Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi
Chương 88: Khai trương thuận lợi
Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi thuộc thể loại Linh Dị, chương 88 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cảnh tượng sôi động nhất!
Cởi bỏ chiếc áo khoác để lộ áo ba lỗ bó sát bên trong, Thành Việt Long lập tức trở thành tâm điểm của toàn bộ phòng tập. Ngoại hình điển trai và thân hình vạm vỡ y hệt trong quảng cáo, dùng thực lực chứng minh phòng gym B.T không hề có chuyện “ảnh trên mạng khác xa ảnh thật”!
Chủ phòng gym đích thân xuống sân tập hướng dẫn, khuấy động không khí, nhưng Bùi Kha đứng ngoài vòng vây nhìn những vết cào trên lưng Thành Việt Long mà lòng thắt lại.
Anh bạn à, em mặc nhiều hơn chút không được à!
Bùi Kha không nỡ nhìn nữa, lùi lại vài bước định ra quầy lễ tân xem tình hình doanh thu hôm nay thế nào, ai ngờ lại vô tình giẫm phải chân người phía sau.
“Xin lỗi xin lỗi, tôi không cố ý.”
Bùi Kha vội vàng xin lỗi thì nghe thấy giọng nữ dễ nghe đáp lại “không sao”, anh ngẩng đầu lên nhìn thì sững sờ tại chỗ —
Vãi chưởng! Phiên bản đời thực của quý bà tám thước (nhân vật trong Resident Evil Village)!
Một cô gái Alpha cao lớn mỉm cười nhìn anh, khiến Bùi Kha mất mấy giây mới kịp phản ứng, anh chớp mắt liên tục xin lỗi lần nữa: “Thật sự xin lỗi, tôi không để ý có cô ở phía sau.”
“Không sao.” Cô gái dường như đã quen với ánh mắt kinh ngạc của người khác, thậm chí còn mỉm cười chủ động hỏi: “Tôi cao lắm đúng không?”
Bùi Kha gật đầu: “Dáng cô rất chuẩn, cao ráo thật.”
Đúng là hình mẫu lý tưởng mà Thang Kiệt Thụy vẫn hình dung khi mang giày độn.
“Tuy hơi gây chú ý một chút, nhưng cũng coi như đứng cao nhìn xa.” Cô gái nhún vai, “Cũng coi như bù trừ cho nhau.”
Hai người nói chuyện phiếm vài câu rồi mỗi người một việc. Bùi Kha cầm áo khoác của Thành Việt Long quay lại quầy lễ tân hỏi cô bé Mã đang bận rộn: “Tình hình kinh doanh hôm nay thế nào?”
“Nhiều người đăng ký thẻ lắm anh, vượt xa dự kiến của chúng ta. Bà chủ, anh tự xem đi này.” Cô bé Mã nhường chỗ cho ông chủ kiểm tra.
Bùi Kha nghẹn họng, chậm rãi nói: “Cô bé Mã, anh không phải bà chủ (vợ của ông chủ).”
Cô bé Mã cau mày im lặng vài giây rồi rụt rè hỏi: “Thế... ông chủ?” (Ý nói bố của anh chủ)
Bùi Kha: ...
Bùi Kha: “Thôi bỏ đi, cứ gọi anh là kế toán Bùi là được, cảm ơn.”
Kế toán Bùi bắt đầu kiểm tra sổ sách, tình hình kinh doanh đúng là tốt hơn mong đợi như cô bé Mã nói. Ngoài khách cũ và khách mới đăng ký thẻ, còn có người ăn xong bát Malatang dưới nhà rồi lên đây tập thật, tự an ủi rằng vận động xong thì coi như chưa ăn gì.
Doanh thu quầy nước cũng rất tốt, cà phê đá kiểu Mỹ bán chạy nhất, chứng tỏ kế hoạch tái sử dụng chiếc máy pha cà phê bỏ xó của Bùi Kha đã thành công rực rỡ!
Điều 11 trong sổ tay sinh tồn quả không sai: Đồ đã mua kiểu gì cũng có ngày dùng đến!
Trong lúc Bùi Kha xem xét kỹ lưỡng các số liệu, hai người Khúc Hầu và Bùi Nam đủng đỉnh đến muộn. Lúc này cả phòng gym đã bước vào giai đoạn cao trào của bài tập giảm cân, mọi người như đang ở trên đỉnh núi cùng nhau nhảy múa, tràn đầy năng lượng không gì có thể ngăn cản.
Bầu không khí náo nhiệt khiến Bùi Nam vô thức cau mày, anh ta quay sang nhìn đám người đang nhảy điên cuồng rồi hỏi Bùi Kha: “Đây là phòng gym hay trung tâm tổ chức nhảy múa ở quảng trường thế?”
“Đương nhiên không phải rồi, họ đang tập thể dục nhịp điệu giảm cân đấy.” Bùi Kha cười gượng gạo với Bùi Nam, “Ngoài xem livestream bán hoa quả của Khúc Hầu, anh cũng nên xem những cái khác đi chứ, giờ bài tập này đang hot lắm.”
Bùi Nam hừ một tiếng tỏ vẻ không quan tâm: “Anh có cần giảm cân đâu mà xem.”
“Alpha có khả năng tăng cân đột ngột rất cao đấy, chẳng phải bác ba chỉ mất mấy tháng để từ một người gầy gò trở thành một người phát tướng, gần như sắp bị ‘làm thịt’ vậy sao, gen nhà họ Bùi rõ ràng là như vậy, em khuyên anh nên chuẩn bị tinh thần trước đi.” Beta Bùi Kha dửng dưng nói.
Thấy hai anh em lại sắp sửa tranh cãi, Khúc Hầu vội ho khan một tiếng, đặt lẵng hoa quả lên bàn lễ tân: “Thôi thôi, nể mặt tao thì hai người đừng cãi nhau nữa.”
Không nể mặt vượn thì cũng nể mặt khỉ, Bùi Kha hừ một tiếng: “Tao thèm vào mà cãi nhau với anh ta.”
Thấy hai người yên tĩnh lại, Khúc Hầu thở phào nhẹ nhõm, nhìn cậu em họ nhỏ đang làm mưa làm gió trong đám đông, hài lòng nói: “Bàng béo gầy đi nhiều thật, nhìn cũng đẹp trai hơn hẳn.”
Bùi Kha gật đầu phụ họa: “Tao cũng thấy thế, gầy đi hẳn một vòng, trông khỏe khoắn hẳn ra.”
Tuy là giảm cân từ một thân hình quá khổ, nhưng giảm được 7.5kg trong thời gian ngắn như thế, với cường độ tập luyện của Bàng Đồng, có khi còn đi thi Olympic Paris được đấy.
“Những người béo đều là ‘cổ phiếu tiềm năng’ cả, dù Bàng Đồng có hơi ‘chìm’ như thợ lặn Dave, nhưng thực lực thì vẫn có.” Bùi Nam cũng hiếm hoi khen ngợi vài câu.
Khúc Hầu và Bùi Kha im bặt, một lúc sau Khúc Hầu mới quay sang Bùi Nam: “Lời hay ý đẹp mà sao qua miệng anh nghe chói tai thế nhỉ?”
“Chắc do ngữ điệu thôi?” Bùi Nam cười gượng, định lảng sang chuyện khác, nhưng ánh mắt bỗng dừng lại, nhìn Thành Việt Long cau mày hỏi: “Lưng em Long bị sao thế? Bị dị ứng à?”
Khúc Hầu nhìn theo ngay, không nhịn được thốt lên: “Sao lại bị cào nát bấy thế kia?”
“Tắm cậu ấy cầm nhầm bàn chải cọ lưng, lại lấy nhầm bàn chải sắt nên mới bị xước đấy.” Bùi Kha bắt đầu nói dối quanh co, “Mấy hôm là khỏi thôi, đừng lo.”
Bùi Nam muốn nói lại thôi, cuối cùng chọn im lặng, còn Khúc Hầu, người từng trải, nheo mắt nhìn Bùi Kha, chậm rãi nói: “Đừng nói là mày...”
“Đều là người lớn cả rồi, nói toạc móng heo ra thì mất vui.” Bùi Kha bịt miệng Khúc Hầu lại, “Nể tình tao chưa bao giờ hỏi chuyện ‘mây mưa’ của mày với Bùi Nam, mày cũng đừng hỏi tao.”
Đâu phải ai cũng như Triệu Đỉnh Thiên, cứ cầu xin người ta hỏi mình.
Khúc Hầu: ...
Nhạc tập thể dục cuối cùng cũng tắt, buổi tập hôm nay kết thúc. Thành Việt Long và Triệu Đỉnh Thiên, hai người nổi bật, sải bước về phía quầy lễ tân.
Trông thì tràn đầy năng lượng như thể còn chiến được 300 hiệp nữa, nhưng vừa chạm vào bàn lễ tân là chân Triệu Đỉnh Thiên mềm nhũn ra, cậu ta ngồi phịch xuống ghế, nhắm mắt lau mồ hôi, run run nói: “Anh em ơi, tao suýt chết.”
Thành Việt Long cũng chẳng khá hơn là bao, tối qua “tập luyện” cường độ cao gần như không ngủ, hôm nay đi làm cả ngày rồi lại tiếp tục tập luyện, cậu nhìn nhịp tim trên vòng tay thông minh, ôm ngực: “Vừa nãy suýt tắt thở.”
Bùi Kha đưa cho mỗi người một cốc nước, cười khẩy: “Đáng đời, không chịu nổi sao không dừng lại nghỉ đi?”
“Không dừng được đâu Kha ơi.” Triệu Đỉnh Thiên xua tay, “Vừa nãy tao nhìn thấy sinh viên tao cũng tập ở dưới, giờ mà lộ ra vẻ yếu đuối, mất mặt thì tao còn mặt mũi nào làm thầy nữa.”
Bùi Nam nhìn cậu ta: “Cậu là giảng viên điêu khắc chứ có phải giảng viên thể dục đâu mà sợ mất mặt chứ.”
“Đúng đấy.” Khúc Hầu bĩu môi quay đi thì thấy Bàng Đồng mãi chưa đến đây, đang nói chuyện với cô gái cao hơn mình cả cái đầu, ngớ người ra hỏi: “Ê, cô gái Alpha kia là bạn của Bàng béo à? Cao thật đấy.”
Thành Việt Long đang được Bùi Kha lau mồ hôi quay đầu nhìn, lập tức nín thở, ấp úng: “Đúng... đúng rồi, đấy là lớp trưởng đại học của bọn tôi.”
Bùi Kha thấy lạ, cau mày: “Sao em căng thẳng vậy?”
Thành Việt Long không nói gì chỉ ném cho Bùi Kha một cái nhìn, trong tích tắc, anh chợt nhớ ra Thành Việt Long từng nói rằng người yêu của Bàng Đồng cao hơn cả Thành Việt Long!
Bùi Kha quay phắt lại nhìn Bàng Đồng, rõ ràng Khúc Hầu kia cũng đã nhận ra, sợ đến mức làm rơi cả quả chuối trên tay, lắp bắp: “Ơ... chẳng lẽ là... vậy sao?”
Đã biết Bàng Đồng là Alpha, cô gái kia cũng là Alpha, nếu họ thật sự yêu nhau thì... thảo nào Bàng Đồng có người yêu mà giấu như mèo giấu cứt!
Chuyện này mà lộ ra thì gay to! Hóa ra Bàng Đồng lầm lì mới là kẻ đáng gờm nhất!
Chỉ có Triệu Đỉnh Thiên vẫn ngây thơ không biết gì, cau mày nhìn họ hỏi: “Cái gì thế? Mấy đứa đang nói cái gì thế? Đừng cô lập tao với ‘bí mật đôi lứa’ được không?”
Du lịch một mình hay hai mình đều không được, thế giới của Gà Chó Khỉ chỉ tồn tại “du lịch ba mình”.
Bùi Kha hạ giọng: “Mày còn nhớ Thành Việt Long từng bảo Bàng béo có người yêu không?”
“Nhớ chứ, lần trước tập cùng tao, hình như còn nghe nó gọi điện cho người yêu, dù Bàng béo chối bay chối biến.” Triệu Đỉnh Thiên học theo hạ giọng hỏi: “Rồi sao?”
Bùi Kha chỉ về phía hai người đang nói chuyện ở đằng xa: “Cô gái kia hình như là người yêu của Bàng béo đấy.”
Triệu Đỉnh Thiên quay lại nhìn, suýt ngã khỏi ghế, hít một hơi khí lạnh, không dám tin: “Không thể nào, cô gái này cảm giác đấm một phát là tao thủng ruột luôn.”
Bùi Nam xách Triệu Đỉnh Thiên đặt lại lên ghế: “Làm gì đến mức đó, dù sao cậu cũng là Alpha mà.”
“Anh không phải là Triệu Đỉnh Thiên ngày xưa nữa, giờ anh là Triệu Đỉnh Thiên đã tập gym!” Thành Việt Long vừa an ủi Triệu Đỉnh Thiên vừa nghiêm túc giải thích, “Lớp trưởng của bọn em tốt tính lắm, chỉ là hơi cao một chút thôi.”
“Vừa nãy tao nói chuyện vài câu, ăn nói rất chừng mực.” Bùi Kha nói xong nhìn sang Khúc Hầu đang xoa thái dương với vẻ mặt nghiêm trọng, hỏi: “Khúc Hầu, sao mày không nói gì?”
“Đừng ồn ào, tao đang suy nghĩ.” Khúc Hầu vận hết công suất não của mình một hồi rồi hỏi: “Mấy đứa bảo xem, khả năng cô gái này giả Alpha là bao nhiêu phần trăm?”
Triệu Đỉnh Thiên đáp ngay: “Thấp lắm bạn hiền ạ. Cô gái này trông không giống mang giày độn chút nào, tin tao đi, tao có kinh nghiệm rồi.”
Bùi Nam nhìn qua nhìn lại giữa Khúc Hầu và cô gái kia, an ủi Khúc Hầu: “Rút kinh nghiệm xương máu từ chuyện của chúng ta, hãy nghe em trai em nói thế nào đã, đừng đoán mò.”
Triệu Đỉnh Thiên gật đầu lia lịa: “Anh Đại Nam nói đúng.”
Dưới ánh mắt mong chờ của mọi người, Bàng Đồng cuối cùng cũng dẫn bạn mình đến chào hỏi, cậu ta có vẻ hơi căng thẳng: “Đây là Cao Mính, là... là bạn đại học của em và Thành Việt Long.”
Khúc Hầu cố hỏi: “Chỉ là bạn học thôi sao?”
Cao Mính cười như không cười nhìn Bàng Đồng, đợi cậu ta thốt ra câu “cũng không hẳn” xong, chủ động đưa tay ra: “Chào các anh, em là người yêu của Bàng Đồng.”
“Chào em, chào em.” Bùi Nam chủ động bắt tay Cao Mính, tự giới thiệu: “Anh là người yêu của Khúc Hầu, anh trai của Bàng Đồng.”
Bàng Đồng vốn đang cúi đầu không dám nhìn sắc mặt Khúc Hầu, bỗng ngẩng phắt lên, buột miệng nói to: “Khoan đã!”
“Sao thế? Bàng béo của chúng ta.” Bùi Kha mỉm cười nhìn cậu ta.
Bàng Đồng không dám tin hỏi: “Người yêu của anh em không phải là anh và anh Triệu à? Sao tự dưng lại thành anh Đại Nam rồi?”
Chẳng lẽ đây gọi là “nước phù sa không chảy ruộng ngoài”?
Bùi Kha cười một tiếng, vỗ vai Bàng Đồng, u ám nói: “Thời thế thay đổi rồi, quý ngài ạ.”
—
Lời tác giả:
Khúc Hầu: Đúng là chó cắn người không sủa!
Bùi Kha: Đến giờ thanh toán rồi!