Nhật Ký Của Bùi Nam

Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi thuộc thể loại Linh Dị, chương 95 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngày 15 tháng 7 năm 20xx
Nhật ký hôm nay không một chữ nào, chỉ có những nét vẽ nguệch ngoạc thể hiện sự hỗn loạn trong tâm trí của thí sinh Bùi Nam ôn thi lại đại học. Bởi vì hôm nay đã xảy ra một chuyện kinh thiên động địa —
Sử sách gọi là "Sự kiện q**n l*t rằn ri".
Nhưng so với việc bị người ta nhìn thấy q**n l*t rằn ri, điều khiến Bùi Nam càng khó chấp nhận hơn chính là cảnh tượng ba đứa Bùi Kha, Khúc Hầu và Triệu Đỉnh Thiên cùng tình ý hỗn loạn, quan hệ phức tạp như tơ vò.
Rốt cuộc ai là của ai?
Câu hỏi lớn cứ quanh quẩn trong đầu Bùi Nam khiến thành tích thi thử tháng bảy giảm sút không phanh, anh ta đành phải thu mình tu dưỡng, dồn toàn lực vào việc học.
Nhưng dù thế, mỗi lần về nhà nhìn thấy bộ ba Gà Chó Khỉ vẫn thân thiết như chưa từng có sự việc gì xảy ra, thậm chí còn dính lấy nhau hơn, tâm trạng Bùi Nam lại càng thêm rối bời. Anh ta rất muốn hỏi Bùi Kha cho ra lẽ, nhưng chẳng biết bắt đầu từ đâu.
Chỉ đành dò hỏi bóng gió bà Viên, nhưng mẹ anh ta chẳng phát hiện ra điều gì bất thường. Còn ông Bùi vừa được thăng chức thì càng không cần nhắc tới, công việc bận rộn khiến ông lực bất tòng tâm trong việc quan tâm con cái.
Nỗi sầu muộn bao trùm Bùi Nam, ba chữ "Phiền Phiền Phiền" lại xuất hiện thường xuyên trong nhật ký của anh ta.
Các em tuy không biết nỗi khổ tâm của anh trai, nhưng cũng không phải không nhận ra. Bùi Kha nhận thấy dạo này anh trai ngày càng u ám, lúc nào cũng cau mày cau mặt tối sầm như người mất hồn.
Khúc Hầu thì cảm thấy tóc Bùi Nam hình như rụng bớt rồi, nên mỗi cuối tuần sang nhà Bùi Kha chơi đều tiện tay mang ít hoa quả sang biếu anh Đại Nam để anh bồi bổ.
Cậu ta thậm chí còn tranh thủ lúc Bùi Kha và Triệu Đỉnh Thiên vắng mặt, lén hỏi Bùi Nam có còn hút thuốc không.
"Sao tự dưng hỏi thế?" Bùi Nam ngạc nhiên.
Khúc Hầu chỉ vào ngón tay anh ta: "Có mùi thuốc."
Bùi Nam đưa tay lên ngửi ngửi rồi nói: "Mũi Bùi Kha tịt, còn mũi em lại thính, hai đứa đúng là bù trừ cho nhau."
Khúc Hầu thấy câu này có chút lạ lùng, nhưng nghĩ kỹ lại thấy cũng không sai, bèn đáp: "Mũi Triệu Đỉnh Thiên còn thính hơn, bọn em ăn cái gì nó ngửi cái biết ngay."
Ngửi? Ngửi kiểu gì? Ghé sát vào ngửi à?
Bùi Nam tưởng tượng ra vài cảnh tượng, anh nhíu mày, nhưng rất nhanh bị cắt ngang bởi đống hoa quả Khúc Hầu dúi vào tay. Anh ta im lặng giây lát rồi đưa tay xoa đầu Khúc Hầu: "Cảm ơn em."
"Có gì đâu, chuyện nhỏ mà."
Khúc Hầu nói thế nhưng Bùi Nam lại ghi nhớ trong lòng.
Mỗi tuần loại hoa quả lại thay đổi theo mùa nhưng luôn tươi ngon, vị trí của Khúc Hầu trong lòng Bùi Nam cũng theo thời gian mà dần thay đổi, trở nên quan trọng hơn.
Nhưng Bùi Nam vẫn luôn nhớ đến cái miệng đầy máu của Triệu Đỉnh Thiên hôm đó, trong lòng sinh ra ác cảm với tên Alpha cứ lảng vảng bên cạnh Beta và Omega kia.
Mùi xăng thơm lắm à? Mùi cà phê sữa của mình khó ngửi lắm à?
Bùi Nam viết câu này vào nhật ký xong lập tức nhận ra có điều không ổn, vội dùng bút đen gạch bỏ nửa câu sau.
Thơm hay không thì liên quan quái gì đến mình chứ?
Trời ngày càng lạnh, mùa hè rực rỡ đã qua, đông qua xuân tới, năm mới đã sang, kỳ thi đại học liệu còn xa xôi? Nhìn đồng hồ đếm ngược trên tường lớp học, Bùi Nam lại một lần nữa giấu kín mọi cảm xúc, vùi mình vào biển đề thi.
Suốt nửa năm sau đó, cuốn nhật ký không có thêm một dòng nào mới, Bùi Nam cứ trầm lặng, trầm lặng mãi. Mãi đến khi có kết quả thi đại học lần hai, mọi chuyện đã ngã ngũ, những dòng chữ mới lại xuất hiện.
Ngày 25 tháng 6 năm 20xx
Ha ha
Hai chữ ngắn gọn tóm tắt nửa năm im lặng, mệt mỏi và phiền muộn.
Phong độ ổn định, thành tích xuất sắc, con trai cả Alpha nhà họ Bùi đỗ nguyện vọng 1 vào trường Y. So sánh ra thì cậu con thứ Beta có vẻ kém hơn một chút.
Ở nhà bị bố mẹ họ hàng nhắc nhở phải noi gương anh trai thì đã đành, Bùi Kha còn phải đối mặt với kiểu kèm cặp "dở hơi" của Bùi Nam, sự ức chế dồn nén đến cực điểm cuối cùng cũng bùng nổ, cậu bắt đầu than vãn với bạn bè.
Ở một góc khuất Bùi Nam không biết, một cuộc họp "đấu tố" anh ta đang diễn ra sôi nổi.
Triệu Đỉnh Thiên chủ trì cuộc họp, Bùi Kha đại diện phát biểu cảm xúc mãnh liệt, Khúc Hầu đóng vai khán giả. Ba người nói từ chiều đến tối mịt, Bùi Kha nói đến khô cả cổ họng mới thấy hả dạ phần nào.
"Trong lòng bố mẹ tao chỉ có đứa con Alpha ngoan ngoãn là Bùi Nam thôi, tao chả là cái thá gì cả." Bùi Kha hừ lạnh, "Đằng nào tao có cố cũng chẳng bằng ổng được."
Triệu Đỉnh Thiên nghe thế liền lấy bản thân ra làm ví dụ: "Mày đừng nói thế, Alpha thật ra cũng chả hơn Beta là mấy đâu."
"Đúng đấy, mày nhìn Triệu Đỉnh Thiên xem, còn chẳng bằng mày." Khúc Hầu đệm thêm.
Triệu Đỉnh Thiên: ...
Triệu Đỉnh Thiên: "Khỉ, mày đúng là anh em tốt của tao."
Nhớ lại cảnh bắt gặp Bùi Nam hút thuốc năm ngoái, Khúc Hầu mấp máy môi định nói Bùi Kha thật ra anh mày cũng chẳng phải học sinh gương mẫu gì đâu, nhưng nhớ lời hứa với Bùi Nam lại nuốt xuống.
Không thể làm người không giữ lời hứa được.
Đang lúc hai người an ủi Bùi Kha thì Bùi Nam đi tới từ phía bên kia đường. Anh ta xách túi dưa hấu mua ở cửa hàng Khúc Hầu, nhìn ba đứa nhóc đang ngồi trên dụng cụ tập thể dục của khu dân cư một lúc, thở dài thườn thượt nói: "Về ăn cơm."
Triệu Đỉnh Thiên và Khúc Hầu vội chào "anh Nam", còn em trai ruột của Bùi Nam thì chẳng nói chẳng rằng, lẳng lặng đứng dậy. Bùi Nam cũng mặc kệ cậu, quay sang cười với Khúc Hầu: "Bố em bảo gặp em thì nhắn em về ăn cơm."
"Vâng." Khúc Hầu ngoan ngoãn gật đầu.
Bùi Nam lại nhìn sang Triệu Đỉnh Thiên, ánh mắt sắc bén khiến Triệu Đỉnh Thiên phiên bản thiếu niên lập tức đứng thẳng lưng đón nhận sự "kiểm duyệt" của anh Đại Nam.
Ngay lúc Triệu Đỉnh Thiên sắp toát mồ hôi lạnh thì Bùi Nam dời mắt, chậm rãi nói: "Mai nhớ đến nhà anh học thêm, mang cả bài tập hè và sách giáo khoa đi."
Bùi Nam vẫn ôm một tia hy vọng mong manh, quyết định nhân lúc kèm tụi nhỏ học quan sát thêm một chút, xem liệu có phải mình đã nghĩ quá nhiều.
Nhưng chính khoảng thời gian kèm học cuối cùng này suýt nữa đã đặt dấu chấm hết cho tình anh em vốn đã chẳng mấy mặn mà của Bùi Nam và Bùi Kha.
Ngày 1 tháng 8 năm 20xx
Mình không thể chịu nổi nữa rồi, rõ ràng đã phân hóa giới tính rồi mà sao ba đứa nó cứ như chưa trưởng thành hết thế nhỉ? Lớn tướng rồi mà vẫn uống chung một cốc nước, làm bài tập cũng chép của nhau.
Chẳng lẽ đây là yêu sớm sao? Thật ngu ngốc hết chỗ nói! Hay là nói thẳng với bố mẹ cho rồi.
...
Ngày 15 tháng 8 năm 20xx
Mình bỏ cuộc, Bùi Kha ngũ hành thiếu trí tuệ (ngu ngốc), mình phải tránh xa cái chốn thị phi này, phiền.
...
Ngày 31 tháng 8 năm 20xx
Mình là sinh viên đại học rồi, tại sao ngày cuối cùng trước khi khai giảng vẫn phải ngồi làm bài tập hè hộ Bùi Kha? Nó chẳng mạnh miệng nói sau này không cần mình quản nữa sao? Kết quả cứ đến ngày 31 là lại gõ cửa mang bài tập sang.
Tại sao lần nào Khúc Hầu cũng không làm xong bài tập thế? Mình phải làm một lúc hai phần, mắng vài câu còn cãi lại, phiền chết đi được.
...
Ngày 5 tháng 9 năm 20xx
Đại học không tuyệt vời như tưởng tượng, ít nhất là hoa quả ở cửa hàng trong trường không ngon bằng nhà Khúc Hầu, lại còn cân thiếu, thật chán.
...
Ngày 1 tháng 10 năm 20xx
Mới hơn một tháng không gặp sao cảm giác Khúc Hầu thay đổi nhiều thế, cao hơn, béo hơn một chút, không còn giống như một con khỉ nhỏ như hồi bé nữa.
...
Ngày 3 tháng 1 năm 20xx
Giọng Khúc Hầu thay đổi nhiều quá, nhẹ nhàng, nhỏ nhẹ, giống Omega hơn rồi. Còn Triệu Đỉnh Thiên sao chẳng có chút khí chất Alpha nào cả, còn thua kém cả Bùi Kha.
Haizz, bệnh viêm mũi của Bùi Kha mùa đông càng nặng hơn, hôm nào phải nói mẹ đưa nó đi khám bác sĩ xem sao.
...
Ngày 2 tháng 7 năm 20xx
Không ngờ lần đầu tiên trong đời bị mời phụ huynh lại là vì Bùi Kha, cả đời đi học chưa bao giờ bị thầy cô mắng như vậy, chịu hết nổi rồi, bao giờ nó mới biết điều không còn coi mình là anh trai nữa đây.
Bình thường thì như chó với mèo, nhưng có việc thì anh Nam là nhất, thật phiền phức.
Cơ mà nói đi cũng phải nói lại, chuyện này Bùi Kha cũng chẳng sai, mấy đứa chế giễu mùi pheromone của Khúc Hầu và Triệu Đỉnh Thiên đúng là đáng bị đánh.
...
Ngày 3 tháng 8 năm 20xx
Đi mua sầu riêng gặp Khúc Hầu, nói chuyện với em ấy vài câu thấy đỡ phiền muộn hơn hẳn.
...
Ngày 9 tháng 8 năm 20xx
Lại đi mua sầu riêng.
...
Ngày 14 tháng 8 năm 20xx
Mua sầu riêng.
...
Ngày 19 tháng 8 năm 20xx
Sầu riêng.
...
Ngày 25 tháng 8 năm 20xx
Sầu.
...
Số lần sầu riêng và Khúc Hầu xuất hiện trong nhật ký của Bùi Nam ngày càng nhiều, đến khi Bùi Nam nhận ra, cuốn nhật ký đã viết kín hơn nửa.
Anh ta lật xem những trang nhật ký trước, dù không ở trước mắt nhưng hình ảnh Khúc Hầu luôn lởn vởn trong đầu, cuối cùng anh ta cũng hiểu tại sao mình ngày càng khó chịu với Triệu Đỉnh Thiên và Bùi Kha.
Nhớ đến mối quan hệ nhập nhằng của bọn chúng, Bùi Nam thở dài ném cuốn nhật ký vào ngăn kéo, quyết định bình tĩnh lại, ngừng cơn nghiện sầu riêng gần đây.
Khai giảng lại đến, Bùi Nam bắt đầu đi thực tập, lại bận rộn, chỉ những đêm khuya yên tĩnh, anh mới thi thoảng nhớ đến nỗi phiền muộn của mình. Thời gian thấm thoắt thoi đưa, khi anh ta lên năm ba thì đám Bùi Kha cũng thi đại học xong.
Đúng như dự đoán, thành tích của Bùi Kha không quá tốt cũng chẳng quá tệ.
Nhưng điều Bùi Nam không ngờ tới là dù không học cùng trường đại học, mối quan hệ thân thiết của bộ ba Gà Chó Khỉ vẫn không hề thay đổi, ba người vẫn dính lấy nhau như sam.
Bà Viên và ông Bùi dù chậm hiểu đến mấy đi chăng nữa cũng nhận ra điều bất thường, bắt đầu hỏi Bùi Kha có phải đang yêu đương gì không. Bùi Kha ngoài miệng chối bay chối biến, nhưng chuyện cậu đánh nhau với Triệu Đỉnh Thiên vì Khúc Hầu trong tiệc mừng đỗ đại học ai ai cũng biết.
Ngày 9 tháng 11 năm 20xx
Rốt cuộc là đứa nào?
...
Bùi Nam tự hỏi trong nhật ký, trong lòng vẫn còn chút hy vọng mong manh rằng Bùi Kha và Triệu Đỉnh Thiên có khi hợp nhau hơn, nhưng cú điện thoại của bà Viên đã khiến anh ta chết lặng trên hành lang bệnh viện.
Cả Khúc Hầu và Triệu Đỉnh Thiên đều là đối tượng.
"Ngày 31 tháng 12 năm 20xx, mình thật sự mong ngày tận thế đến, để thế giới kết thúc vào ngày cuối cùng của năm nay, ít nhất nỗi đau trong lòng mình cũng sẽ chấm dứt."
Khúc Hầu đọc to câu này rồi không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Cậu ta quay sang nhìn Bùi Nam ở bên cạnh đang nhắn tin cho thực tập sinh mà anh ta đang quản lý, hỏi: "Bác sĩ Bùi, lúc đấy anh đau khổ đến mức nào?"
"Đau như ngón chân út đá vào cạnh cửa vậy." Bùi Nam đáp.
Khúc Hầu ghé sát mặt anh ta, không tin nổi: "Thật hay đùa vậy? Đau thế cơ á?"
"Thật, em trai ruột yêu người mình thích, thần tiên cũng phải đau lòng thôi." Bùi Nam hôn lên má Khúc Hầu, định nhân cơ hội giật lấy cuốn nhật ký, "Đừng xem nữa, nhật ký của anh vừa nhạt nhẽo vừa xấu hổ, chẳng có gì hay ho đâu."
Nhưng Khúc Hầu lại thấy thú vị vô cùng, hóa ra Bùi Nam thật sự là kiểu ngoài lạnh trong nóng, hóa ra trong khoảng thời gian cậu không hay biết, anh ta đã thích mình lâu đến thế.
Vua Khỉ càng nghĩ càng đắc ý, cười hì hì lật sang trang tiếp theo, nhưng phát hiện mấy trang sau bị xé mất.
Khúc Hầu nhướng mày: "Sao xé nhiều như vậy?"
"Mấy lời điên khùng vô nghĩa, không có giá trị lưu giữ." Bùi Nam nói.
Khúc Hầu nhìn chằm chằm anh ta một lúc, bất ngờ đưa tay sờ chiếc cằm lởm chởm râu của Alpha hỏi: "Có phải anh viết toàn lời chửi bới không? Anh nói đi, em thề không kể với Triệu Đỉnh Thiên với Kha đâu."
Bùi Nam im lặng.
Khúc Hầu coi sự im lặng của anh ta là thừa nhận, tặc lưỡi liên tục nói: "Em biết ngay mà."
"Không phải chửi người, mà là chửi rủa cả thế giới và xã hội." Bùi Nam nhớ lại nội dung mình từng viết, khoảng thời gian đó chính là Bùi Nam (phiên bản "hắc hóa").
Khúc Hầu hừ hừ: "Cũng chẳng khác gì em nghĩ."
Cậu ta đọc tiếp nhật ký của Bùi Nam, phát hiện tần suất viết nhật ký ngày càng thưa thớt, có năm chỉ viết một hai ngày, mà toàn là vì gặp cậu mới viết.
Lật đến trang cuối cùng, ngày tháng cuối cùng cũng mới mẻ hơn một chút, nhưng chữ viết vẫn rất ít.
Ngày 3 tháng 11 năm 20xx
Điều chuyển về nhà, ván cược cuối cùng.
Ý nghĩa đằng sau trang nhật ký này Khúc Hầu hiểu rõ mồn một, cậu ta chưa kịp hỏi thì cảm thấy Bùi Nam dựa đầu vào vai mình nói: "May mà anh đã quay về."
Khúc Hầu lại hỏi: "Sao về sau không viết nữa? Em còn muốn xem diễn biến tâm lý của anh lúc chat với em mỗi ngày nữa chứ."
"Được chat với em mỗi ngày còn viết nhật ký làm gì." Bùi Nam bật cười, nhìn đồng hồ giật lấy cuốn nhật ký từ tay Khúc Hầu, "Ngủ đi, mai còn đi đăng ký kết hôn đấy."
Khúc Hầu vội giữ chặt cuốn nhật ký lại: "Ê, trang cuối vẫn còn chỗ trống này, anh viết nhật ký hôm nay vào đi."
"Viết gì?" Bùi Nam nhìn cậu ta, dịu dàng hỏi.
Hai người nhìn nhau một lúc, Khúc Hầu bất ngờ bật dậy nói: "Anh không viết thì em viết."
Ở phần trống cuối cùng của cuốn nhật ký, xuất hiện nét chữ hoàn toàn khác với chủ nhân của nó.
Ngày 20 tháng 5 năm 20xx
Mình và Khúc Hầu mai sẽ đi đăng ký kết hôn rồi, vui quá.
Cuốn nhật ký ghi lại biết bao phiền muộn cuối cùng cũng kết thúc bằng niềm vui, chấm dứt mọi u sầu của chủ nhân tại đây. Cuộc đời có thể vẫn còn nhiều lo âu phiền não, nhưng cuối cùng cũng có người bầu bạn, không còn cô đơn nữa.
Lời tác giả:
Bùi Nam: Giúp Bùi Kha làm bài tập hè xuyên suốt cả thanh xuân của tôi.
Bùi Kha: Bảo sao Bùi Nam thù dai thế, hóa ra là viết nhật ký ghi lại hết!
Khúc Hầu: Đấy là Death Note của Bùi Nam đấy.