Sổ Tay Tẩy Trắng Của Ma Tôn Phản Diện
Chương 65: Hổ Huyệt
Sổ Tay Tẩy Trắng Của Ma Tôn Phản Diện thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
"Đi cùng ai?" Giọng Ninh Phất Y run lên.
Dung Cẩm không hiểu vì sao nàng lại lộ ra thần sắc ấy, liền dè dặt đáp: "Cùng... Văn Trúc. Sáng nay đã đi rồi, nghe nói là có việc gấp nên không kịp báo cho muội."
"Nhưng không phải chỉ hai người họ, còn có mấy đệ tử Nam Uyển khác đi cùng. Trước mặt bao người, chắc hẳn sẽ không nguy hiểm." Dung Cẩm thấy sắc mặt Ninh Phất Y ngày càng tái nhợt, vội vàng trấn an.
Ninh Phất Y hít sâu một hơi, buộc mình dẹp bỏ những tạp niệm, lại hỏi: "Vì việc gì? Đi đâu?"
"Hôm qua có tin tức truyền đến, vùng biển Đông Nhạc bỗng xuất hiện hải quái, sóng lớn tràn vào cuốn sạch các làng chài ven biển. Họ đến đó để diệt trừ con hải quái ấy." Dung Cẩm nói nhanh.
Sao lại trùng hợp đến thế? Hoa tiên vừa chết, Đông Nhạc liền xuất hiện hải quái, mà người đi cùng lại đúng là Liễu Văn Trúc?
"Sư huynh, chuyến đi lần này của Văn Trúc không đơn giản. Ta phải tới Đông Nhạc một chuyến, gặp được Văn Trúc ta mới yên lòng." Ninh Phất Y nhanh chóng kể chuyện Lý Triều An. Nghe xong, máu trên mặt Dung Cẩm cũng không còn chút nào.
"Bình Dao trưởng lão không có mặt trong môn phái, chúng ta có nên báo cho Thần Tôn không?" Dung Cẩm vội nói.
Ninh Phất Y lắc đầu: "Chử Thanh Thu đang ở tận Đông Hoang, biết báo thế nào? Huống hồ, nàng trở về cũng phải mất nửa ngày, căn bản sẽ không kịp."
"Vậy thì Nguyên Minh trưởng lão..."
"Không. Chuyện này không thể để thêm người biết." Ninh Phất Y đáp dứt khoát.
Dung Cẩm đành phải thỏa hiệp: "Nếu thật có âm mưu, muội đi một mình sợ rằng sẽ không an toàn. Ta sẽ đi cùng, đoán chừng Lý Triều An cũng không dám làm gì Văn Trúc!"
Nói rồi, y lập tức chặn một đệ tử đang bay ngang qua, giao phó lại công việc đang làm. Tâm trạng Ninh Phất Y rối bời, nhưng có thêm Dung Cẩm cũng yên tâm hơn phần nào, nên nàng không từ chối.
Hai người lập tức khởi hành, dốc toàn lực bay về phía Đông Nhạc.
Suốt đường, cả hai hầu như không nói gì. Tim Ninh Phất Y như treo ngược nơi cổ họng. Nàng đã trăm năm chưa từng nếm lại cảm giác sợ hãi, ngay cả khi đối mặt với sống chết cũng không hề biến sắc, vậy mà lúc này lại bị nỗi sợ hãi ấy bao trùm. Lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi, lau mãi cũng không khô.
Thân ảnh cháy rực trong biển lửa của kiếp trước không ngừng hiện lên trước mắt nàng. Nghĩ mãi đến mức, ngay cả mây trắng dưới chân cũng biến thành những ngọn lửa chập chờn, khiến sống lưng nàng lạnh buốt.
Đông Nhạc chỉ cách Hổ Huyệt nơi Liễu Văn Trúc đời trước mất mạng chỉ khoảng trăm dặm. Một dự cảm bất tường cứ lởn vởn trong lòng nàng, nhưng nàng không dám nghĩ sâu, sợ rằng nếu nghĩ đến, nó sẽ trở thành sự thật.
Nàng vẫn ôm chút hy vọng may mắn, đời trước bị giam trong Hổ Huyệt là vài năm sau đó, sao có thể sớm như vậy chứ? Có lẽ là nàng quá căng thẳng, biết đâu khi đến Đông Nhạc, nàng sẽ phát hiện tất cả chỉ là do nàng tưởng tượng.
Nghĩ vậy, Ninh Phất Y liền dùng sức đạp mạnh lên Thần Kiếm dưới chân mình. Kiếm rung lên, tóe ra mấy tia lửa, hóa thành tàn ảnh. Dung Cẩm suýt chút nữa không đuổi kịp, phải dán mấy lá phù Tật Phong lên kiếm mới miễn cưỡng theo kịp bóng nàng.
Dù họ đã dốc hết sức, nhưng khi tới Đông Nhạc thì mặt trời đã khuất sau mặt biển. Sóng biển gào thét, cuốn theo ánh hoàng hôn vỡ vụn, mùi tanh mặn lan tỏa khắp không gian.
Đông Nhạc là vùng ven hải, chẳng hoàn toàn thuộc phàm giới mà cũng chẳng hẳn là tiên giới. Một nửa dân cư làm nghề đánh cá, nửa còn lại chuyên săn bắt linh thú khắp tứ hải bát hoang.
Khi Ninh Phất Y và Dung Cẩm đáp xuống thôn chài, hải yêu đã bị bắt lên bờ, bụng to như núi, mắc cạn trên bãi cát, há mồm phun bong bóng ùng ục.
Từ xa, hai người đã thấy bóng dáng áo tím của các đệ tử Nam Uyển. Họ thu kiếm, đáp thẳng xuống trước mặt mấy đồng môn đang tìm cách trói hải yêu. Cát tung mù mịt, khiến mấy người kia giật mình lùi lại loạng choạng.
"Dung Cẩm sư huynh? Thiếu chưởng môn?" Vài người kinh ngạc nói. "Sao hai người lại tới đây?"
"Lý Triều An và Liễu Văn Trúc đâu?" Ninh Phất Y hỏi thẳng, giọng nàng lạnh lẽo và đầy vẻ vội vã, khiến mấy người kia nhìn nhau.
Cuối cùng, một nữ đệ tử khó xử lên tiếng: "Bọn ta cũng không ngờ Văn Trúc lại sợ nước. Sau khi xuống biển, pháp quyết nín thở của muội ấy bỗng nhiên mất hiệu lực, bị sặc nước rồi ngất xỉu. May là không sao, được Triều An đưa đi nghỉ ngơi."
"Văn Trúc giỏi thủy tính nhất, sao lại sợ nước!" Cơn giận của Ninh Phất Y dâng trào lên, sát khí trong đôi mắt phượng khiến ngay cả những đồng môn lớn tuổi hơn cũng không dám thở mạnh.
"Đưa đi đâu?" Nàng nén lửa giận, hạ giọng hỏi.
"Bọn ta... cũng không rõ, chắc là ở nhà dân chài gần đây." Mấy người đáp một cách không chắc chắn.
Thấy họ ấp úng, Ninh Phất Y càng thêm bực bội. Không nghĩ nhiều, nàng lập tức triệu hồi tiên lực trong lòng bàn tay, rồi lật tay phóng xuống đất. Hào quang hồng phấn bùng lên, hóa thành vô số tinh quang tỏa ra khắp bốn phía, gió quét qua khiến y phục mọi người tung bay.
Tất cả mọi người kể cả Dung Cẩm đều sững sờ. Trong ấn tượng của họ, Ninh Phất Y chẳng qua mới chỉ ở Phàm Cảnh, sao bây giờ lại có tu vi như thế này?
Hơn nữa, tiên lực của nàng rõ ràng ổn định, dồi dào hơn hẳn những người cùng cấp bậc, tựa như đã khổ luyện từ lâu, vận dụng thuần thục, liên miên không dứt.
Ninh Phất Y mặc kệ ánh mắt mọi người, mượn tiên lực để cưỡng ép mở rộng thần thức. Tu vi của nàng chưa đủ để bao quát một tầm nhìn rộng như vậy, cảm giác chẳng khác nào dùng trọng kiếm đâm thẳng vào thiên linh cái, đau đến mức mắt nàng tối sầm lại, chỉ còn lại thần thức như giao long lao vun vút qua núi rừng, tìm kiếm hơi thở của Liễu Văn Trúc.
Chỉ trong khoảnh khắc, thần thức đã theo khí tức vươn tới rất xa. Một cảnh tượng từng nhiều lần ám ảnh trong ác mộng bất chợt xông thẳng vào tâm trí nàng.
Trong tiếng gió rít, thần thức thu hồi về, nàng thấy cổ họng dâng lên vị tanh ngọt của máu. Nàng cúi gập người, ho khan từng hồi, khóe môi rỉ ra máu tươi.
"Ninh Phất Y, muội muốn chết hay sao!" Dung Cẩm thấy vậy liền đỡ lấy nàng, xưa nay vốn ôn hòa là thế mà nay cũng phải quát lên, lúng túng móc chiếc khăn tay từ tay áo nhét vào lòng bàn tay nàng. "Muội muốn thì cứ nói để ta làm thay là được! Thần thức đâu thể cưỡng ép sử dụng như vậy, lỡ thần thức lìa thể, dù có là Đại La thần tiên cũng không thể cứu nổi!"
Nhưng Ninh Phất Y như chẳng nghe thấy, chỉ cúi nhìn cát ướt dưới chân, mặc cho máu từ khóe môi nhỏ từng giọt thấm vào nền cát.
Ban đầu mọi chuyện đến quá đột ngột khiến lòng nàng trở nên rối loạn, nhưng khi điều lo sợ hóa thành thật, sự nôn nóng và bất an dường như biến thành một giấc mộng hư hư thực thực.
Khi nhìn thấy nơi đó, mọi suy nghĩ hỗn loạn bỗng nhiên lặng hẳn, tựa như một vũng nước chết phẳng lặng.
Nàng thậm chí còn muốn cười. Lý Triều An... không ngờ kiếp này ngươi lại trở thành biến số của cuộc đời ta. Nếu được trở lại ngày ta trọng sinh, ta nhất định mặc kệ tất cả, liều mạng cùng ngươi đồng quy vu tận!
Nàng đã nghĩ tới vô số khả năng, chuẩn bị mọi thứ, mong thay đổi vận mệnh, cứu lấy những người đời trước chết vì mình.
Thế nhưng sống lại một đời, nàng vẫn như con ruồi không đầu, vẫn không thể tìm được lối thoát, vẫn không thể bảo vệ họ.
Thật không cam lòng, thật là đồ vô dụng.
Nữ tử khom người, mái tóc buông rủ che kín gương mặt, tựa như cọng cỏ mảnh mai bị gió mưa ép cong, run rẩy không ngừng.
Trong ký ức của Dung Cẩm, Ninh Phất Y tuy hay rơi nước mắt nhưng đa phần là kiểu khóc nức nở như trẻ con, khóc xong là thôi, chưa bao giờ thấy nàng như bây giờ — cắn chặt răng, im lặng không nói một lời, khiến y vừa lo lắng vừa xót xa.
"Muội đã thấy gì?" Dung Cẩm khẽ hỏi, vừa đỡ nàng đứng dậy. Trước mắt y là gương mặt trống rỗng, chẳng hề có những vệt lệ như y vẫn tưởng.
Ninh Phất Y lúc này mới như bừng tỉnh khỏi cơn mê, nàng nhìn chằm chằm vào gương mặt Dung Cẩm rất lâu, rồi gỡ tay y đang đỡ mình ra, chậm rãi đứng thẳng, lau sạch vết máu nơi khóe môi mình.
"Không sao." Cổ họng nàng khẽ khàng chuyển động, tựa như nuốt xuống một thứ gì đó thật mạnh, sau đó khôi phục vẻ bình thường, nhẹ nhàng cong khóe môi. "Ta tìm được Văn Trúc rồi."
Ánh hoàng hôn nhanh chóng tan đi, đá ngầm ven biển và những ngọn núi xa xa phủ lên một màn đêm đen kịt. Hai người trầm mặc cưỡi kiếm bay giữa không trung, gió biển ẩm nóng mang theo vị tanh mặn lướt qua gò má họ, phía dưới là những bóng cây xanh rậm rạp, xa xa là biển sâu mênh mông.
Ninh Phất Y vô thức đưa tay ra, để mặc làn gió lướt như dòng nước lướt qua đầu ngón tay.
"Đến rồi." Nàng mở miệng, thần kiếm ngoan ngoãn chui trở lại vào Nhất Niệm Châu. Nàng cùng Dung Cẩm đáp xuống một bãi đất bằng phẳng, xung quanh mọc đầy những loài thực vật không rõ tên, dưới ánh đêm khó mà phân biệt rõ ràng.
Dưới chân là lớp đất ẩm mềm, tựa như chỉ cần dẫm một bước là có thể lún sâu xuống. Dung Cẩm không dám cử động thêm.
"Văn Trúc ở đây sao?" Dung Cẩm quay một vòng quanh chỗ mình đứng. "Ta cũng cảm nhận được khí tức của muội ấy, nhưng chẳng thấy bóng dáng đâu cả."
"Ta biết nàng ở đâu, để ta một mình tìm là được rồi. Chỉ phiền sư huynh quay về môn phái một chuyến tìm Thần Tôn, báo cho nàng biết chuyện này." Ninh Phất Y bất ngờ nói, rồi dặn thêm, "Quan trọng nhất là chuyện của Lý Triều An, ta nghi ngờ có liên quan tới Ma tộc. Sư huynh nhất định phải nói rõ với Thần Tôn, bảo nàng điều tra thật kỹ."
Dung Cẩm theo bản năng gật đầu đồng ý, nhưng rồi lại nhíu mày. "Không được, muội đi một mình sợ rằng sẽ không an toàn. Muội cứ nói Văn Trúc ở đâu rồi để ta đi tìm, còn muội quay về môn phái trước thì hơn."
"Sư huynh cứ làm theo lời ta nói." Giọng Ninh Phất Y như thể không cho phép ai cãi lời, hoàn toàn không cho Dung Cẩm có cơ hội thuyết phục. "Giờ ngoài Thần Tôn, ta chỉ còn tin tưởng được mỗi sư huynh."
Nàng dừng lại một chút, rồi nói tiếp: "Yên tâm, ta biết giới hạn của mình, nhất định sẽ đưa Văn Trúc nguyên vẹn trở về."
Đôi mắt đen láy của nàng như hòa vào màn đêm tối. Dung Cẩm và nàng đối mặt thật lâu, cuối cùng đành phải nhượng bộ.
"Thôi được, ta sẽ đi tìm Thần Tôn giúp muội. Muội nhất định phải cẩn thận, nếu gặp khó khăn, nhất định phải đợi ta quay lại, tuyệt đối đừng hành động hấp tấp!" Dung Cẩm lại căn dặn.
"Yên tâm, ta biết." Ninh Phất Y mỉm cười đáp, tiễn mắt nhìn bóng dáng y trong bộ bạch y biến mất nơi chân trời.
Nụ cười của nàng dần biến mất, khẽ lẩm bẩm: "Sư huynh à, huynh vẫn dễ bị lừa như vậy."
Hổ Huyệt có tên như vậy, không phải vì bên trong có hổ thật, mà là lấy ý từ thành ngữ "long đàm hổ huyệt", là một nơi cực kỳ nguy hiểm. Thực chất, đó là di tích của một cổ quốc tên là Liễm Hải.
*Long đàm hổ huyệt: đầm rồng hang hổ.
Quốc gia này nổi danh gần xa là một quốc gia của vu cổ, vô cùng sùng bái vu thuật và những nghi lễ tế tự. Vì thế, họ đặc biệt chế tạo một chiếc lư đồng khổng lồ, mỗi năm vào ngày tế tự đều thiêu sống hàng chục người để cầu phúc cho quốc gia Liễm Hải, gọi là "Vu Tịnh".
Năm này qua năm khác, người bị thiêu sống trong lò càng lúc càng nhiều, oán khí tích tụ ngày càng dày đặc, cuối cùng nuốt chửng cả quốc gia Liễm Hải. Quốc gia tồn tại chưa đầy trăm năm ấy liền biến mất khỏi dòng lịch sử, ngoài dân bản địa Đông Nhạc thì hiếm có ai biết đến.
Ninh Phất Y cũng chính là ở kiếp trước, khi vô ý rơi vào Hổ Huyệt, mới biết được về nơi này. Oán khí trong Hổ Huyệt dày đặc đến mức ngưng tụ thành thực thể, khiến cho dù nhiều trưởng lão hợp sức cũng đành bó tay.
Người vào trong chưa đầy hai canh giờ sẽ bị oán linh nguyền rủa đến chết, cảm giác như bị trăm móng vuốt cào xé tâm can mà chết. Cách duy nhất để giải thoát là có người dùng thân thể nhảy vào lư đồng để xoa dịu oán linh, tạm thời khiến chúng nguôi giận, đổi lấy mạng sống cho kẻ khác.
Nói đơn giản chính là lấy mạng đổi mạng.
Theo ký ức mơ hồ, Ninh Phất Y lần mò bước về phía trước. Dưới chân nàng, đất càng lúc càng mềm, cuối cùng rỉ nước ra, trước mắt hiện ra một tấm bia đá. Trên đó, người Đông Nhạc dùng chữ đỏ viết những lời hăm dọa để ngăn không cho ai lạc bước vào.
Cách đó không xa là một vũng lầy, chính giữa bãi lầy nổi lên màu đỏ quỷ dị, sủi bọt ùng ục. Ninh Phất Y tinh mắt nhận ra trong những bọt nước đỏ ấy có một pho tượng gỗ hoa sen đã bị vỡ nát.
Không ngờ, cả đời nàng trèo đèo lội suối, cuối cùng vẫn bước từng bước trở lại nơi này.
Ninh Phất Y thở dài một hơi, không hề do dự, phóng mình lao thẳng vào đó.