định đến nhà bếp tìm chút gì đó lót dạ.
Trang Lạc nhìn theo bóng lưng Lâm Chiếu Hạc, như đang suy nghĩ điều gì đó.
Vừa quay vào, trong nhà bếp chẳng có gì ngoài tro bụi. Lâm Chiếu Hạc tìm kiếm một hồi mà bụng đã kêu ùng ục, cậu đành chịu, quay trở lại phòng khách. Trương Tiêu Tiêu và Tề Danh đã ngồi sẵn ở đó, hai người nhìn chằm chằm vào hai cỗ quan tài, ngẩn ngơ suy nghĩ vẩn vơ. Lâm Chiếu Hạc liền kêu lên: "Có gì ăn không, tôi sắp chết đói rồi!"
Tề Danh lắc đầu, còn chưa kịp nói gì thì Từ Uyên không biết từ đâu xuất hiện: "Có chứ, trưởng thôn ở bên ngoài, gọi nhóm chúng ta đến ăn cơm cùng."
"Cùng đi không?" Lâm Chiếu Hạc nhiệt tình mời gọi các huynh đệ của mình.
Nhưng tiếc là các huynh đệ hiện tại không muốn ăn lắm, cả hai đều từ chối, còn khuyên Lâm Chiếu Hạc đừng đi. Thế nhưng bụng Lâm Chiếu Hạc đã kêu gào thảm thiết, cậu nói nếu cơm không có độc thì nhất định phải đi ăn một chút. Hai người cũng đành chịu, Trang Lạc liền lên tiếng: "Không sao, tôi và cậu ấy cùng đi."
"Sếp." Tề Danh dường như muốn nói gì đó.
"Không sao đâu." Trang Lạc đáp, "Mấy người cứ ở đây đợi chúng tôi về."
"Vậy được, hai người về sớm một chút nhé." Tề Danh hiểu rõ sếp nhà mình nên cũng không ép nữa, chỉ đành thở dài.
Đi theo Từ Uyên ra đến cổng, quả nhiên thấy mấy người trong thôn. Lúc này trời đã chạng vạng, trước cổng có khoảng mười người. Bọn họ im lặng quan sát những kẻ ngoại lai như cậu, sắc mặt tái mét, quả thực giống hệt những người giấy bày biện trên quan tài.
"Cơm nấu xong rồi." Trưởng thôn đã lớn tuổi, giọng nói già nua, trống rỗng như gốc cây mục ruỗng, "Cùng đi thảo luận việc chôn cất."
"Ừm." Từ Uyên khẽ đáp.
"Đi thôi." Trưởng thôn dẫn bọn họ đi về phía trung tâm. Trời đã tối nhưng không nhà nào sáng đèn, ngược lại những chiếc đèn lồng đỏ ven đường đều bật sáng, chiếu vào thôn trông vô cùng kỳ dị. Gió thổi lạnh lẽo, đèn lồng và người giấy treo trên cành đung đưa xào xạc, nghe như tiếng thì thầm, khe khẽ.
Điểm đến cũng không quá xa, đi khoảng mười phút đã tới. Lâm Chiếu Hạc thấy cái đập nước lớn trống trải lúc trước giờ đã đặt một sân khấu khổng lồ, những người mặc trang phục hóa trang đang đứng hát trên đó.
Thức ăn mà thôn chuẩn bị cũng bình thường, mùi vị cũng bình thường, nhưng Lâm Chiếu Hạc quá đói nên ăn rất ngon miệng. Cậu vừa ăn vừa nhìn lên sân khấu hát kịch. Cậu chẳng hiểu gì về hát kịch, nhưng vẫn cố gắng hiểu câu chuyện đang diễn trên sân khấu, chắc là một đám người đang cúng tế thần linh tối cao, và vị thần đó ban phước cho họ cuộc sống bình an.
"Giờ Dần ngày mốt sẽ chôn cất." Khuôn mặt nhăn nheo của trưởng thôn vô cảm nói, "Trang phục và những thứ khác đều đã chuẩn bị sẵn cho cậu rồi, đến lúc đó chúng tôi sẽ đến gọi."
Từ Uyên ngồi gặm bắp, không trả lời.
"Lâu lắm rồi con chưa về, đã quên hết quy củ trong thôn rồi." Trưởng thôn nói, "Như vậy là không hay."
Từ Uyên vẫn không nói gì.
Dường như ông ta cũng không bận tâm chuyện anh im lặng: "Con nhớ phải chuẩn bị vật đó cho tốt, nếu không..."
Lúc ông ta nói đến đây, vở hát kịch trên sân khấu cũng diễn đến đoạn cao trào. Một người đang cầm dao đuổi theo một người khác đã phạm thượng thần linh, thấy sắp bắt được, Trang Lạc đang ngồi gặm bắp đột nhiên run tay một cái, trái bắp đang gặm dở cứ thế bay ra ngoài, trúng thẳng vào người hát kịch đang cầm dao truy đuổi. Người hát kịch giật mình, con dao trong tay cứ thế văng ra, xoay mấy vòng rồi cắm phập xuống bãi đất ngay trước mặt Lâm Chiếu Hạc.
"Trời đất!" Lâm Chiếu Hạc giật mình hét lên, "Mấy người cẩn thận chút --" Cậu nhìn sếp nhà mình, không dám mở miệng quở trách, "Cầm dao cho chắc vào!"
Người dân xung quanh dường như cũng sững sờ trước cảnh này, mọi người đều hướng ánh mắt khó hiểu về phía bọn họ. Nhưng Từ Uyên thì ngược lại, anh cười phá lên, âm thanh vô cùng chói tai. Kẻ ngoại lai Trang Lạc lại cầm một trái bắp khác lên tiếp tục gặm, như cười nhạt mà liếc nhìn chằm chằm lên sân khấu.
Sắc mặt trưởng thôn tối sầm lại, ông ta phất tay, người hát kịch trên sân khấu vội vã xuống dưới. Sau đó, ông ta quay sang nói với bọn họ: "Mấy người trở về đi, buổi tối đóng cửa sổ cho kỹ vào, ở đây muỗi nhiều..." Ông ta lên giọng, "Cẩn thận một chút."
Ánh mắt Từ Uyên lộ vẻ châm biếm.
Mọi người ai nấy đều trở về nhà mình, Lâm Chiếu Hạc vô cùng vui vẻ vì không có chuyện gì xảy ra, chậm chạp theo sau Trang Lạc về nhà.
Sau khi về nhà, Trang Lạc thấy lạ, hỏi: "Sao vừa nãy dáng đi của cậu lại kỳ lạ vậy?"
Lâm Chiếu Hạc thấy xung quanh không có ai, vô cùng hớn hở: "Không phải là sợ các huynh đệ chưa ăn cơm sao, tôi mang chút đồ về cho bọn họ." Nói xong liền tìm kiếm thứ gì đó trong túi quần.
Thế là mọi người cứ như vậy mà trơ mắt nhìn cậu móc trong túi quần ra ba trái bắp, hai cái bánh bao chay, một nắm đậu phộng luộc -- còn có cả một con dao.
Trang Lạc: "... Cậu lấy con dao này ở đâu ra vậy?"
Lâm Chiếu Hạc: "Nó bay đến bên chân tôi mà, tôi mang về phòng thân thôi."
Tề Danh trợn tròn mắt: "Quần cậu có kết nối với không gian ảo hả, mà có thể chứa được mấy thứ này vậy."
Lâm Chiếu Hạc khiêm tốn nói: "Vốn đang muốn lấy cho mọi người chén cháo mà không kịp."
Mọi người: "..."
Lúc đang ăn, Trương Tiêu Tiêu cẩn thận hỏi: "Lâm Chiếu Hạc, anh ăn no rồi à?"
Lâm Chiếu Hạc không hiểu: "Đúng vậy." Cậu đột nhiên nhận ra tại sao thái độ của Trương Tiêu Tiêu và Tề Danh lại trở nên kỳ quái, "Lẽ nào sự việc trong phim đã xảy ra rồi sao?"
Trương Tiêu Tiêu nhỏ giọng: "Xảy ra một chút chuyện..."
Cậu ta không dám nói kỹ. Trên thực tế, khi bước vào nơi có độ dung hợp cao thì tốt nhất là đừng đem nguyên tác áp dụng vào, đây là chân lý mà những người đi trước đã kiểm nghiệm bằng cả sinh mệnh của mình.
Trong nguyên tác, Từ Uyên được mời lên sân khấu kịch, sau đó trơ mắt nhìn một người hát kịch đang sống sờ sờ bị đâm chết. Những người xung quanh giống như đang xem kịch mà tỏ ra thờ ơ. Chuyện này ảnh hưởng rất lớn đến Từ Uyên, cũng kéo theo một loạt chuyện xảy ra phía sau. Nhưng nhìn Lâm Chiếu Hạc như vậy, không còn nghi ngờ gì nữa, trên sân khấu không xảy ra chuyện gì cả...
"Ừm..." Trương Tiêu Tiêu cảm động nói, "Quả nhiên anh rất giỏi." Lâm Chiếu Hạc thì ù ù cạc cạc chẳng hiểu gì.
Về tới phòng, Lâm Chiếu Hạc đặt dao xuống rồi đi rửa mặt. Lúc này bên ngoài đã tối đen, mặt trăng to lớn nằm bất động trên trời. Không khí tràn ngập mùi hương nến, trong bóng tối, đèn lồng màu đỏ nhuộm đỏ cả khu rừng, cả thôn như chìm trong biển lửa.
Lâm Chiếu Hạc đã chuẩn bị đi ngủ, nhưng vừa nằm xuống, cậu liền cảm thấy có gì đó không đúng lắm. Trằn trọc trên giường hồi lâu mới chợt nhận ra, mắt mở to: "Chết tiệt, dao đâu rồi." Đột nhiên cậu phát hiện con dao mình để trên bàn đã biến mất --
"Dao đâu?" Lâm Chiếu Hạc bước xuống giường, lật tung mọi thứ lên nhưng vẫn không tìm thấy con dao của mình.
"Lẽ nào có người nào đó ghé qua phòng mình?" Lâm Chiếu Hạc nghĩ mãi không ra, tại sao con dao của mình đột nhiên biến mất, tìm mãi không thấy. Mà cậu cũng không dám đi ra ngoài, cuối cùng đành bất đắc dĩ nằm lại trên giường, nhắn Wechat báo cho mọi người biết. Trong nhóm không có ai trả lời, không biết mọi người đã đi ngủ chưa.
Mất dao rồi, Lâm Chiếu Hạc không tài nào ngủ được, chỉ có thể trằn trọc trên giường. Mãi đến khi bình minh ló dạng, cậu mới vội vã rời giường, định ra ngoài tìm mọi người. Nhưng vừa đi tới cửa, cậu chợt nghe một tiếng động nhỏ. Lâm Chiếu Hạc quay người lại, chầm chậm đi đến bên giường, từ từ cúi người xuống.
Cậu trông thấy một người mặc đồ hóa trang, mặt trắng bệch như tờ giấy đang trốn dưới gầm giường cậu -- Trong tay đang nắm chặt con dao mà cậu bị mất đêm qua.
Người kia biết mình đã bị phát hiện liền cười khẩy một tiếng, con dao trong tay đâm thẳng vào Lâm Chiếu Hạc.
Lâm Chiếu Hạc giật mình hét toáng lên, vội lùi lại, loạng choạng ngã ngồi xuống đất.
Người kia bắt đầu bò ra ngoài, xông đến bên Lâm Chiếu Hạc. Một người trước một người sau, Lâm Chiếu Hạc như muốn lao vọt ra khỏi phòng, hét lên: "Cứu mạng -- Giết người, cứu mạng --"
Những người khác nghe tiếng kêu liền chạy đến, nhìn thấy Lâm Chiếu Hạc sợ đến mức sắp ngất xỉu, phía sau cậu là một kẻ quái dị mặc đồ hóa trang.
Người kia thấy tung tích bại lộ liền quay người bỏ chạy, không để mọi người kịp phản ứng đã nhảy vọt ra ngoài cửa sổ, nhảy xuống từ tầng hai, biến mất không dấu vết.
"Làm tôi sợ chết khiếp, làm tôi sợ chết khiếp." Lâm Chiếu Hạc mắt mở to, "Người này vào lúc nào vậy chứ!"
"Không biết." Trang Lạc nói, "Có thể là lợi dụng lúc chưa đóng cửa mà lẻn vào."
Lâm Chiếu Hạc vẫn chưa hết bàng hoàng, Trang Lạc đỡ cậu từ dưới đất dậy, giọng cậu run run: "Nó đã trốn dưới giường tôi cả đêm --" Trong tay còn cầm dao, chỉ cần đâm một nhát từ dưới giường lên -- thì cậu có thể sẽ chết ngay lập tức.
Trang Lạc nhẹ nhàng an ủi: "Không sao, lần sau cậu lại trốn dưới gầm giường hắn một đêm."
Lâm Chiếu Hạc: "?"
Trang Lạc: "Đùa thôi."
Lâm Chiếu Hạc: "Sếp đúng là biết đùa ghê ha ha."
Trang Lạc cười một cái, nhưng giọng điệu vừa rồi lại khiến Lâm Chiếu Hạc nghi ngờ hắn không hề nói đùa.
Ngồi trên ghế một lúc, Lâm Chiếu Hạc cẩn thận kiểm tra lại phòng một chút, vì cậu sợ biết đâu vẫn còn người khác ẩn nấp trong phòng. Chờ đến khi về phòng khách, Trang Lạc không biết đã đi đâu mất rồi, trong phòng chỉ còn lại một mình cậu và hai chiếc quan tài im lìm. Người giấy vẫn ngồi yên vị ở đó, hai hốc mắt đen ngòm quan sát Lâm Chiếu Hạc. Lâm Chiếu Hạc nhìn chằm chằm vào hai người giấy, nhíu mày lại: "Là mình nhớ nhầm... không phải chứ?"
Cậu còn nhớ lúc mới đến, hai người giấy nam bên trái nữ bên phải, nhưng lúc này hai người giấy lại ngồi ngược chiều. Khuôn mặt được trang điểm đậm đối mặt với Lâm Chiếu Hạc, cho cậu cảm giác như bị theo dõi dù đi đâu.
Cực kỳ khó chịu, Lâm Chiếu Hạc suy nghĩ một lúc, quyết định ra ngoài đi dạo một chút.
--------------------------------------------------
Lời tác giả:
Trang Lạc: Cậu không sợ kẻ dưới gầm giường sao?
Lâm Chiếu Hạc: Sợ chứ, anh sẽ tăng lương cho tôi sao?
Trang Lạc: ...
Lâm Chiếu Hạc: Anh sẽ tăng lương cho tôi chứ?
Trang Lạc: ... Có phải cậu là hồn ma giai cấp vô sản lang thang trong những bộ phim linh hồn như Ô Lỗ Lỗ* không, nhóc con này biết tôi không cho nó đi đào cống, mỗi lần thừa dịp tôi không để ý mà chạy vào trong, tôi vừa đi qua là nó co cẳng bỏ chạy như con lợn, tôi đuổi đánh cũng không đuổi kịp. Diễn biến mới nhất là sáng nay cái con mèo béo thúi này lại đào sạch cống nước, đi qua thấy cái ống nước trơ trụi, tôi thật sự khâm phục.
*Ô Lỗ Lỗ: một nhân vật trong phim hoạt hình "Zinba", là một đấu sĩ mù đường lang thang. Không biết ai hết. Nhưng link xem phim ở đây: