Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược
Chương 4: Quyết Định Của Mẹ
Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược thuộc thể loại Linh Dị, chương 4 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Điện thoại trên giường rung lên “ong ong”, một đôi tay trắng nõn, xinh đẹp, vẫn còn vương hơi nước cầm lấy điện thoại, mở tin nhắn vừa được gửi đến.
Đọc xong tin nhắn ghi lại hành tung hai ngày nay của Hà Tiên Dương, Thường Mạn Tinh vừa lau tóc một cách tùy tiện vừa xóa tin nhắn.
Sau khi thoát khỏi ứng dụng, trên màn hình xuất hiện hình một bé gái mặc váy đỏ. Tóc của bé gái ấy đã được cắt tỉa gọn gàng, phần đuôi tóc chẻ ngọn, khô vàng đã bị loại bỏ để phù hợp với khuôn mặt nhỏ nhắn, thanh tú. Mái tóc phía trên cũng được cắt ngắn, khiến đôi mắt trông to hơn, tổng thể trông vô cùng đáng yêu.
Cho dù khuôn mặt đứa bé này không cười, nhìn thẳng vào ống kính, nhưng vẫn toát ra một vẻ đáng yêu kỳ lạ. Điểm duy nhất không hoàn hảo chính là vết sẹo bên trên mắt phải của bé gái, nó phá vỡ vẻ thanh tú, gầy yếu vốn có.
Một vết sẹo, ở những vị trí khác nhau, sẽ mang lại cảm giác hoàn toàn khác. Nếu là một bé trai khác ở độ tuổi này, có được gương mặt hòa nhã di truyền từ cha mẹ như vậy, cho dù mặc váy con gái cũng không cảm thấy kỳ cục. Trên gương mặt Thường Mạn Tinh lộ ra ý cười, tay chạm nhẹ vào khuôn mặt nhỏ nhắn, gầy gò trên màn hình. Phải nói bây giờ Hà Vị Minh đúng là vô cùng ngoan ngoãn, cô làm gì thì cậu đều làm theo, không hề phản kháng chút nào.
Điều càng làm cô kinh ngạc hơn chính là ngay cả cô cũng không thể đoán được liệu đứa trẻ này có thực sự cam tâm tình nguyện hay không.
Thường Mạn Tinh cũng đã từng thử, kết quả cậu vẫn không có phản ứng gì. Hà Vị Minh giống như một đứa bé không có sức phản kháng. Trước khi cậu ta bộc lộ bản chất thật, cô vẫn có thể tận hưởng vẻ ngoan ngoãn này thêm một thời gian nữa.
“Cốc cốc cốc.” Tiếng gõ cửa vang lên, kèm theo là giọng nói dịu dàng của Hà Tiên Dương ở ngoài cửa: “Mạn Tinh, em đã ngủ chưa?”
Nụ cười trên khuôn mặt Thường Mạn Tinh bỗng nhiên biến mất. Cô đứng yên ở mép giường trong chốc lát, sau đó mới cười nhạo một tiếng, cầm lấy một quyển sách trên kệ rồi đi qua mở cửa.
“Có chuyện gì?”
Hà Tiên Dương nhìn thấy Thường Mạn Tinh mặc áo ngủ, tóc ướt đẫm ở phía sau cánh cửa, ánh mắt không khỏi tối sầm lại. Thường Mạn Tinh xác thật là một người phụ nữ xinh đẹp, tiếc là dưới đáy lòng Hà Tiên Dương chỉ yêu những nữ nhân kiều nhược phải sống dựa vào hắn.
Mặc dù bên ngoài Thường Mạn Tinh rất phù hợp với khẩu vị của hắn nhưng đáng tiếc tính tình lại quá kiêu ngạo, hắn không thể khống chế được. “Dạo này công ty hơi bận nên đã lâu chúng ta không ngủ chung với nhau, tối hôm nay chúng ta tâm sự một chút đi.” Hà Tiên Dương đỡ cửa, mỉm cười nhìn Thường Mạn Tinh, giọng nói càng lúc càng nhỏ dần. Hai người từng có thời gian cùng phòng, khi mới cưới cũng đã ngủ chung, sau đó mới chia phòng riêng.
Ban đầu vì Hà Tiên Dương nói mình đang rất bận, thường xuyên quay về nhà lúc nửa đêm, sợ làm phiền Thường Mạn Tinh nghỉ ngơi nên mới tách ra hai phòng, chỉ là đôi khi vẫn ngủ chung. Nhưng hiện giờ, cơ bản là Thường Mạn Tinh không thể chịu đựng được việc ngủ chung với người mình ghét. Vì vậy cô nhướng mày, không chút khách khí ném quyển sách đang cầm vào mặt hắn, dùng giọng điệu nửa đùa nửa thật nói: “Thật ngại quá, đêm nay em không có thời gian, em còn có trách nhiệm làm một người mẹ tốt, chờ lát nữa em bận kể chuyện ru ngủ cho Vị Minh rồi, anh cứ đi ngủ trước đi.”
Nhìn thấy Hà Tiên Dương cau mày rên một tiếng rồi sờ sờ mũi, Thường Mạn Tinh làm ra dáng vẻ kinh ngạc hỏi: “Sao vậy, em làm anh đau hả?”
Sau đó không đợi Hà Tiên Dương nói “Không sao.”, cô đã nhíu mày lại giành nói trước: “Một quyển sách thì có thể làm đau bao nhiêu. Được rồi, không phải nói gần đây tâm trạng em không tốt sao, anh cũng đừng phiền em nữa.”
Cho dù trong giọng nói của cô đầy vẻ khó chịu nhưng Hà Tiên Dương vẫn giữ vẻ mặt dịu dàng đó, giống như sợ cô tức giận, hắn nhẹ nhàng nói: “Mạn Tinh, anh biết tâm trạng em không tốt nhưng anh là chồng của em, anh hy vọng em có thể chia sẻ với anh. Lại nói Vị Minh cũng đã mười hai tuổi, nó lớn rồi em đừng lo cho nó quá, kể chuyện ru ngủ cho nó làm gì.”
“Em muốn thử cảm giác làm mẹ cũng không được sao?!” Vẻ mặt Thường Mạn Tinh như bị đụng tới nỗi đau, phiền chán vẫy tay: “Được rồi, anh đi ngủ đi, ngày mai em còn muốn dẫn Vị Minh về nhà em, không có thời gian tán gẫu với anh đâu.”
Nói xong cô lập tức đóng cửa phòng mình lại, lướt qua Hà Tiên Dương, đi thẳng vào phòng Hà Vị Minh.
Chờ bóng dáng của cô biến mất, vẻ dịu dàng ấm áp trên mặt Hà Tiên Dương lập tức biến mất, trở nên lạnh lẽo. Lúc trước tính tình Thường Mạn Tinh chỉ hơi kiêu ngạo, nhưng dạo gần đây cô càng ngày càng không coi hắn ra gì. Mặc dù mọi chuyện hắn đều tự mình quyết định, nhưng thái độ tự cho mình là nhất của cô khiến Hà Tiên Dương cảm thấy vô cùng khó chịu.
Nói cho cùng, hắn yêu cô nhưng không có nghĩa là hắn phải nghe lời cô sai bảo. Hà Tiên Dương cười lạnh một tiếng rồi quay trở về phòng mình.
Đóng cửa phòng Hà Vị Minh lại, Thường Mạn Tinh cũng cười lạnh một tiếng. Đời trước, cô gả cho Hà Tiên Dương, vì hắn mà kiềm chế tính cách không ít, còn phải tươi cười đón tiếp mẹ chồng – người vừa thấy cô là đã không ưa, khó chịu ra mặt.
Thường Mạn Tinh từ nhỏ đến lớn chưa từng chịu ủy khuất, vậy mà lại phải chịu đựng sự khó chịu từ cha mẹ Hà Tiên Dương, còn vì sợ hắn khó xử mà không hé răng nửa lời, tính tình cũng trở nên hiền hòa hơn đôi chút. Nhưng đổi lại những gì cô phải nhường nhịn, sau khi Hà Tiên Dương lộ ra bộ mặt thật, chỉ trả lại cho cô một câu đầy chán ghét: “Tôi không chịu nổi cái tính cách đại tiểu thư kiêu ngạo của cô nữa rồi.”
Thật nực cười, nghĩ lại thì kiếp trước cô đã sống một cách thật đáng buồn như vậy. Được lắm, kiếp này cô phải cho Hà Tiên Dương biết thế nào là kiến thức, phải cho hắn thấy cái gọi là tính cách đại tiểu thư thực sự là như thế nào.
Thường Mạn Tinh xoay người nhìn Hà Vị Minh đang ngồi đọc sách ở bàn học. Cậu đã thay bộ quần áo ngủ mới mua, để chân trần ngồi bên cửa sổ gần ban công. Ánh trăng chiếu rọi vào từ bên ngoài, gió thổi tấm rèm cửa bay bay. Trong phòng có không khí vô cùng yên tĩnh, tâm trạng Thường Mạn Tinh vừa căng thẳng vì tức giận cũng dần dần bình tĩnh lại.
Cô đi lại gần Hà Vị Minh, đặt quyển sách <Hoàng Tử Bé> lên bàn, tò mò nhìn xem Hà Vị Minh đang đọc gì. “Làm bài tập à? Đây không phải là chương trình học của cấp ba sao? Mẹ nhớ mùng một con mới khai giảng mà?” Thường Mạn Tinh xoa tóc mềm mại của Hà Vị Minh: “Con rất thông minh, cũng rất cố gắng. Hôm nay đi ngủ sớm đi, ngày mai mẹ đưa con đi gặp chú và ông ngoại.”
“Con biết không, nếu không ngủ sớm thì sẽ không cao lên được đâu.” Thường Mạn Tinh nói.
Hà Vị Minh khép sách lại, im lặng không nói gì, cũng không có ý định phản kháng, lập tức đi đến giường, vén chăn mỏng lên nằm xuống. Thường Mạn Tinh nhìn mà cảm thấy buồn cười. Kể từ khi trọng sinh trở về, cô chưa từng nghe Hà Vị Minh nói câu nào quá mười từ. Mỗi ngày, cậu ta chỉ thường gật đầu, hoặc nói những từ như “Vâng”, “Được”, “Có thể” mà thôi.
Thật ra, đời trước Thường Mạn Tinh cũng không giao lưu quá nhiều với Hà Vị Minh. Cho dù cô biết rõ chuyện của người lớn không liên quan đến trẻ nhỏ, nhưng trong lòng cô vẫn để tâm rằng cậu là con của Hà Tiên Dương và Mạnh Thải Kỳ, nên đối xử với cậu khá lạnh nhạt. Còn với tính cách đó của cậu, cậu cũng sẽ không chủ động tiếp cận cô.
Về sau Thường gia xảy ra chuyện, Hà Tiên Dương đã giao công ty vào tay Hà Vị Minh, còn Thường Mạn Tinh thì mất đi đôi chân, bị sắp xếp vào một viện điều dưỡng, sau này cũng không còn liên lạc gì nữa. Cô chỉ biết đôi chút về cậu thông qua những lời khoe khoang kiêu ngạo, tự mãn của Mạnh Thải Kỳ và Hà Tiên Dương. Thỉnh thoảng, cô chỉ thấy cậu xuất hiện trong một đoạn phỏng vấn ngắn trên TV.
Thường Mạn Tinh thưởng thức tài năng và thủ đoạn của cậu, nhưng vẫn hơi để ý đến thân phận của cậu. Kiếp này, cô không thể không đối xử với người này như con của mình. Cô muốn thực sự tìm hiểu và khám phá cậu. Đại khái, đối với Hà Vị Minh, cô chỉ có thể nói một câu: “Đầu cơ trục lợi”. Cô là con gái của thương nhân, trong cốt cách cũng mang theo tố chất của một người làm kinh doanh. Những việc cô làm hiện giờ, suy cho cùng, cũng chỉ là một khoản đầu tư mà thôi. Giống như chơi cổ phiếu, rủi ro đương nhiên là có, nhưng lợi ích tiềm tàng lại có thể lay động lòng người.
“Mẹ nghe nói làm mẹ thì phải kể chuyện ru ngủ cho con nghe. Mẹ nghĩ con không thích những câu chuyện về người đẹp và nàng tiên cá, vậy mẹ kể cho con nghe vài đoạn của <Hoàng Tử Bé> nhé?”
Hà Vị Minh nằm trên giường, chăn được đắp ngay ngắn đến cổ, hai tay đặt hai bên hông. Nghe cô nói vậy thì hơi gật đầu.
Thường Mạn Tinh mỉm cười, ngồi ở mép giường dựa vào cửa sổ, duỗi tay tắt đèn phòng đi, chỉ chừa lại đèn bàn, cô mở quyển <Hoàng Tử Bé> trong tay ra.
……
“Tới đây chơi với ta đi.” Hoàng tử bé đề nghị nói.
“Ta không thể chơi với ngươi.” Hồ ly đáp trả: “Ta vẫn chưa bị thuần phục.”
Hoàng tử bé lại nói: “Cái gì gọi là “thuần phục”?”
“Mọi người đã sớm quên đi chuyện này rồi.” Hồ ly nói: “Ý của ta chính là “thành lập liên hệ”.”
“Thành lập liên hệ?”
“Đúng vậy.” Hồ ly nói: “Với ta mà nói, ngươi chỉ là một đứa bé, giống như hàng ngàn đứa bé khác. Ta không cần ngươi. Ngươi cũng không cần ta. Đối với ngươi mà nói thì ta chỉ là một con hồ ly, giống như những con hồ ly khác, nhưng nếu ngươi thuần phục ta, vậy chúng ta sẽ không thể thiếu nhau được. Ngươi chính là thế giới duy nhất của ta, ta cũng chính là thế giới duy nhất của ngươi.”
……
Giọng nói của Thường Mạn Tinh uyển chuyển, hơi trầm thấp, lại dịu dàng như dòng nước, yên lặng chảy xuôi trong đêm tối. Ánh đèn hắt lên sườn mặt cô, tạo nên vẻ dịu dàng ấm áp, vừa mơ hồ lại vừa lay động lòng người.
Hà Vị Minh không biết từ lúc nào đã nghiêng đầu sang, cậu nhìn người bên cạnh đang cúi đầu kể chuyện, nhẹ nhàng chớp đôi mắt, lẳng lặng lắng nghe những lời thủ thỉ phát ra từ miệng cô.
Ngày hôm sau Hà Vị Minh tỉnh dậy như mọi ngày, bỗng nhiên nhận ra có điều gì đó không đúng. Vừa nghiêng đầu, cậu thấy bên cạnh mình có thêm một người. Đây đúng là người tối hôm qua đã kể chuyện cho cậu nghe. Hà Vị Minh nhìn xung quanh một vòng, xác định đây đúng là phòng mình, cậu mới cẩn thận đứng dậy, không gây ra tiếng động nào, đi vào nhà vệ sinh đánh răng.
Một lát sau khi cậu đi ra đã thấy người đang nằm trên giường ngồi dậy, che miệng ngáp, nhìn cậu. “Chào buổi sáng, tối qua mẹ kể chuyện mệt quá, lười về phòng nên ngủ luôn ở đây. Con ngủ rất ngoan, vậy mà không hề đạp chăn.” Vẻ mặt Thường Mạn Tinh tự nhiên nói. Đương nhiên cô vô cùng tự nhiên, dù sao đứa trẻ này cũng là con trai trên danh nghĩa của cô. Bên ngoài cậu ta mang dáng vẻ của một bé trai, vậy thì có gì mà cô phải không tự nhiên cơ chứ. Lật chăn bước xuống giường, Thường Mạn Tinh chỉnh lại áo ngủ của bản thân, đầu còn rối tung đi đến trước mặt Hà Vị Minh vừa rửa mặt xong, nhẹ nhàng xoa gương mặt nhỏ của cậu bé.
“Chờ mẹ thay quần áo rồi chúng ta đi chạy bộ.”
Cặp mẹ con trên danh nghĩa này tuy không nói chuyện nhiều, nhưng lại trông vô cùng hài hòa. Hai người chạy bộ xong, rất ăn ý diễn một màn mẹ hiền con thảo trên bàn ăn trước mặt Hà Tiên Dương. Thường Mạn Tinh chuẩn bị cho Hà Vị Minh rất nhiều món ăn. Tuy Hà Vị Minh không nói gì, nhưng những món cô gắp cho cậu đều được cậu ăn hết.
Sau một đêm lấy lại bình tĩnh, Hà Tiên Dương nghĩ rằng hôm nay Thường Mạn Tinh sẽ về Thường gia, nên vài lần muốn nói chuyện với cô, ít nhất hắn không thể để lại ấn tượng xấu được. Nhưng hắn vừa nói được hai câu, Thường Mạn Tinh đã “Ừ ừ” qua loa lấy lệ, sau đó quay sang tiếp tục ăn cùng Hà Vị Minh, cứ như thể hai người họ mới là một gia đình, còn hắn – chủ nhân căn nhà này – thì lại như một người xa lạ.
Hà Tiên Dương chỉ biết im lặng nhìn Thường Mạn Tinh và Hà Vị Minh cười ấm áp với nhau. Trong lòng hắn lại vô cùng phiền muộn vì Thường Mạn Tinh không sinh được con nên tính tình trở nên khó đoán, cùng với đứa con hoang không biết từ đâu ra kia. Càng thấy Hà Vị Minh phiền phức, Hà Tiên Dương lại càng cảm thấy đau lòng cho con trai Hà Trạch của mình. Nghĩ đến đó, tâm trạng hắn lại trùng xuống. Hà Tiên Dương cảm thấy mất hết hứng ăn uống, ăn không nổi bữa sáng nữa, chỉ đành nhìn hai người kia ăn uống ngon lành.
Thường Mạn Tinh dẫn theo Hà Vị Minh đến Thường gia, anh hai nhà họ Thường đã sớm biết hôm nay em gái sẽ về, nên không đến công ty mà ngồi chờ sẵn ở phòng khách. “Anh hai.” Anh hai Thường gia, Thường Bổn Quân, nghe được giọng nói của em gái, trên gương mặt nghiêm túc của anh mới nở một nụ cười nhẹ. Nhưng khi nhìn thấy em gái nắm tay một cậu bé mặc áo sơ mi trắng, đeo thắt lưng, đi giày da, trông có vẻ rất ngoan ngoãn, anh lập tức nhíu mày.