Sổ Tay Sinh Tồn Của Tinh Linh
Chương 29: Tiếp xúc
Sổ Tay Sinh Tồn Của Tinh Linh thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi xác nhận lời của Hoa Hoa là thật và biết được vị trí đại khái của những vị khách đó, Luvita tò mò về nhóm người đến đây với mục đích không rõ ràng này.
Tuy nhiên, cậu để ý thấy Hoa Hoa hình như cũng không sợ những người đó – nó thực sự không chào đón bọn họ cho lắm, nhưng cũng không bỏ món ngon của mình vì có người đến, thậm chí còn không định bỏ thịt lên cây ăn.
Cũng không biết có phải vì con báo này còn quá trẻ nên không biết sự đáng sợ của con người, hay là do có cậu ở đây.
Nếu là vế trước thì đó không phải là một dấu hiệu tốt.
Thúc giục báo đốm miễn cưỡng quay lại chỗ cao để đảm bảo an toàn, Tinh Linh không vội vã đi theo hướng nó chỉ mà cậu đi hướng ngược lại, ra khỏi rừng cây Hồ Dương và thẳng tiến đến chỗ đám người Kunle đang chăn dắt lạc đà lớn tiếng gọi.
"Aceh."
Một người trong nhóm Kunle nghe thấy tiếng gọi và nhìn sang, sau đó nhanh chóng chạy về phía Tinh Linh.
"Syvest đại nhân, ngài có gì phân phào sao?"
Lo lắng rằng mùi lạc đà trên người mình có thể khiến Tinh Linh khó chịu nên Aceh dừng lại cách cậu hơn một mét và hành lễ.
Aceh là người lớn tuổi nhất trong bốn người tộc Kunle, bọn họ vốn quen biết nhau, thường cùng nhau đi chăn thả nên mới bị nhóm đọa thiên sứ bắt hết về, kinh nghiệm và tuổi đời khiến hắn biết nhiều chuyện hơn ba người Kunle khác.
Khi hắn nói, khẩu âm khi phát âm câu "Syvest đại nhân" có chút quái lạ, nhưng vẫn có thể nhận ra đó là tiếng Trung phổ thông. Hiện tại đây là một trong những câu tiếng Trung đầu tiên mà nhóm người Kunle học được, cũng là câu họ dùng nhiều nhất.
Thuật phiên dịch của Lão vu yêu vẫn chưa được cải thiện hoàn thiện nên Luvita chỉ có thể dùng bản thuật phiên dịch ban đầu để họ có thể giao tiếp: "Dường như bên ngoài có một đoàn người đến, anh cùng tôi đi xem họ đến từ đâu nhé."
Về khả năng tự bảo vệ bản thân, Luvita vẫn rất tự tin. Dù sao cậu vẫn là Đại Ma Đạo Sư, dù ở đây không thể sử dụng tốt hệ mộc và hệ thủy nhưng chẳng lẽ còn thiếu những hệ khác sao?
Ma pháp cấp cao của hệ phong hỏa thổ cậu chưa nghiên cứu qua nhưng cấp trung thì hoàn toàn không vấn đề.
Hơn nữa, nguồn ma lực khổng lồ của Đại Ma Đạo Sư cùng với nguồn nguyên tố phong hỏa thổ quá dày đặc ở nơi này sẽ khiến ma pháp cấp trung của cậu còn mạnh hơn cả ma pháp cấp cao chuyên về ba hệ này.
Hơn nữa, vị trí ở đây quá tốt, tại Biển Cát Hoàng Kim này, chỉ cần một thuật bẫy cát cũng đủ trực tiếp chôn vùi những người có ác ý với cậu rồi.
Vậy nên Luvita định trực tiếp mang theo Aceh lên cồn cát để tìm người.
Aceh không hề tỏ ra do dự. Hắn đã sớm biết rằng vẻ ngoài yếu ớt của ngài đại nhân che giấu thực chất là một pháp sư vô cùng mạnh mẽ.
Hơn nữa vị đại nhân này có địa vị rất cao, đồng thời là ân nhân cứu mạng của bọn họ.
Cho nên hắn không chút ngần ngại đi theo Luvita để tìm người.
Rừng cây Hồ Dương đã chắn một vùng cát sỏi rộng lớn, nhưng vẫn còn một ít trượt xuống tạo thành con dốc thoai thoải.
Luvita dẫn Aceh đi lên cồn cát từ đây, đây là quãng đường xa nhất cậu đã đi, trước đó cậu chưa từng rời xa phạm vi quanh rừng Hồ Dương.
Hy vọng Rekdimon sẽ không tức giận nếu phát hiện ra.
Vào lúc Tinh Linh đi ra ngoài thì Ma Vương vừa mới ra khỏi lâu đài, mà thương đoàn của Sam lại đang đến rất gần.
Sau đó, trước khi Rekdimon kịp đến thì Tinh Linh và thương đoàn đã gặp nhau.
Những người trong thương đoàn không rõ bộ dáng Tinh Linh bị che kín trong áo choàng màu đen, nhưng họ lại thấy được Aceh.
Mặc dù Aceh cũng mặc áo choàng chống nắng nhưng áo của hắn không có mũ, khuôn mặt lộ ra ngoài, còn trên mặt lại có vảy đặc trưng của người Kunle, đối với những thương nhân có kiến thức rộng rãi trên sa mạc thì cực kỳ dễ nhận biết.
Tuy nhiên, mặc dù Aceh ăn mặc không tệ nhưng họ vẫn có thể thấy đối phương chỉ là người hầu hoặc nô lệ, còn người có dáng vẻ không rõ ràng kia lại khiến người ta cảm nhận được sự cao quý ưu nhã, điều đó khiến họ nhận ra người đến đây là người có thể ra quyết định.
Trong khi Sam và những người khác đang quan sát Luvita thì Luvita cũng đang quan sát họ.
Nhóm người này nhìn qua không có gì nguy hiểm, mặc dù trên người họ đều mang dao găm, đại đao gì đó, nhưng chủ yếu là để phòng thủ. Đàn lạc đà mà những người này mang theo và những hàng hóa trên lưng chúng khiến Luvita suy đoán họ hẳn là thương nhân.
Và nhóm người này rõ ràng không phải người Kunle, nét mặt có chút khác biệt với đám người Aceh, còn những chỗ khác vì cơ thể và đầu đều bị che kín nên Luvita không thể thấy điểm gì đặc biệt.
Sau khi quan sát một lúc, cả hai bên đều sẵn sàng để tiếp xúc thêm một bước, chẳng hạn như hỏi thăm tình hình của nhau.
Nhưng khi họ càng đi càng gần, đến khoảng cách thích hợp để người lạ chào hỏi thì một bóng dáng đột nhiên xuất hiện bên cạnh Luvita, làm cả nhóm Sam hoảng hốt.
Họ hoàn toàn không để ý người này xuất hiện như thế nào, thân hình hắn vô cùng cao lớn, khí thế trên người lại càng thêm đáng sợ, chỉ cần đứng trước mặt như vậy mà Sam đã cảm thấy hai chân mình nhũn ra.
Ngay cả khi đứng trước nhà vua hắn cũng chưa từng thất thế như vậy.
Quá khẩn trương nên Sam cũng không để ý đàn lạc đà phía sau cũng hoảng loạn vì người đó xuất hiện.
Đột nhiên xuất hiện bên cạnh Luvita tất nhiên chỉ có thể là Rekdimon.
Ma Vương không thích ánh nắng gay gắt nên cũng khoác áo choàng chống nắng giống Luvita, mũ choàng rộng lớn che đi cặp sừng trên đầu, cũng che đi đôi mắt nhưng ưu thế về chiều cao đã giúp hắn có thể nhìn qua khe hở để thấy đám nhân loại không mời tự đến trước mặt này.
Ngay khi hắn xuất hiện thì Aceh đã thối lui đến nơi xa hơn, Tinh Linh quay đầu liếc nhìn Ma Vương một cái rồi quay lại gật đầu với Aceh.
Aceh ở phía xa thấy vậy, lập tức nghĩ ra lý do Luvita dẫn hắn đến đây nên vội vàng tiến tới trò chuyện với Sam.
Còn Luvita thì đứng im nói chuyện với Rekdimon.
"Ngài định làm gì với những người này?"
Rekdimon nói: "Mang về, Ansetloc nói bọn họ mang theo không ít đồ vật."
Nghe hắn nói thản nhiên như vậy, Luvita biết rằng hắn không có ý định bắt giữ người.
"Bọn họ có vẻ là thương nhân, ngài định giao dịch với họ à?"
Ma Vương bệ hạ gật đầu: "Chúng ta cần tiếp xúc với thế giới này, bọn họ nhìn qua rất thích hợp để làm đối tượng tiếp xúc đầu tiên."
Trước mặt Tinh Linh, Ma Vương bệ hạ luôn nói nhiều hơn bình thường một chút.
Tinh Linh cũng cảm thấy như vậy: "Tôi vốn nghĩ rằng sẽ không có ai đến vùng biển cát này ngoại trừ những đứa nhỏ kia, còn đang nghĩ cách để tiếp xúc với người khác, nhưng không ngờ bọn họ lại tự tìm đến cửa."
Ma Vương bệ hạ không bình luận gì về đám nhỏ trong miệng Tinh Linh, hắn cảm thấy một số trong chúng không hề nhỏ chút nào.
"Đợi lát nữa cùng ta đi xem bọn họ mang theo gì đến."
Ý của hắn rất rõ ràng, nếu Tinh Linh có thích thú gì thì đó sẽ là của cậu.
Luvita nhếch một bên khóe miệng: "Được."
Khi họ đang trò chuyện, Aceh đã hỏi rõ lai lịch của Sam và những người khác – may mắn là các thương nhân thường đi đây đi đó, giúp họ có thể hiểu được rất nhiều khẩu ngữ địa phương và tiếng Toph không chuẩn.
Sau khi Aceh hỏi rõ thân phận của đối phương liền quay lại bên cạnh Tinh Linh: "Đại nhân, những người này nói họ là thương nhân đến từ Adadara, thần biết nơi đó, đó là một quốc gia nằm ở rìa phía tây đại lục. Thần còn nghe nói họ có một cái hồ nước mặn vô cùng rộng lớn được gọi là 'biển', có rất nhiều thức ăn trong đó."
Aceh có chút hâm mộ khi nói về điều này, hắn không biết biển đến tột cùng là như thế nào nhưng nghe nói trong biển có nguồn thức ăn ăn mãi không hết, chỉ riêng điều thôi cũng đủ khiến Aceh hâm mộ.
Adadara? Thế mà lại là quốc gia, thật đúng là may mắn.
So với bộ tộc thì rõ ràng giao dịch cùng với quốc gia sẽ có lợi hơn.
Chẳng qua Tinh Linh vẫn còn thắc mắc: "Bọn họ làm sao lại đến được đây?"
"Nghe nói bọn họ gặp bão cát trên đường trước đó, bão cát đã che khuất ốc đảo họ định đến, còn khiến bọn họ lệch khỏi quỹ hướng đi ban đầu và nước không còn nhiều nên phải chọn đường này, sau đó liền gặp được chúng ta."
Đến giờ Aceh mới biết nơi đây thực chất là Biển Cát Hoàng Kim, trước đó hắn còn tò mò vì sao các đại nhân ở đây lại đặc biệt hỏi về Biển Cát Hoàng Kim.
Tinh Linh thay Ma Vương nói với Aceh: "Hỏi xem bọn họ có sẵn lòng cho chúng ta xem hàng hóa họ mang theo không, nếu có nhu cầu, chúng ta sẽ cho họ giá tốt, tất nhiên dùng nước đổi cũng được."
Nước trong sa mạc là trân quý nhất, nhưng kim loại và đá quý cũng rất có giá trị.
Mà những thứ trước đó đọa thiên sứ mang về cũng có một số loại tiền tệ ở đây, thú vị hơn là chúng có cùng kích thước với đồng tiền vàng, bạc, đồng được dùng trong 《DW》, nhưng hoa văn lại khác, hơn nữa tiền trong 《DW》 lại tinh mỹ hơn, độ tinh khiết cao hơn, điều này chỉ khiến chúng có giá trị hơn.
Aceh lại đi trao đổi với bọn họ.
Đoàn người Sam vốn cũng có ý định này, vừa nghe chủ nhân của tòa lâu đài thần kỳ này (đây là cách Aceh giới thiệu Ma Vương và Tinh Linh) muốn giao dịch, họ đương nhiên đồng ý.
Họ cũng không cảm thấy việc trả tiền nước là không tốt, trên đại lục Toph, nguồn nước ngọt có chủ luôn phải mua bằng tiền.
Họ chỉ lo lắng chủ nhân lâu đài có thể dùng chiêu trò tăng giá nước ngọt vượt quá khả năng chi trả của họ.
Nhưng dù lo lắng thế nào họ cũng không biểu hiện ra ngoài, mà nhiệt tình đồng ý đưa hàng hóa cho đối phương xem.
Chẳng qua hai bên đều cảm thấy đây không phải nơi tốt để giao dịch và nắng đang ngày càng gắt hơn.
Vì thế sau khi họ đồng ý, Tinh Linh để Aceh dẫn bọn họ về Ma Đài trước rồi nói.