Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược
Chương 16: Đảo Hoang Của Hai Ta
Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Xa xa trên bờ biển có tiếng nhạc cùng tiếng người hoan hô, nhưng âm thanh không lớn, chỉ nghe thấy loáng thoáng mơ hồ. Nếu so sánh, tiếng sóng biển có khi còn to hơn mấy âm thanh kia một chút. Rầm! Đêm nay có gió, dưới ánh trăng từng đợt sóng biển xô vào bờ, bọt biển bắn lên trắng xóa như tuyết. Bên ngoài cửa sổ là màn đêm âm trầm.
Nhìn vào bên trong, ánh sáng hiu hắt từ ngọn đèn ngủ khiến không gian như được bao phủ một tầng mông lung. Người nằm trên giường đang nhắm mắt lại, hàng lông mi dài cong vút, trên mặt còn mang theo chút đỏ ửng của men rượu, khuôn mặt quyến rũ động lòng người. Lúc này, khuôn mặt đang ngủ say ấy không còn vẻ lạnh lùng hay ôn nhu như ban ngày, chỉ còn lại vẻ an tĩnh vô hại.
Bỗng có bàn tay mân mê đôi môi đỏ mọng ấy, chủ nhân của bàn tay ấy khẽ vuốt một cái rồi mới lưu luyến thu tay lại. Nhưng ngay sau đó, người ấy đột nhiên cúi xuống, kề sát, chạm vào cánh môi mềm mại, vừa ngọt ngào say đắm lại phảng phất men rượu khiến người ta điên cuồng. Bởi vì quá quý giá, quý đến mức hắn không dám đường đột khinh mạn báu vật vừa mới thuộc về mình. Cảm giác thỏa mãn tột cùng này quả thực khiến người ta phát điên…
Một tay xoa nhẹ gò má của Thường Mạn Tinh, Hà Vị Minh càng thêm tham lam thu hẹp khoảng cách giữa hai người. Bàn tay đang vuốt ve khuôn mặt cô bỗng nhiên căng cứng rồi lại đột nhiên thả lỏng, cuối cùng kiềm chế rời đi. Quần áo sơ mi trên người vẫn còn chỉnh tề, nhưng mà cảm xúc của hắn lúc này lại không thể nào bình tĩnh được như vậy…
Hà Vị Minh hít một hơi thật sâu, im lặng một lúc rồi ngẩng đầu, hắn đặt một nụ hôn lên trán Thường Mạn Tinh, sau đó lại dùng mũi cọ cọ lên chiếc cổ thon dài, tham lam hít một hơi thật sâu hương thơm trên cơ thể cô. Tóc mái bị mồ hôi làm cho ướt nhẹp, Hà Vị Minh ban ngày vẫn luôn trầm mặc lạnh nhạt, lúc này lại như bị lửa thiêu đốt, chăm chú nhìn người đang say ngủ trong lòng mình.
Hắn đi tới mở cửa ban công ra, gió biển ẩm ướt thổi vào bên trong, mang theo chút mát lạnh sảng khoái của gió biển mùa hè. Một chút gió còn thổi bay làn váy màu xanh lam của Thường Mạn Tinh. Hà Vị Minh ngồi trên giường dịu dàng cẩn thận ôm lấy cô, trán chạm nhẹ vào trán Thường Mạn Tinh, hắn yên lặng nghe tiếng hít thở của cô, hòa cùng tiếng sóng biển rì rào, tất cả tựa như một khúc hát ru êm ái, khiến lòng người dịu đi. Hà Vị Minh ôm lấy báu vật trong lòng, chậm rãi nhắm mắt lại.
Khi Thường Mạn Tinh tỉnh lại thì trời đã sáng, ánh mặt trời chói chang chiếu xuống nền nhà, khiến sàn nhà màu cà phê phản chiếu ánh sáng trắng như tuyết. Đưa tay lên che lại đôi mắt, Thường Mạn Tinh cảm thấy có chút nhức mỏi, có lẽ đã bị trẹo cổ khi ngồi dậy. Quần áo tối hôm qua vẫn còn mặc trên người, cơ thể cũng không có dấu vết gì lạ, cũng không cảm thấy có gì bất thường. Với tư cách là một người phụ nữ từng trải, Thường Mạn Tinh biết đêm qua Hà Vị Minh chưa làm gì cô, thế nhưng… Khuôn mặt của Thường Mạn Tinh hiện lên vẻ không thể tin nổi.
Cô đứng dậy đi tới phòng tắm, cởi váy đứng trước gương, vén tóc ra sau, nhẹ nhàng xoa cái cổ đang đau nhức. Quả nhiên là vậy, trên gáy có một vệt hồng nhạt, không quá rõ ràng, nếu là người khác chắc sẽ không để ý, cũng sẽ không nghĩ đến chuyện này. “Vậy mà vẫn nhịn được không làm chuyện đó, đúng là một cậu bé ngoan.” Thường Mạn Tinh vuốt môi, cụp mắt xuống, đi mở vòi hoa sen để tắm rửa.
Tắm xong, Thường Mạn Tinh bước xuống dưới lầu, nhìn thấy Hà Vị Minh đang ngồi ở ban công, trước mặt là một chiếc laptop. Hắn đang nghiêm túc gõ gì đó, trên người vẫn là một bộ quần dài áo cộc, vẻ mặt cũng vô cùng lạnh nhạt. Thường Mạn Tinh bước tới, chống một tay lên ghế, cúi người xuống xem hắn đang làm gì. “Mới sáng sớm đã bận rộn làm việc, tình hình bên Đằng Đông vẫn ổn, mấy người quản lý con vừa tuyển cũng rất tốt. Nếu đã đi du lịch thì tại sao không nghỉ ngơi thêm một chút chứ?” Thường Mạn Tinh không biết vô tình hay cố ý lại gần, nhẹ giọng cười nói: “Ngày hôm qua không mệt sao?”
Động tác trên tay bất tri bất giác chậm lại, Hà Vị Minh không dấu vết hít một hơi thật sâu. Cách gần quá rồi, cơ thể của thiếu niên thật sự không chịu nổi sự trêu chọc này. Thường Mạn Tinh thấy hắn bỗng nhiên thay đổi tư thế, sau đó mở miệng nói: “Bữa sáng trong bếp đó.” Đùa giỡn một chút là đủ, Thường Mạn Tinh cũng không nói thêm gì nữa, tự mình đi tới nhà bếp để ăn bữa sáng. Có điều trong lúc ăn cháo, cảm nhận đầu lưỡi có chút đau, Thường Mạn Tinh lại không nhịn được mà đưa tay đỡ trán khẽ cười. Thiếu niên ở tuổi này quả nhiên tinh lực dồi dào.
Một ngày nghỉ ngơi thật tốt, Thường Mạn Tinh không đi ra ngoài, ngủ trưa xong thì tới bãi biển bơi một chút, sau đó lại trở về biệt thự xem một bộ điện ảnh cùng Hà Vị Minh. Hà Vị Minh không biết tìm đâu ra bộ phim cũ rích này. Nội dung nói về giới quý tộc bề ngoài tưởng chừng bình yên vô sự, nhưng bên trong lại sóng ngầm cuồn cuộn, đầy rẫy những mưu toan và tình ái. Nhân vật chính là cháu trai của trưởng tộc, khi gia tộc sa sút, cậu ta đến ở tạm nhà chú, nhưng rồi lại phải lòng cô vợ trẻ tuổi của người chú, từ đó phát sinh đủ loại rắc rối. Nhân vật trong phim diễn không tệ lắm, nhưng hình ảnh lại có chút nhạy cảm, Thường Mạn Tinh cảm thấy vô cùng hứng thú, chỉ có điều Hà Vị Minh xem được một nửa đã qua ban công tiếp tục làm việc, đôi mắt nhìn thẳng, khuôn mặt không chút biểu cảm.
Thường Mạn Tinh nghiêng người dựa vào ghế, nhìn hành động dần trở nên bồn chồn của đối phương, đôi môi khẽ mỉm cười. Thiếu niên, tự mình chuốc lấy. Nếu như vẫn luôn chịu đựng không bộc lộ ra ngoài, nói không chừng còn có thể nhịn được, nhưng một khi đã bộc lộ thì không thể ngăn lại được nữa, càng ngày sẽ càng khó kiềm chế. Ngày ngày ở bên cạnh người mình yêu, nhưng cố tình lại không thể thể hiện ra ngoài, quả thực vô cùng khó chịu. Thường Mạn Tinh ngồi trên ghế, nhìn nam chính trong phim vẻ mặt đau thương quỳ một gối cạnh nữ chính, hôn tay cô, nhẹ nhàng xoa nắn cái cổ đang mỏi. Ừm, rồi sẽ nhanh thôi, không cần vội vã.
Lại qua một ngày, khi Hà Vị Minh vừa chạy bộ trở về, tình cờ nhìn thấy Thường Mạn Tinh đang tựa người vào cửa ban công gọi điện thoại. Cô nhìn về phía biển, trên môi còn nở nụ cười. Hà Vị Minh đoán cô đang nói chuyện với Thường lão gia, Thường ca ca, hoặc một người bạn nào đó, thế nhưng những lời cô nói ra ngay lập tức phá tan mọi suy đoán của hắn. “Đúng vậy, hòn đảo hoang mà hôm trước anh nói, đúng là tôi rất có hứng thú.”
Nghe được câu này, Hà Vị Minh lập tức nghĩ đến người đàn ông đã nói chuyện với Thường Mạn Tinh đêm đó, sắc mặt lập tức tối sầm lại. Thường Mạn Tinh cũng không nhìn thấy hắn, cô vẫn tiếp tục cuộc trò chuyện: “Ừ, làm phiền anh, tôi muốn biết vị trí cụ thể của hòn đảo đó.” Hà Vị Minh đứng cạnh cửa, bỗng nắm chặt chiếc khăn lông trong tay. Cô thật sự muốn cùng người đàn ông kia đi đến hòn đảo đó sao? Họ sẽ xảy ra chuyện gì? Hà Vị Minh không cách nào kìm nén được những suy nghĩ đen tối đang nảy sinh trong đầu. Tính chiếm hữu mà hắn đã cố gắng đè nén suốt hai ngày qua lại bắt đầu trỗi dậy, lòng đố kỵ khiến Hà Vị Minh cảm thấy đau đớn, ánh mắt đã vằn lên tia máu.
Thường Mạn Tinh cúp điện thoại liền nhìn thấy Hà Vị Minh đang đứng lặng lẽ trước cửa. Nhìn thấy ánh mắt của hắn, cô lập tức ngẩn người. Sau đó Thường Mạn Tinh ôm ngực khẽ cười nói: “Muốn đi hoang đảo chơi không?” Hà Vị Minh ngẩn người, rất nhanh đã phản ứng lại: “Mẹ… muốn đi cùng con đến hòn đảo đó sao?” Thường Mạn Tinh chớp chớp mắt: “Mẹ thấy hòn đảo đó rất thú vị nên muốn đến chơi, con không muốn đi à?”
Hà Vị Minh bỏ khăn lông trong tay xuống, bước tới gần cô, hỏi: “Không phải mẹ đã có hẹn với người đàn ông kia sao?” Thường Mạn Tinh khẽ ho một tiếng, tuy rằng giọng nói của Hà Vị Minh không có vấn đề gì, nhưng cô vẫn nhận ra sự nguy hiểm ẩn chứa trong đó, vì thế liền nói: “Mẹ có hẹn với ai bao giờ? Mẹ cũng không quen anh ta, sao lại phải đi cùng chứ. Vốn dĩ mẹ muốn hỏi kỹ một chút là để chuẩn bị cho hai chúng ta đi đó.” Nói xong, cô ngẩng đầu nhìn Hà Vị Minh đã đến gần trước mặt mình, duỗi tay vuốt những sợi tóc đen trên trán hắn, nhẹ nhàng nói: “Nếu có chuyện gì, con có thể trực tiếp hỏi mẹ, không cần phải tự suy đoán lung tung rồi lại tự mình tức giận như vậy.”
Hà Vị Minh đột nhiên nắm lấy bàn tay đang định buông xuống của Thường Mạn Tinh. Nếu là trước kia, hắn sẽ không chủ động làm hành động thân mật này, nhưng lúc này hắn đã không thể kìm nén được nữa, sau khi cầm tay cô, đôi mắt vẫn gắt gao nhìn chằm chằm cô, hỏi lại: “Thật sao?” “Thật sự.” Thường Mạn Tinh không hề tránh né, mặc Hà Vị Minh nắm lấy tay mình: “Vừa nãy mẹ đã hỏi được địa chỉ cụ thể rồi, lát nữa chúng ta đi, đến đó ăn cơm rồi ngủ trưa, chiều thì về, được không?” Hà Vị Minh nhìn cô tươi cười rạng rỡ, đời nào hắn sẽ từ chối, hắn lập tức gật đầu đồng ý. Thường Mạn Tinh tiếp tục nói: “Được rồi, nhanh thu dọn đồ đạc đi, rồi chúng ta đi luôn.”
Hà Vị Minh lúc này mới buông tay Thường Mạn Tinh ra, vội vàng bước lên lầu. Hắn từ nhỏ đã ổn trọng, có tâm sự gì đều là do Thường Mạn Tinh phải ép mãi hắn mới chịu bộc lộ đôi chút, hành động như bây giờ thật sự rất hiếm khi xuất hiện, vậy nên có thể thấy lúc này Hà Vị Minh đang thật sự vô cùng vui vẻ. Thường Mạn Tinh cười xong lại thở dài, tùy ý ném điện thoại sang một bên, quay đầu nhìn về phía biển xanh bao la.
Rất nhanh hai người đã chuẩn bị xong, thuê một chiếc ca nô có thao tác đơn giản, Hà Vị Minh thử vài lần là đã biết lái. Nhìn tọa độ mà người đàn ông kia đã cung cấp, xem trên bản đồ thì cũng không xa lắm. Sau khi rời khỏi đảo Thác Tái, bốn phía đều là màu xanh lam của nước biển, nối tiếp đến tận đường chân trời, tựa như cả thế giới đều một màu xanh biếc, vô cùng trong trẻo và sạch sẽ. Một con chim biển không rõ tên sải đôi cánh, lướt qua mặt nước, bắn tung tóe bên cạnh ca nô, phát ra từng tiếng kêu ô ô…