Chương 19: Chuyến thăm bệnh viện đầy sóng gió

Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi

Chương 19: Chuyến thăm bệnh viện đầy sóng gió

Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đầu dây bên kia, Bùi Nam khựng lại một lúc vì cách gọi hiếm thấy này, rồi mới từ tốn lên tiếng: "Bùi Kha, mày có nhớ lần trước mày gọi anh là 'anh' là vì cái gì không?"
Vì bật loa ngoài nên cả xe đều nghe thấy, Bùi Kha im lặng vài giây rồi trả lời với giọng nghiến răng ken két: "Nhớ, hồi cấp ba bị mời phụ huynh."
Vì không muốn bố mẹ biết chuyện mình đánh nhau, anh chàng Beta ương ngạnh hiếm khi nhượng bộ anh trai, nhờ Bùi Nam đang nghỉ hè đại học đến trường một chuyến với tư cách phụ huynh.
Tuy ông anh có mỉa mai vài câu, nhưng Bùi Nam vẫn đến trường đúng giờ, định bụng sẽ nói chuyện tử tế với thầy giáo về vấn đề giáo dục em trai, ai ngờ lại bị thầy mắng té tát vào mặt.
Bao nhiêu trận mắng hồi đi học chưa từng trải qua, giờ phải chịu hết thay thằng em.
Nên nghe Bùi Kha gọi "anh" ngọt xớt như vậy, Bùi Nam đã thấy điềm báo chẳng lành, thằng em trời đánh này chắc chắn lại gây chuyện, bắt mình dọn dẹp đây.
Anh ta định châm chọc vài lời, nhưng nhớ đến lời dặn dò của bố mẹ mấy hôm nay và bữa cơm tối nay, dù sao Bùi Kha cũng là em ruột, Bùi Nam dựa lưng vào ghế, xoa xoa sống mũi: "Biết thế là tốt, anh đang trực ở bệnh viện đây, sao thế? Mày lại đánh ai rồi?"
"Không đánh ai cả." Bùi Kha kìm nén cơn giận: "Triệu Đỉnh Thiên xoạc chân hình như bị giãn dây chằng, em đưa nó qua anh khám."
Người bên kia đầu dây im bặt, một lúc lâu sau mới nói: "Tao nhớ nó học mỹ thuật chứ có phải học múa đâu."
"Tai nạn nhỏ thôi." Bùi Kha nói.
Bùi Nam ngẫm nghĩ xem tai nạn nhỏ kiểu gì mà khiến một Alpha xoạc chân đến nỗi giãn dây chằng, nghĩ đi nghĩ lại, trong đầu chỉ toàn hiện lên mấy cảnh giường chiếu.
Dù sao thì cũng có người thích thử thách giới hạn của bản thân, anh cũng từng gặp bệnh nhân chấn thương do vận động mạnh trên giường rồi.
Anh nhắm mắt cố xua đi những hình ảnh đó, mím môi, hít sâu vài hơi rồi mới nói: "Thế qua đây đi, đặt số khám qua điện thoại trước được đấy."
Bùi Kha: "Còn bạn cùng phòng của em cũng phải khám nữa, cậu ấy vô tình quỳ xuống đất mà bị thương, giờ đầu gối tím bầm, kêu đau lắm."
Bùi Nam: ...
Bộ não vốn đang bình tĩnh của bác sĩ Bùi bỗng chốc như muốn nổ tung, anh ta không nhịn được nữa, lạnh lùng hỏi: "Quỳ xuống đất? Anh thấy là quỳ trên giường thì có."
Thành Việt Long ngồi ghế sau nghe thế trợn tròn mắt, ngay cả Bùi Kha cũng ngớ người rồi nổi đóa chửi ầm lên: "Anh bị thần kinh à, quỳ trên giường mà chấn thương đầu gối được chắc?"
"Thế nhỡ mày nằm giường gỗ phản thì sao?" Bùi Nam cười khẩy, không kìm được cơn giận: "Đứa thì quỳ hỏng gối, đứa thì xoạc rách cơ, không ngờ mày cũng nhiều trò thế nhỉ. Chấn thương hai đứa rồi, còn một đứa nữa đâu? Khúc Hầu không bị làm sao à?"
Đúng lúc này giọng Khúc Hầu u ám vang lên, cậu ta ngồi ghế phụ, nói vào điện thoại: "Em đây, em không ngã đương nhiên là không sao rồi."
Lần này Bùi Nam câm nín hoàn toàn, anh ta không biết Khúc Hầu ngồi ngay cạnh và nghe hết những gì mình nói, tay nắm chặt điện thoại, nhắm mắt lại, mãi không nói nên lời, đang định giải thích với Khúc Hầu là mình không có ý đó, thì Bùi Kha đã đổi ý: "Thôi, em đi bệnh viện khác."
Điện thoại bị cúp máy cái rụp, mặt Bùi Kha dài thượt ra, Thành Việt Long nhìn mà cũng thấy lạnh sống lưng. Cả xe im phăng phắc, Triệu Đỉnh Thiên đang đau quằn quại cũng phải im thin thít, nhìn ra cửa sổ tự nhủ thầm im lặng là vàng.
Chiếc Jetta đen lúc này chỉ có nỗi buồn và niềm vui chứ không có ly hợp (ý nói xe số tự động), lao vút đi trong im lặng.
*chơi chữ đấy, đồng thời xe của Kha là xe số tự động, không có bàn đạp ly hợp.
Ngay lúc Thành Việt Long đang nghĩ xem nên nói gì để làm dịu tâm trạng của Bùi Kha, thì màn hình điện thoại trên giá đỡ lại sáng lên, nhìn cái tên "Mồm thối" hiện lên, Khúc Hầu vội vàng an ủi: "Kha ơi đừng giận, anh mày đi xa nhà lâu thế, chắc cũng nghe mẹ kể linh tinh thôi."
Bùi Kha không nói gì, cũng chẳng có ý định nghe máy, thậm chí còn bắt đầu chuyển làn, định đi bệnh viện khác thật.
Điện thoại reo một lúc rồi tự ngắt, nhưng ngay sau đó lại reo tiếp, Khúc Hầu nhìn sắc mặt Bùi Kha rồi thở dài, vươn tay nghe máy: "A lô, em Khúc Hầu đây."
Nghe thấy giọng Khúc Hầu, Bùi Nam khựng lại, giọng điệu bớt gay gắt hơn hẳn: "Bùi Kha đang lái xe à?"
Khúc Hầu đáp lại một tiếng, cảm thấy Bùi Kha giảm tốc độ xe lại, mới tiếp tục nói chuyện với Bùi Nam, hai người nói vài câu rồi Khúc Hầu cúp máy, đặt điện thoại lại giá đỡ, bảo Bùi Kha: "Đi thôi, đến bệnh viện anh mày, anh ấy sắp xếp xong hết rồi."
Bùi Kha vẫn không nói gì, nhưng xe lại quay về lộ trình cũ, chẳng mấy chốc đã đến Bệnh viện số Một.
Triệu Đỉnh Thiên và Thành Việt Long đã đặt số qua điện thoại, Bùi Kha thuê hai chiếc xe lăn, cùng Khúc Hầu mỗi người đẩy một xe, đưa hai bệnh nhân phi thẳng vào phòng khám.
Đợi bệnh nhân trước ra, Khúc Hầu đẩy Triệu Đỉnh Thiên vào trước.
Một lúc sau nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Triệu Đỉnh Thiên vọng ra, Bùi Kha cau mày, Thành Việt Long cũng không kìm được, ngước lên hỏi: "Anh Bùi, quan hệ của anh với anh trai tệ lắm à?"
Bùi Kha liếc cậu một cái, lạnh lùng đáp: "Đừng cố đánh giá những điều không tồn tại."
Hiểu rồi.
Thành Việt Long bắt đầu lo lắng nhìn cửa phòng khám, hy vọng anh Bùi này lúc khám cho mình sẽ nương tay, đừng để đầu gối của mình thêm thê thảm.
Lát sau Khúc Hầu đẩy Triệu Đỉnh Thiên, mặt cắt không còn giọt máu, đi ra, thấy sắc mặt Khúc Hầu cũng chẳng tốt đẹp gì, Bùi Kha hỏi ngay: "Sao thế?"
"Anh mày đúng là mãn kinh sớm thật rồi, trước mặt tao còn cố tình hỏi Triệu Đỉnh Thiên có phải học khỉ leo cây hái quả nên mới ngã giãn dây chằng không." Khúc Hầu hằn học, "Tao còn chưa chê mấy cọng tóc lơ thơ trên đầu ổng đấy nhé."
Thành Việt Long thấy tình hình căng thẳng, vội chuyển chủ đề: "Tình hình Triệu Đỉnh Thiên thế nào?"
"Hơi nghiêm trọng một chút thôi." Khúc Hầu nhìn Triệu Đỉnh Thiên mặt mày ủ rũ: "Cậu ấy bảo đỡ đau rồi, nhưng anh mày bảo hai tuần tới không được vận động, tốt nhất là ngồi xe lăn."
Bùi Kha gật đầu hỏi: "Triệu Đỉnh Thiên, mày báo với mẹ mày chưa?"
"Báo rồi." Nhắc đến chuyện này, Triệu Đỉnh Thiên càng rầu rĩ hơn, "Tao chụp cái ảnh gửi cho bà ấy, bà ấy hỏi có phải hai nhà bọn mày cuối cùng cũng không chịu nổi nữa mà đánh gãy chân tao rồi không. Nghe giọng bà ấy có vẻ vui lắm."
Bùi Kha: ...
Thành Việt Long: ...
"Hay hôm nào mày đi xét nghiệm ADN với mẹ mày đi, tao nghi mày là con nuôi lắm." Bùi Kha tặc lưỡi, quay sang thấy Khúc Hầu đang bấm điện thoại.
"Làm gì đấy?" Bùi Kha hỏi.
Khúc Hầu không ngẩng đầu lên: "Chặn số anh mày, đằng nào mỗi năm ổng cũng chỉ gửi tin nhắn chúc Tết hàng loạt cho tao, giữ làm gì cho chật đất."
Bùi Kha ngớ người, nghĩ thầm anh mình còn chả thèm nhắn tin cho mình, nhưng Triệu Đỉnh Thiên bên cạnh đã nhanh nhảu cướp lời: "Cái gì? Mày có cả WeChat của ổng á? Tao còn chưa kết bạn với anh Bùi lớn bao giờ."
"Có gì mà ham." Khúc Hầu giơ đoạn chat ra cho họ xem, mỗi năm đúng hai tin, một tin chúc mừng Tết Tây, một tin chúc Tết Âm lịch.
Mà toàn là Bùi Nam độc thoại, Khúc Hầu chưa bao giờ trả lời.
Bùi Kha đang định hỏi sao Khúc Hầu không trả lời người ta, thì thấy màn hình điện thoại trước mặt nhảy thông báo tin nhắn mới, anh nhướng mày: "Khúc Hầu, đại gia top 1 của mày gửi lì xì WeChat cho mày kìa."
Lời tác giả:
Bùi Nam: Nói thật lòng, bọn chúng có thể bị thương thêm vài lần nữa cũng được, miễn là Khúc Hầu đưa chúng đến.
Triệu Đỉnh Thiên: Tôi mới là người bị gia đình hắt hủi này.