Thường Mạn Tinh ra tay

Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược

Thường Mạn Tinh ra tay

Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dạo gần đây, Hà Tiên Dương sống không mấy dễ chịu.
Dù Thường Mạn Tinh không tỏ ra thiếu kiên nhẫn rõ ràng, nhưng thái độ của nàng đối với hắn vẫn rất lạnh nhạt.
Hắn thật sự không biết phải dỗ dành vị đại tiểu thư này thế nào, những thủ đoạn hắn thường dùng trước đây dường như giờ đều trở nên vô ích. Nàng dường như bị đả kích nặng nề khi biết mình không thể sinh con, mỗi ngày đều toàn tâm toàn ý chăm sóc con nuôi, những chuyện khác thì đều tỏ ra thờ ơ. Không chỉ phải dỗ dành Thường Mạn Tinh, một bên khác, hắn còn phải xoa dịu tình nhân của mình.
Tình nhân Chu Lam đã sinh cho hắn một đứa con trai tên Hà Trạch, cô ta vừa mới tốt nghiệp đại học, sở hữu gương mặt xinh đẹp, hơn nữa lại rất biết nghe lời.
Vốn dĩ, khi ở nhà, hắn luôn tươi cười hòa nhã đối phó với Thường Mạn Tinh, còn khi ở nhà Chu Lam thì tính tình lại không tốt chút nào. Nhưng chỉ cần đưa tiền cho cô ta, Chu Lam tuyệt nhiên không dám than vãn một lời, quả thực rất biết thời thế. Nhưng vì chuyện Hà Trạch bị người khác nhận nuôi, Chu Lam dạo gần đây không hề yên phận, cứ ba bữa nửa tháng lại gọi điện khóc lóc kể lể với hắn. Ban đầu Hà Tiên Dương còn an ủi vài câu, nhưng nghe nhiều quá cũng đâm ra chán ghét.
Hiện tại Hà Trạch đã bị người giúp việc của Thường gia nhận nuôi, hắn hoàn toàn không có cơ hội tiếp cận. Hơn nữa, trên đầu còn có một ngọn núi lớn là Thường gia đang giám sát chặt chẽ, hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ. So với Chu Lam, Hà Tiên Dương trong lòng càng hoang mang lo sợ về chuyện này hơn. Đứa con trai cưng của mình vô duyên vô cớ trở thành con người khác. Nếu vẫn không có cách nào đưa thằng bé về, nó sẽ phải nhận người khác làm cha mẹ, Hà Tiên Dương làm sao có thể chịu đựng nổi. Nhưng hôm nay, dù không muốn nhịn, hắn cũng đành phải nhịn.
Sau khi nghe Chu Lam khóc lóc kể lể xong và lại một lần nữa tắt máy, Hà Tiên Dương mệt mỏi xoa xoa ấn đường, rồi gọi trợ lý Vưu. “Tối nay chuẩn bị một chút, mua cho Chu Lam chiếc túi xách mà cô ấy muốn lần trước, tôi sẽ đến thăm cô ấy.” “Vâng, ông chủ.” Nắm bắt được tình hình, trợ lý Vưu lập tức đồng ý, xoay người ra ngoài, gửi tin nhắn đi.
Lúc này, Thường Mạn Tinh đang ngồi cạnh bể bơi nhìn Hà Vị Minh bơi lội, đột nhiên nàng nghe thấy tiếng chuông, cầm điện thoại bên cạnh mở ra thì thấy một tin nhắn. Nàng khẽ mỉm cười, rồi nhấn gọi. “Trợ lý Nghiêm, tôi là Thường Mạn Tinh đây, tôi muốn gặp cô nói chuyện một chút, không biết cô có rảnh không?” Nàng nói chuyện điện thoại xong, từ trên ghế nằm đứng dậy, gọi người trong bể bơi: “Vị Minh.”
Thân ảnh nhỏ nhắn trong bể bơi xoay người bơi lại chỗ nàng, bên cạnh bể xuất hiện một cái đầu nhỏ. Thường Mạn Tinh khom lưng xoa đầu cậu bé đang dính đầy nước, giọng nói so với trước đây thân thiết hơn vài phần: “Mẹ có chút việc cần ra ngoài, tối mới về. Con ở đây bơi một lát rồi sau đó lên nghỉ ngơi, không được bơi quá sức, nghe không?” Hà Vị Minh bám vào thành bể, mái tóc đen mềm dán lên khuôn mặt trắng nõn, đôi mắt đen bình tĩnh nhìn nàng. “Vâng, con chờ mẹ về ăn cơm chiều.” Cậu bé nói. Thường Mạn Tinh mỉm cười, đi vào phòng thay một chiếc váy khác. Mái tóc dài buông xõa, nàng mang một đôi giày cao gót rồi bước ra. Nàng vẫy tay với Hà Vị Minh đang đứng từ xa nhìn mình, sau đó lên xe lái đi.
Người mà Thường Mạn Tinh muốn gặp tên là Nghiêm Thanh, là một trong hai trợ lý của Hà Tiên Dương và cũng là một trong hai tình nhân của hắn, đã sinh cho hắn một đứa con gái năm tuổi tên là Hà Lạc. Sau khi tốt nghiệp đại học, Nghiêm Thanh trở thành trợ lý của Hà Tiên Dương, năng lực cá nhân rất xuất sắc. Trước đây nàng từng ghen tuông với vị trợ lý này, cho đến khi biết cô ta có con gái với bạn trai thì mới buông lỏng cảnh giác. Nếu không phải nàng được trọng sinh, nàng cũng sẽ không biết bạn trai của trợ lý Nghiêm chính là chồng mình, và đứa con gái kia cũng không phải của cô ta với người gọi là bạn trai, mà chính là của Hà Tiên Dương. Chuyện hắn có hai tình nhân được giấu giếm vô cùng kỹ lưỡng, khi đó ngay cả nàng cũng không hề phát hiện, mãi đến sau này mới bị Mạnh Thải Kỳ vạch trần.
Trong hai người tình của Hà Tiên Dương, Chu Lam đúng là một bình hoa yêu tiền, hoàn toàn bị hắn bao nuôi trong nhà, không có tự do ra ngoài, trăm phương nghìn kế đề phòng nàng biết được. Còn Nghiêm Thanh lại là một người phụ nữ rất thông minh, sắp xếp màn ngụy trang bên ngoài khiến sự nghi ngờ của nàng tiêu tan, nhưng sau lưng lại âm thầm tư thông với Hà Tiên Dương. Cô ta không chỉ là tình nhân mà còn là trợ thủ đắc lực trong cuộc sống của hắn. Về phía Chu Lam, Thường Mạn Tinh căn bản không để tâm, cứ để lại cho Mạnh Khải Kỳ sau này đến chơi đùa. Nàng muốn gặp Nghiêm Thanh, bởi vì kiếp trước cô ta sống rất tốt, quả thực là một người phụ nữ thông minh thức thời. Hơn nữa, nàng cũng đã điều tra qua và cảm thấy Nghiêm Thanh chính là một lựa chọn không tồi.
Khi nàng đến quán cà phê, Nghiêm Thanh đã có mặt từ trước. Cô ta mặc một bộ váy công sở, dáng người thướt tha, trang điểm khéo léo, nụ cười trên môi bình thản tự nhiên, khiến người ta cảm thấy rất dễ gần. “Phu nhân, mời ngồi.” Nghiêm Thanh vô cùng khiêm tốn nói: “Hôm nay ngài tìm tôi là muốn hỏi về chuyện công ty sao?” Nàng ngồi xuống, không có ý định nói chuyện vòng vo mà trực tiếp mở lời: “Hà Lạc, con gái cô, cũng là con của Tiên Dương. Đương nhiên con bé cũng có thể kế thừa công ty của hắn. Nếu cô hợp tác với tôi, sau này công ty Hà gia sẽ là của hai mẹ con cô, thế nào?”
Sắc mặt Nghiêm Thanh rốt cuộc cũng thay đổi. Cô ta nhìn về phía Thường Mạn Tinh, thấy nàng ngồi bên kia nói xong câu đó cũng không nói thêm gì mà chỉ nhìn mình chăm chú, giống như không hề nghi ngờ rằng cô ta sẽ không đồng ý. Trong lòng Nghiêm Thanh bắt đầu dậy sóng. Không thể nghi ngờ, đây là một miếng mồi có sức dụ hoặc lớn đối với cô ta. Cô ta trở thành tình nhân của Hà Tiên Dương là do lúc đầu gia đình nghèo khó nên mới nương tựa vào hắn để có thêm nhiều lợi ích mà thôi. Mà hiện giờ, Nghiêm Thanh sớm đã không cam lòng trở thành một tình nhân không thể bước ra ánh sáng, khiến con gái mình không thể có một xuất thân quang minh chính đại. Nghiêm Thanh suy nghĩ rất nhiều, nhưng cô ta vẫn kiềm chế những suy nghĩ rối loạn trong lòng mình, rồi cẩn thận hỏi: “Ý của phu nhân đây là…?”
Thường Mạn Tinh cũng không để ý khi thấy cô ta chần chừ, mỉm cười nói: “Cô là một người thông minh, tôi nghĩ cô cũng không phải ở vào tình cảnh không thể vứt bỏ Hà Tiên Dương được. Nói thật, đời này tôi không thể có con, cho dù có thì cũng không có hứng thú với công ty của hắn. Nếu tôi muốn, phá hủy nó cũng không phải việc gì khó. Hiện giờ tôi bằng lòng tặng nó cho cô là bởi vì tôi cũng không muốn Hà Tiên Dương chết dễ dàng như vậy, cho nên tôi yêu cầu cô phối hợp một chút với tôi.” “Hắn dám làm như vậy với tôi, hắn nên biết thế nào là hối hận. Tạm thời tôi sẽ không động đến hắn, nhưng về sau chờ thời cơ thích hợp…. À, tôi có thể hợp tác với nhiều người khác, chọn cô là bởi vì tôi tán thưởng năng lực của cô. Tôi đã thấy cách làm việc của cô trong công ty, thủ đoạn thật sự không tồi. Công ty Hà thị có được như ngày hôm nay thì công lao cô đóng góp vào là không hề nhỏ. Tôi mong muốn đạt được mục tiêu của mình và cũng muốn lôi kéo cô về phía mình. Bây giờ phải xem cô lựa chọn thế nào.” Ánh mắt Nghiêm Thanh lập lòe, một lát sau cô ta ngẩng đầu nhìn Thường Mạn Tinh nói: “Thường tiểu thư nói tôi biết thức thời, đương nhiên tôi không thể phụ lòng người có ánh mắt biết thưởng thức như ngài rồi.”
Thường Mạn Tinh rất vừa lòng: “Nếu đã như vậy, chi tiết cụ thể tôi sẽ ghi rõ trong hợp đồng rồi đưa cho cô. Hi vọng chúng ta sẽ hợp tác thật vui vẻ. Đúng rồi, tôi đã thấy con gái của Nghiêm tiểu thư, lớn lên rất giống cô. Hi vọng tính tình của con bé sẽ như cô.” Nghiêm Thanh nghe thấy thế thì hiểu rõ ý tứ trong đó, lập tức cười nói: “Trước sau như một, Lạc Lạc không hề gần gũi với Hà Tiên Dương. Về sau con bé cũng sẽ không có tình cảm cha con gì với hắn, tôi sẽ giáo dục tốt đứa nhỏ này. Có thể hợp tác với Thường tiểu thư chính là vinh hạnh của tôi, hợp tác vui vẻ.” Thường Mạn Tinh rời đi cũng không ở lại lâu. Nhìn thấy cửa hàng bánh ngọt ven đường mà nàng từng ghé qua, cảm thấy ăn ở đây cũng không tệ, nàng còn đặc biệt ghé vào mua một chiếc bánh kem nhỏ mang về.
Hà Vị Minh vừa từ bể bơi đi lên, hơi cong người về phía trước, lộ ra xương bả vai. Những giọt nước từ trên người cậu chảy dọc xuống lưng. Khi quay đầu nhìn lại, mặt mày cậu lạnh nhạt, xương quai xanh kết hợp với vai nhìn qua có chút gầy yếu. Nhìn thấy Thường Mạn Tinh trở về, tâm trạng của cậu mới thoáng buông lỏng. Nàng cũng chú ý tới, cầm khăn tắm đi qua khoác lên người cậu, tiện tay xoa xoa mái tóc ướt nhẹp. “Được rồi! Hôm nay luyện tập khá tốt, đứng lên đi. Mẹ vừa mang về một phần bánh ngọt cho con, trước đây mẹ rất thích ăn, không biết con có thích không.” “Thích.” Hà Vị Minh cuộn khăn tắm, ngửa đầu nói. Nàng lau nước dính trên mũi cậu: “Thích hay không thì con ăn thử rồi mới có thể nhận xét được.”
Thời gian trôi qua chậm rãi và cũng bình yên. Dù sao thì Thường Mạn Tinh vẫn luôn dùng gương mặt tươi cười đối diện với Hà Tiên Dương, chỉ là thái độ so với trước đây có phần lạnh nhạt hơn. Ngược lại, nàng luôn tỏ ra thân thiết với Hà Vị Minh. Hà Tiên Dương thấy thế nên dần dần cảm thấy không ổn, vội vàng muốn hàn gắn lại mối quan hệ với Hà Vị Minh. Đáng tiếc, đó cũng chỉ là hành động mất bò mới lo làm chuồng mà thôi. Nàng lạnh nhạt nhìn hắn nhảy nhót lung tung như một tên hề, cũng chẳng thèm quản hắn. Nàng đã đến Thường gia hai lần, nhưng không dẫn theo Hà Vị Minh hay Hà Tiên Dương. Một mình nàng đến đó, bầu bạn với ông ngoại Thường, du ngoạn thư thái.
Anh trai Thường Bổn Quân nhờ sự nhắc nhở của nàng nên đã điều tra không ít “vật thể lạ” trên người vợ mình. Sau khi phẫn nộ xong, hắn nghĩ lại mà thấy sợ hãi. Một tai họa ngầm lớn như vậy nếu hắn vẫn luôn không biết, thì không quá hai năm nữa Thường gia bọn họ chắc chắn sẽ xảy ra chuyện lớn, đến lúc đó làm gì cũng không thể cứu vãn được. Trong lòng hắn càng cảm thấy chán ghét vợ mình bao nhiêu, thì lại càng cảm thấy áy náy với phụ thân và em gái bấy nhiêu. Quả thật tâm trạng của Thường Bổn Quân lúc này đang vô cùng áp lực. Nhưng hắn là gia chủ của Thường gia, đã trải qua không ít chuyện, nên dù trong lòng có đau khổ thế nào cũng nhanh chóng lấy lại tinh thần. Hắn sấm rền gió cuốn quét sạch những người bên dưới, cuối cùng loại bỏ được tai họa ngầm, gạt bỏ không ít người của Khâu Ngọc Nhiên cài vào công ty, ngăn chặn khả năng cô ta ra tay với công ty của Thường gia.
Điều kiện gia đình của Khâu Ngọc Nhiên kém hơn so với Thường gia, thậm chí còn kém hơn Hà gia của Hà Tiên Dương. Năm đó, cô ta là bạn học của Thường Bổn Quân, hắn vô cùng yêu thích cô nên mới từ chối cô con dâu mà ông ngoại Thường xem trọng, theo đuổi cô rồi cưới về nhà. Không ngờ cưới về lại là nguồn gốc khiến cho gia đình không yên ổn. Hắn thấy bản thân mình chưa từng làm chuyện gì có lỗi với Khâu Ngọc Nhiên, toàn tâm toàn ý chăm sóc hai mẹ con bọn họ, ai ngờ kết quả lại đáng chê cười như vậy. Sau khi nhanh chóng giải quyết những phiền phức mà cô ta mang đến, hắn trực tiếp đệ đơn ly hôn với Khâu Ngọc Nhiên, ném tờ giấy giám định không cùng huyết thống với Thường Ích Thông vào mặt cô ta. Vốn là muốn lặng lẽ khóc lóc giở bài ca thân tình, nhưng khi Khâu Ngọc Nhiên nhìn thấy tờ giấy giám định, sắc mặt vô cùng khó coi, nắm lấy tay Thường Ích Thông kéo cậu bé ra đằng sau. Thường Bổn Quân nhìn thấy động tác phòng bị của cô ta, trong lòng lại thất vọng thêm một lần nữa. Hắn không bao giờ muốn nhìn thấy bọn họ, ngay ngày hôm đó liền trả hai mẹ con Khâu Ngọc Nhiên về nhà của cô ta.
Thấy huynh trưởng mình có hành động giải quyết dứt khoát như vậy, Thường Mạn Tinh cũng cảm thấy rất vui mừng, đặc biệt nói chuyện an ủi Thường Bổn Quân thật lâu. Nhưng khi Thường Bổn Quân khuyên nhủ nàng ly hôn với Hà Tiên Dương rồi trở về Thường gia, nàng chỉ lắc đầu. “Em và huynh không giống nhau, huynh trưởng, nếu em không làm xong chuyện này thì cuộc sống về sau em sẽ không yên lòng.” Thường Mạn Tinh lạnh lùng nói. Hắn nhìn thấy vẻ lạnh lẽo trong đôi mắt nàng khiến người khác không rét mà run, hắn nhíu mày thật sâu. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì khiến em gái mình biến thành một người như bây giờ? Đáng tiếc là hắn cố ý điều tra thế nào cũng không thể tìm ra được điều gì trong quá khứ liên quan đến chuyện em gái phải chịu sự áp bức hay lăng nhục.