Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược
Chương 17: Lời thú nhận trên đảo
Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Di chuyển trên biển, chỉ cần một chút bất cẩn là có thể đi chệch hướng, vì vậy Thường Mạn Tinh và Hà Vị Minh phải mất hơn hai tiếng so với dự kiến mới đến được hòn đảo nọ.
Tuy gọi là hoang đảo nhưng thực ra tổng diện tích cũng chẳng lớn hơn mấy so với căn biệt thự ven biển mà họ đang ở. Chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy toàn cảnh, quả đúng như lời người đàn ông kia đã nói – trên đảo chỉ có cây xanh và đá ngầm chứ không còn thứ gì khác.
Hòn đảo này như một hòn đảo nhỏ bé, xa rời đảo Thác Tái. Trên đảo không có gì đặc sắc, đôi khi chỉ có vài du khách hiếu kỳ ghé thăm mà thôi.
Diện tích đất trên đảo cũng không lớn, xung quanh toàn là những tảng đá ngầm to lớn và bờ cát trắng xóa.
Vì xung quanh bị đá ngầm và thực vật biển bao phủ nên ca nô của họ không thể cập thẳng vào bờ biển, nếu không sẽ bị mắc cạn.
Hai người đành phải dừng ca nô ở bãi đá ngầm cách đảo nhỏ khoảng hai trăm mét.
“Đi qua bên kia đi.” Thường Mạn Tinh nói rồi nhảy xuống ca nô, đôi chân mềm mại ngâm trong nước biển càng thêm sáng bóng.
Nước lập tức dâng đến cẳng chân. Thường Mạn Tinh kéo váy lên, nhúc nhích ngón chân bước về phía đảo nhỏ.
Bỗng một cơn gió biển thổi tới. Thường Mạn Tinh cúi đầu nhìn nước biển trong vắt dưới chân, chợt cảm thấy trên đầu nhẹ hơn đôi chút, chiếc mũ trắng cô đội đã bị gió thổi bay.
Thường Mạn Tinh không khỏi sửng sốt, giơ tay định chụp lấy. Đầu ngón tay vừa chạm vào vành mũ thì bỗng nghe thấy tiếng nước phía sau. Một bàn tay đã nhanh chóng lướt qua tay cô, giữ chặt chiếc mũ suýt bị gió cuốn đi.
Hà Vị Minh cầm mũ đưa cho Thường Mạn Tinh, ánh mắt hắn lướt xuống váy cô.
Vừa rồi Thường Mạn Tinh quá chú ý đến chiếc mũ bị gió thổi bay, tay bất giác buông lỏng, vạt váy dài rơi xuống nước, ướt sũng một mảng lớn.
Cô nhận lấy chiếc mũ nhưng không đội, cúi xuống nhìn lướt qua váy mình: “Không sao đâu, trời đang nắng mà, lát nữa sẽ khô thôi.”
Hà Vị Minh không trả lời, hắn khom người nhấc làn váy bị nước biển thấm ướt của Thường Mạn Tinh lên, nhàn nhạt nói: “Con có mang theo một chiếc áo thun.”
Thường Mạn Tinh vừa vịn bờ vai rắn chắc của hắn, vừa nhìn mái tóc đen ngắn ngủn sau gáy.
“Vậy được rồi, lát nữa mẹ sẽ thay.”
Hai người lên đảo. Hà Vị Minh xách ô che nắng và hộp cơm trưa từ ca nô xuống, sau đó lấy ra một chiếc áo thun màu trắng từ trong ba lô. Hắn dừng một chút, rồi tiếp tục lấy ra một chiếc quần màu vàng nhạt.
Thường Mạn Tinh cầm lấy quần áo rồi đi đến sau một gốc cây to để thay.
Thực ra thân cây đó cũng không lớn lắm, hoàn toàn không che được Thường Mạn Tinh.
Khi Hà Vị Minh nhìn thấy phía sau thân cây thấp thoáng làn da trắng như tuyết, tựa như bị nắng chiếu vào, hắn nhanh chóng dời tầm mắt đi, cúi đầu sắp xếp lại đồ vật mang theo.
Đợi lúc Thường Mạn Tinh thay quần áo xong đi ra, Hà Vị Minh mới ngẩng đầu nhìn cô.
Bình thường Thường Mạn Tinh đều mặc váy, cô thích rất nhiều kiểu váy nên Hà Vị Minh cũng thích dáng vẻ cô mặc váy.
Nhưng giờ đây, khi nhìn thấy Thường Mạn Tinh đang mặc một bộ quần áo lớn hơn so với thân hình nhỏ bé của mình, trong lòng Hà Vị Minh bỗng dâng lên một cảm giác cực nóng bỏng không thể nào giải thích được.
Trên người cô đang mặc quần áo của hắn, mang theo mùi hương của hắn.
Hà Vị Minh có cảm giác sau khi Thường Mạn Tinh mặc quần áo của hắn, cô càng trở nên xinh đẹp, đẹp đến nỗi khiến hắn muốn ôm cô thật chặt vào lòng.
Thường Mạn Tinh làm bộ như không phát hiện ra ánh mắt nóng rực của Hà Vị Minh. Trong tay cầm chiếc váy vừa thay ra, cô đảo mắt nhìn quanh, sau đó nhanh chóng chạy đến một thân cây treo chiếc váy ướt sũng lên.
Hà Vị Minh đã chuẩn bị đầy đủ mọi thứ dưới một tán cây.
Thường Mạn Tinh đi qua ngồi lên thảm, tay kéo kéo quần áo trên người mình. Cô không khỏi bật cười: “Con xem quần áo của con sao lại lớn như vậy? Eo rộng quá trời quá đất.”
Hà Vị Minh chỉ nhìn lướt qua một chút nhưng gương mặt hắn lập tức cứng đờ. Hắn chỉ có thể trầm thấp “Vâng” một tiếng, rót ra một ly nước ép trái cây ướp lạnh đưa cho Thường Mạn Tinh.
Thường Mạn Tinh nhận lấy ly nước, nhìn thấy hắn nhờ động tác này mà dịch ra xa cô một chút, suýt chút nữa không nhịn được bật cười.
Giữa hai người chỉ cách nhau một chiếc rổ, tĩnh lặng lắng nghe tiếng sóng vỗ ở cách đó không xa.
Giữa trưa, sau khi ăn xong cơm, Thường Mạn Tinh vô cùng có hứng thú tìm hai gốc cây to trên đảo, lấy chiếc võng đã chuẩn bị sẵn ra, treo lên, sau đó thoải mái nằm lên đó.
“Vị Minh, con có muốn thử nằm chung một chút không?”
Hà Vị Minh đang cọ rửa chiếc ván lướt sóng của mình. Thấy cô nằm nghiêng trên võng lảo đảo lắc lư, hắn liền buông ván lướt sóng trong tay ra, đến kiểm tra chiếc võng đang được treo trên cây.
Đúng là không chắc chắn lắm.
Thường Mạn Tinh duỗi eo, nằm ngửa trên võng nhìn động tác của hắn, trên mặt mang theo ý cười nhẹ nhàng: “Muốn nằm thử một chút không? Thoải mái lắm đó.”
Nếu thật sự nằm trên đó, không chừng hắn sẽ xấu mặt trước mặt cô.
Hai ngày nay mỗi đêm hắn đều mơ thấy những chuyện vô cùng xấu hổ… Tóm lại, hắn không thể quá thân cận với cô, nếu không sẽ không khống chế được phản ứng tự nhiên của cơ thể mình.
Hà Vị Minh chỉ có thể lắc đầu: “Con… đi lướt sóng đây.”
Thường Mạn Tinh cũng không miễn cưỡng hắn, vẫy vẫy tay nói: “Đi đi, chú ý an toàn nhé.”
Xung quanh càng thêm yên tĩnh, tựa như trên thế giới chỉ còn có hai người họ, không có thêm bất kỳ ai tồn tại nữa cả.
Hà Vị Minh đi lướt sóng, nhân tiện giải tỏa một ít xao động trong lòng.
Sau khi lướt sóng xong, hắn lại quyết định nhảy xuống biển bơi một lát, còn nhặt được một vỏ sò lớn cỡ bàn tay nằm dưới lớp cát, bên trên có hoa văn vô cùng chỉnh tề.
Và điều kỳ lạ nhất chính là màu sắc của chiếc vỏ sò này, từ hồng nhạt chuyển sang tím đậm, không khác gì màu của hoàng hôn, cực kỳ xinh đẹp.
Nghĩ Thường Mạn Tinh chắc sẽ thích nó, Hà Vị Minh liền rửa vỏ sò thật sạch, mang theo nó trở lại bờ biển.
Lúc Hà Vị Minh đi đến chỗ tán cây, Thường Mạn Tinh hình như đã ngủ rồi.
Chiếc võng hơi hơi lắc lư, ánh nắng lọt qua tán cây chiếu lên người cô, tạo thành những vệt sáng đan xen. Có một vài hạt nắng nằm trên mặt cô, vừa chói mắt lại vừa tĩnh lặng.
Bước chân của Hà Vị Minh càng lúc càng chậm, càng lúc càng nhẹ.
Hắn đi đến bên cạnh Thường Mạn Tinh, nhẹ nhàng gọi cô một tiếng nhưng không nhận được câu trả lời.
Vì thế Hà Vị Minh nhìn cô thật lâu, những ý nghĩ cuồng loạn trong đầu liên tục nảy sinh – chúng không khác gì những cây cỏ dại sinh trưởng không ngừng, khiến hắn có chút choáng váng đầu óc.
Biển rộng vô bờ bến, trời xanh cao vời vợi lại cực kỳ trống trải, thế giới chỉ có hai người họ.
Rời xa những ồn ào, xa hoa, rời xa mọi băn khoăn và phiền não, điều này càng cổ vũ cho những ý niệm luôn bị hắn che giấu tận đáy lòng.
Hà Vị Minh không nhịn được bước lại gần cô, đặt lên môi Thường Mạn Tinh một nụ hôn mang mùi vị của biển cả.
Đúng vào lúc này, người phụ nữ mà hắn cho rằng đang ngủ say lại chậm rãi chớp chớp hàng mi, mở đôi mắt trong suốt ra, bình tĩnh nhìn hắn.
Hà Vị Minh bỗng nhiên cứng đờ cả người. Hắn vẫn giữ tư thế lúc nãy, khuôn mặt cách cô rất gần, chỉ cần cúi xuống thêm một chút là lại có thể nếm được hương vị ngọt ngào của đôi môi đỏ mọng ấy.
“Lần này là lần thứ mấy con lén lút làm chuyện này?” Giọng nói mang theo ý cười từ miệng Thường Mạn Tinh phát ra khiến Hà Vị Minh nhất thời ngây ngẩn cả người.
Rồi hắn lại bỗng nhiên nhìn thấy Thường Mạn Tinh nâng cánh tay lên, ôm lấy cổ hắn, hơi hơi đè đầu hắn xuống, sau đó môi hai người khẽ chạm vào nhau…
“Nếu muốn hôn, con có thể nói với mẹ mà.”
Lúc Hà Vị Minh được buông ra, trong mắt hắn còn có chút mê mang.
Hắn hôn trộm Thường Mạn Tinh, nhưng cô không hề có phản ứng chán ghét, cũng không có biểu hiện không thể tin được, mà trực tiếp đồng ý một cách vô cùng tự nhiên.
Chẳng lẽ cô vẫn coi hắn như con trai của mình, thế nên cũng không hề để ý mà tiếp tục dung túng hắn? Nghĩ đến đây, Hà Vị Minh chau mày thật sâu, vết sẹo trên mi mắt càng khiến cậu trông có chút lãnh lệ.
Cho nên, những người ngày thường thông minh và tự tin, khi đối mặt với người mình thích hay đối mặt với chuyện tình cảm thì cũng sẽ giống như người bình thường – lo được lo mất rồi lại không ngừng suy đoán.
Thường Mạn Tinh bước xuống võng, đứng dậy giãn tay giãn chân. Đột nhiên lại bị người đứng sau lưng ôm lấy, cô cong cong khóe miệng, nghiêng đầu nhìn về phía sau.
Hà Vị Minh đứng phía sau, hơi thở có chút dồn dập, ghé sát tai cô, giọng nói có chút áp lực: “Mẹ biết vừa rồi con đã làm gì không?”
Tại sao lại không hề để ý chút nào như vậy?
Thường Mạn Tinh đưa tay phủ lên bàn tay đang ôm lấy eo mình, thuận thế dựa vào người phía sau gần hơn một chút, chậm rãi trả lời: “Mẹ không chỉ biết vừa rồi con làm gì, còn biết buổi tối hai ngày trước con đã làm gì. Vị Minh, con thật sự nghĩ rằng với một chút thuốc như thế là có thể làm mẹ ngủ đến bất tỉnh nhân sự, ngủ say đến không biết trời đất gì ư?”
Cảm giác cánh tay đang ôm mình bỗng nhiên trở nên căng thẳng. Thường Mạn Tinh giơ tay sờ sờ mặt Hà Vị Minh, nhẹ giọng nói: “Mẹ đã biết, một năm trước thì mẹ đã biết rồi. Chỉ là lúc đó con còn quá nhỏ, mẹ còn lớn hơn con tận mười ba tuổi. Có lẽ đó chỉ là một loại cảm giác không muốn xa rời người thân mà thôi…”
Hà Vị Minh đang trầm mặc bỗng nhiên chôn đầu vào cổ cô, cánh tay cũng siết chặt lại.
Giờ phút này, trái tim hắn đập dồn dập.
Hà Vị Minh chưa từng nghĩ đến khả năng này.
Thường Mạn Tinh biết tâm tư của hắn, chẳng những không bài xích hắn mà hình như còn có chút tình cảm với hắn.
Hà Vị Minh cảm giác mình giống như đang chìm trong một đám mây êm ả, trôi nổi không có hồi kết, tựa như đang nằm mơ vậy.
Đối với Hà Vị Minh mà nói, hắn hiểu chuyện quá sớm.
Thời điểm hắn được Thường Mạn Tinh thu nhận, ban đầu cũng chỉ là cảm kích cô.
Sau đó, hắn chậm rãi tìm hiểu Thường Mạn Tinh, bắt đầu từ tận đáy lòng tôn kính cô, giống như tôn kính cô giáo của mình.
Thường Mạn Tinh thật sự đã dạy cho hắn rất nhiều thứ, những kỹ năng hiện tại của hắn phần lớn đều do cô dạy dỗ.
Hắn tôn kính cô, rồi dần dần chuyển thành yêu thích cô.
Một người phụ nữ vừa xinh đẹp lại thông minh như vậy, đồng thời cũng rất có sức hút.
Cô mang hắn từ viện phúc lợi về, lại ôn nhu chăm sóc hắn, mang đến cho hắn một cuộc sống mới, một cuộc đời mới.
Động lòng với Thường Mạn Tinh, dường như là một điều hết sức bình thường.
Thường Mạn Tinh dạy hắn rất nhiều, ngay cả tình yêu cũng vì cô mà hình thành.
Hà Vị Minh không biết phải làm cách nào để nói cho Thường Mạn Tinh biết rằng hắn yêu cô nhiều như thế nào, bởi vì chính hắn cũng không biết phần tình cảm này nặng đến mức độ nào, chỉ biết nó lớn đến nỗi không có ngôn ngữ nào có thể diễn tả được.
“Mặc kệ là tình thân hay tình yêu, con cũng chỉ muốn duy nhất một người là mẹ.”
Hà Vị Minh dựa vào vai Thường Mạn Tinh, cuối cùng nói ra một câu như vậy.
Tuy rằng hắn lớn lên cao hơn Thường Mạn Tinh, cánh tay hoàn toàn có thể ôm cô vào lòng, giờ phút này chỉ vì trong lòng không xác định rõ nên mới lộ ra vài phần yếu ớt hiếm thấy.
“Mẹ… có đồng ý tiếp nhận phần tình cảm này của con không?” Thường Mạn Tinh xoay người, nâng mặt hắn lên.
Hà Vị Minh mấp máy môi, đôi mắt đen vẫn không nhúc nhích, gắt gao nhìn chằm chằm cô, chờ đợi một câu trả lời có thể quyết định sinh tử của hắn.
“Nếu mẹ không chấp nhận, hiện tại sẽ không dùng giọng điệu ôn hòa như thế này để nói chuyện với con, mà trực tiếp ném con xuống biển cho cá mập ăn rồi.”
Thường Mạn Tinh cười cười, chỉ chỉ môi mình.
Hà Vị Minh bỗng nhiên lộ ra một nụ cười. Nụ cười này không quá rõ ràng, chỉ là khóe môi cong lên một chút.
Không giống như nụ cười thanh xuân tươi sáng của thiếu niên tầm tuổi này, nụ cười này của hắn giống như tàn tích cổ xưa vốn âm trầm, lúc này lại đón nhận một tia nắng xuyên thấu qua làn mây, rực rỡ mà ấm áp khiến nó sinh động hẳn lên.
Hà Vị Minh từ trước đến nay đều rất ít khi cười, cho dù là Thường Mạn Tinh quanh năm suốt tháng ở bên cạnh hắn cũng không nhìn thấy vài lần. Hiện tại bỗng nhiên thấy hắn nhìn mình cười rộ lên, khó có được vài phần đáng yêu, cô cũng không nhịn được cười theo hắn.
Chẳng qua cô chỉ vừa cong khóe môi, đã bị Hà Vị Minh cúi đầu, môi chạm vào môi.
Thường Mạn Tinh vuốt mái tóc ướt dầm dề của Hà Vị Minh, nhéo nhéo lỗ tai đang đỏ lên của hắn.
Nụ hôn này không sâu, Hà Vị Minh cơ bản chỉ là chạm nhẹ vào môi cô rồi liếm nhẹ mà thôi, nhưng nhìn qua đã thấy hắn vô cùng thỏa mãn.
Thường Mạn Tinh kéo tay Hà Vị Minh ra, hắn liền ngoan ngoãn mặc cho cô kéo.
Váy của Thường Mạn Tinh đã khô, cô liền cầm váy đi thay.
Hà Vị Minh ngay lập tức quay lưng về phía cô.
Bỗng nhiên, Thường Mạn Tinh gọi hắn một tiếng. Hà Vị Minh cho rằng cô gọi hắn có việc gì liền quay đầu lại, nghi hoặc nhìn cô.
Hắn nhất thời không kịp phòng bị, nhìn thấy đôi mắt chứa đầy sự giảo hoạt lại hàm chứa ý cười của cô, cùng với làn da trắng nõn mịn màng…
Váy còn cầm trên tay, chưa kịp mặc vào.
Hà Vị Minh chật vật quay đầu đi.
Thường Mạn Tinh: “Ha ha ha ha ha ha ha ha ha.”