Sổ Tay Sinh Tồn Của Tinh Linh
Chương 46: Nông Trại Ma Đài
Sổ Tay Sinh Tồn Của Tinh Linh thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tin tức từ Ivesta được một con quạ đen bay qua sa mạc mang về, không chỉ tin tức, con quạ này còn chở theo rất nhiều vật tư.
Dù đã quen với những đạo cụ kỳ diệu trong không gian từ tiểu thuyết 《DW》, nhưng khi Tinh Linh nhìn thấy con quạ chỉ dài hơn 50 cm mở khoang bụng nhả ra hơn một ngàn con vật đủ loại, cậu vẫn không khỏi sửng sốt.
Lúc ấy, Tinh Linh và Ma Vương đang ở tầng năm của Ma Đài do tư tế người sói Wall Fenrir canh giữ. Bên cạnh họ còn có Huyết tộc Ansetloc.
Thuộc hạ của tư tế người sói đều là thú nhân thuộc nhiều chủng tộc khác nhau, nhưng hơn một nửa trong số họ không phải là ma vật bẩm sinh mà là những thú nhân chạy trốn cùng vị người sói này, sau đó mới gia nhập doanh trại hắc ám.
Người ta đồn rằng từ xa xưa, Thần Thú và các thần linh đã quyết định sáng tạo ra một chủng tộc thông minh riêng cho mình.
Tuy nhiên, vì Thần Thú không khéo trong việc sáng tạo nên cuối cùng ngài đã chọn những dã thú xuất sắc nhất rồi ban cho chúng khả năng đi đứng bằng hai chân và sức mạnh vượt trội. Từ đó, thú nhân ra đời.
Có lẽ vì thế mà trí thông minh của thú nhân nhìn chung không cao. Phần lớn trong số họ không thể học được ma pháp nhưng lại rất giỏi rèn luyện đấu khí và võ thuật, trở thành những chiến binh sinh ra để chiến đấu.
Thú nhân sinh ra đã biết cách giao tiếp với các loài dã thú tương tự, đồng thời cũng rất giỏi thuần dưỡng chúng.
Vì vậy, ngoài việc chiến đấu, các thú nhân trong Ma Đài còn đảm nhiệm việc chăn nuôi gia súc để cung cấp thực phẩm.
Luvita bỗng nhớ đến tầng năm của Ma Đài nên quyết định đến đây thăm thú.
Trước giờ, Ma Đài chưa từng nuôi các loài gia súc thông thường như thế giới loài người, họ chỉ nuôi ma thú.
Ma Đài luôn bị Ám Hắc Chi Mạc bao phủ quanh năm, khiến mọi nơi đều tràn ngập nguyên tố ám. Trước khi Ma Đài được chuyển đến thế giới này, bên trong còn tồn tại ma khí. Trong môi trường đầy rẫy nguyên tố ám và ma khí như vậy, không chỉ gia súc thông thường mà ngay cả những kẻ mạnh cũng không thể chịu nổi sự ăn mòn của ma khí. Nếu ở đây quá lâu, chúng sẽ dễ bị ma khí ảnh hưởng và cuối cùng rơi vào hắc ám.
Hiện nay, dù Ma Đài không còn ma khí nhưng nguyên tố ám vẫn rất dồi dào. Chúng không chủ động ăn mòn sinh vật, nhưng những nơi nguyên tố ám tụ tập vẫn gây nguy hại lớn cho sinh vật không thuộc chủng tộc hắc ám. Nếu tiếp xúc lâu dài, chúng sẽ bị ảnh hưởng xấu.
Nếu không bị hắc ám, nhẹ thì bệnh nặng, nặng thì chết.
Tinh Linh cũng không ngoại lệ, nhưng may mắn nhờ Luvita đủ mạnh để tự bảo vệ và được Ma Vương che chắn khỏi ảnh hưởng của nguyên tố ám, cậu mới có thể sinh hoạt thoải mái trong Ma Đài.
Nhưng người thường và động vật không được sự bảo hộ như vậy, vì thế Ma Đài không nuôi động vật thông thường, chỉ có ma thú vốn xuất thân từ Ma giới mới có thể tồn tại an toàn trong môi trường khắc nghiệt này.
Dù vậy, số lượng ma thú nuôi ở tầng năm vẫn không đủ cung cấp thịt cho toàn Ma Đài.
Từ trước đến nay, mọi lương thực và thịt cho ma vật đều được cung cấp từ lãnh địa của Ma Vương. Ma thú ở tầng năm chỉ phục vụ thịt cho ma vật cấp cao, nên số lượng không nhiều.
Tuy nhiên, sau khi Ma Đài rời đi, nguồn cung từ lãnh địa không còn. Dù vật tư dự trữ trong Ma Đài rất phong phú nhưng dần dần cạn kiệt. Ngoài Ma Vương và bảy Ma Tướng, các ma vật khác đều phải điều chỉnh khẩu phần hàng ngày.
-- À, Tinh Linh là ngoại lệ, vì khẩu phần của cậu vốn khác biệt nên không tính vào đây.
Dù đôi khi có ma vật than phiền thịt không đủ ăn, nhưng ai cũng hiểu đó là điều bất khả kháng.
May mắn là sau khi Tinh Linh bắt đầu trồng trọt, họ đã có thể no bụng, chỉ là không còn được ăn thoải mái như trước. Những ma vật có tọa kỵ thậm chí phải dùng khẩu phần thịt của mình để nuôi chúng.
Điều đáng mừng là Ma Đài có rất nhiều ma vật bất tử, những sinh vật này hầu như không cần ăn gì.
Theo thời gian, sự thiếu thốn thịt khiến các ma vật càng ngày càng thèm khát.
Vì thế, khi lệnh cấm được Ma Vương giải trừ, các loài động vật đến sống gần Ma Đài đã phải chịu số phận bi thảm. Ngay cả Hoa Hoa, nếu không có ma vật cảm kích cảnh cáo rằng đó là thú cưng của Tinh Linh, có lẽ nó đã trở thành bữa ăn ngon cho ai đó.
Dạo gần đây, nhiều loài động vật từ khắp nơi vượt qua Biển Cát Hoàng Kim đến đây nhưng không may mắn như trước.
Chẳng hạn, khi Tinh Linh nhìn thấy đàn linh dương bị ma vật bắt giữ, họ nói rằng định mang về thử chăn nuôi, nhưng thực ra ai cũng biết rằng loài động vật thông thường như vậy không thể chịu nổi môi trường khắc nghiệt của Ma Đài.
Thực tế cũng đúng như vậy, không lâu sau khi đàn linh dương bị mang về, chúng bắt đầu xuất hiện triệu chứng không thích nghi và nhanh chóng chết.
Vì thế, cảm thấy giữ lại chúng vô ích, các ma vật quyết định xử lý đàn linh dương lớn hơn nhiều so với đồng loại trên Trái Đất nhưng lại không có quá nhiều thịt.
Họ tổ chức một bữa tiệc thịt nướng thịnh soạn, mời bạn bè đến ăn sạch toàn bộ số thịt.
Gần trăm con linh dương đương nhiên không đủ cho toàn Ma Đài, nhưng chỉ với một nhóm ma vật cũng đủ no nê.
Khi Tinh Linh nhớ đến đàn linh dương và hỏi thăm, cậu mới biết tin dữ.
Vừa cảm thấy buồn cười, vừa lo lắng rằng những loài động vật đến đây sau này cũng sẽ bị ăn sạch, Tinh Linh quyết định đích thân đến thăm "nông trại" của Ma Đài.
Ma Vương cũng đi cùng cậu trong chuyến thăm này.
Nông trại do thú nhân phụ trách, xây dựng ở tầng năm Ma Đài. Khi đến nơi, Tinh Linh nhận ra đó là một mảnh đất trống, thậm chí không mọc nổi một ngọn cỏ.
Thông thường, hệ rễ của thực vật không thể chịu nổi sự tấn công đồng thời của ma khí và nguyên tố ám. Thêm vào đó, Ma giới vốn là nơi khô cằn, thực vật rất hiếm tồn tại trong môi trường khắc nghiệt như vậy.
Ma giới chính là một thế giới cằn cỗi hơn cả sa mạc. Nếu không vậy, Ma tộc cũng không muốn xâm lấn Phàm giới.
Trong môi trường khắc nghiệt như vậy, ma thú của Ma giới hầu hết đều là loài ăn thịt, chỉ có ma thú cấp thấp mới có thể ăn được bất kỳ thứ gì.
Thịt ma thú cung cấp cho ma vật cấp cao đều được chọn lựa kỹ càng, dù không nhiều chủng loại nhưng đều là những ma thú có chất lượng thịt tươi ngon nhất.
Điều đặc biệt là, không biết vì lý do gì mà phần lớn những ma thú có chất thịt ngon này đều thuộc loài ăn tạp. Nếu không, trong tình hình hiện tại của Ma Đài -- khi ma vật còn chưa có thịt để ăn -- làm sao có thể nuôi được một đám ma thú ăn thịt.
Còn những ma thú ăn tạp có thể ăn cỏ, cũng vì nghĩ đến sự phát triển lâu dài nên chúng không bị giết thịt.
Khi Tinh Linh đến nông trại, cậu thấy rất nhiều ma thú trông giống heo, dê, bò, ngựa nhưng lại có nhiều điểm khác biệt, chúng đang được thú nhân đưa đi ăn cỏ. Trong số đó, có một đàn ma thú nổi bật như hạc trong bầy gà.
Tinh Linh lập tức nhận ra vài con ma thú quen thuộc mà cậu từng gặp trong đàn giống dê núi, nhưng cái đầu to hơn, bốn chân có móng vuốt và miệng đầy răng nanh sắc nhọn.
"Đó là... linh dương?" Cậu ngạc nhiên hỏi Ansetloc, người đã báo tin trước đó: "Không phải nói đều đã bị giết hết rồi sao?"
Quản gia Huyết tộc cúi đầu, nở nụ cười khiêm tốn: "Chỉ những con không thích nghi mới bị giết, còn những con này tình trạng khá hơn. Lúc đầu chúng cũng không thích ứng được, nhưng sau đó chúng hồi phục nhanh, nên thú nhân đã thả chúng vào chung đàn với Mokara."
Mokara là một loài ma thú giống dê.
"Chúng sẽ không bị ăn luôn sao?" Tinh Linh tò mò hỏi, khó mà tưởng tượng hai loài khác biệt có thể chung sống hòa bình, một loài vốn là con mồi của loài kia.
"Chỉ cần ăn no là chúng sẽ không làm vậy," Ansetloc vẫn giữ nụ cười tươi, nhưng câu trả lời có phần bất ổn.
Chỉ cần ăn no là sẽ không bị ăn, vậy nếu chẳng lẽ con Mokara đột nhiên đói bụng vào giữa đêm sẽ không quay sang gặm nhấm con linh dương bên cạnh sao?
Ý nghĩ này lướt qua đầu Tinh Linh, nhưng cậu nhanh chóng bị câu nói tiếp theo của Ansetloc thu hút.
"Hơn nữa, ngài tư tế người sói của chúng ta đang có kế hoạch lai tạo một số ma thú với các loài động vật hoang dã bản địa. Nếu thành công, điều đó sẽ cải thiện đáng kể tình hình hiện tại, vì vậy họ chắc chắn sẽ chăm sóc tốt cho những con vật này."
Đúng thật, Tinh Linh rất đồng tình với quan điểm này. Dù cậu không ăn thịt, cậu cũng biết rằng số lượng ma thú trong Ma Đài vốn đã không nhiều, chủng loại lại càng ít. Chúng đều là những loài ma thú đòi hỏi sự chăm sóc tỉ mỉ và sinh trưởng chậm, nếu phải chờ chúng phát triển đủ để cung cấp thịt cho toàn Ma Đài là điều bất khả thi.
Trong khi đó, tình hình ở lục địa Toph cũng chẳng khá hơn: Tuy có chăn nuôi gia súc nhưng do điều kiện môi trường khắc nghiệt nên phần lớn người dân chỉ nuôi lạc đà và một số loài gia cầm nhỏ. Nói về lạc đà, loài này tuy lớn nhưng phát triển chậm, chủ yếu dùng làm phương tiện vận chuyển nên giá đắt đỏ, người thường hiếm khi có cơ hội ăn. Chính vì vậy, lạc đà nướng trở thành biểu tượng xa hoa, chỉ xuất hiện trong những bữa tiệc trọng đại.
Vì vậy, người dân Toph chủ yếu dựa vào săn bắn để có thịt: bọ cạp, thằn lằn, rắn, thỏ, linh dương, đà điểu - tất cả đều là con mồi của họ.
Còn ở vùng duyên hải, tình hình tốt hơn nhờ đánh bắt cá, nhưng cá không thể sống trên đất liền và khó bảo quản.
Do đó, thay vì trông chờ vào thịt nhập khẩu, người ta nghiên cứu lai tạo và chăn nuôi những loài động vật dễ sinh sản, lớn nhanh.
Hơn nữa, không ít loài ma thú không biết giới hạn, rất nhiều chủng loại ma thú là kết quả lai tạp giữa hai loài hoàn toàn khác biệt, dường như không hề có rào cản sinh sản khiến người ta phải mở rộng tầm mắt.
Vì vậy, tạo ra một giống loài mới không phải điều quá khó khăn.
Ngay khi Tinh Linh định tìm tư tế người sói để hỏi thêm, một con quạ đen kêu "cạc cạc" bay xuống, đậu trên cánh tay mà Ansetloc đưa ra.
"Đây là tin tức từ Ivesta," Ansetloc chỉ cần liếc mắt là nhận ra con quạ thuộc quyền sở hữu của ai, gã mở khoang bụng dưới lớp lông chim của con quạ.
Con quạ này thoạt nhìn không khác gì sinh vật sống nhưng thực chất bên trong đã được cải tạo, khoang bụng được trang bị không gian lưu trữ tùy thuộc vào kỹ năng người chế tác và vật liệu sử dụng.
Con quạ này có thể trở thành kẻ truyền tin cho mị ma Ivesta - một trong những Ma Tướng - nên không gian lưu trữ của nó không hề nhỏ.
Huyết tộc lấy ra một phong thư từ khoang bụng con quạ rồi trao cho Ma Vương.
Rekdimon mở thư ra xem, rất nhanh hắn đọc xong rồi quay sang nói với Tinh Linh dù đang rất tò mò nhưng cố gắng không đọc trộm: "Ivesta nói hắn đang trên đường trở về, thu hoạch lần này rất phong phú nên hắn đã dùng con quạ đen để gửi một phần hàng hóa không tiện mang về trước."
Ngay sau đó, Ma Vương mở khoang bụng con quạ ra, cảnh tượng vô số động vật ào ạt trào ra như đầu chương.
_______________________
__29/⁰¹.01/⁰¹.2025_
TẾT ĐẾN RỒI MỌI NGƯỜI ƠI!!!
Chúc mừng năm mới 2025! Pan chúc các bạn một năm mới an khang, thịnh vượng và tràn đầy niềm vui! Chúc các bạn luôn có giây phút đọc truyện vui vẻ và có thể tìm thấy cho mình những bộ truyện hấp dẫn nhé! 🥳🥳
(Pan: Chúc tôi năm nay tiền vào như nước, mặt đẹp như hoa và có bồ đẹp như tiên.🤡)