Chương 21: Sự thật kinh hoàng

Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược

Chương 21: Sự thật kinh hoàng

Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược thuộc thể loại Linh Dị, chương 21 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Edit: Đèo
Beta: Nhược Huyền Phi + Thiên + Miêu Nhi
Phòng nghỉ này không lớn lắm, chủ yếu dùng để khách say rượu nghỉ ngơi, nên bên trong chỉ có một chiếc ghế sofa, một chiếc giường và một chiếc bàn. Cách bài trí trong phòng có phần đơn giản nhưng kiểu dáng vô cùng hoài cổ, tính ra cũng mang một phong cách riêng.
Thường Mạn Tinh mặc kệ Hà Vị Minh kéo cô vào phòng nghỉ. Tay cô bị hắn nắm lấy, làm lộ ra chiếc vòng Hà Tiên Dương đã tặng.
Thường Mạn Tinh chợt nhận ra, cô vừa tháo vòng tay vừa nói: "Con ghen à?" Sau đó tiện tay ném chiếc vòng đó lên bàn.
Vừa nói xong, Thường Mạn Tinh đã bị Hà Vị Minh đè lên bàn. Hắn không nói lời nào mà chỉ nhìn cô chăm chú, đôi mắt đen nhánh ẩn chứa nỗi buồn sâu sắc và chút tủi thân.
Thường Mạn Tinh cảm nhận được phía sau eo mình có một bàn tay đang chắn lại góc bàn sắc nhọn, cô bất giác khẽ cười. Chẳng qua khi nhìn thấy sự uất ức ẩn sâu trong đôi mắt của Hà Vị Minh, lòng cô mềm nhũn.
Thường Mạn Tinh ngẩng đầu hôn lên môi hắn. Hà Vị Minh hơi sững sờ, nhưng rất nhanh sau đó hắn đã phản ứng lại, khẽ hôn lên đôi môi hé mở của cô.
Hà Vị Minh có thể cảm giác được sự mềm mại, ấm áp và ngọt ngào từ đôi môi ấy, tựa như một đóa hoa mê hoặc, nhưng lại vừa gần vừa xa, thường xuyên khiến người ta bất an, hệt như chính bản thân Thường Mạn Tinh vậy. Hà Vị Minh càng hôn càng dùng sức, ôm cô cũng càng lúc càng chặt, điều này khiến Thường Mạn Tinh không khỏi đẩy nhẹ vào ngực hắn tỏ vẻ bất mãn.
Hà Vị Minh buông Thường Mạn Tinh ra, nhưng không đợi cô kịp thở dốc, hắn lại đột nhiên há miệng cắn một cái lên cổ cô.
Cô khẽ hít một hơi.
Thường Mạn Tinh muốn đưa tay sờ nhưng bị hắn giữ chặt. Nơi đó không hề chảy máu nhưng lại có một dấu răng vô cùng rõ ràng. Hà Vị Minh nhìn cô chằm chằm, sau đó dựa sát vào cổ cô, nhẹ nhàng liếm lên dấu răng đó.
Thường Mạn Tinh không hề tức giận vì hành động bất ngờ của hắn. Cô ôm lấy chiếc đầu đang vùi vào cổ mình, sau đó dùng sức vuốt ve mái tóc đen mềm mại của Hà Vị Minh: "Con là chó con hả? Cắn đau thế. Giờ thì hay rồi, mẹ cũng không mặc áo cổ lọ, lát nữa ra ngoài chắc chắn mọi người sẽ nhìn thấy dấu răng này."
Hà Vị Minh ngửi ngửi cổ cô, giọng khàn khàn nói: "Không được đứng gần hắn như thế, không được cười với hắn, không được nói chuyện với hắn..."
Thường Mạn Tinh ngắt lời hắn ngay lập tức, nói đùa một câu: "Cái này không được, cái kia cũng không được, thực ra điều con muốn nhất là hắn đừng xuất hiện trước mặt con nữa đúng không?"
Hà Vị Minh lại ngẩng đầu, vẻ mặt vô cảm nói: "Con muốn hắn vĩnh viễn biến mất khỏi thế giới này."
Giọng điệu của hắn không giống như đang nói giỡn, cô thậm chí có thể nhìn thấy tơ máu hằn lên trong đôi mắt Hà Vị Minh. Có lẽ vì cả đêm không ngủ, nên giờ đây vẻ mặt hắn mới đáng sợ như vậy.
Thường Mạn Tinh thu lại nụ cười, cô nắm lấy tay Hà Vị Minh, áp má mình vào lòng bàn tay hắn: "Vị Minh, con muốn Hà Tiên Dương chết sao?"
Hà Vị Minh khẽ giật tay, sau đó lạnh nhạt đưa ra một câu trả lời khẳng định: "Con đã nghĩ đến chuyện này rất nhiều lần... Mẹ thấy làm vậy là sai sao?"
Giờ phút này, cô bỗng nhiên nhớ lại Hà Vị Minh của đời trước... Bởi vì sự lạnh nhạt của hắn hiện tại chẳng khác gì kiếp trước, như thể trên đời này chẳng có chuyện gì có thể lay động được hắn, dù là một mạng người cũng chẳng có chút trọng lượng nào trong mắt hắn.
Thường Mạn Tinh không biết trong lòng mình đang có cảm giác gì, muốn gật đầu rồi lại muốn lắc đầu. Bây giờ Hà Vị Minh còn chưa biết Hà Tiên Dương là cha ruột của mình, nếu hắn biết rồi thì sao? Thường Mạn Tinh hiểu rõ đứa trẻ do chính tay mình nuôi dạy từ nhỏ đến lớn này – hắn tuyệt đối không bị ràng buộc bởi cái gọi là quan hệ huyết thống! Nhưng... cô vẫn cảm thấy không thể nào nói rõ ràng mọi chuyện được.
Nghĩ đến kế hoạch của bản thân, hơi thở Thường Mạn Tinh chợt nghẹn lại, cô một lần nữa mãnh liệt hôn lên môi Hà Vị Minh.
Mà Hà Vị Minh hôn cô càng thêm nhiệt liệt và điên cuồng hơn cả lúc ở đảo Thác Tái. Hắn bế Thường Mạn Tinh lên, đặt cô trên chiếc ghế sofa mềm mại, đồng thời quỳ một chân lên đệm ghế sofa, sau đó ôm chặt cô vào lòng.
Hôm nay Thường Mạn Tinh búi một búi tóc rất đẹp. Hiện tại Hà Vị Minh lại giơ tay lên tháo tóc cô ra, vừa hôn lên đôi môi mềm mại, vừa vuốt ve mái tóc dài của cô đầy yêu thích.
Thường Mạn Tinh tựa sát vào hắn, đối diện với hắn, nhìn rõ tình yêu say đắm ẩn chứa trong mắt hắn.
Hai người ở trong phòng cũng không hề hay biết bên ngoài cửa, có một người đang nghe lén cuộc trò chuyện của họ. Dù âm lượng không lớn, lại cách một cánh cửa nên tiếng nói bên trong truyền ra ngoài đứt quãng, nhưng chỉ vài câu không đầu không đuôi ấy cũng đủ để Hà Tiên Dương nhận ra mối quan hệ mờ ám giữa hai người.
Sắc mặt Hà Tiên Dương tái mét đứng sững, vẻ mặt hắn biến đổi liên tục. Tuy rằng hắn đã từng suy đoán qua mối quan hệ giữa Hà Vị Minh và Thường Mạn Tinh, còn cùng Mạnh Thải Kỳ suy đoán Thường Mạn Tinh bao nuôi bao nhiêu đàn ông ở bên ngoài, nhưng chính bản thân hắn lại không tin lắm. Hà Tiên Dương nghĩ mình khá hiểu Thường Mạn Tinh, loại người như cô ta sẽ không lén lút bao nuôi đàn ông bên ngoài, nên những lời hắn nói chẳng qua là để trút giận mà thôi.
Chỉ có như thế hắn mới có thể quên đi sự uất ức của bản thân, cảm thấy được an ủi.
Nhưng mà Hà Tiên Dương lại không ngờ, bản thân lại nói trúng. Thường Mạn Tinh đúng là có quan hệ mờ ám với Hà Vị Minh. Chính mắt hắn còn nhìn thấy hai người họ thân mật mập mờ, dù thế nào cũng không thể bào chữa được. Cảm giác bản thân đột nhiên bị cắm sừng, Hà Tiên Dương tức giận đến nỗi mặt tái mét như gan heo.
Điều khiến Hà Tiên Dương phẫn nộ hơn nữa là – dù phát hiện cô ta cắm sừng mình, hắn lại không thể để lộ chuyện này ra ngoài! Hà Tiên Dương hiểu rõ nếu trở mặt với cô ta, công ty của hắn sẽ không còn được Thường gia che chở nữa. Gần đây, công ty còn bị một công ty mới xuất hiện trên thị trường đả kích, kinh tế ngày càng sa sút.
Mất đi cô ta, hắn rất có thể sẽ mất đi tất cả những gì đang có hiện tại, đây là điều Hà Tiên Dương không thể chấp nhận được. Thế nên giờ phút này dù hắn có phẫn nộ đến mấy cũng chỉ có thể bất lực nhìn đôi cẩu nam nữ này ân ái với nhau, hơn nữa còn không thể giáo huấn bọn họ.
Việc duy nhất hắn có thể làm lúc này là nén giận. Hà Tiên Dương nghe thấy tiếng động ái muội bên trong, cả người cứng đờ, vội vàng đi vào nhà vệ sinh tạt nước lạnh lên mặt.
Nhìn thấy sắc mặt của mình trong gương, Hà Tiên Dương đột nhiên giơ tay nện thẳng vào bồn rửa mặt bằng đá cẩm thạch. Lần này dùng lực hơi mạnh, hắn không kìm được nắm chặt tay, sắc mặt càng thêm khó coi.
Bỗng nhiên, hắn nhớ ra Thường Mạn Tinh từng nói một câu với Hà Vị Minh: "Công ty Đằng Đông của con".
Hắn rất có ấn tượng với công ty Đằng Đông này, bởi vì nó là công ty liên tục cướp đi vài bản hợp đồng lớn của Hà thị. Rõ ràng chỉ là một công ty mới, vậy mà lại có thể sánh ngang với công ty Hà thị, điều này quả thực khiến Hà Tiên Dương vô cùng bực mình.
Một công ty nhỏ như vậy, hắn cũng không thèm để vào mắt, quyết định chờ thêm vài ngày nữa nghe quyết định của Ô gia xong rồi mới đi thu mua cái công ty không có chỗ dựa này. Ai ngờ hôm nay hắn lại phát hiện ra công ty nhỏ đó là của Hà Vị Minh. Hà Vị Minh mới mười sáu tuổi thì làm sao biết quản lý công ty được? Rõ ràng là Thường Mạn Tinh đưa cho nó chơi, thật không ngờ cô ta lại dễ dàng đưa công ty cho một đứa con hoang như vậy, còn mặc kệ để nó chèn ép Hà thị.
Hà Tiên Dương nghĩ tới đây thì càng thêm giận sôi máu, hắn ôm ngực liên tục thở dốc.
Thật vất vả mới bình tĩnh lại được, nghĩ đến lát nữa lại phải nhìn Thường Mạn Tinh và Hà Vị Minh lén lút cấu kết làm bậy trước mặt mình, sự tức giận trong lòng Hà Tiên Dương dù thế nào cũng không thể tan biến được. Cho nên hắn lập tức rời khỏi hội trường, vì không để Thường Mạn Tinh nghi ngờ, Hà Tiên Dương phải cố kìm nén cơn thịnh nộ và ác ý trong lòng, tìm một lý do rất đơn giản – công ty có việc khẩn.
Hà Tiên Dương rời khỏi tiệc rượu, đương nhiên sẽ không thật sự tới công ty, hắn trực tiếp đến chỗ Mạnh Thải Kỳ tìm kiếm sự an ủi. Giờ phút này, chỉ có mối tình đầu lương thiện, dịu dàng, động lòng người mới có thể xoa dịu sự tức giận khi nhìn thấy vợ mình đi quá giới hạn của hắn.
Nhưng mà ngày hôm nay có lẽ là một ngày không may mắn đối với Hà Tiên Dương. Hắn chỉ vừa mới thấy Mạnh Thải Kỳ, chưa kịp kể lể với cô về nỗi đau khổ mình phải chịu, thì đã nghe được một tin rất đáng kinh ngạc từ khuôn mặt hưng phấn của mối tình đầu.
"Tiên Dương! Em tìm được con của chúng ta rồi!"
Mạnh Thải Kỳ nói ra câu này khiến Hà Tiên Dương không khỏi cảm thấy mơ hồ: "Con của chúng ta?" Nỗi đau khổ lúc nãy cũng đã tạm thời quên mất.
Trên mặt Mạnh Thải Kỳ mang theo rất nhiều loại cảm xúc, có vui mừng cũng có thống khổ, cô ra vẻ hồi ức, nói: "Thực ra năm đó em đã sinh cho anh một đứa con, là một đứa bé trai rất đáng yêu. Bởi vì em mang thai nên lúc ấy cha mẹ em mới chuyển nhà, và không cho phép em liên lạc với anh. Năm ấy đứa bé được sinh ra, sức khỏe của em không được tốt lắm nên cha mẹ đã mang thằng bé đi. Thế nhưng sau một thời gian, họ lại nói đứa trẻ đã qua đời, lúc đó em vô cùng đau khổ."
Đột nhiên Mạnh Thải Kỳ nước mắt giàn giụa: "Cách đây không lâu lúc mới gặp lại anh, em nhớ đến chuyện này nên đã nói chuyện với cha mẹ. Đến tận lúc này họ mới nói sự thật cho em biết... hóa ra năm đó con của chúng ta chưa chết, thằng bé bị cha mẹ em vứt bỏ! Khi biết được tin này, em liền đi tìm con của chúng ta. Vì không muốn làm anh thất vọng nên em chưa bao giờ nhắc tới chuyện này. Cũng may trời không phụ lòng người, hôm qua em đã tìm được con của chúng ta rồi."
Hà Tiên Dương nghe Mạnh Thải Kỳ nói xong liền cảm thấy ngạc nhiên vô cùng, sau khi ngạc nhiên thì lại cảm thấy vui mừng. Chuyện này quá khó tin, hắn vậy mà còn có một đứa con trai!
Trước đây, tình nhân của hắn sinh một đứa con trai là Hà Trạch, lại bị người hầu của Thường gia nhận nuôi. Hắn từng đến Thường gia gặp nó một lần, nhưng đứa bé đó đã hoàn toàn không nhớ rõ cha ruột mình là ai. Nó vui vẻ gọi cặp vợ chồng kia là cha mẹ, cả nhà họ sống vô cùng hạnh phúc. Vì thế Hà Tiên Dương đã đau khổ rất lâu. Con trai mình lại gọi người khác là cha, hơn nữa rất có thể cả đời này nó sẽ gọi như thế. Con trai ruột bị cướp mất, hắn lẽ nào không đau khổ sao?
Còn một cô con gái ruột khác luôn không thân thiết với hắn, hơn nữa nó chỉ là con gái nên hắn cũng không để ý lắm. Mấy năm nay hai tình nhân của hắn đều không thể sinh thêm con, không ngờ hôm nay lại nghe được tin tức này...
Hà Tiên Dương ngay lập tức lấy lại tinh thần, kéo Mạnh Thải Kỳ gặng hỏi: "Em tìm được con rồi ư? Nó bây giờ đang ở đâu? Dù ở đâu cũng phải đưa nó về đây, không thể để nó gọi người khác là cha được!"
Nghĩ đến Hà Trạch, Hà Tiên Dương lại cảm thấy khó chịu, nhưng Thường gia bên kia lúc nào cũng nhìn chằm chằm, hắn không dám động tay động chân. Bây giờ hắn nhất định phải đưa đứa con trai này về, tuy tuổi hơi lớn một chút nhưng cũng coi như là đã có người kế nghiệp!
Hà Tiên Dương mong chờ nhìn Mạnh Thải Kỳ, mong cô nói ra đứa trẻ kia đang ở đâu.
Mạnh Thải Kỳ nhìn thấy biểu hiện này của hắn, đáy lòng cảm thấy cực kỳ hài lòng, nhẹ nhàng nói ra cái tên khiến Hà Tiên Dương cảm thấy như bị sét đánh.
"Đứa trẻ đó năm nay đã mười sáu tuổi. Cha mẹ em nói năm đó đã đưa nó vào viện Phúc Lợi, thằng bé được nhận nuôi vào ngày lập đông... Mọi chuyện quả thực vô cùng trùng hợp. Tiên Dương à, con của chúng ta chính là Hà Vị Minh – đứa trẻ mà anh và Thường Mạn Tinh nhận nuôi ấy, thực ra thằng bé vẫn luôn gọi anh là cha, chuyện này quả thực đúng là vận mệnh do ông trời sắp đặt!"
Hà Tiên Dương nghe câu đầu tiên của Mạnh Thải Kỳ đã thấy không ổn, chờ khi nghe xong toàn bộ, hắn lập tức kinh sợ đến nỗi gương mặt trắng bệch, cả người sững sờ tại chỗ, ngay sau đó cảm thấy trời đất quay cuồng.
Hà Vị Minh? Hà Vị Minh?! Hà Vị Minh là con trai của hắn!
Ngay vừa rồi, hắn còn đang nghĩ một ngày nào đó, chờ đến khi bản thân không còn cần Thường Mạn Tinh nữa thì hắn sẽ ra tay với cô ta, tốt nhất là giết luôn kẻ thông đồng với cô ta là đứa con hoang Hà Vị Minh. Ai ngờ tạo hóa lại trêu ngươi, đứa con hoang mà hắn nói lại chính là con trai ruột của mình. Hắn ghét bỏ nhiều năm như vậy, ở chung mấy năm trời, chưa từng có sắc mặt tốt với đứa con nuôi kia, thật không ngờ nó lại chính là con trai ruột của mình?
Con nuôi biến thành con ruột, có lẽ trước kia hắn sẽ cảm thấy phức tạp nhưng rồi cũng sẽ vui mừng giống như Mạnh Thải Kỳ bây giờ. Thế nhưng ở thời điểm hiện tại, vừa mới nhìn thấy cảnh con trai ruột cùng với vợ mình ở bên nhau, Hà Tiên Dương không có lấy một chút vui mừng nào, hắn chỉ cảm thấy cực kỳ phẫn nộ, kéo theo những thống khổ lúc trước cùng nhau ùa về.
Hai mắt Hà Tiên Dương đỏ sậm, hắn đột nhiên lảo đảo rồi ngã quỵ xuống đất.
"Tiên Dương!" Mạnh Thải Kỳ cả kinh hét lên một tiếng, vội vàng chạy đến đỡ thì phát hiện Hà Tiên Dương đã hôn mê bất tỉnh.