16. Chương 16: Màu Máu Trên Đường Quả - Kẹo Ngọt Màu Máu

Sổ Tay Chăn Nuôi Quái Vật - Nghĩ Cẩn

Chương 16: Màu Máu Trên Đường Quả - Kẹo Ngọt Màu Máu

Sổ Tay Chăn Nuôi Quái Vật - Nghĩ Cẩn thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Thuốc hạ sốt thông thường vốn dĩ không có tác dụng, Kì Thời mơ mơ màng màng uống thuốc xong rồi lại ngủ thiếp đi, nhưng nhiệt độ trên người cậu vẫn cứ nóng hừng hực không hề hạ xuống.
Chú hề canh giữ bên giường suốt cả đêm, đợi đến khi đường chân trời chuyển mình như bụng cá trắng thì anh mới đứng dậy sửa lại cánh tay cho Kì Thời, rồi dặn dò con rối ở lại chăm sóc Kì Thời, còn bản thân thì xoay người ra ngoài.
Một giấc như vậy Kì Thời ngủ đến bần thần, bởi vì sốt cao mà cả người đầy mồ hôi, nhưng cậu lại không cảm thấy dính nhớp hay khó chịu, cứ như có người luôn ở bên cạnh lau người cho cậu vậy.
Mí mắt như nặng ngàn cân, cậu phải cố gắng lắm mới hé được một khe mắt nhỏ, thứ đập vào mắt cậu đầu tiên là trần nhà trong phòng chú hề. Cậu nghe thấy có tiếng nói chuyện, giọng nói run rẩy xen lẫn sự sợ hãi dường như thuộc về một người đàn ông trung niên.
Kì Thời nhìn theo hướng phát ra âm thanh thì thấy chú hề lấm lem, lưng hơi gù xuống, mặt nạ rách nát vỡ cả một mảng để lộ chiếc cằm lạnh lùng và rắn chắc.
"Anh đi đâu vậy, sao lại thê thảm thế này."
Kì Thời muốn lên tiếng hỏi chuyện gì khiến chú hề trở nên như vậy, nhưng mở mắt và xoay đầu đã là giới hạn của thân thể lúc này, cổ họng cậu khô khan không thể nói được, một chút sức lực cũng không có.
Người đàn ông trung niên đó cứ đóng rồi lại mở miệng, ông dùng vẻ mặt khóc than lựa chọn câu từ khi nói để tránh chọc giận chú hề. Ông ta tưởng chừng như từ đâu tới xông vào tiệm thuốc rồi bắt ông đến Công Viên Giải Trí, trông cứ như một tên điên. Ông ta chẳng nói một lời nào, chỉ bắt ông đến nơi khỉ ho cò gáy này.
Lúc đầu nhìn thấy người nằm trên giường, ông ta thiếu chút nữa đã báo cảnh sát vì tưởng chú hề đang thực hiện hành vi giam giữ người trái phép, ai ngờ anh ta bắt ông đến đây là để trị bệnh cho cậu thanh niên đó.
Cậu thanh niên bị sốt cao, lúc đầu khi ông ta định lấy nhiệt kế trong hộp thuốc khẩn cấp ra để kiểm tra nhiệt độ cho cậu thì xém nữa đã bị chú hề đứng yên kia bóp cổ chết.
Người đàn ông nhích ra xa, lau mồ hôi, lắp bắp nói: "Cậu ta đang sốt cao, nếu uống thuốc không hạ sốt thì phải đưa đi bệnh viện."
Nói xong, ông ta nhìn cậu thanh niên xinh đẹp với gương mặt tái nhợt trên giường, rồi dùng chút lương tâm còn sót lại khuyên nhủ chú hề: "Sốt cao trong thời gian quá lâu mà không hạ nhiệt được sẽ trở nên nguy hiểm, nơi này sơ sài quá, điều kiện trị liệu gì đều không có, chỉ có thể đưa người đến bệnh viện mà thôi."
Chú hề đứng ở một bên im lặng không nói gì, còn người đàn ông kia sau khi đứng một lúc, thấy chú hề không có động tĩnh thì liền chậm rãi nhích từng bước chân tiến về phía cửa ra vào rồi lập tức chạy ùa ra ngoài như một cơn gió, cứ như quỷ đang đuổi theo vậy.
Chú hề không đi bắt người lại, ông ta hiện giờ đã vô dụng rồi, chạy thì cứ chạy đi.
Anh đứng bên cạnh giường nhìn Kì Thời đang hé nửa mắt nhìn về phía mình, đó là giây phút tỉnh táo hiếm hoi của nhân loại này. Bị bệnh chắc là sẽ khó chịu lắm, mồ hôi vừa lau đi giờ lại lấm tấm ướt cả trán, đôi môi thì khô cằn nứt nẻ do thiếu nước.
Chú hề đi qua đó, anh đỡ Kì Thời dậy để đút cho cậu ít nước, rồi dùng khăn giấy chấm chấm những giọt nước còn đọng lại trên khóe môi cậu, sau đó anh nhìn cậu thanh niên lại mê ngủ lần nữa thật lâu.
Đưa đối phương đến bệnh viện tức là phải xa cách nhau, không như lần trước, lần này là chú hề đích thân đưa Kì Thời ra ngoài.
Nếu đối phương có lòng lừa gạt anh thì sau khi ra ngoài sẽ có thể chạy trốn thật xa, không bao giờ quay lại nữa và căn nhà này sẽ lại chỉ còn có một mình anh.
Đây là một ván cược đắt đỏ...
Anh vốn có thể nhốt cậu thanh niên ở lại nơi này mãi, như vậy sẽ đúng như những lời cậu từng nói rằng sẽ bầu bạn với anh cho đến ngày cuối cùng của sinh mệnh, nhưng thân thể nhân loại quả thật quá yếu ớt rồi, bị bệnh một lần, bị thương một lần và còn nhiều chứng bệnh không thể đếm xuể có thể dễ dàng cướp đi hết số năm còn sót lại trong cuộc đời họ.
Chú hề cúi đầu, anh nhìn đôi chân tàn tật của mình, trong lòng hoảng hốt.
Cho đến bây giờ, so với sự bầu bạn thì anh càng hy vọng nhân loại sẽ luôn khỏe mạnh và bình an.
Đúng vậy, anh hy vọng cậu sẽ bình an suốt đời, còn lời hứa 'mãi mãi' mà cậu đã cho anh thì cho dù thiếu một ngày cũng sẽ trở thành địa ngục âm gian, nên anh nhất định sẽ đuổi theo đòi cậu trả lại.
Vì vậy anh không sợ nhân loại sẽ rời đi, nếu có rời đi thì cũng chẳng sao, bất kể nơi nào anh đều sẽ tìm được đối phương, đến lúc đó anh sẽ nhốt cậu lại ở một nơi mà không ai có thể tìm thấy được.
Chú hề thỏa hiệp rồi, anh cúi thấp đầu tựa vào tay cậu thanh niên.
"Đừng gạt tôi."
Chú hề nói như vậy nhưng Kì Thời đang ngủ mê lại chẳng thể nghe được câu nói này của anh.
-
Kì Thời lần nữa tỉnh dậy thì liền nhìn thấy trần nhà của bệnh viện, mũi thì ngửi được mùi thuốc sát trùng khó chịu, tay phải của cậu đang được truyền dịch, còn quần áo trên người thì đã được thay.
Mẹ Kì ngồi ở bên cạnh nên khi cậu vừa mở mắt thì bà phát hiện ra ngay, người phụ nữ trung niên xinh đẹp và duyên dáng ấy đưa tay lên sờ trán Kì Thời, thấy cậu không còn sốt nữa thì liền ngưng làu bàu qua điện thoại, thay vào đó là nhìn cậu đầy lo lắng.
"Mẹ còn tưởng con đã tìm được công việc mình yêu thích nên đang vui mừng thay cho con đây, ai ngờ vừa báo bình an được vài ngày thì con đã được đưa vào bệnh viện luôn."
Mẹ Kì nâng cao gối đầu thay cho Kì Thời để cậu ngồi dậy cho thoải mái một chút.
Kì Thời có chút xấu hổ mà thuận theo mẹ Kì hơi dựa vào đầu giường, sức lực trên người cậu đã khôi phục được chút ít rồi, đầu óc cũng đã tỉnh táo hơn, cậu mím môi nói: "Để mẹ phải lo lắng rồi."
Mẹ Kì thở dài, trông có vẻ nhọc lòng: "Cũng may là nhiệt độ không còn tăng nữa, nếu không sẽ sốt đến hỏng cả đầu mất, nói ra thì chúng ta còn phải đi cảm ơn cậu trai trẻ đã đưa con vào bệnh viện đấy."
"..."
Kì Thời: "Là ai đưa con đến đây vậy?"
Mẹ Kì đưa tay lên cao miêu tả: "Là một cậu trai cao cao, chắc là nhân viên trong Công Viên Giải Trí, vì đưa con đến đây mà người ta còn không kịp tháo cái mặt nạ vỡ nát trên mặt xuống nữa, cũng là cậu ta gọi điện thoại nói cho mẹ biết."
"Con phải cảm ơn người ta cho tốt vào." Mẹ Kì nói.
17 cũng lên tiếng vào lúc này: 【Là chú hề, chú hề đã rời khỏi Công Viên Giải Trí để đưa ký chủ đến bệnh viện.】
【Rất kỳ lạ, hệ thống bên đây kiểm tra được quái vật không thể rời khỏi Công Viên Giải Trí, nhưng chú hề lại thật sự rời khỏi rồi.】
Kì Thời nằm trong phòng bệnh đơn, xung quanh không có ai quấy rầy nên cực kỳ yên tĩnh.
Rèm cửa màu xanh da trời được kéo ra, ánh nắng rực rỡ bên ngoài rọi vào trong phòng và đánh lên từng gợn sóng trên lá cây ở ngoài cửa sổ.
Kì Thời tựa lưng trên giường, cậu mặc đồ bệnh nhân màu lam nhạt, môi cậu vẫn còn hơi nhợt nhạt, cậu xoay đầu nhìn chiếc lá xanh đang có ý đồ thâm nhập vào bên trong phòng và vô thức mà lặp lại lời nói của 17.
"Đúng vậy, kỳ lạ quá..."
Nhưng cậu lại không biết mình đang nói kỳ lạ là kỳ lạ ở chỗ nào.