Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược
Hà Vị Minh và Lời Thề Trả Thù
Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược thuộc thể loại Linh Dị, chương 3 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thường Mạn Tinh nhìn xuống dưới, độ cao từ tầng chín khiến cô không khỏi rùng mình. Tay cô bấu chặt bệ cửa sổ đến mức gân xanh nổi lên, nỗi đau đớn giày vò nhưng cô vẫn cố gắng chịu đựng.
Cô gắng gượng ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt xinh đẹp, thanh thoát của Mạnh Thải Kỳ. Mạnh Thải Kỳ đứng trên bệ cửa sổ, mỉm cười với cô, sau đó vươn tay ấn lên mu bàn tay cô rồi hất mạnh xuống. Đồng tử Thường Mạn Tinh co rút lại. Gương mặt tươi cười độc ác của Mạnh Thải Kỳ nhanh chóng biến mất theo cú rơi của cô.
Sau cảm giác không trọng lực, một tiếng va chạm nặng nề vang lên, dường như là từ trong đầu cô truyền đến. Khoảnh khắc ấy, cô chỉ cảm thấy cả thể xác lẫn tâm can mình đều đau đớn, căm hận khôn cùng. Đau đến thấu xương, hận đến tận cùng!
Thường Mạn Tinh biết mình đã chết, nhưng khi tỉnh lại, cô phát hiện mình đang ngồi giữa một cánh đồng hoa đỏ rực. Cách đó không xa, một người phụ nữ đứng quay lưng về phía cô, mặc một chiếc váy dài đỏ rực chạm đất.
“Thường Mạn Tinh, nếu cô có thể sống lại một lần nữa, cô muốn làm gì?” Người đó nghiêng đầu, để lộ nửa khuôn mặt duyên dáng.
Thường Mạn Tinh nghe chính mình nói rõ ràng từng câu từng chữ: “Tôi muốn đoạt lại tất cả những gì bọn họ có, khiến bọn họ phải đau khổ, thống hận gấp vạn lần tôi!”
Người phụ nữ váy đỏ bỗng nở nụ cười, rồi nói: “Vậy cô đi đi.”
Ngay khi cô ấy dứt lời, Thường Mạn Tinh lập tức cảm thấy mình không thể kiểm soát, cơ thể rơi xuống. Cảm giác không trọng lực như khi rơi từ trên cao ập đến.
Bỗng nhiên, Thường Mạn Tinh mở bừng mắt. Tiếng thở dốc dồn dập vang lên trong căn phòng yên tĩnh. Cô ngồi bật dậy, mồ hôi lạnh túa ra trên trán và lòng bàn tay.
Cô đã trọng sinh trở về nhiều ngày, nhưng vẫn không thể ngừng mơ thấy người phụ nữ mặc váy đỏ ấy. Thường Mạn Tinh chợt nhận ra, có lẽ đó chính là nguyên nhân cô được trọng sinh. Người phụ nữ mặc váy đỏ kia rốt cuộc là ai, Thường Mạn Tinh cũng không bận tâm. Cô chỉ nghĩ đến lời mình đã nói trong mộng: sẽ khiến những kẻ đã gây ra đau khổ cho mình cũng phải nếm trải sự thống khổ tương tự. Vì vậy, dù phải trả giá thế nào cũng không sao cả.
Thường Mạn Tinh ngồi ở mép giường, vẻ mặt tối sầm.
Khi cô ra khỏi phòng, cô thấy người giúp việc đang dọn dẹp phòng ngủ của Hà Tiên Dương ở đối diện. Nhớ lại tin nhắn vừa nhận, Thường Mạn Tinh đoán được vì sao Hà Tiên Dương đã ra ngoài từ sáng sớm, đơn giản là vì đứa con riêng bảo bối của hắn. Đáng tiếc, đứa con bảo bối của hắn sẽ không trở lại nữa. Một đứa bé mới nửa tuổi rất dễ dàng được nuôi dạy thành một dáng vẻ hoàn toàn khác. Hà Trạch là đứa bé đời trước Hà Tiên Dương yêu thương nhất. Đời này, nó đã trở thành con của một cặp vợ chồng xa lạ, bọn họ không còn là người một nhà nữa.
Thường Mạn Tinh đi một vòng phòng khách, không thấy đứa nhỏ Lập Đông mà cô đưa về hôm qua. Cô đi lên lầu, dừng lại trước cửa phòng bên cạnh phòng mình, gõ cửa khẽ hỏi: “Lập Đông, con dậy chưa?”
Ngay sau đó, cánh cửa từ từ mở ra, Lập Đông trầm mặc đứng nhìn cô. Thường Mạn Tinh thấy cậu đã mặc quần áo tươm tất, lại nhìn thấy hai quyển sách đang mở trên bàn phía sau, biết là cậu đã dậy từ sớm. Cô lập tức vươn tay chọc nhẹ vào má cậu, cười nói: “Đi chạy bộ với mẹ thôi.”
Mặc dù Lập Đông không thích nói chuyện, nhưng cậu luôn làm theo những gì cô bảo, rất ngoan ngoãn và vô cùng vâng lời. Thường Mạn Tinh dẫn cậu ra cửa, chạy chậm rãi trên con đường nhỏ trong khu biệt thự yên tĩnh này. Không khí buổi sáng sớm rất trong lành, Thường Mạn Tinh cảm thấy tâm trạng tốt hơn rất nhiều. Cô cúi đầu nhìn đứa nhỏ đang chạy theo bên cạnh mình.
Đời trước cũng vậy, khi mới quen biết cậu, cô chỉ thấy đứa nhỏ này như một con chó trung thành được Mạnh Thải Kỳ thuần dưỡng. Mạnh Thải Kỳ bảo làm gì cậu sẽ làm nấy, không phản kháng dù chỉ một chút, giống hệt dáng vẻ bây giờ. Nhưng ai ngờ được, cuối cùng con người dường như không có cảm giác tồn tại này lại nắm giữ công ty của Hà Tiên Dương trong tay, hoàn toàn lật đổ Tổng giám đốc Hà Tiên Dương – khiến hắn không thể chen chân vào việc của công ty. Mạnh Thải Kỳ trước kia muốn lợi dụng cậu như một công cụ, nhưng đến cuối cùng lại phải đi lấy lòng cậu. Kẻ thắng lớn này tựa như một người ngoài cuộc, trầm mặc lạnh lùng đứng một bên nhìn bọn họ cắn xé lẫn nhau, không hề để bụng đến sống chết của cô, thậm chí là sống chết của Mạnh Thải Kỳ và Hà Tiên Dương. Giờ phút này, cậu ngoan ngoãn nghe lời, chẳng qua là vì mưu tính lợi ích mà thôi. Thủ đoạn vô cùng ẩn nhẫn, có thể thấy đứa nhỏ này không phải là chó nhà mà là sói có răng nanh. Nhưng có nhân tố bất định này thì câu chuyện mới càng khiến người ta mong chờ hơn nữa.
Thường Mạn Tinh mỉm cười nói: “Sau này tên của con là Hà Vị Minh.”
Lập Đông khẽ gật đầu, đồng ý cái tên Hà Vị Minh này.
Thường Mạn Tinh liếc nhìn mái tóc dài của cậu, đuôi tóc khô vàng, chẻ ngọn và bộ đồ cũ nát cậu mặc từ Viện phúc lợi: “Lát nữa ăn sáng xong, mẹ dẫn con đi cắt tóc rồi mua vài thứ. Con muốn mua gì cứ nói, mẹ sẽ mua cho con. Mẹ không biết chăm sóc người khác thế nào, nhưng tiền thì không thiếu, con không cần tiết kiệm.”
Cậu lại gật đầu.
Thường Mạn Tinh tiếp tục nói: “Chuyện trường học thì không vội. Trước tiên con cứ ở nhà tĩnh dưỡng vài tháng, mẹ sẽ mời bác sĩ về nhà điều dưỡng lại thân thể cho con. Nhìn con bây giờ rất gầy, không giống đứa trẻ mười hai tuổi, thậm chí còn kém hơn cả đứa bé chín tuổi nữa. Đợi thêm mấy tháng, mẹ sẽ tìm một trường học mới cho con.”
Mặc kệ cô nói gì, đứa trẻ này vẫn thủy chung chỉ im lặng gật đầu. Thường Mạn Tinh cũng không bận tâm, dù sao qua một thời gian, không chỉ cậu mà cả cô cũng đều sẽ thay đổi, sống chung cũng cần phải tập làm quen dần.
Khi hai người chạy bộ xong, trở về liền thấy Hà Tiên Dương đang ngồi xem điện thoại trong phòng khách. Thường Mạn Tinh rất ít khi thấy sắc mặt hắn khó coi đến vậy, nhưng nếu hắn không vui thì cô lại càng vui hơn.
Sau khi vệ sinh cá nhân xong, ba người ngồi vào bàn ăn sáng. Lập Đông giờ đã chính thức đổi tên thành Hà Vị Minh. Trước mặt cậu là bữa sáng đầy đủ dinh dưỡng do Thường Mạn Tinh sai người chuẩn bị, thức ăn vô cùng phong phú, thậm chí còn nhiều hơn cả phần của Thường Mạn Tinh và Hà Tiên Dương.
“Mạn Tinh, hôm nay anh đã gọi điện giải thích tình huống với viện trưởng Viện phúc lợi nhi đồng Minh Nhã. Anh nghe bà ấy nói hôm qua có một cặp vợ chồng đã nhận nuôi một đứa bé trai. Thật trùng hợp, cặp vợ chồng này em cũng biết đấy, em đoán xem là ai?” Hà Tiên Dương điều chỉnh lại tâm trạng, dùng giọng điệu tán gẫu nói sơ qua việc này.
Thường Mạn Tinh nghe ra ý dò xét của hắn, cô “Ừ” một tiếng, vẻ mặt vô cùng tự nhiên nói: “Chẳng lẽ người anh muốn nói tới chính là con trai của dì Từ làm việc ở nhà cũ Thường gia sao? Hai ngày trước em có gọi điện về nhà, dì Từ nói với em là vợ chồng con trai lớn dì ấy muốn nhận nuôi một đứa nhỏ. Không phải lúc ấy chúng ta cũng muốn đến Minh Nhã sao? Em thuận miệng mới nói cùng đi với nhau, không ngờ bên chúng ta không thành nhưng bọn họ lại thành rồi.”
Cô không chút để ý nói, tiện tay rút một miếng khăn giấy lau đi vết sữa còn dính ở khóe miệng của Hà Vị Minh đang yên lặng ăn cơm bên cạnh. Trông có vẻ như rất quan tâm cậu.
Hà Tiên Dương cẩn thận quan sát nét mặt cô, không thấy điều gì khác lạ mới dần dần thả lỏng: “Ừ, là như vậy sao, đúng là trùng hợp thật.”
Hắn sắp xếp con trai Hà Trạch của mình vào Viện phúc lợi nhi đồng Minh Nhã, vốn định để Thường Mạn Tinh dẫn nó về đây. Không ngờ cuối cùng Thường Mạn Tinh lại đưa một đứa trẻ khác về, còn Hà Trạch ngược lại bị người khác nhận nuôi. Sự trùng hợp trớ trêu hơn nữa là người nhận nuôi Hà Trạch không ai khác lại là con trai của dì Từ làm giúp việc cho Thường gia. Sau khi Hà Tiên Dương biết chuyện này, phản ứng đầu tiên của hắn là không thể nào lại trùng hợp đến vậy. Hắn nghĩ chắc chắn Thường Mạn Tinh đã biết thân phận của Hà Trạch nên mới làm ra chuyện này để giáo huấn hắn. Nhưng rất nhanh hắn đã gạt bỏ suy nghĩ này. Với tính tình kiêu ngạo của Thường Mạn Tinh, nếu như biết hắn có con riêng bên ngoài, chắc chắn cô sẽ không âm thầm chịu đựng. Việc đầu tiên cô làm sẽ là ném vào mặt hắn một tờ giấy ly hôn, sau đó quay về Thường gia nhờ huynh trưởng của cô làm phá sản công ty Hà thị của hắn. Một đại tiểu thư như cô, chắc chắn sẽ không đời nào nuốt trôi cục tức này. Mang theo tâm trạng lo lắng thấp thỏm, Hà Tiên Dương dò hỏi thử một câu. Đến bây giờ hắn mới cảm thấy có lẽ tất cả chỉ là trùng hợp mà thôi. Nắm rõ điểm này, trong lòng Hà Tiên Dương thoải mái hơn không ít. Con hắn làm sao có thể để một người giúp việc nhận nuôi được. Nếu như là người khác nhận nuôi Hà Trạch, hắn sẽ có cách để đưa đứa nhỏ trở về. Nhưng đây lại là người có liên quan đến Thường gia nhận nuôi, hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ. Nếu hắn để lộ bất cứ điều gì không thích hợp, nói không chừng sẽ biến khéo thành vụng, khiến Thường Mạn Tinh chú ý. Nếu bị cô đào ra chuyện này thì đời hắn coi như xong rồi. Sau khi cân nhắc xong, Hà Tiên Dương nhanh chóng quyết định tạm thời cứ mặc kệ Hà Trạch ở bên kia. Trước tiên phải quan sát thái độ của Thường Mạn Tinh rồi mới lập ra phương án mới được. Mặc dù đã quyết định như vậy, nhưng nghĩ đến con trai mình phải gọi người khác là cha, cả người hắn lập tức trở nên khó chịu. Loại cảm giác khó chịu này dễ như trở bàn tay khiến hắn nảy sinh cảm giác chán ghét nồng đậm với đứa con hoang Lập Đông, kẻ đã chiếm vị trí của con trai hắn. Hắn không thể để lộ cảm xúc khác thường cho Thường Mạn Tinh biết, nhưng hắn chắc chắn sẽ không bao giờ đồng ý yêu thương đứa con hoang này.
Trong lúc Thường Mạn Tinh dặn dò Hà Vị Minh ăn nhiều một chút, cô ngẫu nhiên liếc qua Hà Tiên Dương ở đối diện. Người đàn ông này đang suy nghĩ gì, cô có thể đoán được. Mới vậy mà đã khó chịu rồi sao? Đừng nóng vội, sau này còn nhiều chuyện sẽ khiến anh khó chịu hơn nữa cơ.
Sau khi "một nhà ba người trên danh nghĩa" ăn xong bữa sáng, Hà Tiên Dương đi công ty. Trước khi đi, hắn còn rất áy náy nhìn Thường Mạn Tinh nói: “Mạn Tinh, anh rất muốn cùng em… và Vị Minh đi mua sắm đồ dùng, nhưng công ty anh vừa mới tiếp nhận một đơn hàng lớn, phải có anh chủ trì. Chờ anh làm xong đơn hàng này sẽ dành nhiều thời gian với hai người hơn.”
Hắn nói với Thường Mạn Tinh xong, lại quay sang Hà Vị Minh: “Ngoan ngoãn nghe lời mẹ con, lần sau cha đưa hai người đi chơi.”
Thường Mạn Tinh nắm tay Hà Vị Minh, không kiên nhẫn phất tay: “Mỗi ngày đều vội vàng như vậy, giống y như huynh trưởng của em. Nhanh đi đến công ty của anh đi, Vị Minh đã có em chăm sóc rồi.”
Chờ Hà Tiên Dương mang theo khuôn mặt tươi cười rời đi, vẻ không kiên nhẫn trên mặt Thường Mạn Tinh lập tức biến mất sạch sẽ. “Đi thôi, mẹ đưa con đi mua đồ.” Cô nắm bàn tay nhỏ của Hà Vị Minh đi ra cửa. Đứng đợi khoảng một phút, một chiếc xe thể thao màu đỏ rực dừng lại trước mặt. Một người đàn ông trung niên mặc tây trang bước xuống xe, mỉm cười nói: “Mạn Tinh tiểu thư.”
“Chú Vương.” Trên mặt Thường Mạn Tinh lộ ra vẻ thân mật: “Sao chú lại đến đây?”
Người đàn ông trung niên mỉm cười đưa chìa khóa cho cô rồi nói: “Thiếu gia gọi tôi đến đây. Bỗng nhiên cô chủ nói muốn lái chiếc xe này, thiếu gia cũng giật mình. Còn chuyện vợ chồng con trai lớn của Từ gia nhận nuôi, thiếu gia lo lắng bên tiểu thư sẽ xảy ra vấn đề nên mới để tôi đến đây xem thử.”
Thường Mạn Tinh xoay chìa khóa trong tay hai vòng: “Hai ngày nữa con sẽ dẫn đứa nhỏ mà con nhận nuôi trở về Thường gia để cha và huynh trưởng nhận mặt, cũng có một số việc muốn nói với huynh ấy.”
“Đúng rồi, chú Vương đừng quên nói với huynh trưởng của con phải chuẩn bị lễ gặp mặt cháu ngoại trai thật tốt đó nha.”
“Vâng, Mạn Tinh tiểu thư.”
Trước đây Thường Mạn Tinh không thích màu đỏ lắm, ghét màu đỏ quá chói mắt. Nhưng khi đã chết một lần rồi, cô lại cảm thấy màu đỏ rất đẹp, khiến người khác nhìn thoáng qua sẽ không thể quên được.
“Vị Minh, con có thích màu đỏ không?”
Hà Vị Minh ngồi ở ghế phụ. Khi Thường Mạn Tinh cúi người thắt đai an toàn cho cậu, cô bỗng nhiên hỏi.
Hà Vị Minh nhìn thoáng qua áo khoác màu đỏ cô đang mặc, mở miệng nói: “Thích.”
Thường Mạn Tinh sờ qua eo đứa nhỏ gầy đến đáng sợ, chớp mắt nói với cậu: “Mẹ cũng thích.”
“Vậy nên con mặc chiếc váy đỏ một lần cho mẹ xem được không? Chắc chắn sẽ rất đáng yêu.”