Lựa Chọn Lập Đông

Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược

Lựa Chọn Lập Đông

Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược thuộc thể loại Linh Dị, chương 2 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Thôi được rồi, khóc lóc làm gì. Anh sẽ tìm cách để Thường Mạn Tinh ưng ý Tiểu Trạch và nhận nuôi nó.
Đợi Tiểu Trạch chính thức là con trai hợp pháp của anh, nó có thể thừa kế công ty. Khi đó, em là mẹ của đứa bé, đương nhiên cũng sẽ được hưởng lợi.
Thôi nào, ngoan đi. Lần trước em bảo muốn căn hộ ở khu Lục Thủy đúng không? Hai ngày nữa anh sẽ mua cho em.”
Hà Tiên Dương tắt điện thoại, xóa nhật ký cuộc gọi, rồi nhanh chóng thay đổi vẻ mặt khó chịu ban nãy thành nụ cười dịu dàng, ấm áp như thường lệ.
Sau đó, hắn chỉnh lại bộ vest rồi đẩy cửa bước ra ngoài.
Thường Mạn Tinh cũng vừa vặn xách túi bước ra.
Hôm nay cô mặc một chiếc váy đỏ, tô son môi cũng màu đỏ rực. Mái tóc dài uốn xoăn nhẹ nhàng xõa sau lưng, trông cô như một đóa hồng kiêu sa, quyến rũ.
Ánh mắt Hà Tiên Dương lóe lên vẻ kinh ngạc xen lẫn ngưỡng mộ. Hắn tiến đến, đưa tay ra, dùng ánh mắt tràn đầy yêu thích và mê đắm nhìn chằm chằm Thường Mạn Tinh: “Hôm nay em thật xinh đẹp. Nhưng sao đột nhiên em lại muốn mặc váy đỏ thế này? Từ trước đến giờ anh chưa từng thấy Mạn Tinh mặc váy đỏ, không ngờ lại hợp đến vậy.”
Thường Mạn Tinh vốn là một tiểu thư kiêu ngạo, người theo đuổi cô không đếm xuể, nên tầm nhìn của cô cũng rất cao.
Khi còn đi học, cô đã nổi tiếng với danh hiệu mỹ nhân cao lãnh, trước nay chỉ thích mặc những gam màu nhẹ nhàng, thanh lịch như trắng, vàng, xám hay đen nhạt.
Hà Tiên Dương chưa bao giờ thấy cô mặc màu đỏ rực rỡ, chói mắt như lúc này.
Dù trong lòng Hà Tiên Dương có phần không hài lòng với Thường Mạn Tinh, nhưng hắn không thể không thừa nhận cô là một mỹ nhân. Chỉ cần thay đổi trang phục, khí chất của cô lập tức cũng khác hẳn. Có được một người vợ như vậy, dù không thực sự yêu thích, nhưng cưới về cũng khiến hắn nở mày nở mặt. Trong lòng Hà Tiên Dương không khỏi đắc ý.
Thường Mạn Tinh liếc nhìn cánh tay hắn, không hề đưa tay ra mà lại đưa túi xách cho hắn. Cô tự mình dẫm gót giày cao bước ra cổng lớn: “Đi thôi.”
Hà Tiên Dương cứng người lại, siết chặt chiếc túi xách nữ trong tay, sau đó mỉm cười đi theo sau cô.
Người tài xế mở cửa xe cho hai người. Thường Mạn Tinh nhìn người tài xế hiền lành, thật thà kia một cái, rồi phất tay nói: “Hôm nay chú không cần lái, tôi sẽ tự mình lái xe.” Nói đoạn, cô lập tức ngồi vào ghế lái.
Hà Tiên Dương đi theo phía sau, muốn nói gì đó nhưng lại nuốt lời vào trong.
Hôm nay còn có việc quan trọng cần làm, chi tiết nhỏ này cứ để Thường Mạn Tinh quyết định vậy.
Nhưng nhìn hướng xe lăn bánh, cuối cùng Hà Tiên Dương cũng không nhịn được: “Mạn Tinh, con đường này hình như không phải đến Viện phúc lợi nhi đồng Minh Nhã. Em không biết đường sao? Hay là để anh lái…”
Thường Mạn Tinh không nhìn hắn, chỉ cười đáp: “Hừm, em biết chứ. Nhưng em muốn đưa anh đến nơi này trước.”
Hà Tiên Dương khẽ nhíu mày, giọng điệu vẫn cố giữ sự dịu dàng: “Mạn Tinh, em muốn đưa anh đi đâu?”
“Đến nơi rồi anh sẽ biết. Bây giờ em đang lái xe, anh đừng nói chuyện, nếu làm em phân tâm mà xảy ra tai nạn thì không hay đâu.” Thường Mạn Tinh thờ ơ nói.
Kiếp trước, Hà Tiên Dương và Mạnh Thải Kỳ đã sắp đặt vụ tai nạn khiến cô mất đi đôi chân, còn bắt cô phải chuyển vào viện dưỡng lão vừa tồi tàn vừa ồn ào đó.
Cô vẫn nhớ rất rõ, khi người này đến thăm cô, trên mặt hắn vẫn là vẻ dịu dàng ấm áp như bây giờ, nhưng giọng điệu lại vô cùng độc địa nói cho cô biết rằng Thường gia đã sụp đổ, cha cô mất, anh trai ngồi tù, còn Thường Mạn Tinh cô sống chết thế nào cũng chẳng ai quan tâm.
Tâm trạng hai người trên xe hoàn toàn khác biệt, suốt chặng đường đến Viện phúc lợi nhi đồng Lam Thiên, không ai nói lời nào.
Hà Tiên Dương vừa nhìn thấy tấm biển của Viện phúc lợi, đã không nhịn được hỏi: “Không phải chúng ta đã thống nhất sẽ đến Viện phúc lợi nhi đồng Minh Nhã sao?” Nói xong, hắn mới nhận ra giọng điệu của mình quá lạnh lùng, vội vàng làm dịu lại: “Bên đó anh đã sắp xếp mọi thứ rồi, mọi người đều đang chờ chúng ta.”
Thường Mạn Tinh xuống xe, mở cửa rồi quay đầu cười với hắn: “À, tối qua trước khi ngủ, em vô tình đọc được tin tức về Viện phúc lợi nhi đồng Lam Thiên, thế là lập tức thay đổi ý định, chưa kịp nói với anh.
Em đột nhiên muốn đến đây xem thử thôi. Nếu không ưng ý, chúng ta lại đến Viện phúc lợi nhi đồng Minh Nhã, được không?”
Hà Tiên Dương còn có thể nói gì được nữa, chỉ đành gật đầu đồng ý. Chẳng qua, trong lòng hắn thầm nghĩ, mấy ngày nay hắn dường như không thể nắm bắt được suy nghĩ của vị đại tiểu thư này.
Nhưng hắn đều quy kết tất cả những điều đó là do cô biết mình không thể mang thai nên tâm trạng trở nên vô cùng tệ hại.
Vì vậy, hắn tỏ ra vô cùng rộng lượng, mang theo nụ cười trên môi bước vào Viện phúc lợi cũ kỹ kia.
“Cô chính là cô Thường đã gọi điện đến đây tối qua đúng không? Hoan nghênh, hoan nghênh. Tôi là cô giáo Ngô.”
Một người phụ nữ hơi béo bước ra. Bà ta nhìn đôi vợ chồng trước mặt mình, ồ, là người có tiền. Nụ cười trên mặt bà càng thêm chân thành: “Hôm nay các bé đều ở đây, hai vị định khi nào thì đi thăm các bé?”
“Bây giờ.” Thường Mạn Tinh quay đầu nhìn khắp nơi, cô không thấy các bé chơi đùa trong sân. Hơn nữa, Viện phúc lợi này đã được tu sửa một chút so với lần trước cô đến đây.
“Các bé đều đang chơi trong phòng, mời hai vị đi lối này.” Cô giáo Ngô cười tủm tỉm dẫn đường phía trước, miệng không ngừng thao thao bất tuyệt khen ngợi các bé ở đây ngoan ngoãn, nghe lời đến mức nào. Thường Mạn Tinh chỉ thỉnh thoảng “Ừm” một tiếng, không nói gì thêm.
“Không biết hai vị muốn nhận nuôi con trai hay con gái, bao nhiêu tuổi ạ?”
“Điều đó không quan trọng. Quan trọng là hợp duyên với tôi là được rồi, đúng không Tiên Dương?” Thường Mạn Tinh nói.
Hà Tiên Dương chỉ có thể phối hợp, làm ra vẻ vợ yêu nói gì nghe nấy: “Đúng vậy, nếu Mạn Tinh thích thì anh cũng thích.”
“Đúng lúc hôm nay không có lớp học, các bé đều đang học tập, chơi đùa ở đây.
Các bé rất đoàn kết, yêu thương nhau. Đứa lớn hơn thì vô cùng hiểu chuyện, thường xuyên dắt các em nhỏ chơi đùa, đôi khi còn dạy các em học.” Cô giáo Ngô vỗ tay, thu hút ánh nhìn của đa số các bé trong phòng: “Đây là cô Thường. Các con mau hoan nghênh vợ chồng cô chú đến đây tham quan nào.”
Thường Mạn Tinh nhìn một lượt xung quanh, cuối cùng cũng tìm thấy người mình muốn tìm.
Những đứa trẻ khác ngồi tụm năm tụm ba lại với nhau, chỉ riêng cậu bé là ngồi một mình trong góc trên chiếc ghế nhỏ, trước mặt là hai quyển vở.
Những bạn nhỏ khác đều tò mò đánh giá hai người xa lạ này, chỉ riêng cậu bé là liếc mắt nhìn một cái rồi lại cúi đầu chăm chú làm bài tập.
Thường Mạn Tinh lại gần các bé, nhìn thấy chúng đang vẽ tranh: trời xanh mây trắng, một gia đình ba người, nét vẽ còn rất non nớt.
Đứa bé gái thanh tú, đáng yêu đang vẽ tranh, có chút mong chờ nhìn Thường Mạn Tinh.
Nhưng Thường Mạn Tinh, một câu cũng chưa nói, đã đi lướt qua những đứa trẻ khác.
Cứ đi dạo nhìn một lượt như vậy, cô giáo Ngô cũng không thể xác định được cô thích đứa trẻ nào.
Thấy cô chú ý đến đứa bé nào, bà lập tức nhẹ giọng giới thiệu, khuyến khích ở bên cạnh.
Thấy Thường Mạn Tinh dường như không ưng ý ai, Hà Tiên Dương đi phía sau cô cuối cùng cũng yên tâm được phần nào.
Nhưng ai ngờ đúng lúc này, Thường Mạn Tinh dừng lại trước mặt một đứa trẻ đang cúi đầu trong góc, rất có hứng thú xem nó viết gì.
Đứa trẻ vẫn luôn yên lặng cúi đầu làm bài tập, thấy bàn tay xinh đẹp ở bên cạnh mới ngừng bút một chút, rồi nghe thấy vị nữ sĩ vừa nhìn đã biết là người rất giàu có kia lên tiếng – Đây là câu đầu tiên cô nói kể từ khi bước vào đây.
“Bài này có cách giải đơn giản hơn, là như thế này.”
Cô lấy một cây bút, viết cách giải vào chỗ trống bên cạnh đề bài trên tờ nháp: “Thế này không phải đơn giản hơn sao?”
Cậu bé trầm mặc kia liếc nhìn cô một cái, căn bản không quan tâm, tiếp tục làm bài theo phương pháp của mình.
Cô giáo Ngô ở bên cạnh khẽ nhíu mày khi thấy phản ứng này của cậu bé, vừa định giải thích thì đã nghe thấy Thường Mạn Tinh cười khẽ.
Cô hỏi cô giáo Ngô: “Đứa trẻ này tên gì? Thật thú vị.”
Cô giáo Ngô nghe thấy lập tức nhiệt tình giới thiệu: “Đứa trẻ này tên là Lập Đông, năm nay mười hai tuổi, trông hơi gầy yếu, rất thích yên tĩnh một mình, không thích giao tiếp với người khác, nhưng lại là một đứa trẻ thông minh.
Nó được đặt trước cửa Viện phúc lợi vào ngày lập đông [1], nên mới có cái tên đó.
Mặc dù nhìn đứa trẻ này rất gầy yếu nhưng cơ thể lại vô cùng khỏe mạnh, cũng chưa từng thấy bị bệnh bao giờ.”
“Ôi, đứa bé Lập Đông này lớn lên cũng có thể coi là đẹp trai. Nếu không phải khi còn nhỏ bị ngã sượt qua cục đá trên mặt đất, không chừng đã sớm có người nhận nuôi rồi.”
Bị ngã sượt qua cục đá làm bị thương? Thường Mạn Tinh không tin lý do này, nhưng tình huống cụ thể ra sao, cô cũng không nhất thiết phải biết.
Thường Mạn Tinh ngồi xổm xuống, chiếc váy đỏ xòe ra trên mặt đất như một đóa hoa. Cô lại gần đứa trẻ, mỉm cười trìu mến nhìn cậu: “Con có đồng ý để dì nhận nuôi không? Sau này con sẽ là con của dì.”
Lập Đông rụt người lại gần vách tường, nắm chặt cây bút trong tay, đầu cúi thấp hơn, cũng không ngẩng lên nhìn cô.
Cô giáo Ngô lập tức nói: “Đứa trẻ này rất nhút nhát, khá sợ người lạ.”
Thường Mạn Tinh cũng không bận tâm, chỉ tiếp tục nói: “Nếu con theo dì về nhà, sau này dì sẽ yêu thương, quan tâm, chăm sóc con, bất kể là ai cũng không thể làm tổn thương con.
Dì có thể dẫn con đi chơi, nấu những món ngon cho con… Bởi vì sức khỏe của dì không tốt nên có lẽ cả đời này dì không thể sinh con được.
Vậy con có đồng ý làm con của dì không?”
Lập Đông cuối cùng cũng nhìn cô một cái, rồi khẽ gật đầu.
Sắc mặt Hà Tiên Dương đứng phía sau lập tức trở nên khó coi.
Thủ tục nhận nuôi rất nhanh đã được sắp xếp xong. Những đồ vật ở đây có thể chuyển về sau, nhưng người thì Thường Mạn Tinh nhất định phải đưa về trước.
Khi về, Hà Tiên Dương lái xe, Thường Mạn Tinh và Lập Đông ngồi ở phía sau.
Hà Tiên Dương lên xe, hai tay nắm chặt vô lăng, cố gắng dùng giọng điệu bình tĩnh hỏi: “Mạn Tinh, bên Viện phúc lợi nhi đồng Minh Nhã chúng ta đã bàn bạc với họ rồi, cuối cùng lại đổi ý, hình như không hay lắm đâu?”
“Chỉ cần gọi điện báo với họ một tiếng là được rồi, cũng không phải chuyện gì to tát. Tiên Dương, chẳng lẽ anh không thích Lập Đông?” Thường Mạn Tinh vừa nói vừa nhìn đứa trẻ im lặng đang ôm cặp ngồi bên cạnh mình.
Hà Tiên Dương vội vàng đáp: “Không phải, chỉ là anh cảm thấy đứa trẻ này hơi lớn tuổi.”
Thường Mạn Tinh cười, dùng giọng điệu trêu chọc đáp trả hắn: “Lớn tuổi một chút không phải càng tốt sao? Vài năm nữa là có thể phụ giúp việc công ty cho anh rồi, anh cũng đỡ phải mệt mỏi.”
Hà Tiên Dương mấp máy môi một chút. Công ty của hắn không cần người khác nhúng tay vào, huống chi người này còn không phải con của hắn.
Kế hoạch thất bại, Hà Tiên Dương hít sâu một hơi rồi cười nói: “Cũng được. Nhưng anh hy vọng mình nhận nuôi một đứa bé nhỏ tuổi hơn, có thể ở bên cạnh em nhiều thêm mấy năm. Hay là chúng ta qua bên Minh Nhã xem thử đi?”
“Thôi, thế là được rồi. Lập Đông rất có duyên với em, lớn như vậy là vừa. Chứ đứa trẻ nhỏ hơn em lại không biết chăm sóc. Nhanh về thôi, em hơi mệt rồi.”
Nghe giọng Thường Mạn Tinh đã có vẻ thiếu kiên nhẫn, Hà Tiên Dương lập tức câm nín.
Thường Mạn Tinh thì mỉm cười, nâng tay lên xoa đầu đứa trẻ im lặng ở bên cạnh. Khi cậu bé nhìn qua, cô mỉm cười với cậu một cái.
Trong ngôi nhà mà cậu sắp chuyển vào, chỉ có duy nhất Thường Mạn Tinh là người thích cậu.
Còn về phần người cha Hà Tiên Dương này, bọn họ chỉ cần ghét nhau là đủ rồi.