Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi
Chương 53: Cuộc đụng độ bất ngờ trong rạp chiếu phim
Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mùng một Tết phải ăn uống no nê thì mới có sức mà chơi, năm mới mới vui vẻ được.
Vì quán ăn đồng quê nằm dưới chân núi, gà được thả tự do chạy nhảy mỗi ngày, chỉ ăn cỏ, ăn sâu bọ chứ không ăn cám công nghiệp nên thịt chắc và ngọt, khiến bốn người vốn đang chìm đắm trong những suy nghĩ riêng ăn xong đều thấy thư thái.
"Nghe bảo gà ở đây còn được nghe các sư thầy tụng kinh mỗi ngày đấy, chúng ta ăn thế này có thất đức không?" Triệu Đỉnh Thiên ăn no bụng rồi lại bắt đầu suy diễn, "Bồ Tát có trách tội không?"
"Bò nghe nhạc mày còn ăn được, gà nghe kinh thì có gì mà không ăn được chứ?" Bùi Kha bảo Triệu Đỉnh Thiên bớt làm quá, "Với lại, đấy chỉ là chiêu trò tiếp thị để tăng giá thôi, mày cũng tin à?"
Thành Việt Long, vốn là một người nghiện ức gà, gật đầu lia lịa: "Con người nghe kinh còn chưa chắc đã hiểu, nói gì đến gà."
"Xe đâm vào cây biết rẽ, nước mũi chảy vào mồm biết xì, ăn xong rồi mới biết tội lỗi, lúc đầu mày ở đâu?" Khúc Hầu nhả xương cánh gà ra, "Triệu Đỉnh Thiên, tao ghen tị với sự chậm tiêu của mày thật đấy."
Triệu Đỉnh Thiên chắp tay A Di Đà Phật: "Tôi chỉ thuận miệng nói vậy thôi, các vị thí chủ đừng tấn công cá nhân, cảm ơn."
"Vậy mày nói chuyện gì vui vẻ đi." Khúc Hầu đang bực mình thở dài, "Ví dụ như kể về đám học sinh cái gì cũng giỏi trừ làm nghệ thuật của mày ấy."
Triệu Đỉnh Thiên lườm: "Học sinh của tao không phải trò đùa của mày đâu, cảm ơn. Với lại, dạo này chúng nó ngoan lắm rồi, sắp thoát khỏi kiếp đồ đệ hư rồi."
"Thế thì đáng mừng thật đấy."
Bùi Kha nể tình vỗ tay hai cái, nhưng Khúc Hầu thấy chán phèo, cậu ta quay sang Thành Việt Long đang cắm cúi ăn, hắng giọng hỏi: "Em Long về ăn Tết có kế hoạch gì không?"
Thành Việt Long khựng lại, tự nhủ "ăn Tết cùng anh Bùi" có tính là kế hoạch không?
Nhưng trước mặt Khúc Hầu và Triệu Đỉnh Thiên đương nhiên không thể nói thẳng ra như vậy, đành lau miệng rồi nói lảng sang chuyện khác: "Cũng không có gì đặc biệt, nhưng tôi định đi xem mấy phòng gym đang được sang nhượng, qua Tết định thuê lại một cái."
"Thế cậu không đi làm bảo vệ nữa sao?" Triệu Đỉnh Thiên ngạc nhiên.
Bùi Kha trả lời hộ: "Ban ngày đứng gác làm bảo vệ, tối về làm ông chủ phòng gym, cũng đâu có gì xung đột đâu."
Thành Việt Long gật đầu: "Tôi cũng tính thế."
Dòng tiền của cậu còn mong manh hơn cả trái tim của Triệu Đỉnh Thiên, trong thời gian ngắn, doanh thu phòng gym chắc chắn không đủ để gánh vác chi phí vận hành, nên chỉ còn cách ban ngày đi làm bảo vệ ở tòa nhà Funny, tối về làm huấn luyện viên kiêm ông chủ, lấy lương đi làm để nuôi quân.
Triệu Đỉnh Thiên và Khúc Hầu nghe mà mắt tròn mắt dẹt, so ra mới thấy bản thân vẫn chưa thảm lắm.
Khúc Hầu còn vỗ vai Thành Việt Long: "Thế này nhé, bao giờ khai trương cậu đưa anh ít vé tập thử, anh sẽ để ở cửa hàng phát cho khách để giúp cậu quảng cáo."
"Thế để anh giới thiệu cho học sinh của anh nữa." Triệu Đỉnh Thiên nối lời, "Nếu cậu không phiền chúng nó vào phòng gym mà vẽ vời linh tinh."
Thành Việt Long rối rít cảm ơn nhưng trong lòng lại cảm thấy áy náy, hai ông anh này tuy chuyện tình cảm lăng nhăng chẳng ra đâu vào đâu nhưng đối xử với mình thật tốt.
Thế mà mình lại đang âm mưu đào góc tường nhà người ta, định cướp người yêu của họ.
Thành Việt Long đầy mặc cảm tội lỗi nhìn sang Bùi Kha, đúng lúc chạm phải ánh mắt anh, nhưng Bùi Kha lảng mắt đi ngay, hắng giọng hai tiếng: "Tôi cũng sẽ nghĩ cách quảng cáo ở công ty giúp cậu."
Hoặc anh sẽ bàn với bên thu mua, dịp lễ tới công ty sẽ mua thẻ tập ở chỗ Thành Việt Long làm quà cho nhân viên luôn.
Thành Việt Long mỉm cười: "Cảm ơn anh Bùi."
Bốn người ăn nốt chỗ thức ăn còn lại, nhưng Khúc Hầu càng về sau càng cắm mặt vào điện thoại gõ tin nhắn, rõ ràng là tâm trí đang để tận đâu đâu. Triệu Đỉnh Thiên thấy thế hỏi: "Làm gì đấy? Đại gia số một chết rồi cơ mà? Lại đội mồ sống dậy nhắn tin cho mày sao?"
"Làm gì có, khoa của Bùi Nam đang đặt hoa quả cho bác sĩ trực Tết, đang hỏi ý kiến tao đây này." Khúc Hầu bỏ điện thoại xuống hỏi: "Chiều nay chúng ta làm gì?"
Triệu Đỉnh Thiên nhìn Bùi Kha: "Làm gì?"
Bùi Kha cạn lời: "Anh bạn ơi, lúc ra khỏi nhà mày chẳng bảo đi theo mày thì mày lo liệu hết sao?"
"Ừ nhỉ, tao quên béng đi mất." Triệu Đỉnh Thiên vội lấy điện thoại xem lịch chiếu phim rồi hỏi: "Chiều rảnh thì đi xem phim đi, tao mua vé ngay bây giờ."
Thành Việt Long và Khúc Hầu đương nhiên không có ý kiến gì, cả nhóm lên chiếc Jetta màu đen quay về trung tâm thành phố, đến trung tâm thương mại nơi Triệu Đỉnh Thiên đã đặt vé.
Rạp chiếu phim ngày Tết đông chẳng kém gì chùa Long Hòa, bốn người chia nhau ra hành động, Triệu Đỉnh Thiên lấy vé, Khúc Hầu mua bỏng ngô, Thành Việt Long mua trà sữa, còn Bùi Kha đi vệ sinh.
Vì cú sốc ở trong chùa, giờ đây đối với Bùi Kha, cánh cửa nhà vệ sinh cũng giống như nắp chai bia trúng thưởng, mở ra là sẽ có bất ngờ. Anh phải kiểm tra kỹ càng xem buồng có người không, chốt cửa cẩn thận rồi mới dám giải quyết.
Lúc anh nhẹ nhõm đi ra, Thành Việt Long vội hỏi: "Suôn sẻ không anh?"
Bùi Kha: ...
Bùi Kha: "Cậu bị sao vậy?"
"Tôi lo anh bị dọa sợ." Thành Việt Long chân thành nói.
Bùi Kha: "Cũng chưa đến mức đó, hai người kia đâu rồi?"
"Vẫn đang xếp hàng, chắc phải đợi thêm một lát nữa." Thành Việt Long đưa cốc trà sữa cho anh, bỗng nhiên nhìn chằm chằm về một hướng rồi đứng hình.
Bùi Kha chưa kịp lấy cốc trà sữa, thấy cậu chàng nhìn chăm chú quá bèn cau mày định hỏi đang làm gì vậy, nhưng chợt nhận ra ánh mắt cậu không bình thường.
"Sao thế?" Bùi Kha vội hỏi.
Thành Việt Long nhìn chằm chằm vào một gia đình đang nói cười vui vẻ, chậm rãi nói: "Anh Bùi, tôi nhìn thấy ông chủ phòng gym S.B rồi!"
"Cái gì!" Bùi Kha sốc tận óc, quay đầu nhìn quanh: "Ông ta ở đâu? Chẳng lẽ ông ta chưa đầu thai kiếp khác làm kẻ vô gia cư sao!"
Thành Việt Long nghiến răng ken két nhìn tên ông chủ S.B đang cười nói vui vẻ với người nhà: "Rõ ràng là chưa."
Có tiền đi xem phim mà không có tiền trả lương bố mày sao!
Lúc này Khúc Hầu và Triệu Đỉnh Thiên cũng xách đồ về, Khúc Hầu giơ hai xô bỏng ngô to đùng lên và cảm thán: "Không đùa đâu, hai xô này là tao cướp được từ chiến trường về đấy."
Thấy mặt Bùi Kha và Thành Việt Long hằm hằm, Triệu Đỉnh Thiên tinh ý hỏi ngay có chuyện gì.
Biết tin "đi mòn gót giày không tìm thấy, tự nhiên lại chui đầu vào rọ", Triệu Đỉnh Thiên và Khúc Hầu cũng đứng hình. Triệu Đỉnh Thiên buột miệng: "Giờ tính sao đây? Báo cảnh sát sao?"
"Tết nhất mà báo cảnh sát thì không hay lắm đâu." Khúc Hầu cau mày nhìn Bùi Kha, "Mày chẳng bảo tiền làm thẻ coi như bù vào đống máy móc khuân về còn có lãi sao? Thôi bỏ qua đi."
Bùi Kha lắc đầu: "Không phải tao tính toán, là Thành Việt Long."
Thành Việt Long gật đầu nghiêm túc nói ra số tiền lương mà ông chủ nợ mình, khiến Khúc Hầu đổi giọng ngay lập tức đòi động thủ luôn: "Khỏi báo cảnh sát, tao thấy bốn đứa mình là đủ rồi."
"Nhưng phim sắp chiếu rồi."
Triệu Đỉnh Thiên nói xong bỗng bảo mọi người đợi một chút, rồi trước ánh mắt kinh ngạc của ba người, cậu ta đi thẳng về phía gia đình ông chủ S.B —
Rồi lại quay về.
Triệu Đỉnh Thiên hớn hở nói với Thành Việt Long: "Tao nhìn thấy vé của họ rồi! Cùng một suất chiếu với mình! Cậu cứ yên tâm xem phim xong rồi tính sổ!"
Thành Việt Long: ...
"Tao cứ tưởng mày định hóa thân thành sứ giả công lý, hóa ra chỉ đi xem trộm vé phim của người ta." Khúc Hầu không tin vào mắt mình, "Triệu Đỉnh Thiên, mày có phải Alpha thật không vậy?"
Triệu Đỉnh Thiên tặc lưỡi: "Tao gọi đây là tiên lễ hậu binh, xem phim xong rồi chặn đường nói chuyện phải trái, như vậy mới không phí tiền vé."
"Cậu thấy thế nào?" Bùi Kha nhìn Thành Việt Long.
Thành Việt Long cầm điện thoại lên gật đầu đồng ý, dù sao cậu cũng cần thời gian gọi hội, một bộ phim là đủ để tập hợp lực lượng rồi.
Bốn người thống nhất ý kiến, đeo khẩu trang rồi đi theo sau ông chủ S.B vào rạp.
Thành Việt Long xác định bản thân không bị phát hiện liền lấy điện thoại cập nhật tình hình trực tiếp trong nhóm chat đòi quyền lợi, thông báo mục tiêu đã vào tầm ngắm và đang theo dõi sát sao.
Bùi Kha ngồi cạnh cậu mà lòng thấp thỏm, anh căng thẳng gọi Thành Việt Long rồi thì thầm: "Nói chuyện tử tế thôi nhé, tuyệt đối đừng động thủ."
Thành Việt Long gật đầu: "Yên tâm đi anh Bùi, chuyện này tôi biết mà."
Cậu tuyệt đối chỉ động khẩu chứ không động thủ.
Phim nhanh chóng bắt đầu, Triệu Đỉnh Thiên xem say sưa và cười hô hố, Khúc Hầu thi thoảng trả lời tin nhắn cũng coi như đang nghiêm túc thưởng thức, chỉ có Bùi Kha và Thành Việt Long là tâm trí để trên mây.
Lẽ ra phải tận hưởng khoảng thời gian xem phim cùng Bùi Kha, nhưng Thành Việt Long lại dán mắt vào vị trí của ông chủ S.B, thỉnh thoảng lại kiểm tra điện thoại giục người trong nhóm đến nhanh lên.
Bùi Kha thì lòng rối như tơ vò, vừa lo Thành Việt Long sẽ đánh nhau, vừa lo đống máy tập ở nhà bị tịch thu.
Tiện thể còn suy nghĩ chuyện Thành Việt Long đột ngột về sớm để ăn Tết cùng mình có phải hơi quá giới hạn rồi không.
Làm sao đây? Lát nữa mình phải làm sao?
Trong mớ cảm xúc hỗn độn ấy, bộ phim Tết cuối cùng cũng kết thúc. Đèn vừa bật sáng, Triệu Đỉnh Thiên đang định khen phim hay phết thì thấy Thành Việt Long bên cạnh đứng phắt dậy, sải bước về phía ông chủ S.B.
Ông chủ đang khen phim hay với người nhà thì nhìn thấy cậu, nụ cười tắt ngấm, theo phản xạ quay đầu định bỏ chạy ra cửa.
Không ngờ Thành Việt Long hét lớn một tiếng: "Hổ! Ngay bây giờ!"
Em Hổ như một cao thủ võ lâm bay người tới túm gọn ông chủ nợ lương, cảnh cáo: "Tôi khuyên ông bỏ ngay ý định chạy trốn và chuẩn bị tiền trả nợ đi, anh em đang đợi bên ngoài cả rồi!"
Ông chủ S.B định hét lên thì bị Thành Việt Long ấn vai từ phía sau.
"Chúng tôi không làm khó ông, chỉ muốn ra ngoài nói chuyện xem ông định tính thế nào thôi." Thành Việt Long hạ giọng, "Tết nhất rồi, người nhà ông đang nhìn đấy, đừng để họ mất mặt."
Khán giả trong rạp ngơ ngác không hiểu chuyện gì, một thanh niên buột miệng hỏi: "Đang làm cái gì thế kia?"
Bùi Kha thấy thế vội giải thích: "Chắc là after-credit (cảnh quay thêm) của phim đấy."
Người thanh niên: ...
—
Lời tác giả:
Thành Việt Long: Tết đến rồi, tiền của tôi phải đoàn tụ với tôi chứ!
Bùi Kha: Phim 4D có after-credit 4D thì có làm sao chứ?.
Triệu Đỉnh Thiên: Tao là nho tướng (tướng quân nho nhã).
Khúc Hầu: Tao thấy mày là sâu bò (nhu động) thì có!
*Nho tướng (rújiàng) ý nói người vừa có trí vừa có lễ, phong thái đường hoàng, có học thức. Nhu động (rúdòng) là bò nhúc nhích như sâu, trườn mình. Dùng ở đây có ý mắng xéo là "đồ lề mề", chơi chữ ở chỗ chữ "nho" và "nhu" đồng âm."