Màn Kịch Lớn Bắt Đầu

Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược

Màn Kịch Lớn Bắt Đầu

Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược thuộc thể loại Linh Dị, chương 22 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hà Tiên Dương đã hai ngày không về Hà gia, nghe nói là đi công tác. Bề ngoài thì nói là đi công tác, nhưng Thường Mạn Tinh đương nhiên biết rõ mồn một hắn đã đi đâu.
Hà Tiên Dương đang ở nhà tình nhân có tên là Nghiêm Thanh, đồng thời cũng là trợ lý của hắn. Những lời của Mạnh Thải Kỳ khiến Hà Tiên Dương lập tức khó thở rồi ngất lịm đi. Khi tỉnh lại, hắn không muốn nhìn thấy mối tình đầu xinh đẹp của mình nữa, liền đen mặt đóng sập cửa bỏ đi.
Hà Tiên Dương không muốn quay về Hà gia nhìn thấy Thường Mạn Tinh và Hà Vị Minh, hắn cũng không muốn nhìn thấy Mạnh Thải Kỳ. Suy đi tính lại, cuối cùng hắn chỉ còn cách đến nhà Nghiêm Thanh.
Mặc dù cô tình nhân này không ngọt ngào, dịu dàng như Mạnh Thải Kỳ, cũng chẳng xinh đẹp, sắc sảo như Chu Lam, nhưng hắn lại thích sự hiểu chuyện và trầm lặng của cô... Dù sao, điều hắn cần nhất lúc này chính là sự yên tĩnh.
Nhưng Thường Mạn Tinh cũng không muốn hắn được yên tĩnh, trò hay chỉ vừa mới bắt đầu thôi, thì sao có thể không náo nhiệt một chút chứ? Chỉ cần cô muốn, mọi hành tung và lời nói của Hà Tiên Dương đều nằm trong lòng bàn tay cô. Dù là ở chỗ tình nhân hay trong công ty, Thường Mạn Tinh đều cài cắm tai mắt. Máy nghe trộm, thiết bị theo dõi, tất cả đều cung cấp cho cô thông tin chính xác nhất về mọi hành động của Hà Tiên Dương.
Thường Mạn Tinh như người ngồi sau tấm màn, không chút biến sắc điều khiển tất cả. Sau khi nhận thấy Hà Tiên Dương có những hành vi bất thường, khác hẳn trước kia, Thường Mạn Tinh nhanh chóng đoán ra – hắn đã biết sự thật về mối quan hệ giữa cô và Hà Vị Minh! Việc này đột nhiên xảy ra ngoài ý muốn, nhưng cũng chẳng sao. Đã là chuyện "ngoài ý muốn" thì sớm muộn gì cũng sẽ bại lộ, chẳng qua bây giờ đến sớm hơn một chút mà thôi.
Mỗi nhân vật đều đã có mặt đầy đủ, màn kịch tiếp theo chắc chắn sẽ vô cùng náo nhiệt.
Thường Mạn Tinh đột nhiên bật cười thành tiếng, rồi liên tục gửi vài tin nhắn đi.
Đầu tiên là cha mẹ của Hà Tiên Dương.
Từ sau vụ việc con riêng bị vỡ lở mấy năm trước, mối quan hệ của cha mẹ Hà Tiên Dương đã đứng trước bờ vực tan vỡ. Mẹ Hà căm ghét đứa con riêng của chồng đến tận xương tủy, vì bà sợ đứa đó sẽ đến tranh giành gia sản của bà. Còn cha Hà lại vô cùng yêu thích đứa con riêng thông minh này, coi nó là minh chứng cho việc mình càng già càng dẻo dai. Cha Hà kiêu ngạo còn không kịp. Ông thấy con trai lớn đã có tiền đồ, có thể tự mở công ty, thế nên những tài sản kia của ông đương nhiên sẽ để lại cho đứa con trai út này.
Vì thế cha Hà và mẹ Hà đã cãi nhau không biết bao nhiêu lần. Mỗi lần Hà Tiên Dương trở về nhà là kiểu gì cũng bị hai người này kéo qua kéo lại. Mẹ Hà thì khóc lóc om sòm, lăn lộn ăn vạ, than trời trách đất, muốn hắn nghĩ cách đuổi hai mẹ con kia đi thật xa. Cha Hà lại muốn thương lượng với hắn, mong hắn sau này sẽ chăm sóc tốt cho thằng bé, còn bóng gió ám chỉ hắn sau này phải chia một phần gia sản cho đứa em trai này.
Hà Tiên Dương cảm thấy vô cùng phiền phức với những chuyện như thế này. Cha mẹ Hà gia từ nhỏ đã trọng nam khinh nữ, hắn là đứa con trai duy nhất nên càng được yêu thương chiều chuộng, mọi thứ của họ đều là của hắn. Nhưng hiện tại cha lại muốn lấy thứ trong tay hắn để cho đứa con riêng kia, Hà Tiên Dương đương nhiên không hề nghĩ ngợi mà lập tức từ chối. Sau đó hắn liền bị cha Hà mắng chửi đến nỗi không ngóc đầu lên nổi.
Cha mẹ Hà ngày nào cũng cãi nhau, chỉ khi nào cãi đến mệt mỏi thì bọn họ mới chịu ngừng nghỉ một chút. Hà Tiên Dương nếu có thể không đến thì sẽ dứt khoát không đến, hắn hoàn toàn không muốn tham gia vào cuộc cãi vã của hai người.
Chỉ là lúc này hắn lại không thể mặc kệ được nữa.
"Cái gì? Cô nói mẹ tôi đẩy ngã ba tôi xuống cầu thang làm ông ấy bị gãy chân, hiện tại ông ấy đang đòi ly hôn với mẹ tôi hả?" Hà Tiên Dương thật sự không nghĩ đến, cha mẹ của mình lại xảy ra vấn đề. Tuổi tác đã cao mà vẫn không chịu sống yên ổn với nhau, thật sự khiến hắn đau đầu không thôi. Tình hình rối ren bên này hắn còn chưa xử lý xong thì chuyện bên phía cha mẹ đã ập đến.
Hà Tiên Dương không khỏi đen mặt, trên đường đến bệnh viện hắn đã hỏi rõ ngọn ngành mọi chuyện. Hóa ra mẹ Hà không biết nghe ngóng từ đâu mà biết được cha Hà đã mua cho hai mẹ con kia một căn biệt thự hai phòng ngủ cùng một chiếc ô tô, vào ngày nghỉ thậm chí còn đưa đứa con riêng đi chơi. Cha Hà đương nhiên đã lừa mẹ Hà để làm những chuyện này, nhưng một khi mẹ Hà đã biết, bà tuyệt đối sẽ không nhân nhượng. Mẹ Hà vốn dĩ đã không phải người có tính tình tốt, vì vậy muốn lấy đi thứ gì trong tay bà quả thực chính là muốn lấy mạng bà.
Oán hận tích tụ bấy lâu nay trong lòng bà toàn bộ đều bùng nổ, bà lập tức nổi giận đùng đùng đi chất vấn cha Hà.
Còn cha Hà sớm đã nhịn đủ rồi. Mẹ Hà lúc nào cũng như một tên trộm nhìn chằm chằm theo dõi ông. Dù lúc đầu ông cũng cảm thấy có lỗi với bà, nhưng mấy năm gần đây mẹ Hà càng ngày càng trở nên điên khùng, hở ra một tí là lại tức giận. Cha Hà không thể nhịn được nữa. Mặc cho bà xoa eo chất vấn, ông vô cùng đúng lý hợp tình phản bác, còn tuyên bố rằng nếu bà còn dám quản thì ông sẽ ly hôn với bà, để bà ra đi tay trắng.
Chuyện này chẳng phải đang đổ thêm dầu vào lửa hay sao? Mẹ Hà nghe vậy thì càng thêm nổi giận, lập tức mất hết lý trí. Khi bà kịp phản ứng lại thì đã đẩy chồng mình xuống dưới cầu thang rồi. Cha Hà một mạch lăn từ trên cầu thang xuống dưới, nhưng may mắn thay, ông không nguy hiểm đến tính mạng, chỉ là tuổi đã cao nên bị gãy một chân.
Sau khi được đưa đến bệnh viện, bác sĩ nói chỉ cần dưỡng thương thật tốt thì sẽ sớm bình phục, nhưng vẫn sẽ để lại một chút di chứng. Cha Hà làm sao có thể nhịn được? Mẹ Hà đây là muốn giết ông ta! Lần này may mắn thoát chết, lần sau liệu có thoát được không? Nếu lại xui xẻo một lần nữa thì ông chắc chắn sẽ chết!
Khi Hà Tiên Dương chạy đến phòng bệnh, hắn thấy các bác sĩ, y tá và bệnh nhân phòng bên đều thò đầu ra xem kịch vui.
"Bà đúng là một người đàn bà ác độc, chúng ta không còn gì để nói nữa, ly hôn đi! Tôi đã giải thích với bà, vậy mà bà lại cố ý giết tôi, tôi sẽ đi kiện bà!"
"Ông cứ đi đi, cứ thử đi! Ông là đồ súc sinh không có lương tâm! Năm đó ông không có một đồng nào trong người, bà đây gả cho ông rồi sinh con cho ông, còn ông thì sao? Đợi đến lúc con trai có tiền đồ, ông lại lấy tiền ra ngoài tìm vợ bé, còn sinh ra một đứa nghiệt chủng, ông tốt nhất nên đi chết đi! Lại còn muốn ly hôn rồi cướp tiền của tôi, ông nhất định sẽ bị thiên lôi đánh trúng!"
Hà Tiên Dương nghe thấy tiếng khóc lóc, la hét này, trên trán không khỏi nổi đầy gân xanh. Sau khi chen qua đám đông, hắn mới nhìn rõ tình huống trong phòng bệnh. Nghe nói cha Hà té cầu thang gãy chân, vậy mà ông vẫn vô cùng có sức sống, nằm đấm thùm thụp vào giường. Còn mẹ Hà thì ngồi dưới đất vừa khóc vừa ném đồ đạc lên giường cha Hà.
Hà Tiên Dương hít sâu một hơi để lấy lại bình tĩnh, sau đó hắn bước vào và đóng cửa phòng lại, ngăn những ánh mắt đang xem kịch hay ở bên ngoài.
"Cha mẹ lại muốn thế nào nữa đây? Hả?"
Cha Hà và mẹ Hà nhìn thấy con trai mình đến, đều chĩa "họng súng" về phía hắn: "Tiên Dương! Con đến rất đúng lúc, con phải làm chủ cho mẹ! Ba con muốn ly hôn với mẹ, mẹ tuyệt đối không đồng ý!" Ly hôn là phải chia tiền, mẹ Hà có chết cũng không muốn.
Còn cha Hà thì che ngực, chỉ vào chân mình: "Tiên Dương, con cũng thấy rồi đó, người đàn bà này điên rồi, trước đó bà ta thật sự muốn giết cha! Cha nghi ngờ tinh thần của mẹ con có vấn đề, con mau đưa bà ta đến bệnh viện tâm thần đi!"
Mẹ Hà vừa nghe xong, mặc kệ mọi thứ, không khóc nữa, nhào tới cấu xé chồng mình: "Con mẹ nó! Nhà họ Hà ông mới là người hại chết bà đây, tôi liều mạng với ông!" Tay chân bà vô cùng lanh lẹ, lần thứ hai đánh thẳng vào cái chân đang bị thương của cha Hà.
Chỉ nghe thấy tiếng cãi nhau ầm ĩ phát ra từ trong phòng bệnh. Sau đó bác sĩ nghe tiếng chuông nên mở cửa đi vào, phát hiện bệnh nhân đang nằm sõng soài trên mặt đất, chân bị gãy trong một tư thế rất quái lạ. Còn hai người kia, vợ của bệnh nhân thì hai mắt đỏ bừng, giơ nanh múa vuốt với bệnh nhân đang nằm trên mặt đất. Đứa con trai thì cố hết sức kéo bà lại, trên móng tay còn dính một chút máu, trông không khác gì một kẻ điên.
Trải qua một trận cãi vã, ẩu đả như vậy, vốn dĩ cha Hà có khả năng hồi phục nhưng cuối cùng cũng không thể hồi phục được nữa. Hai chân của ông đều bị gãy, dù đã được cứu chữa nhưng nửa đời sau của ông chỉ có thể ngồi xe lăn mà thôi.
Lúc này cha Hà và mẹ Hà cãi nhau đến long trời lở đất. Vợ bé và con riêng còn chạy đến góp thêm náo nhiệt, đóng vai nhu nhược đáng thương trong bệnh viện, nói muốn chăm sóc cha Hà, kích thích mẹ Hà không ít. Mỗi ngày đều đứng trước giường bệnh của cha Hà đánh nhau với tiểu tam, đánh không đã tay còn muốn kéo luôn cả ông vào. Vài lần đến thăm đều thấy hai bên thương tích không nhẹ. Mỗi ngày Hà Tiên Dương đều bị bắt đi trông chừng mẹ mình, ngăn cản bà. Đến bản thân hắn cũng bị bà "lỡ tay" làm bị thương vài lần. Sau khi chịu đựng được một khoảng thời gian, Hà Tiên Dương thật sự cảm thấy quá phiền. Hắn mặc kệ cha mình, để ông ở lại bệnh viện một mình, sau đó đưa mẹ Hà về nhà tìm người trông coi, không cho bà đến bệnh viện gây ồn ào nữa.
Sau đó mỗi ngày cha Hà đều ở trong bệnh viện chửi rủa mẹ Hà, ầm ĩ nói muốn ly hôn với bà. Còn mẹ Hà thì ở nhà khóc lóc, la lối, dọa thắt cổ đòi ra ngoài, nguyền rủa từ cha Hà cho đến đứa con riêng của ông, một ngày mấy chục lần lẩm bẩm như thế, ai cũng không dám lại gần.
Vở kịch này khiến Thường Mạn Tinh tấm tắc lạ lùng. Cô chỉ cho người nói với mẹ Hà rằng cha Hà tặng quà cho vợ bé và con riêng mà thôi chứ chưa làm chuyện gì khác. Ai ngờ cuối cùng lại giống như châm trúng ngòi nổ, nổ tung một trận rất lớn. Mẹ Hà còn lợi hại hơn cả trong tưởng tượng của cô, bà ta dễ dàng giày vò cha con nhà họ sống không bằng chết.
Cô biết rất rõ tính cách của cha Hà và mẹ Hà. Một khi hai người họ xé rách mặt nhau, mọi chuyện mới bắt đầu trở nên thú vị, mà chuyện này hiển nhiên không thể kết thúc một cách dễ dàng rồi. Đương nhiên, cô cũng sẽ không cho phép chuyện này kết thúc một cách dễ dàng như vậy được.
Dưới sự xúi giục của vợ bé, cha Hà rất nhanh đã kiện vợ mình ra tòa, nói bà ham tiền muốn giết chết chồng mình. Còn mẹ Hà cũng không chịu kém cạnh, dùng một số tiền lớn mời luật sư nổi tiếng, tố cáo chồng mình mang tiền trong nhà đi cho người ngoài. Hai bên ầm ĩ qua lại, cha Hà ngồi xe lăn cãi, mẹ Hà thì băng vải quấn trên đầu cãi, phía dưới băng vải chính là vết thương do đánh nhau với tiểu tam mà ra.
Hà Tiên Dương bị kẹp giữa hai người họ, trầm mặt không nói một lời nào. Lúc trước gia đình hài hòa, cha mẹ luôn yêu thương, thiên vị hắn. Giờ phút này họ chỉ biết nghĩ đến bản thân, không ngừng dùng những từ ngữ khó nghe, độc địa chửi rủa người đã từng chung chăn gối với mình, không hề để ý đến sự tồn tại của đứa con là hắn, giống như đối phương chính là kẻ thù không đội trời chung của mình vậy.
Hà Tiên Dương bị chuyện này hành hạ hơn nửa tháng, không hề được ngủ ngon một giấc nào. Hôm nay vất vả lắm mới kết thúc, hắn nhớ ra đã lâu rồi mình không đến tìm tình nhân Chu Lam, nên muốn chuẩn bị qua đó để thư giãn một chút về thể xác lẫn tinh thần. Ai ngờ Hà Tiên Dương vừa mới bước vào căn hộ mà hắn mua cho Chu Lam, đứng ngoài cửa đã nhìn thấy trong phòng khách đủ loại quần áo nam nữ rải rác khắp nơi.
Hà Tiên Dương đứng hình một lúc, sau đó là lửa giận ngập trời, bởi vì hắn nghe thấy những âm thanh nhạy cảm vang lên.
Đi theo đống quần áo lộn xộn về phía phòng ngủ chính, Hà Tiên Dương nghe thấy âm thanh phát ra từ tình nhân của hắn.
"Ưm ~ lại một lần nữa được không ~ anh thật là lợi hại đó nha~"
Sau đó là một giọng nói trêu đùa của một chàng trai trẻ tuổi: "Phải không, anh lợi hại lắm hả? Có lợi hại hơn kim chủ của em không?"
Giọng nữ tràn ngập khinh thường: "Anh ta sao? Chỉ là một lão già ốm yếu, cái gì cũng không được, mỗi lần cùng anh ta làm chuyện này đều không đạt được cực khoái. Cái đó lại còn mềm nhũn nữa chứ, nếu không phải vì tiền thì ai mà thèm ngủ với anh ta... A! Đồ xấu xa, đột nhiên lại cử động làm gì chứ~"
Hà Tiên Dương nghe thấy giọng nói trong phòng, sắc mặt lúc hồng lúc trắng, tức giận đến nỗi hai tay không ngừng run rẩy.
Bị cắm sừng thì thôi đi, tình nhân mà hắn tự cho là nghe lời nhất vậy mà lại cắm sừng hắn. Hơn nữa, là một người đàn ông khi nghe những lời nói đó của Chu Lam, thật sự khiến Hà Tiên Dương mất hết thể diện và lòng tự trọng. Cuối cùng hắn không thể nhẫn nhịn được nữa, vớ lấy gạt tàn thuốc trên bàn, một cước đá văng cửa xông vào bên trong, đánh thật mạnh vào đầu tên gian phu đang nằm trên người tình nhân mình.
"A! Giết người!"
...
Chu Lam nhanh chóng gọi điện cho cảnh sát. Cảnh sát đến rất kịp thời nên may mắn không xảy ra án mạng. Hà Tiên Dương ngồi trong cục cảnh sát, trên đầu và tay đều dính máu.
Lúc ấy lửa giận dồn lên não nên hắn không chút chần chừ xông lên đánh nhau với tên gian phu. Ai ngờ đối tượng của Chu Lam lại là giáo viên dạy thể hình, một thân cơ bắp, thân thủ mạnh mẽ. Hà Tiên Dương là kiểu đàn ông trung niên quanh năm làm việc trong văn phòng, ít vận động, làm sao có thể đánh thắng được người như thế. Ngoại trừ lúc đầu thừa dịp đối phương chưa phòng bị nên mới đắc thủ được một lần, sau khi người này phản ứng lại, hắn đã bị đè ra đánh. Không chỉ trên đầu có vết thương mà toàn thân đều vô cùng đau đớn khó chịu.
Cảnh sát đều nhìn hắn với vẻ mặt khác thường.
Hà Tiên Dương nhìn thấy tên gian phu ở đối diện cà lơ phất phơ giơ ngón giữa về phía hắn, thiếu chút nữa thì tức giận đến nỗi ngất xỉu.
Còn nữ diễn viên chính trong vụ việc lần này thì lại đang trong nhà vệ sinh gọi điện cho người khác.
"Thường tiểu thư, mọi việc tôi đã làm xong rồi, số tiền mà cô nói... Được được được, tôi biết Thường tiểu thư coi trọng chữ tín, không thành vấn đề, không thành vấn đề, tôi biết mà, được thôi, được thôi~"
Cúp máy, Chu Lam vuốt vuốt tóc. Mấy năm nay cô hoàn toàn không ép được đồng nào từ Hà Tiên Dương. Trong lúc cô đi tìm kim chủ khác, có thể dùng một cước đá văng ông già này đi đồng thời còn thu về một khoản tiền lớn, chuyện nhỏ này đương nhiên là tiện tay thì làm rồi.
Quá lời.
Vừa ngâm nga câu hát vừa bước ra ngoài. Khi đi ngang qua Hà Tiên Dương, Chu Lam nhìn hắn châm chọc cười: "Thật là đáng thương." Sau đó không thèm để ý đến vẻ mặt muốn giết người của đối phương, cô bình tĩnh ngồi xuống ngay bên cạnh, còn làm trò trước mặt Hà Tiên Dương, thân mật hôn giáo viên dạy thể hình một cái.
Hà Tiên Dương ở cục cảnh sát lấy lời khai gần một ngày. Trong khoảng thời gian đó, Thường Mạn Tinh lại đang ngồi trong nhà uống trà nhàn nhã. Cô tắt điện thoại, duỗi tay cầm lấy đóa hoa hồng xinh đẹp trong bình, bứt xuống ba cánh hoa, từ từ vò nát vụn mấy cánh hoa này.
"Chưa kết thúc đâu, ngàn vạn lần đừng gục ngã một cách đơn giản như thế.