Bắt Đầu Lại

Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược thuộc thể loại Linh Dị, chương 1 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Phòng khách tĩnh lặng, chỉ còn nghe thấy tiếng giấy sột soạt. Thường Mạn Tinh ngồi trên sofa, cúi mắt nhìn tờ giấy xét nghiệm bệnh viện đã nhàu nát trong tay, im lặng không nói một lời. Hà Tiên Dương ngồi cạnh cô, hắn lo lắng không biết tâm trạng vợ mình lúc này ra sao, nhưng nghĩ lại, khi cô đã biết chuyện này, chắc chắn không thể nào vui vẻ được.
Vì thế, hắn tiến đến ôm lấy vai cô, dùng giọng điệu nhẹ nhàng hơn bình thường mà khuyên nhủ: “Mạn Tinh, bây giờ kỹ thuật chữa trị đã tiên tiến lắm rồi, chúng ta sẽ tìm thật nhiều bác sĩ giỏi, nhất định sẽ chữa khỏi cho em. Em mới hai mươi lăm tuổi, chúng ta không cần vội có con đâu, em đừng buồn nữa.”
Thường Mạn Tinh cụp đôi mắt đầy vẻ châm chọc xuống, chờ đến khi cô ngẩng đầu lên, tất cả sự trào phúng, châm biếm trong mắt đều đã biến mất. “Tiên Dương, năm nay anh đã ba mươi tuổi rồi. Trước kia chờ mấy năm không thấy gì, bây giờ anh đã biết là do em không thể sinh con, Hà gia chắc chắn sẽ không để yên đâu.”
Thường Mạn Tinh nhìn chằm chằm vào hắn, chậm rãi nói: “Hơn nữa, không phải anh cũng muốn có con sao? Nếu em không thể sinh con được nữa, anh có thất vọng không?” Hà Tiên Dương nghe vậy vội vàng nắm lấy tay cô: “Em đừng suy nghĩ nhiều. Chuyện con cái thì chờ thêm mấy năm nữa cũng được. Cho dù em không sinh con được cũng không sao cả, dù anh rất thích trẻ con nhưng anh càng quan tâm em hơn. Nếu Hà gia có nói đến chuyện này, em cứ việc không quan tâm là được, anh cũng đã nói chuyện với mẹ rồi.” “Mạn Tinh, em đừng lo lắng nữa, mọi chuyện cứ giao cho anh. Em chỉ cần mỗi ngày đều sống vui vẻ là được.”
Thường Mạn Tinh nhìn Hà Tiên Dương, thấy hắn dùng gương mặt dịu dàng tràn đầy yêu thương chân thành để khuyên cô. Nhưng chính gương mặt này, ở kiếp trước đã lừa dối cô, biến cô thành con rối trong tay hắn. Miệng thì luôn nói không cần con cái, chỉ hy vọng cô mỗi ngày đều sống vui vẻ. Trong mắt người khác, hắn là một người đàn ông có sự nghiệp thành công và yêu vợ hết mực, nhưng ai biết được người đàn ông này bên ngoài lại bao nuôi người phụ nữ khác, có cả con trai, con gái riêng. Sau này, khi gia đình Thường Mạn Tinh cô phá sản, những người đó mới ngang nhiên vào nhà, châm chọc cô, cuối cùng còn hại chết cô.
Mặc dù đám người này vẫn chưa xuất hiện, nhưng đối với Thường Mạn Tinh – người đã từng chết một lần – mà nói, việc tỉnh lại từ cơn ác mộng tử vong cũng chỉ mới trôi qua ba ngày mà thôi.
Thường Mạn Tinh bỗng bật cười khe khẽ, tờ báo cáo kiểm tra trong tay cô khẽ run lên. Hai bệnh viện uy tín nhất trong khoa y, đều cho ra kết quả giống nhau: đời này Thường Mạn Tinh cô không thể sinh con được. Đời trước, cô cũng đã biết chuyện này nhưng phải mấy năm sau, còn lần này cô đã sớm làm rõ sự thật.
Hà Tiên Dương là một người rất biết diễn. Thường Mạn Tinh cảm thấy nếu người đàn ông này không làm công việc hiện tại thì nên đi làm diễn viên, kỹ thuật diễn của hắn đủ để những tiểu sinh đang nổi phải học tập. Trong lòng Thường Mạn Tinh có vô số hận ý nhưng trên mặt lại không hề biểu lộ ra, cô nói với Hà Tiên Dương đang mang vẻ mặt dịu dàng, ấm áp: “Hay là chúng ta nhận nuôi một đứa bé đi.”
Hà Tiên Dương không nghĩ tới cô bỗng nhiên lại nói ra lời này. Vẻ mặt hắn cứng đờ trong chốc lát nhưng rất nhanh đã khôi phục lại bình thường, mang theo chút thăm dò hỏi: “Vì sao em bỗng nhiên muốn nhận nuôi đứa bé?”
Thường Mạn Tinh nhìn thấy vẻ mặt đó của hắn, mỉm cười: “Không phải anh nói em không sinh con cũng không sao sao? Nhưng em muốn có con mà. Nếu em không sinh được thì không bằng mình đi nhận nuôi đi, không phải rất tốt sao?”
Hà Tiên Dương khuyên cô: “Hà tất phải nhận nuôi một đứa bé làm gì? Ngày mai chúng ta tới bệnh viện, chắc chắn em sẽ khỏi bệnh.” Hắn nói xong, lại thâm tình chân thành bỏ thêm một câu: “Mạn Tinh, anh muốn có đứa con của riêng mình.”
Nói đến đây, hắn lại nhớ bên ngoài mình còn nuôi thêm hai tình nhân, một người đã sinh con trai, một người đã sinh con gái, đều đã chuẩn bị đâu vào đấy hết rồi.
Thường Mạn Tinh cảm thấy tức giận, sắc mặt lạnh lùng nói: “Em muốn nhận nuôi một đứa bé thôi mà anh cũng không đồng ý sao?”
Thường Mạn Tinh là đại tiểu thư Thường gia, từ nhỏ đã được nhận hết mọi sự yêu thương. Trước kia, Hà Tiên Dương vất vả lắm mới rước được “cái đùi vàng” này về nhà. Sau khi cưới được cô, dưới sự trợ giúp của Thường gia, giờ hắn đã mở được một công ty. Mọi việc đều phải dựa vào Thường gia, vì vậy ba năm nay hắn đều vô cùng nghe lời cô, việc nói chuyện lớn tiếng cũng rất ít khi xảy ra. Lúc này, mặc dù trong lòng hắn không thoải mái, nhưng thấy tính tình tiểu thư của Thường Mạn Tinh bộc phát, hắn cũng không thể từ chối nên đành bày ra khuôn mặt tươi cười: “Được được, em đừng nóng giận. Có một đứa bé chơi cùng em cũng tốt. Hay là thế này đi, anh với em cùng đi xem nên nhận nuôi đứa bé nào.”
Nói xong, Hà Tiên Dương bỗng nhiên nảy ra một ý nghĩ. Rất có thể cả đời này Thường Mạn Tinh sẽ không sinh con được. Nhưng hắn còn có hai đứa con riêng ở bên ngoài, trong đó con trai Hà Trạch mới nửa tuổi. Nếu tìm được cách đưa đứa bé này vào Viện phúc lợi, sau đó sắp xếp để Thường Mạn Tinh nhận nuôi nó... Cứ như vậy, con trai riêng của hắn có thể danh chính ngôn thuận trở thành con ruột của hắn.
Càng nghĩ càng thấy vô cùng đúng đắn, Hà Tiên Dương không nhịn được bật cười. Nói cho cùng, Hà Tiên Dương hắn không có hứng thú nuôi một đứa bé không biết cha mẹ là ai.
Thường Mạn Tinh rất hiểu Hà Tiên Dương, thấy đôi mắt hắn lập lòe phát sáng, cô lập tức đoán được hắn đang suy nghĩ gì. Trên thực tế, đúng như cô dự đoán, Hà Tiên Dương thật sự là một kẻ mặt dày vô sỉ. Cho nên cô muốn cho hắn nếm thử cảm giác tự vác đá đập vào chân mình.
Về ý định nhận nuôi đứa bé, Thường Mạn Tinh đã quyết định từ ngày đầu tiên trọng sinh trở về, và đứa bé cô muốn nhận nuôi có thân phận cũng khá đặc biệt. Đứa bé này là con của Hà Tiên Dương với mối tình đầu Mạnh Thải Kỳ, nhưng bây giờ Hà Tiên Dương còn chưa biết đến sự tồn tại của nó.
Năm đó, Hà Tiên Dương mới mười tám tuổi, Mạnh Thải Kỳ nhỏ hơn hắn một tuổi, là bạn học của hắn. Hai người lén lút nếm trái cấm nên mới có đứa bé này. Nhưng đứa bé còn chưa sinh ra thì Mạnh Thải Kỳ đã bị người nhà phát hiện. Họ dọn nhà đi nơi khác, còn Hà Tiên Dương tìm không thấy người yêu, qua mấy tháng cũng dần dần quên đi người yêu không biết tung tích này. Hắn chỉ đôi khi hoài niệm về thời thanh xuân ngây ngô đó, yêu rất say đắm. Hắn căn bản không thể tưởng tượng được lúc ấy Mạnh Thải Kỳ còn sinh cho hắn một đứa con.
Hà Tiên Dương này là loại người vô cùng lạnh nhạt, vô tình.
Mà năm đó, Mạnh Thải Kỳ chưa kết hôn đã có thai, bị người nhà phát hiện nên phải dọn đi. Vốn dĩ họ muốn phá bỏ đứa bé này nhưng vì thân thể Mạnh Thải Kỳ không tốt nên không làm được, chỉ có thể để cô sinh đứa bé này ra. Nhưng mà, khi đứa bé này vừa sinh ra được hai tháng, Mạnh Thải Kỳ và người nhà đã đưa nó đến một Viện phúc lợi.
Đứa bé bị vứt bỏ này lớn lên ở Viện phúc lợi. Đến năm mười bảy tuổi, Mạnh Thải Kỳ mới tìm được nó, mượn việc này để gặp lại Hà Tiên Dương một lần nữa. Lúc đứa bé này bước vào Hà gia, Thường Mạn Tinh và thậm chí cả Mạnh Thải Kỳ cũng không nghĩ tới, cuối cùng người thắng lại là thiếu niên trầm mặc ít nói này.
Mà ngay lúc này đây, một quân cờ tốt như vậy, Thường Mạn Tinh nhất quyết không để hắn rơi vào tay Mạnh Thải Kỳ để chèn ép cô, chèn ép Thường gia! Đứa bé này rất hữu dụng, sẽ trở thành vật sở hữu của Thường Mạn Tinh cô.
Thường Mạn Tinh nhớ lại, bây giờ đứa bé này chắc khoảng mười hai tuổi, đang ở… Viện phúc lợi nhi đồng Lam Thiên.
Cô vô cùng cấp thiết muốn xem người đã thắng lớn ở đời trước có diện mạo ra sao, người mà đã âm thầm khống chế công ty Hà gia, thâu tóm công ty thương nghiệp Thường gia đang suy tàn.
Hà Tiên Dương đã đến công ty từ sáng sớm. Thường Mạn Tinh ngồi trên ghế ngoài sân chậm rãi uống hết một ly trà, rồi cũng rời đi. Từ chối tài xế đưa đi, theo những gì đã điều tra từ trước, một mình cô tự lái xe đến Viện phúc lợi nhi đồng Lam Thiên.
Thường Mạn Tinh lái xe khoảng hai giờ. Khi tới địa điểm đã định, lúc đó đã là giữa trưa. Viện phúc lợi này cũng không lớn lắm, chỉ là trông cũ hơn so với ảnh đã điều tra được. Nhìn xuyên qua song sắt, có thể mơ hồ thấy được những bồn hoa, cây cỏ thưa thớt bên trong. Có mấy đứa bé đi tới đi lui, giống như chúng đang định chơi trò gì đó.
Thường Mạn Tinh ngồi trên xe, nhìn xuyên qua cửa sổ vào Viện phúc lợi. Ngay lúc cô chuẩn bị xuống xe, bỗng nhiên nhìn thấy mấy đứa bé mặc đồng phục học sinh cách đó không xa đang đi tới.
Những đứa bé này khoảng chín, mười tuổi. Thường Mạn Tinh chỉ định nhìn thoáng qua rồi thu hồi tầm mắt, nhưng khóe mắt cô lại bắt gặp một gương mặt trông có vài phần quen thuộc, cô vội vàng nghiêng đầu nhìn kỹ.
Đó là một đứa bé cô đơn đi một mình ở phía sau, có vẻ không thích tiếp xúc với những đứa bé khác. Mặc dù cũng mặc đồng phục học sinh giống nhau nhưng không ai đi cạnh cậu cả, người khác đùa giỡn cậu cũng không hề có phản ứng gì. Rõ ràng, cậu bé này không hòa nhập với mọi người.
Cậu bé vừa gầy yếu vừa nhỏ bé, cúi đầu đi ở phía sau, trông có lẽ mới tám chín tuổi, nhưng Thường Mạn Tinh nhớ rõ bây giờ cậu đã mười hai tuổi. Nhờ có cửa sổ xe, Thường Mạn Tinh tháo kính râm xuống, đôi mắt cô di chuyển lên khuôn mặt đứa bé đó. Với tâm trạng không rõ ràng, cô nhìn vết sẹo đã bị tóc mái che đậy.
Vết sẹo đó chạy dài qua mi mắt phải, phá hỏng cả gương mặt vốn xinh đẹp, khiến hắn trông có vài phần hung ác. Nếu không phải vì vết sẹo này thì Thường Mạn Tinh thật không dám tin rằng đứa bé trông có vẻ bị ngược đãi trước mặt cô đây sau này chính là Hà Vị Minh.
Đời trước, lần đầu tiên Thường Mạn Tinh nhìn thấy Hà Vị Minh, mặc dù hắn hơi mảnh mai, nhưng dáng người thiếu niên đứng sừng sững như cây bạch dương. Không giống bây giờ, sống âm thầm như mầm đậu nành.
Trơ mắt nhìn đứa bé trầm mặc cô đơn như mầm đậu nành đi vào Viện phúc lợi, Thường Mạn Tinh cong môi cười. Cô nghĩ mình không cần xuống xe vào đó xem nữa. Dù sao người cô muốn thấy đã thấy được. Nhìn cậu như vậy, cô cũng đoán được phần nào cuộc sống hiện tại của Hà Vị Minh. Vậy là được rồi.
Khi Thường Mạn Tinh trở về nhà thì Hà Tiên Dương đã quay lại. Nhìn thấy Thường Mạn Tinh xách theo mấy cái túi đi vào, hắn đứng lên từ sofa, nhận lấy mấy cái túi trong tay cô. “Em về rồi.”
Thường Mạn Tinh một bên đổi giày, một bên nhàn nhạt nói: “Ừ, có chuyện gì mà hôm nay lại về sớm vậy?”
Hà Tiên Dương cười nói: “Không phải hôm qua em nói muốn nhận nuôi một đứa bé sao? Anh sợ em không yên tâm nên đã tìm trước tài liệu cho em xem. Mạn Tinh, em nhìn đi, mấy Viện phúc lợi này đều có danh tiếng rất tốt.”
Thường Mạn Tinh cầm lấy tài liệu. Trong đó, quả thật mỗi nơi đều tốt hơn so với Viện phúc lợi nhi đồng Lam Thiên. Quần áo của bọn nhỏ sạch sẽ tươm tất, gương mặt nào cũng tươi cười sáng bừng lên. Những dòng miêu tả càng thể hiện sự uy tín, liệt kê ưu điểm và nhược điểm, giấy chứng nhận ưu tú và nhiều thứ linh tinh khác.
Mang theo ý cười xem xong mấy Viện phúc lợi này, Thường Mạn Tinh tùy tay chỉ vào một nơi trông có vẻ xinh đẹp, gọn gàng nhất: “Nơi này cũng được đó.”
“Viện phúc lợi nhi đồng Minh Nhã?” Hà Tiên Dương nhận lấy, cười nói: “Anh cũng cảm thấy nơi này rất tốt. Để anh đi sắp xếp, cuối tuần chúng ta đi xem bọn nhỏ một chút.”
“Được.” Thường Mạn Tinh cười đáp.
Chờ Hà Tiên Dương đi sắp xếp, Thường Mạn Tinh lên lầu lấy ra hai phần tài liệu. Đây là tài liệu cô tìm thám tử điều tra về hai đứa con của tình nhân Hà Tiên Dương, sau khi cô trọng sinh trở về. Hà Tiên Dương có hai đứa con riêng: đứa con trai mới được nửa tuổi tên Hà Trạch, còn con gái năm tuổi là Hà Lạc.
Đứa con trai mới sinh ra không lâu, còn con gái thì sinh ra lúc Hà Tiên Dương đang theo đuổi cô. Thường Mạn Tinh dùng móng tay đã được chăm sóc kỹ chạm nhẹ vào ảnh đứa bé trai ngây thơ đáng yêu, bỗng nhiên bật cười, rồi lấy điện thoại di động ra gọi.
“Dì Từ.” Thường Mạn Tinh nói.
“Hả? Mạn Tinh tiểu thư, vì sao cô lại gọi cho dì? Có phải có chuyện gì không?” Đầu dây bên kia là giọng nói của một người phụ nữ trung niên hiền lành, hơi lộ chút vẻ cẩn thận. Bà đã làm giúp việc cho nhà cũ Thường gia nửa đời người, cũng đã hơn năm mươi mấy năm rồi.
“À, con nhớ là vợ của con trai lớn của dì vẫn chưa sinh con, nghe nói đang muốn nhận nuôi một đứa bé đúng không?” Thường Mạn Tinh hỏi.
“Đúng vậy, con dâu của dì là đứa bé ngoan ngoãn, nhưng lại chưa có thai. Mạn Tinh tiểu thư, con nói việc này là sao…?”
“Dì Từ, con muốn giúp mọi người một chút. Dì nói vợ chồng con trai lớn của dì, cuối tuần này đi Viện phúc lợi nhi đồng Minh Nhã nhận nuôi một đứa bé đi. Con sẽ gửi hai tấm ảnh cho mọi người, thích bé nào thì nhận nuôi bé đó. Con sẽ nói chuyện với Thường gia, tất cả thủ tục sẽ được làm xong trong hôm nay.”
“Được được, được Mạn Tinh tiểu thư giúp đỡ đúng là phúc phận của gia đình này mà!” Dì Từ vội vàng đồng ý.
Làm việc cho đại tiểu thư Thường gia, cũng có không ít chỗ tốt.