Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi
Chương 18: Năm mới, bệnh nhân mới
Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cảnh tượng lần đầu gặp gỡ ở phòng gym S.B, khi Bùi Kha đối mặt với gã Alpha biến thái phóng thích pheromone tấn công mà vẫn bình thản như không có chuyện gì, đã khắc sâu vào tâm trí Thành Việt Long.
Lúc đó cậu cứ tưởng Bùi Kha cũng giống mình, một Beta ngầm bá đạo, bề ngoài thì dửng dưng nhưng bên trong phải cố gắng hết sức mới chịu đựng được.
Dù sao trong ba giới tính, chỉ có Beta là không sản sinh pheromone, nhưng khứu giác của họ lại nhạy bén nhất, có thể cảm nhận được cảm xúc của hai giới tính còn lại thông qua mùi hương, cũng vì thế mà dễ bị pheromone tấn công nhất.
Hóa ra làm ra vẻ bấy lâu, người ta đã giải quyết vấn đề từ gốc rễ: Chẳng ngửi thấy mùi gì sất!
Thành Việt Long lẩm bẩm: "Anh có biết một Beta không ngửi thấy pheromone nghĩa là gì không?"
"Nghĩa là một Beta bị điếc mũi?" Bùi Kha nhướng mày, cực kỳ dị ứng với kiểu nói chuyện lòng vòng.
Thành Việt Long chậm rãi lắc đầu: "Không, nghĩa là vô địch."
Bùi Kha: ...
Anh liếc nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Thành Việt Long, không khỏi đính chính: "Tôi xin đính chính một chút, tôi chỉ không nhạy cảm với mùi pheromone thôi, chứ không phải hoàn toàn không ngửi thấy."
Thấy Bùi Kha còn cãi cố, Khúc Hầu vạch trần không chút nể nang: "Thôi đi ông tướng, ông chẳng ngửi thấy mùi gì hết á. Hồi xưa ở trường, tao đột nhiên phát tình, cả nửa cái lớp ngây ngất vì mùi, thế mà mày vẫn ngơ ngác hỏi sao thế sao thế, mọi người bị say nắng cả lũ à."
Cuối cùng Khúc Hầu phải tự tát mình năm cái cho tỉnh táo, bò đến trước mặt Bùi Kha túm lấy tay anh bảo đi bệnh viện, lúc đó Bùi Kha mới nhận ra tình hình không ổn, cõng Khúc Hầu chạy một mạch đến phòng y tế tiêm một liều thuốc.
Ký ức bị chôn vùi bỗng chốc ùa về, Triệu Đỉnh Thiên nhớ lại ngày hôm đó mà vẫn còn rùng mình: "Tao nhớ sau đó tám lớp học ở tầng đấy phải mở cửa sổ thông gió suốt nửa tiếng đồng hồ mùi mới tan hết, bọn Alpha tụi tao trốn hết trong lớp không dám thò mặt ra."
Mùi của Omega khác là "hút hồn", còn mùi của Khúc Hầu là "đòi mạng".
"Mày không có tư cách nói tao đâu, anh Xăng ạ." Khúc Hầu cười khẩy, bóc mẽ lại bạn mình: "Em Long chắc chưa biết đâu nhỉ, má Triệu là Alpha duy nhất trên thế giới có mùi pheromone là mùi xăng đấy."
Thành Việt Long: ...
Cậu nhắm mắt lại, tưởng mình đang lạc vào "Inception" (Kẻ đánh cắp giấc mơ), tất cả những gì vừa nghe thấy đều là do kiến trúc sư giấc mơ tưởng tượng ra.
Một người mùi sầu riêng, một người mùi xăng, đến kẹo thối Bertie Bott trong Harry Potter cũng không có hai cái mùi vị này. So với hai người họ, mùi rong biển Poca của Bàng Đồng đúng là bình thường đến mức tầm thường.
Triệu Đỉnh Thiên bất mãn sửa lại: "Duy nhất cái gì mà duy nhất, bên Bắc Mỹ có một ông già giống tao, cũng mùi xăng đấy thôi."
"Ông già đấy qua đời năm ngoái rồi, giờ mày là độc nhất vô nhị đấy." Bùi Kha nhắc nhở, "Chúc mừng mày, vị thần cai quản xăng dầu của Hy Lạp cổ đại, lần sau Sinopec mời đóng quảng cáo thì đừng có từ chối nữa."
Triệu Đỉnh Thiên: ...
Anh chàng Alpha im lặng hồi lâu mãi mới nói được một câu "Sinopec không mời người đóng quảng cáo" để phản bác. Khúc Hầu cười khì một tiếng, thấy Thành Việt Long ngồi bên cạnh im lặng nãy giờ, bèn trấn an: "Em Long đừng sợ, trừ lúc đến kỳ phát tình ra thì bình thường người nó không có mùi gì đâu."
Nghe Khúc Hầu nói vậy, Thành Việt Long vội xua tay tỏ ý mình không sợ.
Cậu chỉ đang suy nghĩ, liệu có phải hai người bạn "nặng mùi" này chọn Bùi Kha vì anh không ngửi thấy mùi pheromone không? Một mối quan hệ tình cảm lệch lạc được xây dựng trên bệnh tật, thậm chí là khiếm khuyết của cơ thể, như thế có công bằng với Bùi Kha không?
Cậu vô thức nhìn sang chủ nhà đang lái xe bên cạnh, bắt gặp ánh mắt đối phương cũng đang nhìn cậu.
"Đang nghĩ gì thế?" Bùi Kha nửa đùa nửa thật hỏi: "Đừng bảo là đang nghĩ sao hai tên này mùi lạ thế, đúng là quái dị nhé."
Thành Việt Long lắc đầu lập tức, nhưng cũng không thể nói thật lòng mình, đành đánh lạc hướng: "Làm gì có, tôi chỉ đang nghĩ... đang nghĩ trên đời này liệu có ai có pheromone mùi bún ốc không nhỉ."
Không ngờ Khúc Hầu gật đầu lia lịa, vẻ mặt đầy an ủi: "Có đấy, dạo này nghe bố tao kể con nhà họ hàng xa lắc xa lơ vừa biến đổi thành Alpha, mùi pheromone của nó chính là mùi bún ốc đấy."
Thế là cuối cùng Khúc Hầu cũng không phải đứa thối nhất dòng họ Khúc nữa rồi.
Cả xe im lặng như tờ, Bùi Kha mấp máy môi vài lần mới nói ra được: "Đúng là không phải người một nhà không vào chung một cửa, nhà họ Khúc của mày có gen di truyền thật đặc biệt đấy."
(Khúc Hầu nghĩ bụng: Mùi của tôi là để tự vệ, cái mùi thối cậu ngửi thấy chỉ là lớp vỏ bọc bảo vệ của tôi thôi.)
Tiếc là nhà má Triệu vẫn chưa xuất hiện hậu duệ nào đủ sức đánh bại cậu ta. Cậu ta đành tiếc nuối chuyển chủ đề về việc tối nay ăn gì, đồng thời cho biết giờ này mấy quán ngon đều xếp hàng dài dằng dặc, về nhà tự nấu cơm cho tiện.
Bốn người đều giơ tay đồng ý, mua ít đồ nguội rồi lái thẳng về Hạnh Phúc Hoa Đình, về tổ ấm của Bùi Kha.
Xách túi lớn túi nhỏ vào nhà, Khúc Hầu ngồi phịch xuống sô pha cảm thán: "Phải công nhận là nhà mày có thêm bộ sô pha bàn trà vào nhìn khác hẳn, trông sang trọng hẳn lên."
Bùi Kha chẳng thèm để ý cậu ta, quay sang nói với Thành Việt Long: "Khen cậu đấy, chọn sô pha khéo lắm."
"Thế lần sau tôi cố gắng chọn cái tốt hơn về." Thành Việt Long nghiêm túc nói.
Bùi Kha: ...
Anh bạn à, ý tôi không phải thế.
Hai túi đồ to đùng mà Triệu Đỉnh Thiên dù chân vẫn còn đau nhức vẫn không chịu buông tay chứa đầy thịt cá, rau củ và một chai rượu vang sủi. Cậu ta cất rượu vào tủ lạnh rồi lao vào bếp rửa rau nhặt rau, chuẩn bị nồi lẩu cho buổi tối.
Còn Bùi Kha vào phòng làm việc lục lọi giữa đống đồ lỉnh kỉnh lôi ra được cái bếp nướng điện và bếp ga mini, quay ra gọi Thành Việt Long vào giúp một tay, cùng kéo cái bàn trà trong phòng khách lùi lại, kết quả lại bị Thành Việt Long bảo chỉ cần đứng ra xa một chút là được.
Thành Việt Long ở nhà chỉ mặc mỗi cái áo cộc tay, hơi cúi người nắm lấy bàn trà dùng sức, tuy lộ một chút cạp quần nhưng cơ bắp săn chắc cuồn cuộn, đường nét cơ thể hoàn hảo lộ ra rõ ràng, cái bàn trà cũng nhẹ nhàng bị kéo lùi lại một đoạn xa.
"Anh Bùi, thế này được chưa? Có cần lùi thêm chút nữa không?" Thành Việt Long quay đầu nhìn Bùi Kha, thấy anh đang khoanh tay nhìn chằm chằm mình.
Thành Việt Long khựng lại, thắc mắc: "Anh Bùi, sao thế?"
"Không có gì, chỉ cảm thấy cậu khỏe thật." Bùi Kha lập tức đánh mắt sang chỗ khác, nhìn sang Khúc Hầu đang loay hoay với đống thiết bị livestream trên sô pha: "Cậu chủ Khúc ơi, đi xử lý hoa quả trước đi, đừng nghịch mấy cái thiết bị livestream nữa được không?"
Khúc Hầu chỉnh lại vị trí đèn: "Sắp xong rồi, tao phải chỉnh góc trước để tí nữa livestream không quay trúng bọn mày."
"Mày quay em Long cũng được đấy, biết đâu người ta thấy mặt cậu ấy lại tặng mày nhiều quà hơn." Bùi Kha tò mò, "Mày livestream ở nhà tao thì ai ghim link sản phẩm cho mày?"
Khúc Hầu hừ hừ: "Chỉ livestream trò chuyện tí thôi, không lên link mới, đồ cũ bán hết là hết."
"Không ngờ mày còn là streamer trò chuyện có nhan sắc đấy." Bùi Kha cười khẩy rồi hỏi tiếp: "Thế ai làm người hỗ trợ cho mày?"
Khúc Hầu im lặng nhìn anh, nhưng Bùi Kha đáp lại bằng một cái lườm, quay người vào bếp phụ Triệu Đỉnh Thiên, Thành Việt Long thấy thế cũng đi theo xem có giúp được gì không.
Kết quả là ba người chen chúc trong cái bếp bé tí tẹo không thể xoay người được, cuối cùng Bùi Kha bưng đĩa đồ nguội đành phải ra ngoài, ngồi cạnh sô pha vừa ăn vừa xem Khúc Hầu livestream.
Khúc Hầu thấy ánh mắt anh nhìn mình không bình thường, tắt mic hỏi: "Mày nhìn cái gì?"
Bùi Kha nhả miếng xương trong miệng ra, nói mỉa: "Suỵt, trật tự nào, đừng làm phiền tao xem khỉ một cách văn minh."
Khúc Hầu: ...
Cậu ta đang định mắng thằng bạn vài câu thì khóe mắt thấy màn hình điện thoại lóe lên ánh sáng đủ màu.
Con khỉ đang giận dữ lập tức biến đổi ngay lập tức, quay lại màn hình, bật mic lên hóa thân thành chú khỉ vàng ngoan ngoãn: "Cảm ơn anh trai Nam Viên tặng tên lửa nha, hôm nay anh đến sớm thế, có phải được tan làm sớm đón năm mới không ạ?"
Tốc độ lật mặt và giọng điệu dịu dàng này đủ để phá kỷ lục Guinness cá nhân của Khúc Hầu. Bùi Kha nhìn Khúc Hầu đang trò chuyện ngọt ngào với đại gia đứng đầu bảng xếp hạng, không khỏi cảm thán đồng tiền đúng là vạn năng, còn có thể khiến 'loài khỉ' cũng phải 'trỗi dậy' như vậy.
Chẳng mấy chốc nồi lẩu đã được bưng ra, cộng thêm món gà xào kem cay mới học được của má Triệu, khiến cái bếp nướng điện Bùi Kha bốc thăm may mắn từ tiệc tất niên năm ngoái cuối cùng cũng có dịp phát huy tác dụng, mùi thơm ngào ngạt tỏa khắp phòng.
"Má Triệu đúng là má Triệu." Bùi Kha giơ ngón cái khen ngợi hết lời: "Bữa này mà ăn ở ngoài, mua voucher giảm giá cũng phải tốn 188 tệ đấy."
Triệu Đỉnh Thiên: ...
Triệu Đỉnh Thiên: "Mày bí lời khen tao quá thì tặng tao cái bằng khen đi, đừng có nói mấy câu kỳ quặc đấy nữa."
Cơn đau sau cú xoạc chân vẫn còn âm ỉ, cậu ta vịn vào sô pha, khó nhọc ngồi xuống, nhắm mắt hít thở sâu một lúc mới nói: "Nếu mai vẫn đau thế này chắc tao phải đi bệnh viện khám xem sao."
"Hay đi luôn bây giờ đi?" Bùi Kha nhìn cậu ta, "Đừng để lâu lại thành tật đấy."
Má Triệu xua tay tỏ ý vẫn còn chịu đựng được, lúc này Thành Việt Long bưng đĩa cherry đã rửa sạch đi tới, cầm một quả đưa cho Bùi Kha: "Anh Bùi nếm thử đi, ngọt lắm."
"Cảm ơn." Bùi Kha ăn thử thấy chua chua ngọt ngọt rất ngon, liền bứt một quả đưa cho Khúc Hầu.
Tự nhiên trong màn hình xuất hiện thêm một bàn tay, đại gia top 1 đang chat với Khỉ ngạc nhiên hỏi tay ai thế kia.
"Đương nhiên là người nhà em đấy ạ, đây là cherry JJJ mới về hôm nay đấy ạ, cửa hàng đang có chương trình khuyến mãi, chỉ cần đặt hàng là được miễn phí giao hàng toàn thành phố." Khúc Hầu tranh thủ quảng cáo, không quên liếc Bùi Kha một cái.
Bùi Kha lờ đi, vẫn là má Triệu mềm lòng, nén đau mà vẫn làm người hỗ trợ, hô to: "Đúng rồi, đặt hàng ngay bây giờ sẽ được miễn phí giao hàng toàn thành phố."
Một lúc sau, đợi nước lẩu sôi sùng sục, Khúc Hầu tắt livestream ngồi xuống bàn trà, cả nhóm cùng ăn bữa cơm tất niên vừa xem ca nhạc đón năm mới trên tivi.
Chương trình của mấy đài truyền hình năm nào cũng như năm nấy, tóm lại là dù hát được hay không hát được, dù hát thật hay hát nhép thì cũng đều lên sân khấu biểu diễn cả.
Đêm giao thừa của Bùi Kha ngoài việc có thêm người khách thuê nhà điển trai ra thì cũng chẳng khác mọi năm là mấy, qua mười hai giờ là mọi người đều về phòng mình, ngủ một mạch đến sáng.
Ngày đầu tiên của năm mới đã đến, nhưng ước nguyện ngủ nướng đến khi tự tỉnh của Bùi Kha lại tan biến thành mây khói, nghe tiếng rên rỉ vì đau của Triệu Đỉnh Thiên trong điện thoại, anh chửi thầm một câu "đáng đời".
"Thôi đừng kêu nữa, không cử động được thì nằm im đấy, tao gọi em Long qua cùng." Bùi Kha cúp máy mặc quần áo sang gõ cửa phòng Thành Việt Long, ai dè cậu ta cũng là "bệnh nhân nặng ký".
Bùi Kha nhìn đầu gối tím bầm của cậu, nuốt nước bọt, khó khăn hỏi: "Đau không?"
"Đau." Thành Việt Long gật đầu, "Ngủ dậy thấy đau rồi."
Bùi Kha: "Đi bệnh viện thôi."
Lần này Thành Việt Long không cố chấp nữa mà ngoan ngoãn gật đầu.
Bùi Kha bảo cậu đợi một chút, rồi gọi điện nhờ người nhà giúp đỡ, đánh thức Khúc Hầu dậy để cùng khiêng hai bệnh nhân lên xe anh.
Trên đường đến bệnh viện, anh hít sâu một hơi rồi bấm số của Bùi Nam, chuông reo hai tiếng thì đầu bên kia bắt máy, Bùi Kha hắng giọng hỏi: "Anh, anh có đang ở bệnh viện không?"
—
Lời tác giả:
Bùi Nam: Cuối cùng cũng đến lượt tôi lên sàn rồi.
Triệu Đỉnh Thiên: Sau này tuyệt đối không được tùy tiện xoạc chân nữa!