Chương 89: Hé lộ chân tướng vụ mai mối

Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi

Chương 89: Hé lộ chân tướng vụ mai mối

Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi thuộc thể loại Linh Dị, chương 89 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngày hôm đó, Bàng Đồng cuối cùng cũng nhớ lại nỗi khiếp sợ khi bị mối quan hệ của các huynh đệ làm cho chấn động.
Chuyến xe tình yêu vốn đã quá tải bỗng chốc biến thành một “chuyến xe tình yêu đổi chác” (kiểu show hẹn hò Transit Love), cảm thấy đầu óc heo của mình sắp quá tải, Bàng Đồng vội nhìn sang Thành Việt Long cầu cứu. Nhưng câu “what’s up man” vừa ra đến cửa miệng đã bị Khúc Hầu búng tay cái tách chặn đứng mọi lời nói.
Khúc Hầu nhìn cậu em họ heo của mình với vẻ mặt vô cảm: “Tối nay đi ăn với bọn anh, cập nhật tình hình cho chú mày.”
Mã tiểu thư đang ngồi ở quầy lễ tân, cảm thấy tình hình không ổn, rất biết điều đứng dậy: “Các anh cứ tự nhiên nói chuyện, em đi xem còn ai đăng ký thẻ không.”
Mọi người mỉm cười tiễn Mã tiểu thư đi, không khí lập tức trầm xuống. Cao Mính không hiểu ân oán tình thù của họ, tưởng Khúc Hầu định làm khó chuyện mình và Bàng Đồng, bèn đứng ra nhận hết trách nhiệm về mình.
Cô nàng nghiêm túc nói: “Anh Khúc đừng trách Bàng Đồng, là em chủ động theo đuổi cậu ấy, cậu ấy không có lỗi gì cả.”
Cái gì cơ! Từ ngữ gì lạ lùng thế này! Bàng béo mà lại là người được theo đuổi sao!
Tất cả mọi người chấn động, ngay cả Bùi Nam vốn lạnh lùng cũng phải tròn mắt thốt lên một tiếng “A”. Bùi Kha theo phản xạ nhìn sang Thành Việt Long, nhân chứng quan trọng, thấy cậu nhắm mắt gật đầu chậm rãi, trong lòng sụp đổ.
Chẳng lẽ mình lăn lộn trong xã hội đen tối quá lâu nên mất đi khả năng phát hiện cái đẹp rồi sao?
Trong lúc Bùi Kha tự kiểm điểm sự suy đồi của bản thân, Khúc Hầu không dám tin hỏi Bàng béo: “Thật không Bàng Đồng? Nếu chú lừa anh, anh sẽ bắt chú tăng thêm 10 cân thịt đấy.”
Độc ác quá! Nhưng Bàng Đồng không sợ, gật đầu chắc nịch: “Thật mà anh, em đã chạy rồi nhưng chân cô ấy dài quá, em không thể chạy kịp nên bị bắt lại.”
Khúc Hầu: …
Là người nhà của Bàng béo, cậu ta quay sang cô em họ Cao, cố gắng hỏi khéo léo: “Tại sao thế em gái? Em nhìn trúng điểm nào ở Bàng béo vậy?”
Chẳng lẽ hào quang của con trai vua hải sản chói lóa đến mức khiến người ta mê mẩn sao?
Bùi Nam đánh thẳng vào trọng tâm: “Em không thấy cậu ta béo à?”
“Cũng bình thường ạ.” Cao Mính cười mỉm, “Chắc tại em cao quá, nhìn xuống Bàng Đồng thấy cũng không béo lắm, thậm chí mặt còn hơi V-line.”
Khúc Hầu và Bùi Kha nghĩ cô em này điên rồi, nhưng Triệu Đỉnh Thiên lại thấy mình đã ngộ ra chân lý, gật gù: “Anh hiểu rồi, đây gọi là khoảng cách tạo nên vẻ đẹp.”
“Hơn nữa giờ Bàng Đồng giảm được bao nhiêu cân rồi, cũng không tính là béo lắm.” Cao Mính rất hài lòng với thành quả giảm cân của Bàng Đồng, “Trước đây trông như quả bóng rổ, giờ thì đã gầy thành quả bóng bầu dục rồi, giỏi lắm.”
Bàng Đồng cười hề hề, nhưng Khúc Hầu giơ tay ra hiệu mọi người im lặng.
Bình tĩnh lại, Khúc Hầu nhìn Cao Mính cố gắng mỉm cười: “Em yên tâm, chuyện bọn anh muốn nói không liên quan đến chuyện tình cảm của hai đứa, đừng căng thẳng.”
“Đúng thế, bọn anh có chút hiểu lầm cần nói rõ thôi.” Bùi Kha bảo Cao Mính cứ yên tâm, các anh đều là người có tư tưởng cởi mở, không tùy tiện can thiệp vào chuyện tình cảm cá nhân.
Cao Mính thở phào nhẹ nhõm, các anh đúng như Bàng Đồng nói, tư tưởng rất thoáng, không làm khó họ vì vấn đề giới tính.
Cô nàng mỉm cười: “Thế chúng ta đổi chỗ khác ngồi nói chuyện nhé, hôm nay lần đầu gặp mặt em mời các anh bữa cơm.”
“Làm gì có chuyện để trẻ con trả tiền bữa ăn.” Bùi Nam lên tiếng.
Dù “trẻ con” này cao hơn tất cả các anh lớn ở đây, nhưng với tư cách là người lớn tuổi nhất, Bùi Nam tuyên bố bữa này anh ta mời.
Cả nhóm chuyển đến quán đồ nướng gần đó, vào phòng riêng, gọi món xong liền đi thẳng vào vấn đề chính.
Cuộc họp do thầy giáo Triệu Đỉnh Thiên chủ trì, đầu tiên là các anh lần lượt tự giới thiệu, Cao Mính nhanh chóng nắm bắt được mối quan hệ và chào hỏi từng người.
Nhưng Bàng Đồng thì đờ đẫn, năm người, ba cặp đôi, tương đương với bộ bài “năm đôi thông chặt heo”, phá tan tành sơ đồ quan hệ trong đầu cậu ta, khiến thế giới nội tâm cậu ta tan hoang như sau chiến tranh.
Đặc biệt là khi nghe tin anh Đại Nam yêu thầm anh họ Khúc Hầu nhà mình mười năm, Bàng béo cảm thấy cả thế giới tối sầm lại.
Cậu ta không dám tin nhìn Khúc Hầu hỏi: “Vậy là số anh đã định sẵn phải là người nhà họ Bùi sao?”
“Không liên quan đến mày, cảm ơn.” Khúc Hầu cho biết từng có thầy bói phán số cậu ta thiếu chữ “Bồi” (bầu bạn), cứ tưởng là Bồi trong “bầu bạn”, ai dè lại là Bùi trong Bùi Nam.
Bùi Nam nghe xong tán thưởng hết lời: “Ông thầy bói đó tuy mắt mù nhưng tâm sáng (có tầm nhìn).”
Triệu Đỉnh Thiên chỉ vào ghế trống bên cạnh: “Đối tượng của anh là Thang Kiệt Thụy, hôm nay bận tiếp khách không đến được, nhưng anh ấy là người thật việc thật đấy nhé.”
Để chứng minh, cậu ta lại bật điện thoại cho mọi người xem ảnh chụp chung với Jerry.
Cao Mính nhìn xong lại khen A tài O sắc, xứng đôi vừa lứa, chúc hai người 99 (bên nhau dài lâu). Bàng Đồng cười gượng hai tiếng, ánh mắt đảo một vòng rồi dừng lại ở Thành Việt Long.
Dù đã chuẩn bị tâm lý trước, nhưng cậu ta vẫn không kìm được xác nhận lại: “Thế cậu và anh Bùi yêu nhau thật à?”
“Giả đấy, cậu đang mơ thôi.” Thành Việt Long nói.
Bàng Đồng im lặng hai giây rồi tự nhéo mình một cái đau điếng: “Tôi không mơ.”
Thành Việt Long: …
Thành Việt Long giơ ngón cái: “Cậu thắng rồi, bọn tôi yêu nhau thật đấy.”
“Trật tự nào.” Bùi Kha gõ ống đũa xuống bàn, nhìn Bàng Đồng hỏi: “Giờ mối quan hệ của mọi người đã rõ ràng rồi chứ?”
Bàng Đồng ngoan ngoãn gật đầu.
Bùi Kha: “Thế cậu khai thật đi, tại sao lại nói linh tinh với Thành Việt Long về mối quan hệ giữa anh, anh cậu và anh Triệu?”
“Xin lỗi các anh, là em hiểu lầm, nhưng em cũng vô tội mà.” Bàng Đồng thanh minh mình không phải kẻ tung tin đồn, chỉ là người vận chuyển tin đồn thôi, “Em cũng nghe bố mẹ và bác cả nói mới biết.”
Khúc Hầu nổi giận: “Họ nói chú cũng tin sao? Chú không biết dùng mắt mà nhìn à?”
“Chuyện này anh thông cảm cho Bàng béo.” Bùi Nam rót trà cho Khúc Hầu, cho biết trước đây chính anh cũng nhìn thế nào cũng thấy ba người này có mối quan hệ mờ ám.
Thành Việt Long đồng cảm gật đầu: “Đúng là không trách Bàng Đồng được.”
Nghĩ lại nếu không có Bàng Đồng thì mình và Bùi Kha chắc chỉ dừng lại ở lần gặp gỡ thoáng qua ở phòng gym S.B rồi đường ai nấy đi, Thành Việt Long tốt bụng bắt đầu nói đỡ cho Bàng béo: “Nếu không có Bàng Đồng thì em và anh Bùi cũng không đến được với nhau, công tội bù trừ cho nhau.”
“Phải nói là không có nó thì em cũng không gia nhập được đại gia đình của bọn anh.” Bùi Kha cười khẩy.
Bàng Đồng lắc đầu xấu hổ: “Không phải đâu anh Bùi, em giới thiệu Thành Việt Long đến thuê nhà anh không phải để cậu ấy gia nhập, mà là để cậu ấy chia rẽ các anh, nhưng đây không phải là ý kiến của em.”
Phòng riêng im lặng trong giây lát, Thành Việt Long dần dần hiện lên dấu hỏi chấm trong đầu: “Ý cậu là sao?”
Còn có cao thủ đứng sau lưng sao?
Bàng Đồng cuối cùng cũng nói ra bí mật chôn giấu trong lòng trước mặt mọi người, chân tướng cuối cùng cũng lộ diện, vạch trần mô hình lừa đảo kiểu mới của gia tộc họ Bàng.
Mẹ Triệu và bà Viên muốn chia rẽ mối quan hệ phức tạp của các con trai chỉ dừng lại ở lời nói, thuộc phái lý thuyết suông, nói mà không làm. Nhưng cha của Khúc Hầu, người đã lăn lộn trong giới kinh doanh bao năm, cùng con trai tạo dựng sự nghiệp, lại là phái hành động thực thụ.
Ông tuy không nói ra mồm nhưng tay chân không ngừng nghỉ, bí mật của gia tộc họ Bàng khiến Bùi Nam cau mày, nhận ra Khúc Hầu cha mà mình sắp phải đối mặt mới thực sự là nhân vật đáng gờm, đầy thách thức.
Thành Việt Long lúc này mới biết, hóa ra ngay từ đầu sự xuất hiện của mình đã mang sứ mệnh ngầm! Cậu nhìn Bàng Đồng lẩm bẩm: “Vậy là ngay từ đầu cậu đã muốn tôi và anh Bùi thành đôi à?”
“Đúng thế người anh em, không ngờ cậu làm được thật.” Bàng Đồng còn giơ tay thề: “Tôi thề tình cảm của cậu và anh Bùi là do hai người tự bồi đắp, tôi chưa bao giờ nói lung tung gì cả, sau này tôi cũng sẽ không hóng hớt chuyện của hai người, bố mẹ hỏi tôi cũng sẽ không nói.”
“Chuyện này cứ đè nặng trong lòng cậu ấy, khiến cậu ấy cảm thấy mình đã hại bạn thân, áy náy lắm.” Cao Mính nói đỡ cho Bàng Đồng, “Mấy hôm đó cậu ấy ăn ít hẳn đi, gầy đi được chút đỉnh đấy.”
Khúc Hầu cười lạnh: “Nó vốn dĩ nên ăn ít đi mà.”
Bùi Kha cau mày nhìn Bàng Đồng: “Thế sao lại bắt đầu từ chỗ anh? Chỉ vì anh là Beta à? Phân biệt giới tính sao!”
Bàng Đồng: “Trùng hợp thôi, thật sự là trùng hợp.”
Chỉ vì Bùi Kha tìm người thuê nhà đúng lúc Thành Việt Long tìm nhà, hai chuyện trùng hợp va vào nhau mới nảy sinh kế hoạch táo bạo của gia tộc họ Bàng.
“Bác cả em than thở mãi tại sao không phải anh Triệu tìm người thuê nhà, thật ra bác ấy thích ‘đẩy thuyền’ anh với anh em hơn, còn bảo Beta tốt, Beta chu đáo.” Bàng Đồng tiết lộ thêm bí mật động trời của bố Khúc Hầu.
Mẹ Triệu lại một lần nữa cảm nhận được số phận bị cô lập, còn Thành Việt Long thấy may mắn: “May mà là anh Bùi tìm người thuê nhà chứ không phải anh Khúc hay anh Triệu.”
Khúc Hầu quay sang: “Sao? Cậu có ý kiến gì với Hoa Quả Sơn của anh sao?”
“Tom chỉ ở chung với Jerry thôi, cảm ơn.” Triệu Đỉnh Thiên cũng lên tiếng bảo vệ bản thân.
Thành Việt Long vội xin lỗi rút lui, nhường lại sân khấu cho mọi người.
Lúc này phục vụ mang thức ăn lên, Bùi Nam hiếm khi đứng ra giảng hòa: “Vừa ăn vừa nói đi, đừng làm không khí căng thẳng quá, kẻo dọa em Cao sợ bây giờ.”
Cao Mính vội nói: “Không sao không sao, hiểu lầm được giải tỏa là tốt rồi ạ.”
“Nói hay lắm, hiểu lầm giải tỏa là được.” Triệu Đỉnh Thiên ném cho Cao Mính ánh mắt tán thưởng, chủ động chuyển chủ đề, trò chuyện với cô em Cao Mính mới đến về công việc và gia đình.
Nhà Bàng Đồng bán hải sản, nhà Cao Mính làm lò mổ, xét về mặt cung cấp thực phẩm cũng coi là môn đăng hộ đối.
“Em cũng đang phụ giúp công việc kinh doanh của gia đình.” Cao Mính mỉm cười.
Bàng Đồng: “Cậu ấy giỏi hơn em nhiều, giờ chuyện làm ăn trong nhà cậu ấy quyết hết, bố mẹ cậu ấy đã nghỉ hưu sớm rồi.”
“Cũng bình thường thôi, chủ yếu tại em to con quá, nói chuyện ít ai dám bật lại.” Cao Mính nói xong nâng ly rượu dõng dạc nói: “Hôm nay lần đầu gặp mặt, em xin kính các anh một ly.”
Mọi người vội nâng ly, Bùi Kha nhìn cô nàng uống cạn ly rượu mà có cảm giác như đang ở Lương Sơn Bạc.
Anh đặt ly xuống, hỏi: “Thế hai đứa định bao giờ nói chuyện này với gia đình?”
Nhắc đến chuyện này Bàng Đồng và Cao Mính đều im lặng, Khúc Hầu đập bàn cái bốp: “Chọn ngày không bằng gặp ngày, hay là cuối tuần này, nhân dịp sinh nhật cha anh, nói luôn một thể đi.”
Lời tác giả:
Khúc Hầu: Con đến tặng cha một món quà lớn đây!
Thành Việt Long: Hóa ra tôi chỉ là quân cờ của các người!