Chương 96: Ngoại truyện 3 - Một ngày bình thường (1)

Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi

Chương 96: Ngoại truyện 3 - Một ngày bình thường (1)

Sổ Tay Sinh Hoạt Của Beta Viêm Mũi thuộc thể loại Linh Dị, chương 96 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Rõ ràng đang đứng trước cửa nhà mình, nhưng Bùi Kha chẳng đủ can đảm để mở cửa. Sau vài lần hít sâu, anh từ từ đưa tay định đặt vân tay lên khóa, thì ổ khóa trước mặt bất ngờ xoay chuyển.
Cửa mở toang, một bàn tay từ bên trong thò ra, kéo phắt anh vào nhà.
Anh loạng choạng vài bước, còn chưa kịp đứng vững, Bùi Kha đã bị một lực mạnh từ cổ tay ghì chặt vào tường. Hai chân anh cũng bị đối phương chen vào tách rộng, cằm bị bóp nâng lên.
Bùi Kha nhìn thẳng vào đôi mắt vừa tức giận vừa nguy hiểm của Thành Việt Long. Môi anh mấp máy, chưa kịp thốt ra lời nào đã bị chặn lại bởi một nụ hôn. Môi lưỡi giao tranh như một cuộc chiến.
Anh chống cự, phòng thủ, rồi cuối cùng thất thủ. Cuộc chiến môi lưỡi giữa hai người kết thúc bằng sự thảm bại của Bùi Kha.
Cổ tay bị nắm chặt không biết đã buông ra từ lúc nào, nhưng Bùi Kha không hề đẩy người trước mặt ra, trái lại còn chủ động vòng tay ôm cổ cậu, đòi hỏi nhiều hơn.
Anh cảm thấy tóc sau gáy bị bàn tay kia giật đau điếng. Cổ họng Bùi Kha phát ra những âm thanh không rõ ràng, nhưng rất nhanh sau đó, tiếng nói trở nên rõ hơn. Anh khẽ liếm vệt nước bọt suýt trào ra khỏi khóe miệng, nói: "Đừng giật tóc."
"Đau à?" Thành Việt Long không những không buông tay mà còn dùng sức thêm chút nữa, nhìn Bùi Kha: "Đau mà anh chẳng chịu nhớ đời gì cả."
Cà vạt bị kéo lỏng, cúc áo đầu tiên được cởi ra, để lộ chiếc cổ trắng ngần. Thành Việt Long vùi đầu vào đó, hít hà mùi hương trên người anh.
Rất nhanh, Bùi Kha cảm thấy vòng tay siết chặt quanh eo anh. Anh vô thức căng cứng lưng, nghe thấy Thành Việt Long hỏi: "Trưa nay anh đã đi với ai?"
"Anh có đi với ai đâu." Bùi Kha cố tỏ ra bình tĩnh.
Thành Việt Long cười khẩy: "Sao? Người kia không làm mũi anh thông à? Anh không ngửi thấy mùi trên người mình sao chứ?"
Cơ thể Bùi Kha cứng đờ, anh không dám nhìn thẳng vào mắt Thành Việt Long, né tránh: "Em nói linh tinh gì đấy? Anh có ngửi thấy gì đâu."
"Không ngửi thấy à?" Thành Việt Long bất ngờ vác anh lên vai, đá tung cửa phòng ngủ rồi ném mạnh anh xuống giường: "Thế thì em sẽ cho anh ngửi cho rõ!"
Ánh hoàng hôn màu cam hắt qua rèm cửa xuống sàn nhà, in bóng hai người đang lay động. Gió đầu hè lùa qua khe cửa sổ, Bùi Kha cắn chặt môi dưới, cố không để mình phát ra tiếng.
Nhưng Thành Việt Long cứ hỏi đi hỏi lại: "Ngửi thấy chưa?"
"Ngửi thấy mùi trên người anh chưa?"
...
Trong những câu hỏi dồn dập, tiếng r*n r* đơn thuần cuối cùng cũng biến thành câu trả lời. Bùi Kha buông xuôi tất cả, túm chặt chăn và ga giường, nghẹn ngào: "Ngửi thấy rồi, ngửi thấy rồi."
Phản ứng này rõ ràng làm Thành Việt Long hài lòng. Mọi thứ tiếp theo không còn là sự tra tấn nữa, Bùi Kha cảm nhận được niềm vui và sự dịu dàng, khởi đầu cho màn hòa hợp tuyệt vời giữa hai người.
Đến khi mọi thứ lắng xuống, những đám mây ngoài cửa sổ đã nhường chỗ cho dải ngân hà. Căn phòng ngủ tối om chỉ còn ánh đèn vàng lờ mờ từ chiếc đèn ngủ đầu giường, nhưng rất nhanh sau đó, ánh đèn cũng bị che khuất.
Thành Việt Long vươn tay vo tròn vỏ bao cao su và giấy ăn đã dùng trên tủ đầu giường rồi ném vào thùng rác, lật người ôm lấy Bùi Kha hỏi: "Vừa nãy em diễn thế nào? Có giống hệt những gì anh viết trong bản thảo không?"
Bùi Kha vẫn đang tận hưởng dư âm, hừ nhẹ một tiếng, rụt người lại rúc hẳn vào lòng Thành Việt Long, ngay cả ngón tay cũng chẳng buồn động đậy.
"Thế là tốt chứ gì?" Thành Việt Long cắn nhẹ vào gáy Bùi Kha lầm bầm: "Xem ra nước cốt kỷ tử của Triệu huynh có tác dụng thật."
Bùi Kha: ...
Bùi Kha chậm rãi nói: "Không lẽ là do em giỏi thật sao?"
"Thì đúng, em vốn dĩ đã giỏi rồi." Thành Việt Long xoa đầu anh, xót xa hỏi: "Vừa nãy em có làm anh đau tóc thật không đấy?"
Bùi Kha lắc đầu, lật người đối mặt với cậu: "Không, nhưng thỉnh thoảng đau một chút cũng k*ch th*ch phết, lúc em vác anh lên anh còn tưởng em giận thật đấy."
"Thế hôm nào mình làm lại lần nữa." Thành Việt Long cười hề hề, "Sau này, mấy kịch bản trừng phạt Beta không ngoan kiểu này, anh viết nhiều vào nhé."
Giờ đây, Thành Việt Long không chỉ là huấn luyện viên riêng của Bùi Kha, mà còn là diễn viên thực hành cho các tác phẩm của anh. Để theo đuổi sự chân thực và sống động cho tác phẩm, lần nào trước khi đăng bài Bùi Kha cũng lôi Thành Việt Long ra diễn tập trước một lần.
Lần trước là đồng nghiệp say rượu làm loạn, lần trước nữa là đêm bão tố giữa chủ nhà và khách thuê, rồi đến huấn luyện viên thể hình đã cứu lấy tôi.
Tuy Thành Việt Long thừa biết đây chỉ là cái cớ Bùi Kha tìm ra vì ngại nói thẳng rằng mình muốn chơi trò nhập vai, nhưng cậu vẫn phối hợp hết mình. Bùi Kha bảo sao thì cậu làm vậy, không sai một lời thoại nào.
Anh em chơi với nhau là phải "chất" như thế.
Ngay lúc Thành Việt Long tưởng bản thảo lần này của Bùi Kha có thể đăng luôn mà không cần sửa chữa gì, thì Bùi Kha lại nói: "Nhưng anh thấy có một chỗ có thể sửa lại một chút."
Thành Việt Long ngớ người: "Chỗ nào? Em thấy ổn mà, đúng yêu cầu của anh là rất 'bốc' rồi."
Thậm chí còn "bốc" hơn mấy lần trước nhiều.
"Lời thoại." Bùi Kha nhìn cậu, chậm rãi nói: "Lúc nãy em hỏi anh ngửi thấy chưa, đáng lẽ phải thêm vào một câu nữa."
Thành Việt Long nhớ lại một chút rồi hỏi: "Thêm gì? Cần em miêu tả mùi cụ thể hơn sao?"
"Không phải." Bùi Kha ghé sát tai cậu thì thầm: "Phải là gặng hỏi anh có ngửi thấy mùi d.âm... trên người mình không."
Thành Việt Long: !!!
Trong tích tắc, cậu đứng thẳng dậy, nhìn Bùi Kha, không dám tin vào tai mình vừa nghe thấy gì. Chẳng lẽ, chẳng lẽ đây chính là Dirty talk trong truyền thuyết sao!
Bùi Kha hy sinh vì nghệ thuật thật rồi!
Cậu nuốt nước bọt cái ực, hỏi: "Thế sao lúc nãy anh không nói? Lúc em hỏi anh cũng có thể chủ động bảo là ngửi thấy mùi... mùi... của mình mà."
Bùi Kha nhắm mắt, gối đầu lên tay cậu, hừ một tiếng: "Anh không nói ra mồm được."
"Em thấy anh nói thạo lắm mà, mở miệng là nói được ngay mà." Thành Việt Long véo má anh, lẩm bẩm bảo để em kiểm tra xem mồm miệng anh có biến dị không rồi hôn thêm mấy cái.
Hai người chân quấn chân, dính lấy nhau một lúc. Đen Trắng Xám ngậm bát cơm, lẳng lặng đi đến bên giường, dùng ánh mắt ra hiệu cho hai ông bố đang nằm trên giường biết đã đến giờ ăn tối, chúng ta cùng cầu nguyện nào.
Bàn bạc một hồi, cuối cùng cũng quyết định tối nay sẽ ăn gì. Thành Việt Long dậy trước tắm rửa, thu dọn quần áo hai người. Lúc lau mặt đi ra thì thấy Bùi Kha đang nằm sấp trên giường, gõ máy tính bảng.
"Nước bồn tắm đã xả rồi đấy, mười phút nữa anh vào nhé." Thành Việt Long ngồi bên giường mặc quần áo, kéo chăn lên đắp cho anh: "Em đi nấu cơm trước đây."
Bùi Kha "ừ" một tiếng, canh giờ rồi vào phòng tắm ngâm mình. Lực đẩy của nước khiến anh nhẹ bẫng như mây, gió đêm thổi qua cửa sổ dường như cũng cuốn đi bao mệt mỏi trong người.
Lúc anh tắm xong ra thì Thành Việt Long đã chuẩn bị xong bữa tối. Đen Trắng Xám vừa làm phẫu thuật triệt sản xong đang cắm cúi ăn hùng hục, tranh thủ vẫy đuôi với ông bố đi ngang qua.
Bùi Kha xoa đầu chó, rồi ra ban công ôm lấy Thành Việt Long đang nghe điện thoại từ phía sau. Đợi cậu cúp máy, anh mới hỏi: "Sao thế? Phòng gym có việc à?"
"Không sao, chỉ là giờ khách đông quá thiếu máy tập, vừa nãy lại có hai khách cãi nhau tranh máy. Mã đệ gọi giục em hối bên vận chuyển." Thành Việt Long nói.
Tình hình kinh doanh của phòng gym B.T trái ngược hoàn toàn với cái tên, cực kỳ phát đạt. Đã vượt qua 100 ngày đầu tiên một cách suôn sẻ. Tuy không biết còn được bao nhiêu cái 100 ngày nữa, nhưng từ góc độ của một phòng gym mà nói, việc sống sót được trên thị trường thế này cũng coi như là một loại thành công rồi.
Bỏ điện thoại xuống, Thành Việt Long đưa Bùi Kha vào bàn ăn. Vì hôm nay là bữa ăn xả láng, nên bữa tối của hai người chẳng liên quan gì đến healthy giảm cân cả.
Ăn xong, Bùi Kha xếp bát đĩa và nồi vào máy rửa bát, lau tay rồi đi ra hỏi: "Mai có kế hoạch gì không? Em có lớp không? Có phải ra cửa hàng không?"
"Không." Thành Việt Long nhìn Bùi Kha, "Mẹ bảo tôm hùm đất vào mùa rồi, bảo tối chủ nhật chúng ta về ăn cơm, anh đừng quên đấy."
Bùi Kha ngồi xuống cạnh cậu, xoa đầu Đen Trắng Xám: "Anh không quên đâu, lúc đó Bùi Nam và Khúc Hầu cũng về, đi xe họ là được."
Thành Việt Long "ừ" một tiếng, nhìn dự báo thời tiết trên tivi ngẩn ngơ một lúc. Trước mặt cậu bỗng hiện ra màn hình điện thoại.
Cậu nhìn kỹ hỏi: "Muốn đi xem phim à?"
"Ừ, muốn xem phim này, mai đi không?" Bùi Kha hỏi.
Thành Việt Long đương nhiên không ý kiến gì. Đợi Bùi Kha đặt vé xong, cậu liền lấy điện thoại xem quanh đó có nhà hàng nào ngon, tiện thể sắp xếp chỗ gửi Đen Trắng Xám.
Thế là trưa hôm sau, trước giờ chiếu phim, Đen Trắng Xám được gửi sang tiệm thú cưng tắm rửa tân trang. Bùi Kha và Thành Việt Long cầm bỏng ngô ngồi trong rạp, tận hưởng khoảnh khắc riêng tư của hai người.
Trên màn ảnh quái vật to đánh quái vật nhỏ, còn ngoài màn ảnh thì bố mẹ đang mắng con hư. Bùi Kha và Thành Việt Long nghe tiếng ồn ào bên cạnh đồng loạt thở dài, rồi ăn ý nhìn nhau cười.
Tay vịn giữa hai ghế được gạt lên. Thành Việt Long ôm Bùi Kha, thì thầm: "Con em mà dám ồn ào thế, em tát cho một phát ngay."
"Con anh chắc chắn sẽ không làm ồn nơi công cộng đâu." Điểm này Bùi Kha rất tự tin, "Hai nhà chúng ta không dạy ra loại con cái như thế."
Thành Việt Long nghe thấy sướng rơn, cảm giác tiếng ồn bên cạnh cũng bớt chói tai hơn hẳn, bình tĩnh xem nốt nửa bộ phim còn lại.
Ra khỏi rạp, họ đi ăn nhà hàng đã đặt trước, rồi đi chợ, sau đó đi đón Đen Trắng Xám đã tắm rửa sạch sẽ về nhà. Ngày cuối tuần trôi qua vèo cái đã hết, hai người chẳng làm được việc gì có ý nghĩa, thậm chí có thể nói là vô công rỗi nghề, lãng phí thời gian.
Nhưng Bùi Kha lại cảm thấy, lãng phí thời gian như thế này mới là điều vui nhất.
Đến tối Chủ Nhật, họ ngồi xe Bùi Nam về nhà ăn cơm. Bùi Kha ngồi ghế sau, cau mày nhìn Khúc Hầu đang ngồi ghế phụ hỏi: "Mày ngồi xe Bùi Nam mà không sợ à?"
Khúc Hầu đã quen rồi, mặt vô cảm nói: "Không sao, tao mua bảo hiểm cho cả hai đứa rồi."
Nhỡ đâm ch.ết còn có tiền, cũng coi như an ủi phần nào.
Bốn người một chó về đến nhà đúng lúc ông Bùi bưng thức ăn lên, bảo mọi người đi rửa tay chuẩn bị ăn cơm. Bàn ăn gấp được mở ra, sáu người ngồi vừa xinh.
Cả nhà vừa ăn vừa nói chuyện, ăn xong còn gói thêm ít tôm hùm đất mang về.
Vì có uống chút rượu nên người lái xe đổi thành Khúc Hầu. Tranh thủ lúc chờ đèn đỏ, cậu ta xem điện thoại: "Má Triệu hình như tối nay đến nhà Jerry ra mắt, sao giờ vẫn chưa thấy tin tức gì nhỉ? Chẳng lẽ bị bố vợ tương lai 'bón hành' cả tối sao?"
"Không có tin tức chính là tin tốt nhất." Bùi Kha nhìn điện thoại, "Với lại, với vóc dáng hiện tại của Má Triệu, trừ khi bố Jerry là Schwarzenegger hay Stallone, chứ không thì tao nghĩ cậu ta cân được tất."
Bùi Nam cười: "Mẫu thân Triệu Đỉnh Thiên ghê gớm thế, mẹ hổ không sinh ra chó con, cậu ta cũng không vừa đâu."
"Lại còn có Jerry ở đấy nữa." Thành Việt Long nghĩ đến sếp Thang bá đạo kia, tặc lưỡi hai cái: "Jerry chắc chắn không để người nhà bắt nạt Triệu huynh đâu."
Bốn người đang nói chuyện thì điện thoại của Khúc Hầu reo, hai chữ "Má Triệu" rung bần bật trên màn hình.
"Vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến." Khúc Hầu hừ một tiếng bắt máy, "A lô, làm gì đấy? Tao đang lái xe, bật loa ngoài đấy, mọi người đều ở trên xe cả."
Má Triệu im lặng một lúc, rồi chậm rãi nói: "Anh em ơi, tao sắp vỡ vụn rồi."
Lời tác giả:
Thành Việt Long: Tôi là vua rồng biến hóa khôn lường, Bùi Kha bảo tôi là ai thì tôi là người đó.
Bùi Kha: Coi như được ăn ngon rồi.