Chốn Bình Yên Mới

Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược thuộc thể loại Linh Dị, chương 6 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

“Này! Đồ xấu xí, sao mặt mày lại có sẹo thế? Trông thật khó coi.” Thường Ích Thông thấy xung quanh không có ai, chỉ có hai đứa chúng nó ở đây, trên mặt lập tức hiện lên nụ cười đầy ác ý, nhấc chân đá vào chân Hà Vị Minh.
Thấy Hà Vị Minh không phản ứng, nó đá cậu thêm một cái nữa, đạp lên bộ quần áo sạch sẽ của cậu khiến chúng dính đầy vết bẩn: “Này, tao đang nói chuyện với mày đấy, mày bị điếc à!?”
Hà Vị Minh đứng lên đi về phòng.
Thường Ích Thông bị nuông chiều từ nhỏ nên tính tình rất nóng nảy. Thấy Hà Vị Minh không phản ứng lại mình, nó cảm thấy bực bội, lập tức chạy theo đẩy cậu từ phía sau.
Mặc dù nó nhỏ hơn Hà Vị Minh một chút nhưng thân thể lại rất khỏe mạnh, chỉ cần đẩy mạnh một cái là Hà Vị Minh đã ngã nhào vào bồn hoa.Thường Mạn Tinh đang ngồi uống trà với Khâu Ngọc Nhiên, dáng vẻ đoan trang im lặng lắng nghe Khâu Ngọc Nhiên tán gẫu vài chuyện vặt vãnh.
Bỗng nhiên nghe thấy tiếng bước chân dồn dập vang lên, cô hoa mắt quay đầu nhìn lại thì thấy một người đã vòng ra phía sau, ngồi xổm xuống bên cạnh chân mình.Thường Mạn Tinh suýt chút nữa làm đổ ly trà, nhìn kỹ lại mới phát hiện người đang trốn ở chỗ mình là Hà Vị Minh.
Không biết là chơi ở đâu mà cậu lại khiến mình trở nên vô cùng nhếch nhác, bộ quần áo lúc nãy còn sạch sẽ, ngăn nắp, giờ đây lại dính đầy vết bẩn.
Cậu ngồi xổm bên cạnh cô, định đưa tay nắm lấy ống quần nhưng hình như cảm nhận được ánh mắt của cô nên vội vàng rụt tay lại, sửa sang quần áo rồi cúi thấp đầu xuống.
“Xảy ra chuyện gì thế?” Thường Mạn Tinh vừa hỏi xong thì đã nghe thấy tiếng khóc lớn từ xa vọng lại. Thường Ích Thông khóc đến đỏ bừng cả mắt, chạy nhanh đến chui vào lòng Khâu Ngọc Nhiên và nói: “Hà Vị Minh đánh con!”
Nó khóc rất thảm thiết, nếu không phải thấy trên người nó không có chuyện gì thì người khác còn tưởng nó đã phải chịu tổn thương lớn lắm.Khâu Ngọc Nhiên ôm con mình, liếc nhìn Thường Mạn Tinh một cái, sau đó trách móc Thường Ích Thông: “Không phải mẹ đã dặn con đi chơi với anh sao? Có chuyện gì mà hai đứa lại mâu thuẫn đến mức đánh nhau như thế? Nhìn xem con làm bẩn hết quần áo của anh rồi kìa, còn dám khóc lóc như thế này nữa hả?”
Thường Mạn Tinh vốn không thèm để ý đến những trò đùa giỡn, lòng dạ hẹp hòi lại còn thích chơi xấu của Thường Ích Thông. Nếu nó là cháu trai cô, không chừng cô sẽ bận tâm dạy dỗ lại đứa nhỏ này một chút, nhưng giờ đây cô lười phải đoán tâm tư với hai mẹ con họ.
Cô ngồi xổm xuống trước mặt Hà Vị Minh rồi nâng mặt cậu lên. Lúc này cô mới phát hiện trên mặt cậu cũng bị va quệt thành một vết thương, chảy ra một ít máu. Lật bàn tay cậu xem thì thấy có vài vết xước.
Đưa tay lau khuôn mặt đang dính máu của cậu, cô kéo cậu đứng lên, cười như không cười, liếc nhìn Khâu Ngọc Nhiên một cái.
“Chị dâu thật sự dạy dỗ Thường Ích Thông càng ngày càng khôn khéo đấy.” Sau đó, cô không nói thêm lời nào, lập tức kéo Hà Vị Minh đang cúi đầu trầm mặc đi ra ngoài.Khâu Ngọc Nhiên vội vàng đuổi theo sau, thấy cô đang định lên xe thì nhanh chóng khuyên nhủ: “Mạn Tinh, không phải em nói muốn ở lại đây vài ngày sao? Giờ em trở về, chị biết nói sao với anh trai em đây?”
Thường Mạn Tinh đưa Hà Vị Minh lên xe trước, sau đó mới nói với Khâu Ngọc Nhiên: “Ở lại đây để người ta tiếp tục bắt nạt Vị Minh nhà tôi à?”
“Đó đâu phải chuyện lớn gì, trẻ con cãi nhau ầm ĩ là chuyện bình thường mà. Chị sẽ bảo Ích Thông xin lỗi thằng bé, ở đâu mà chẳng có trẻ con cãi nhau…”
“Chị dâu!” Cô cắt ngang lời Khâu Ngọc Nhiên, mỉm cười nói: “Chuyện này không phải chuyện nhỏ đâu. Hôm nay em còn ở đây mà thằng bé đã đánh Vị Minh ra nông nỗi này rồi, sau này em không có mặt ở đây thì nó còn sẽ làm ra chuyện gì với Vị Minh nữa? Ích Thông ghét bỏ Vị Minh, chẳng lẽ nó cũng có ý kiến với em sao? Làm sao đây? Chị dâu cảm thấy cha chia phân nửa tài sản cho em nên không cam lòng à? Xem cái dáng vẻ này của Ích Thông thì chắc là nó đã bất mãn với em từ lâu rồi, nó đúng là một đứa nhỏ vô cùng không hiểu chuyện.” Thường Mạn Tinh khéo léo đổ một cái tội lớn lên đầu Khâu Ngọc Nhiên.
Khâu Ngọc Nhiên nghe cô nói vậy thì sắc mặt lập tức thay đổi, miễn cưỡng nói: “Mạn Tinh, sao em lại có thể nghĩ xấu cho chị như vậy, trong lòng chị thì rõ ràng là…”
Nhưng không đợi cô ta nói hết, sắc mặt Thường Mạn Tinh lập tức lạnh băng, thay đổi còn nhanh hơn thời tiết: “Em ở nhà của mình mà cũng bị người khác làm mất mặt, vậy em còn ở đây làm gì nữa. Khi nào rảnh thì chị dâu nhớ dạy dỗ lại thằng bé cho đàng hoàng, em thấy nó càng ngày càng không hiểu chuyện rồi đấy, chẳng hề giống với lúc nhỏ của anh trai em một chút nào cả.”
Sau đó cô cũng mặc kệ sắc mặt của Khâu Ngọc Nhiên, ngồi lên chiếc xe thể thao màu đỏ của mình, nghênh ngang rời khỏi Thường gia.
Khâu Ngọc Nhiên đuổi theo vài bước, cuối cùng chỉ có thể trơ mắt nhìn chiếc xe màu đỏ dần dần biến mất. Nghĩ đến việc lát nữa chồng mình sẽ hỏi đến, cô ta hung hăng cắn răng, quay đầu trừng mắt với đứa con trai bướng bỉnh của mình.
“Mẹ đã nói là không có việc gì thì đừng trêu chọc Hà Vị Minh, quay đi quay lại con đã quên mất rồi! Chờ lát nữa ba con có hỏi thì phải làm sao đây?”
Thường Ích Thông hừ lạnh một tiếng: “Nếu cha mắng con thì con sẽ đi tìm chú Hàn! Từ trước đến nay chú Hàn chưa từng mắng con!”
Khâu Ngọc Nhiên vừa nghe thấy hai chữ “chú Hàn” từ miệng con trai mình, sắc mặt lập tức thay đổi, tiến lên đánh nó một cái, quát khẽ: “Ai cho con nhắc đến chú Hàn trong nhà hả! Quên những gì mẹ vừa nói với con rồi sao!”
Thường Ích Thông che mặt lại, đột nhiên bị mẹ đánh, nó lập tức sợ đến nỗi sắc mặt trắng bệch, cũng không dám hé răng nửa lời nào nữa, chỉ là vành mắt hơi đỏ ửng.
Chuyện mâu thuẫn giữa hai mẹ con ở Thường gia Thường Mạn Tinh không hề hay biết. Cô cũng không lái xe trở về nhà mà rẽ vào một con đường khác.
Vốn định ở lại Thường gia vài ngày, đồ đạc cũng đã mang theo, nhưng cuối cùng lại xảy ra chuyện này. Cô không muốn nhìn thấy khuôn mặt Khâu Ngọc Nhiên nữa, cũng không muốn về nhà để nhìn thấy khuôn mặt Hà Tiên Dương nên dứt khoát mang theo Hà Vị Minh đến biệt thự đứng tên mình, ở đó giải sầu vài hôm.
Hà Vị Minh ngồi ở ghế phụ, im lặng lau hết bùn đất trên người.
Trên mặt Thường Mạn Tinh không còn vẻ tức giận như vừa rồi, cô mỉm cười xoa đầu cậu nói: “Tốt lắm, bị người khác bắt nạt còn biết tìm đến mẹ, nhưng lần sau con không cần khiến mình trở nên đáng thương như thế này nữa, cũng không cần nhảy vào chỗ đó. Cho dù trên người con không hề có bất kỳ vết thương nào thì mẹ vẫn sẽ đứng ra bảo vệ con, hiểu chưa?”
Từ nhỏ không có ai chăm sóc, cho dù bị người ta bắt nạt cũng không có ai chịu đứng ra giúp đỡ cậu. Bản thân cậu chỉ có thể cố gắng tỏ ra đáng thương hơn thì mới có thể nhận được một chút công bằng.
Người gầy yếu nhỏ bé, từ khi còn rất nhỏ cậu đã hiểu rằng cho dù mình có dùng sức lực lớn đến đâu để tự bảo vệ thì cũng không có cách nào tránh khỏi tổn thương.
Hà Vị Minh sờ vết thương mới trên mặt, rồi sờ đến vết sẹo cũ trên lông mày.
“Lá cây bị nó làm hỏng rồi.” Cô đang lái xe, bỗng nhiên nghe thấy người bên cạnh nói một câu.
Mất một lúc để nhớ lại, cô mới phản ứng được việc cậu đang nói là chuyện gì.
Thì ra cậu đang nói đến chuyện cô dẫn cậu ngồi xích đu, tiện tay đưa cho cậu một chiếc lá.
Trong lòng cảm thấy buồn cười, cô nói: “Thích loại lá cây màu vàng đó à? Chờ khi đến nơi này, mẹ sẽ dẫn con đi nhặt nhiều lá cây xinh đẹp hơn, chúng ta sẽ đến nơi có nhiều lá cây đẹp.”
Cô cảm thấy hứng thú nên tiếp tục nói với cậu: “Con biết chúng ta đang đi đâu không? Là biệt thự mà bà ngoại của con để lại cho mẹ. Nơi đó có một mảnh rừng cây xanh tươi um tùm. Tổng cộng khu đó chỉ có ba mươi căn biệt thự, cách nhau một khoảng khá xa, bảo mật tương đối tốt và an toàn. Điều tuyệt vời nhất chính là phong cảnh bên trong, chờ lát nữa con nhìn thấy sẽ biết.”
Căn biệt thự này chính là nơi cô vẫn luôn thích nhất, chỉ là từ sau khi gả cho Hà Tiên Dương thì cô cũng rất ít khi đến. Sau này lại vì tai nạn xe, hai chân bị gãy nên cô không còn đến đó, hơn nữa cũng không thể đi lại được.
Xe dừng lại ở một trung tâm thương mại, cô dẫn cậu xuống xe.
“Chúng ta đi mua một ít đồ. Ở đó rất yên tĩnh, không tiện ra ngoài. Ngày thường có người đến quét dọn chăm sóc, nhưng không có chuẩn bị đồ ăn.”
Thường Mạn Tinh vừa đẩy xe đẩy, vừa suy nghĩ xem muốn mua gì, vừa hỏi Vị Minh: “Trẻ con đều thích ăn vặt, con có muốn mua gì không?”
Nhìn hàng hóa trưng bày la liệt, cậu lắc đầu. Cô cũng không hỏi cậu nữa, thấy cậu nhìn thứ gì thì lấy tay bỏ thứ đó vào giỏ hàng. Kết quả là cô còn chưa nghĩ ra nên mua đồ ăn gì thì giỏ hàng đã chất đầy đồ ăn vặt.
Đi một vòng lớn, cuối cùng cũng mua được kha khá thứ.Nhưng khi đi ngang qua tầng hai của trung tâm thương mại, cô vô tình nhìn thấy trong tủ kính của một cửa hàng quần áo có một chiếc váy rất xinh xắn dành cho bé gái. Thường Mạn Tinh nhìn sang Hà Vị Minh đang ôm tay mình, cô không khỏi mỉm cười dịu dàng.
Cuối cùng, Thường Mạn Tinh cũng mua chiếc váy đó.Hai người họ đi đến căn biệt thự. Đúng là nơi đây có một rừng cây xanh tươi um tùm, tổng cộng có hai tầng nhìn cũng không lớn lắm. Xung quanh có một mảnh đất trống, trước nhà có một con đường nhỏ thông ra bên hồ, mờ mờ ảo ảo có thể nhìn thấy một cây cầu gỗ và một chiếc thuyền nhỏ.
Phía sau nhà có hàng cây cao lớn thẳng tắp, trên cây còn rũ xuống vài dây leo. Có một thân cây ngay ngắn dựa gần ban công tầng hai và nhánh cây to lớn đã vươn vào bên trong lan can ban công.
Khi Hà Vị Minh đang xách đồ đi vào phòng thì thấy một con sóc xám đứng trên cành cây cách đó không xa, đang nghiêng đầu nhìn cậu.
Hà Vị Minh: “…”
“Chỉ là một con sóc thôi, ở đây còn có nai nữa. Ngày mai mẹ sẽ đưa con đi tìm chúng.”
Cô gọi cậu vào phòng. Trong phòng trông rất thoải mái, nơi nào cũng có đồ dùng làm bằng gỗ. Cửa kính sát đất cũng có thể nhìn thấy cây cỏ xanh tươi bên ngoài, tự nhiên khiến thân thể cảm thấy thư thái.
Trong nhà sạch sẽ ngăn nắp, chắc là vừa mới quét dọn cách đây không lâu. Cô đặt một ít đồ mới mua lên bàn, rồi dẫn cậu lên lầu xem.Tầng hai tất cả đều là phòng ngủ, ở giữa phòng là chiếc giường lớn. Phòng rửa mặt và thay quần áo ở gần đó, mấy chỗ trống cũng đặt thêm vài giá sách. Trên xích đu trải một tấm nhung màu trắng, kế bên là một cửa sổ trống có thể để ánh nắng xuyên vào.
Ban công ở bên kia chiếc giường, cô chỉ vào cái giường nói: “Ở đây chỉ có một phòng ngủ, buổi tối con chỉ có thể ngủ với mẹ. Dù sao thì chiếc giường rất lớn cũng không sợ chen lấn đến mức ngã xuống.”
Hà Vị Minh không có ý kiến gì, dù sao cậu vẫn còn là một đứa trẻ.
Bữa cơm chiều do cô và Hà Vị Minh cùng nhau làm. Vượt ngoài dự liệu của cô, Hà Vị Minh vậy mà biết nấu ăn, dùng dao phay rất thành thục, có thể thấy đây không phải lần đầu tiên cậu làm.
“Chẳng lẽ ở Viện Phúc Lợi các con cũng phải tự mình nấu ăn à?” Cô vừa cạo vỏ khoai tây vừa nhìn động tác thành thục của cậu mà hỏi.
“Thỉnh thoảng.”
Sự thật chứng minh, tư thế đẹp không đồng nghĩa với việc nấu ăn ngon. Cô đánh giá hương vị món ăn mà Hà Vị Minh làm: “Một chín một mười với thức ăn mẹ làm.”
Đến chính cô cũng không có sở trường nấu ăn, nói đúng hơn là cô với cậu kẻ tám lạng người nửa cân, nhưng dù sao cũng không đến nỗi khó ăn.
Hai người ăn cơm xong, cậu vô cùng tự giác gọt sạch vỏ trái cây rồi bưng lên.
Thường Mạn Tinh đang ngắm sao ở ban công. Ở đây tuy ít người nhưng cũng không hẳn là yên tĩnh, bởi vì trong rừng cây sẽ có tiếng côn trùng kêu hay tiếng chim hót.
Nhìn thấy cậu lên đến đây, cô đứng dậy lặng lẽ kéo cậu đến bên cạnh.
Hai người ngồi xổm cạnh nhánh cây vươn vào ban công, cô chỉ cho cậu các loại đồ vật.
Hà Vị Minh tinh tế nhìn, phát hiện bên trong khe hở nhánh cây có một tổ chim, cách bọn họ không xa, nếu cẩn thận thì có thể nghe thấy tiếng chim kêu.
“Bên trong có chú chim nhỏ.” Cô đến gần cậu, nhẹ giọng nói.
Cậu đưa mắt nhìn cô, thấy cô đang nhìn chằm chằm vào tổ chim đó, trên mặt hiện lên vài phần sung sướng vì tìm ra điều thú vị.
Một lớn một nhỏ ngồi xổm nhìn tổ chim một lát, mãi cho đến khi con chim lớn đập cánh phành phạch bay trở về, cô mới kéo cậu rời đi.
Buổi tối rửa mặt xong, Hà Vị Minh một lần nữa bị yêu cầu mặc chiếc váy xinh xắn kia.
“Nơi này chỉ có chúng ta, người khác cũng không nhìn thấy. Con mặc cho mẹ xem một chút đi ~”
Cậu đi chân trần nhìn Thường Mạn Tinh đang chống cằm ngồi trên giường, rất lâu sau mới lên tiếng hỏi: “Con thấy trên TV có một số người… dường như không có cảm giác yêu thương gì. Mẹ nhận nuôi con là vì… chuyện này sao?”
Thường Mạn Tinh cảm thán: “Ây da, đứa nhỏ này bỗng nhiên lại nói nhiều lời văn vẻ như vậy.” Không đúng! Cậu coi cô thành một bà cô kỳ quái rồi.
Cô ho khan một tiếng: “Mẹ không phải là người có sở thích kỳ lạ gì cả, con nghĩ nhiều rồi. Chẳng qua là mẹ nghĩ để con mặc chiếc váy này chụp một tấm ảnh, chờ đến lúc con trưởng thành thì đưa cho con xem.”
Hà Vị Minh: “… Làm vậy thì có ý nghĩa gì?” Thường Mạn Tinh: “Bởi vì mẹ thích!”