Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi
Chương 83: Đồng hành cùng gia đình Bùi Kha
Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi thuộc thể loại Linh Dị, chương 83 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Buổi họp báo công khai tình cảm của Thang Kiệt Thụy và Triệu Đỉnh Thiên bỗng chốc biến thành một chương trình hẹn hò thực tế. Triệu Đỉnh Thiên bị dọa hết lần này đến lần khác, quyết định biến nỗi bực dọc thành sự thèm ăn, bảo mọi người im lặng để cậu ta ăn vài miếng cơm kìm nén nỗi sợ hãi.
Đồ ăn nhà hàng năm sao quả nhiên là tuyệt hảo, ăn hơi no bụng Triệu Đỉnh Thiên mới ổn định lại tâm trạng. Cậu ta nhìn một đôi Vượn Khỉ và một đôi B, thở hắt ra sự ấm ức trong lòng: “Hôm nay vốn là buổi ra mắt người yêu của tao mà.”
“Giờ cũng là buổi ra mắt người yêu mà.” Bùi Kha nói.
Chỉ là từ một cặp biến thành ba cặp, số lượng tăng mà giá không đổi, trực tiếp nâng tầm thành cuộc đàm phán tay ba, từ ba anh em kết nghĩa vườn đào thành thế chân vạc thời Tam Quốc.
Khúc Hầu nhìn Triệu Đỉnh Thiên đầy vẻ đồng cảm: “Sốc lắm đúng không? Lúc tao biết tin Bùi Kha với Việt Long yêu nhau tao cũng sợ chết khiếp, mãi mới trấn tĩnh lại được đấy.”
“Vấn đề không phải sốc hay không.” Triệu Đỉnh Thiên nhìn Bùi Kha, “Sao mày chẳng có chút dấu hiệu nào vậy? Chuyện gì cũng giấu trong lòng không coi chúng tao là anh em sao?”
Bùi Kha nuốt miếng cơm đang nhai: “Thế tao phải nói gì với chúng mày? Nói tao muốn làm 'bé ba' à? Lúc đấy chúng mày nghĩ sao về tao?”
“Tự mà nhìn.” Khúc Hầu nói, “Nếu là người bình thường thì tao sẽ bảo tránh xa tao ra, còn nếu là mày thì tao sẽ bảo giấu cho kỹ vào.”
Triệu Đỉnh Thiên gật đầu lia lịa: “Tao cũng thế.”
Phẩm chất đáng quý, đạo đức càng đáng quý hơn, nhưng vì anh em, cả hai đều có thể gạt bỏ.
Bùi Kha:...
Anh cứ tưởng mình là đứa có đạo đức thấp nhất trong bộ ba Chó Khỉ Gà, ai ngờ lại là đứa cao nhất! Bị phát ngôn của anh em làm choáng váng, Bùi Kha cau mày rồi gật đầu: “Được rồi, lần sau tao rút kinh nghiệm.”
“Không có lần sau đâu.” Thành Việt Long cười gượng gạo gắp cho anh một miếng cá, “Thật ra lúc đầu tôi cũng giống sếp Thang, tưởng ba người họ là một gia đình, lương tâm cắn rứt vô cùng.”
“Đại gia” Omega Thang Kiệt Thụy cười: “Tôi thì thấy bình thường, tuy trong lòng không nỡ nhưng thà đau một lần còn hơn kéo dài, chặn Triệu Đỉnh Thiên luôn cho khuất mắt.”
“Người bị lương tâm cắn rứt là tôi đây này.” Bùi Nam vẻ mặt không cảm xúc nhìn bát cơm trước mặt, “Lại còn phải nhẫn nhịn suốt mười năm trời.”
Bàn ăn im lặng trong giây lát, Khúc Hầu hơi rung động, từ từ quay sang nhìn Bùi Nam, giọng nói dịu dàng hơn: “Thế anh chưa từng nghĩ đến việc từ bỏ sao?”
“Nghĩ rồi chứ, thế nên tốt nghiệp xong anh mới chọn đến bệnh viện ở thành phố bên cạnh làm việc đấy thôi?” Bùi Nam tưởng rằng không nhìn thấy thì sẽ không nhớ, gặp người mới sẽ có câu chuyện mới, nhưng kết quả là không làm được.
Bùi Kha: “Vì thế anh mới quay về.”
Bùi Nam gật đầu: “Đúng vậy, anh đã tính toán kỹ rồi, nếu mày cưới Triệu Đỉnh Thiên thì anh đi tìm Khúc Hầu. Nếu mày cưới Khúc Hầu, thì anh...”
Nhận ra lời nói tiếp theo của mình nghe cứ như tội phạm đang khai báo quá trình gây án, Bùi Nam kịp dừng lại, dửng dưng nói: “Thôi, bỏ qua đi.”
Dù chưa nói hết câu nhưng cả năm người có mặt đều biết chắc chắn chẳng phải là lời hay ý đẹp gì. Năm người họ đối mặt với hiểu lầm thì chọn cách từ bỏ và do dự, chỉ có Bùi Nam, kẻ thực sự tàn nhẫn, là dám đương đầu với khó khăn, làm một kẻ si tình bất chấp đạo đức và giới hạn!
Là nhân vật chính trong câu chuyện này, Khúc Hầu càng thấy may mắn vì sự thật khác xa với trí tưởng tượng điên rồ của Bùi Nam, nếu không cậu ta không dám nghĩ mình sẽ thành ra thế nào.
Mấy câu chuyện kiểu “anh chồng bá đạo và em dâu khỉ xinh đẹp” cậu ta chưa từng nghe bao giờ!
Nghĩ đến đây Khúc Hầu vội nâng ly rượu lên: “Mọi người uống một chén cho đỡ sợ đi.”
Cụng ly xong, Triệu Đỉnh Thiên tu một hơi cạn chai nước sắc từ củ năng cũng không thể chữa lành được trái tim tổn thương, cậu ta quay sang nhìn Thang Kiệt Thụy, oán trách hỏi: “Anh xem họ đều bất chấp tất cả vì tình yêu như thế, chẳng lẽ anh chưa từng chút nào rung động vì em sao?”
Thang Kiệt Thụy vuốt má cậu: “Ăn cơm đi, ăn no rồi sẽ không còn nghĩ vẩn vơ nữa.”
Triệu Đỉnh Thiên:...
Thấy Triệu Đỉnh Thiên ủ rũ, Thang Kiệt Thụy cười một tiếng: “Thật ra anh có chút rung động, nhất là hôm em vác cái đầu lợn sưng húp đến tìm anh, anh còn tưởng em bị hai người tình kia đánh ghen.”
Lúc đó Thang Kiệt Thụy thấy vừa đáng thương vừa buồn cười, thậm chí còn hơi giận.
“Anh nghĩ bụng nếu em chia tay dứt khoát với hai người kia rồi đến tìm anh, anh vẫn có thể cho em một cơ hội.” Thang Kiệt Thụy thản nhiên nói, “Tuy anh không tin câu 'Alpha quay đầu quý hơn vàng', nhưng em làm anh vui vẻ, điều này thật sự rất quan trọng.”
Nhất là niềm vui về mặt tinh thần còn hơn cả niềm vui thể xác.
Triệu Đỉnh Thiên vô cùng cảm động, đang định ôm vợ thì nghe Thang Kiệt Thụy nói tiếp: “Nhưng nếu tóc em mọc nhanh hơn chút thì anh sẽ vui hơn nhiều.”
Giờ mái tóc đinh lởm chởm dài ra chọc vào đùi anh đau lắm.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn về mái tóc của Triệu Đỉnh Thiên, cậu vội đội mũ lên, tức giận nói: “Vở kịch này đến đây là kết thúc, đổi chủ đề đi.”
“Màn kịch hay còn ở phía sau.” Bùi Kha đặt ly xuống, “Chuyện quan trọng nhất chúng ta vẫn chưa giải quyết.”
Anh và Thành Việt Long vì những lời nói bậy bạ của Bàng béo mà hiểu lầm nhau, Bùi Nam và Khúc Hầu vì bà Viên mà lãng phí mười năm trời, còn Triệu Đỉnh Thiên và Thang Kiệt Thụy vì mẹ Triệu mà suýt chút nữa thì bỏ lỡ nhau.
Bùi Kha nghiêm túc nói: “Đã đến lúc phải xóa bỏ hiểu lầm này, chúng ta cần giải thích rõ ràng với gia đình.”
Thành Việt Long rót rượu cho anh, nịnh nọt hết lời: “Chồng nói chí phải.”
“Chuyện bố mẹ cứ để anh lo.” Bùi Nam đã soạn sẵn văn mẫu trong đầu chỉ chờ ngày được “chuyển chính thức” với Khúc Hầu, anh ta nhìn đứa em trai ngu ngốc đã bớt ngu đi một chút của mình: “Nhưng cần mày làm chứng.”
Bùi Kha gật đầu: “Đương nhiên rồi, anh giới thiệu Khúc Hầu, em cũng phải chính thức giới thiệu Việt Long chứ.”
Nhận ra từ hôm nay mình không còn là khách thuê nhà không danh phận nữa, Thành Việt Long thẳng lưng ngay lập tức, nhắc Bùi Kha khi giới thiệu nhớ nói rõ mình là con trai trường lái, là ông chủ thực sự của phòng gym B.T.
“Đợi phòng gym B.T khai trương, em sẽ mời hai bác đến cắt băng khánh thành.” Thành Việt Long nghiêm túc nói.
Bùi Kha: “Đợi phòng gym qua giai đoạn chạy thử rồi hãy nói cũng chưa muộn.”
“Tao sẽ về nói chuyện với cha tao, còn chuyện Bàng béo...” Khúc Hầu suy nghĩ một chút quyết định tạm gác lại, để thành viên hội giảm cân này sống sót thêm hai ngày nữa rồi tính sau.
Cậu ta nhìn Triệu Đỉnh Thiên, vẻ mặt nghiêm trọng hỏi: “Còn mày thì sao Triệu Đỉnh Thiên?”
Tuy bà Viên và cha Khúc Hầu mỗi người một vẻ, nhưng trong ba phụ huynh thì mẹ Triệu mới là nhân vật tầm cỡ, khiến bà Viên cũng phải dè chừng.
Bà Viên từng nhận xét, nếu chẳng may mẹ Triệu rơi vào ổ đa cấp, không quá hai ngày bà ấy có thể dẫn cả ổ đó ra đồn công an tự thú.
Đủ thấy sức hút và năng lực của bà ấy khủng khiếp đến mức nào.
“Đây là một trận chiến cam go.” Triệu Đỉnh Thiên cau mày nhưng vẫn trấn an Thang Kiệt Thụy, “Em sẽ nói rõ với bố mẹ, vốn dĩ là chuyện không có thật, đã đến lúc phải làm rõ rồi.”
Thang Kiệt Thụy thắc mắc: “Vậy sao trước đây các cậu không giải thích rõ ràng?”
“Thứ nhất là đã giải thích rồi nhưng không ai tin, thứ hai là đôi khi bọn tôi cũng tự nghi ngờ liệu có thân thiết quá mức không, thứ ba là điều quan trọng nhất.” Khúc Hầu nhìn Thang Kiệt Thụy giải thích nghiêm túc, “Làm như vậy tránh được việc bị gia đình ép đi xem mắt. Đỡ phiền phức biết bao nhiêu.”
Thậm chí người ngoài chủ động hỏi có cần giới thiệu đối tượng không, phụ huynh ba nhà đều đồng loạt nhớ đến chuyện tình cảm rắc rối của con mình mà từ chối ngay lập tức.
Tuy có hy sinh nhưng cũng có đền đáp, rất đúng với nguyên tắc sống của Bùi Kha.
“Hóa ra là vậy.” Thang Kiệt Thụy rất thông cảm, bị gia đình ép đi xem mắt, nói chuyện khách sáo với người mình không hứng thú đúng là rất phiền.
Hắn mỉm cười: “Nhưng tôi đã nói chuyện của tôi và Triệu Đỉnh Thiên với gia đình rồi.”
“Cái gì!” Triệu Đỉnh Thiên không ngờ Thang Kiệt Thụy lại chủ động đến thế, kinh ngạc hỏi: “Hai bác biết rồi sao? Thái độ của hai bác thế nào?”
Thang Kiệt Thụy: “Mẹ anh thì thấy anh vui là được, còn bố anh thì phản đối kịch liệt.”
Nghe bố vợ tương lai phản đối kịch liệt, Triệu Đỉnh Thiên suýt lên cơn đau tim, nhưng câu tiếp theo của Thang Kiệt Thụy đã cứu rỗi cuộc đời cậu: “Nhưng ý kiến của bố anh không quan trọng, sau này gặp mặt ông ấy có nói gì khó nghe em cũng đừng để bụng.”
Thang Kiệt Thụy nhấp một ngụm rượu, toát lên vẻ bá đạo: “Đương nhiên anh cũng sẽ bảo ông ấy giữ mồm giữ miệng, bớt nói những lời khó nghe đi.”
Trong phút chốc ánh mắt Triệu Đỉnh Thiên nhìn Thang Kiệt Thụy tràn đầy sự sùng bái, khiến Khúc Hầu và Bùi Kha không nhịn được mà nhìn nhau.
Thật đấy, nó yêu đến điên cuồng rồi.
Hai người chưa kịp cảm thán thì Bùi Nam bất ngờ đặt đũa xuống: “Thế thì chúng ta cũng phải đẩy nhanh tiến độ thôi, chọn ngày không bằng gặp ngày, mai luôn đi.”
“Tối nay về em sẽ gọi điện cho bố mẹ luôn.” Thành Việt Long cũng nói.
Khúc Hầu:...
Khúc Hầu: “Hai người đang đua nhau đấy à?”
“Chắc là chương trình 'Alpha Omega tiến lên' đấy.” Bùi Kha u ám nói.
Thành Việt Long cười với Bùi Kha: “Thật ra bố mẹ hỏi em có người yêu chưa lâu rồi, em bảo bao giờ xác định quan hệ mới nói.”
Bùi Kha: “Xác định làm bé ba chứ gì?”
Thành Việt Long vội vàng xua tay bảo chuyện cũ bỏ qua, đời lắm phong ba, mọi người ăn uống đi, uống hết ly này còn ba ly nữa.
Bữa trưa đầy kịch tính kết thúc, sáu người ngồi nghỉ ngơi trò chuyện thì một nhóm chat WeChat mới chính thức được thành lập:
Đồng hành cùng gia đình Bùi Kha.
“Nói thật tao cảm thấy bị cái tên này cô lập.” Triệu Đỉnh Thiên nhìn Bùi Kha, “Đổi tên nào thân thiết hơn chút được không, ví dụ như 'Running Man' (Anh em chạy đi), rất phù hợp với hình tượng tích cực tươi sáng của chúng ta.”
Thang Kiệt Thụy lại thấy tên này hay: “Có cảm giác như anh đang đi show thực tế ấy.”
Thang Kiệt Thụy đã lên tiếng, Triệu Đỉnh Thiên lập tức “Out”.
Ăn no nê xong, cả nhóm cùng về Hạnh Phúc Hoa Đình, nhìn bốn người kia về nhà, Bùi Nam ngẩng đầu nhìn nhà Khúc Hầu hỏi: “Giờ Bùi Kha biết rồi, anh chuyển sang đây được chưa?”
“Giải quyết xong chuyện nhà anh đã.” Khúc Hầu cười khẩy, “Tôi không dám tưởng tượng bác gái biết hai đứa con trai đều dây dưa không rõ ràng với tôi sẽ nghĩ thế nào đâu.”
Bùi Nam lại bảo: “Chả nghĩ thế nào cả, có một đứa con dâu vẫn hơn hai đứa.”
Khúc Hầu dừng bước, kinh hãi nhìn anh ta: “Rốt cuộc trong đầu anh đang chứa đựng cái thứ kinh khủng gì thế?”
“Không có gì.” Bùi Nam ôm eo cậu lên lầu, “Cho anh lên nhà nghỉ ngơi chút, mai giải quyết xong việc nhà mình rồi đi xem xe.”
—
Lời tác giả:
Khúc Hầu, Triệu Đỉnh Thiên: Ai dám bẻ gãy cánh Bùi Kha, tao sẽ phá tan cả thiên đường của nó!
Bùi Kha (che miệng): Cảm động muốn khóc.
Bùi Nam: Tôi hy vọng giờ có ai hiểu được cảm giác của tôi mỗi lần về nhà nhìn thấy ba đứa ngốc này.