Chương 10: Tết Hà gia náo nhiệt

Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược

Chương 10: Tết Hà gia náo nhiệt

Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Mọi chuyện cứ thế trôi qua, thoáng cái đã đến cuối năm, Hà Vị Minh cũng đã ở Hà gia được chừng nửa năm.
Mùa đông năm nay không quá lạnh, nhưng Thường Mạn Tinh vẫn sợ lạnh như mọi khi, cứ đến mùa đông là cô ít khi ra ngoài.
Mấy hôm trước cô còn thường xuyên ra ngoài, nhưng sau trận tuyết nhẹ đầu mùa thì Thường Mạn Tinh không muốn đi đâu nữa. Cô chỉ ở trong nhà chăm sóc hơn mười chậu cây cảnh mùa đông sắp trổ hoa, đọc sách hoặc tập vài bài vận động, mỗi ngày trôi qua khá nhàn nhã.
Là ông chủ, Hà Tiên Dương bận rộn nhất vào dịp cuối năm. Công việc trong công ty đang vào giai đoạn nước rút, các ông chủ công ty phải qua lại giao thiệp, công việc ngập đầu khiến hắn mỗi ngày đến nửa đêm mới về, sáng sớm lại phải đi.
Về chuyện này, cô cảm thấy vô cùng hài lòng. Chỉ cần Hà Tiên Dương không làm ra vẻ ân ái trước mặt cô, không nói những lời khiến cô ghê tởm thì tâm trạng của cô sẽ tốt hơn rất nhiều. Hắn bận rộn như vậy, trong nhà, ngoài tài xế và bảo mẫu ra, chỉ còn cô và Hà Vị Minh.
Hà Vị Minh có tính cách trầm lặng, thường ngày cô ở đâu, cậu sẽ ở đó.
Thường Mạn Tinh cũng không ép buộc cậu làm gì, mọi thứ đều tùy theo sở thích của cậu.
Thấy Hà Vị Minh đọc một số tài liệu về thương nghiệp, thỉnh thoảng hứng thú, cô sẽ giảng giải cho cậu nghe một chút. Ngoài thương nghiệp, cũng như những lĩnh vực nghệ thuật khác, cô đều có thể nói được đôi chút.
Từ nhỏ Thường Mạn Tinh đã được Thường lão gia tử trực tiếp dạy dỗ, thật sự là một đại tiểu thư thông minh uyên bác. Chỉ tiếc năm đó cô chưa từng trải sự đời, nhìn người không thấu, sa vào cạm bẫy của Hà Tiên Dương, từng bước lầm lỡ, phí hoài cả một đời.
Vì thế, cô thật sự rất thích người thông minh như Hà Vị Minh. Không có người thầy nào lại không thích học trò học một biết mười cả.
Thường Mạn Tinh làm cô giáo đến mức say mê.
Đúng lúc cận kề năm mới, có hai nhân viên mang một số tài liệu công ty đến cho cô, Thường Mạn Tinh liền dùng những tài liệu này để dạy Vị Minh.
Đời trước cô chỉ biết Hà Vị Minh có sự nhạy bén phi thường trong lĩnh vực này, nhờ trực giác đáng kinh ngạc mà cậu hầu như luôn đưa ra những quyết định vô cùng đúng đắn cho công ty.
Nhưng khi thực sự tìm hiểu sâu hơn, cô mới hiểu rõ, không khỏi cảm thán… cậu thật sự là một thiên tài!
Qua mùa đông này cậu mới chỉ mười hai tuổi, nhưng dưới sự dạy dỗ của Thường Mạn Tinh, Hà Vị Minh đã đưa ra những lựa chọn vô cùng chính xác, thậm chí còn đề xuất được hai phương án có tính khả thi và hoàn hảo hơn hẳn những phương án mà nhân viên của hai công ty đã mang đến cho cô.
Mỗi lần như vậy Thường Mạn Tinh đều không kìm được mà xoa đầu Hà Vị Minh, ánh mắt lộ rõ vẻ kinh ngạc, tán thưởng, không hề tiếc lời khích lệ cậu.
Hà Vị Minh là một bé trai có tính cách trầm lặng, nội tâm. Khi được khích lệ cũng không hề tỏ ra kiêu ngạo, chẳng qua cả ngày hôm đó cậu đều vui vẻ hơn một chút.
Mà khi cậu vui vẻ, trên mặt cũng không biểu lộ gì ra ngoài, nhưng khi nói chuyện tốc độ sẽ nhanh hơn một chút, lời nói cũng nhiều hơn.
Bất tri bất giác, suy nghĩ của cô đối với đứa bé do người chồng tra nam và bạch nguyệt quang của hắn sinh ra đã bắt đầu chậm rãi thay đổi, không còn là sự “đầu cơ trục lợi” vô cảm, dần dần đã có thêm một chút tình cảm chân thành ở trong đó.
Cô thật sự có một cảm giác tự hào với thiên tài kinh doanh trời sinh này, cảm giác này giống như một người thầy dạy dỗ ra một học sinh ưu tú vậy.
Mà Hà Vị Minh trưởng thành nhanh như vậy, thường xuyên khiến cô cảm thấy có lẽ chỉ hai năm nữa thôi, “cô giáo” như cô sẽ không còn gì để dạy cho cậu nữa. Nhưng cô cũng không lo sợ bị cậu vượt mặt, ngược lại còn rất mong chờ ngày đó đến.
Thường Mạn Tinh cùng với Hà Vị Minh một người dạy, một người học, thời gian trôi qua thật bình yên, sau đó bọn họ cùng nhau đón năm mới.
Mỗi năm cô ăn Tết đều cùng Hà Tiên Dương ở Hà gia. Cô gả cho hắn mấy năm nhưng lần nào đến đó cũng không hề vui vẻ, bởi vì cha mẹ hắn không thích cô, đặc biệt là mẹ của Hà Tiên Dương.
Nhiều lần nhìn thấy cô đều có thái độ khó chịu, mỉa mai. Trước đây cô vì hắn mà nhẫn nhịn, nhưng hiện tại, sau khi sống lại một lần nữa, cô đã không còn nhẫn nại với loại người đã dùng tiền bạc, vật chất của cô lại còn ra vẻ bề trên, thượng đẳng nữa rồi.
“Mạn Tinh, chúng ta về Hà gia, em có muốn dẫn theo Vị Minh về không?” Một ngày trước khi về Hà gia, Hà Tiên Dương hỏi.
Thường Mạn Tinh nhướng mày: “Vị Minh họ Hà, chẳng lẽ không nên về gặp ông bà nội của nó sao?”
Hắn liếc nhìn Hà Vị Minh đang im lặng bên cạnh, ôn tồn nói với cô: “Vị Minh nhát gan lại không thích nói chuyện, mỗi lần Hà gia ăn Tết đều có rất nhiều người, anh sợ thằng bé không quen.”
Hà Tiên Dương còn có một người chị gái đã lấy chồng và sinh được hai đứa con, năm nào cũng về ăn Tết. Ngoài chị gái ra, hắn còn có một vị bác và một vị chú, cùng với con cháu của hai người họ. Một đại gia đình cùng nhau ăn Tết, ít nhất cũng khoảng hai ba mươi người. Thường Mạn Tinh rất ít khi trò chuyện với bọn họ, đến bây giờ còn có chút không nhớ rõ những người đó.
Mà nhiều người như vậy, mỗi năm ăn Tết đều đấu đá nhau rất bực mình. Nhưng năm nay cô chuẩn bị phô bày khí thế hung hãn của mình, khiến cho toàn bộ gia đình Hà Tiên Dương không được vui vẻ, như vậy mới xem như chuyến đi này của cô không hề uổng phí.
Cô trực tiếp mở miệng hỏi Vị Minh: “Vị Minh! Con có muốn đi cùng mẹ không?”
Cậu đang xem một quyển sách, nghe vậy liền ngẩng đầu lên gật đầu. Nếu cô muốn cậu đi, cậu sẽ đi.
Việc này đã được quyết định xong, sáng sớm hôm sau, ba người lái xe đến Hà gia.
Lúc trước Hà gia không mấy khá giả, gia sản không lớn. Hà Tiên Dương cưới cô, sau đó mở được một công ty mới khiến cuộc sống Hà gia ngày càng khấm khá hơn, mua được biệt thự ở một khu vực có vị trí tương đối đẹp.
Khi ba người đến Hà gia thì ở đó đã rất náo nhiệt rồi. Mấy đứa nhỏ điên cuồng rượt đuổi nhau ngoài sân, ồn ào cực kỳ. Trong phòng khách, mẹ Hà cùng các chị em dâu đang đánh bài, cha Hà thì ba hoa khoác lác với hai người anh em của mình.
Khi cô bước vào nhà, chủ yếu nghe được lời than vãn của cha Hà về điều kiện chính sách quốc gia không tốt, muốn ra nước ngoài an dưỡng tuổi già.
Nhìn thấy một nhà Hà Tiên Dương đến, mẹ Hà đang tươi cười bỗng trầm hẳn mặt xuống, ném bài trên tay xuống bàn, vang lên một tiếng cạch.
“Đã phải đợi từ sớm rồi, lúc này đến trễ cũng không ai trách, nhưng người trong nhà đang ăn Tết lại vô duyên vô cớ mang theo một thằng nhóc hoang dã từ đâu đến,…”
Thường Mạn Tinh lôi kéo Hà Vị Minh, vỗ nhẹ lên vai trấn an cậu. Sau đó cô ‘à’ một tiếng, nói với Hà Tiên Dương: “Bây giờ mẹ của anh không muốn chào đón hai mẹ con em sao? Nếu nói sớm một chút, em cũng không muốn đến đây để bị người ta ghét bỏ, anh trai cùng cha em ước gì em về kia kìa.”
Hà Tiên Dương vội cười nói: “Mẹ anh vẫn luôn nói chuyện như vậy, em cũng không phải không biết. Trước đây không phải vẫn ổn sao, bây giờ em lại làm sao vậy?”
Mẹ Hà thấy bộ dạng khúm núm của con trai mình, tức giận nói: “Không thể sinh con cũng vẫn còn những biện pháp khác, không phải nói có người mang thai hộ sao? Con tôi muốn có con ruột của mình như thế, đại tiểu thư như cô lại không chịu đồng ý, không biết từ đâu nhặt về một thằng bé lầm lì như vậy, cô đang cố ý chọc tức tôi đúng không?”
Thường Mạn Tinh không hề để ý đến cái trừng mắt đầy tức giận của mẹ Hà, vẻ mặt cười như không cười, tiếp tục lạnh nhạt làm khó Hà Tiên Dương: “Hóa ra mẹ của anh đối đãi với em như vậy. Mấy năm nay em vì giữ mặt mũi cho anh mà đã chịu đựng đủ rồi. Nhưng cũng sẽ có lúc em không nhịn được nữa, Hà Tiên Dương, tự anh xem đi.”
Sau đó cô giả vờ kéo Hà Vị Minh ra ngoài. Thấy cô không nói hai lời đã xoay người muốn đi, không chỉ Hà Tiên Dương mà còn có hai người phụ nữ đang đánh bài cũng vội vàng đứng lên kéo cô trở lại. Hai người phụ nữ đều nở nụ cười tươi rói trên mặt, bọn họ thân mật nói: “Mạn Tinh à, mẹ chồng của con chỉ là khẩu xà tâm phật thôi, thực ra trong lòng bà ấy rất lo lắng cho cặp vợ chồng trẻ như các con. Tết nhất thế này sao có thể cãi nhau chứ, bớt giận nào, chúng ta cùng nhau qua bên kia ngồi xuống nhé.”
“Này, con rể của dì năm nay cũng đến, nghe nói công ty của nó làm ăn cũng không tệ. Đúng lúc có một chuyện nhỏ muốn nhờ đến công ty Thường thị, tất cả mọi người đều là người nhà, cùng nhau hợp tác kiếm tiền, chúng ta qua đây nói chuyện một chút được không?”
“Linh Linh mau đến đây, chị dâu Mạn Tinh của con đến sao lại không ra chào vậy. Mạn Tinh à, đây là Linh Linh nhà thím, mới vừa tốt nghiệp đại học. Con bé này không tìm được công ty thực tập, thím nghĩ nhà con không phải cũng đang tuyển người sao…”
Một đám thân thích lũ lượt kéo đến Hà gia ăn Tết, phần lớn đều có ý đồ lợi dụng cô để kiếm lợi cho bản thân. Những năm qua cô đã nhìn quen rồi, cô cũng biết nếu mình bỏ đi thì khẳng định những người này sẽ sốt ruột. Quả nhiên vừa mới xoay người đã bị một nhóm phụ nữ tươi cười vây quanh, kéo qua bên cạnh ngồi xuống, vừa khen ngợi vừa khuyên nhủ, nói hết lời hay ý đẹp.
Mọi người vây quanh Thường Mạn Tinh, bên chỗ mẹ Hà chỉ còn lại mỗi chị gái của Hà Tiên Dương, sợ hãi rụt rè không dám mở miệng nói gì.
Mẹ Hà thấy thế, tức giận vỗ ngực hai cái, muốn nói gì đó lại bị Hà Tiên Dương chạy đến ngăn lại.
Cô bị mọi người vây quanh ở giữa, nhìn thoáng qua bên đó, không khỏi cười lạnh một tiếng.
Từ trước đến nay cô chưa từng cãi vã với cha Hà và mẹ Hà, bởi vì sợ làm Hà Tiên Dương khó xử. Có lẽ do cô luôn nhượng bộ nên hai người bọn họ cho rằng dù có nói gì thì cô cũng phải nhịn xuống.
Cô chẳng có chút ý tứ nào muốn nể mặt cha Hà và mẹ Hà. Khi ngồi vào bàn ăn, mẹ Hà lại nói đến chuyện năm sau tìm người mang thai hộ, cha Hà ở bên cạnh gật đầu, hai người nói đi nói lại cả buổi.
Cô cũng chẳng thèm nhìn đến họ, vài lần gắp thức ăn cho Hà Vị Minh. Chờ bọn họ nói xong, lúc này cô mới trực tiếp hỏi Hà Tiên Dương.
“Anh muốn tìm một người mang thai hộ sao?”
Hà Tiên Dương bị kẹp ở giữa, đau đầu dữ dội. Hắn rất không hài lòng với việc cha mẹ tự ý quyết định, đối với thái độ ngày hôm nay của vợ cũng không hài lòng. Nhưng công ty của hắn trong khoảng thời gian này có chút khó khăn, muốn mấy ngày nữa đến Thường gia tìm anh trai cô hỗ trợ một chút, cho nên hiện tại làm sao có thể đắc tội với cô được. Bởi vậy chỉ có thể nói: “Anh không có nghĩ đến việc tìm người mang thai hộ, việc này cũng không cần phải gấp gáp làm gì…”
“Chính con của mình mà mấy người còn không muốn, mang thai hộ cái gì mà mang hộ.” Thường Mạn Tinh nói xong lại cười: “Hơn nữa, Hà gia cũng không phải chỉ có một đứa con trai là Hà Tiên Dương, không cần sốt ruột đòi hỏi hắn duy trì nòi giống như vậy.”
Nghe được lời này của cô, sắc mặt của cha Hà và mẹ Hà trở nên khó coi. Bởi vì cha Hà có con riêng ở bên ngoài, mới được vài tuổi, thậm chí nhỏ hơn Hà Tiên Dương không nhiều. Mẹ Hà phát hiện sự việc này vào tuần trước, hai người cãi nhau một trận lớn, đến bây giờ vẫn còn mâu thuẫn.
Hà Tiên Dương cực kì bận rộn, đến bây giờ cũng không biết chuyện này. Nguyên nhân cô biết được là vì cô đặc biệt tìm người vạch trần ra.
Hiện tại đang ăn Tết, không khí phải náo nhiệt vui vẻ mới được. Nếu đã đến Hà gia thì chắc chắn không thể để bọn họ “nhàm chán” như vậy rồi.
Với lại, lát nữa sẽ có chuyện càng thú vị hơn.
Từ đầu Thường Mạn Tinh đã thúc giục cậu ăn no, bản thân cũng ăn no, hào hứng chờ xem kịch vui.
Quả nhiên bữa cơm này không thể ăn trọn vẹn. Người của Hà gia còn đang ngỡ ngàng, sắc mặt cha Hà mẹ Hà bỗng nhiên khó coi thì đã nghe thấy âm thanh ồn ào ở bên ngoài, loáng thoáng nghe thấy giọng nói bén nhọn của một người phụ nữ đang la to.
“Hà Nhiên ông ra đây mau! Ông là đồ vô lương tâm! Tôi sinh con cho ông nhưng ông lại đối xử với tôi như vậy! Không cho tiền nuôi con, còn muốn đuổi hai mẹ con tôi đi, ngay cả nhà cũng không chịu cho! Ông muốn bức tử hai mẹ con tôi phải không?”
Hà Nhiên chính là cha Hà, hắn nghe thấy tiếng gào của người phụ nữ ấy, nổi giận đùng đùng, trừng mắt liếc nhìn về phía mẹ Hà, đứng dậy đi ra ngoài.
Mẹ Hà vung tay ném đồ ăn trên bàn xuống, la to: “Ông đi ra ngoài đó một bước cho tôi xem! Ông dám quan tâm đến con hồ ly tinh ở ngoài đó sao?”
Cha Hà không để ý đến vợ mình, nhanh chóng đi ra ngoài, những người khác cũng đi ra ngoài xem náo nhiệt.
Lúc này Hà Tiên Dương mới hoàn hồn lại, hắn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, sắc mặt không tốt hỏi Thường Mạn Tinh: “Vừa rồi em nói như vậy là có ý gì?”
Thường Mạn Tinh nâng cao giọng một chút: “Đến anh cũng không biết sao? Cha chồng đúng là càng già càng gân, có một đứa con riêng ba tuổi bên ngoài. Hai ngày trước em cùng bạn bè tụ họp, các cô ấy kể cho em nghe câu chuyện đáng cười này. Tất cả mọi người đều biết, em còn tưởng anh cũng biết chứ.”
Những người khác ở Hà gia không biết chuyện gì đã xảy ra thì lúc này cũng đã biết.
Quả nhiên lúc sau Hà gia náo nhiệt vô cùng. Tình nhân bên ngoài của cha Hà dẫn theo một nhóm người đến làm ầm ĩ, lăn lộn trên mặt đất khóc lóc om sòm, cuối cùng còn ngồi dậy đánh nhau với mẹ Hà, hai người phụ nữ cấu xé nhau hỗn loạn không chịu nổi.
Cha Hà không hề biết mẹ Hà lừa gạt ông tìm người ở bên ngoài dạy dỗ con riêng của mình, không có sắc mặt tốt đối với mẹ Hà. Cuối cùng vẫn là Hà Tiên Dương đi lên kéo mẹ mình ra, còn bị tình nhân của cha cào hai đường trên mặt.
Cô đang che chở Hà Vị Minh, thấy một màn như thế suýt chút nữa bật cười.
“Tết năm nay thật náo nhiệt có phải không?” Cô xoa mặt cậu.
Hà Vị Minh gật đầu, bỗng nhiên chỉ lên không trung: “Tuyết rơi.”
“Ừ, đúng rồi.” Cô nhìn thấy những bông tuyết màu xám từ trên trời rơi xuống, nắm tay cậu. Nhân lúc người khác còn đang xem náo nhiệt, không ai chú ý đến, cô liền rời khỏi Hà gia. Dù sao náo nhiệt cũng gần kết thúc, thời điểm không còn sớm nữa, nên đi rồi.
“Xem náo nhiệt xong rồi, chúng ta không cần phải ở lại đó nhìn bọn họ tranh cãi ầm ĩ qua lại, về nhà ăn lẩu nhé? Xem ra lát nữa sẽ có một trận tuyết lớn rơi xuống.”
Hà Vị Minh: “Dự báo thời tiết nói năm nay sẽ có một đợt tuyết rất lớn.”
Thường Mạn Tinh: “Ừ! Chúng ta đến nhà kính ăn lẩu đi, còn có thể ngắm tuyết.”
Hà Vị Minh: “Vâng.”