Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược
Chương 7: Buổi Câu Cá Bất Ngờ
Sổ Tay Trọng Sinh Công Lược thuộc thể loại Linh Dị, chương 7 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Hà Vị Minh là một đứa trẻ vô cùng trầm lặng, nếu Thường Mạn Tinh không chủ động nói chuyện với cậu, cậu cũng sẽ không tự mình lên tiếng.
Thế nên khi cô nằm đọc sách, cậu sẽ yên tĩnh ngồi một bên. Thường Mạn Tinh tùy tiện chọn một quyển sách trên kệ rồi đưa cho cậu đọc. Trên giá sách này đều là những cuốn được mang đến trước khi cô đi lấy chồng, đa số do cha cùng anh trai ở Thường gia đưa tới, đều là những cuốn sách khô khan về tài chính.
Lúc trước bọn họ muốn cô quản lý công ty thuộc sở hữu của Thường gia, nhưng sau khi gả cho Hà Tiên Dương thì cô đã từ chối. Mặc dù trên danh nghĩa, cô có tới mấy công ty con, cô không cần nhúng tay vào, đã có đội ngũ chuyên nghiệp lo liệu. Hiện giờ công ty không quá phát triển nhưng cũng không suy thoái, lợi nhuận tuy không nhiều nhưng đủ để cô có chút tiền tiêu vặt riêng. Nhìn thấy cậu yên tĩnh xem những cuốn sách khô khan đó, không hề tỏ ra sốt ruột, cô nhớ lại đời trước, người này có tư duy vượt trội hơn hẳn các thương nhân khác, có tầm nhìn chưa bao giờ sai lệch, cậu hoàn toàn xứng đáng là một thương nhân bẩm sinh. Cô tin chắc, chỉ cần cho cậu một cơ hội, cậu sẽ tạo nên những thành tựu vượt xa sức tưởng tượng của cô.
Thường Mạn Tinh đã sớm tính toán kỹ lưỡng, chờ hai năm nữa, đợi quan hệ của hai người tốt lên một chút, không cần Hà Vị Minh coi cô như mẹ ruột, ít nhất cũng coi cô như người thân. Đến lúc đó cô sẽ giao công ty nhỏ do cô đứng tên cho cậu, coi như là một món quà mừng tuổi trưởng thành của cậu. Công ty Hà thị của Hà Tiên Dương đáng là gì, cho dù Hà Vị Minh là một thiếu niên còn non nớt, nhưng năng lực vượt trội hơn Hà Tiên Dương rất nhiều.
Chờ sau khi Hà Tiên Dương phát hiện ra công ty Hà thị mà hắn dày công xây dựng – trong mắt người khác lại chẳng đáng là gì, mà cái “dã loại” hắn luôn ghét bỏ, có thể gây dựng một công ty mà hắn có đuổi theo cũng không kịp. Bởi vì Hà Tiên Dương vốn tính hẹp hòi, e rằng sẽ canh cánh trong lòng mãi không yên. Hiện giờ công ty của hắn chỉ mới bắt đầu đi vào quỹ đạo, chờ mấy năm nữa, khi Hà Vị Minh trưởng thành, công ty của hắn cũng sẽ hoàn thiện hơn.
Đợi hắn dồn hết tâm huyết của mình vào công ty, lúc đó hủy hoại mới hả dạ, hiện tại vẫn còn quá sớm. Thường Mạn Tinh đang chìm đắm trong suy nghĩ, bỗng nhiên nghe thấy tiếng chuông điện thoại, cô liền lấy tay chọc chọc cậu bé bên cạnh. Quả nhiên, Hà Vị Minh buông sách xuống và đi lấy điện thoại cho cô. Nhìn thấy tên người hiện lên trên điện thoại, cô cười bất đắc dĩ, nhấn vào nút nghe: “Cha.
“Con tức giận với cha lúc nào? .... Con không ở Thường gia chính là tức giận với cha à? Cha đúng là vô lý... Mỗi ngày cha đều có cuộc sống phong phú, còn cần con tô điểm thêm sao.... Được! Được! Được! Lần sau con sẽ ở lại với cha một thời gian, lần này sao, con vừa mới cãi nhau với Khâu Ngọc Nhiên, làm sao có thể về ngay được.... Cha! Tại sao cha không hỏi con vì sao lại thay đổi thái độ với Khâu Ngọc Nhiên? Ha ha ha, cha đúng là gừng càng già càng cay, dạ, đúng vậy đúng vậy, con biết là cha lợi hại nhất, anh trai và con đương nhiên sẽ không sao, không tin cha đi hỏi anh ấy đi... “Nói chuyện với Thường lão gia một lúc, cô vừa cúp máy thì điện thoại lại reo.
Lần này là anh trai của cô. “Alô! Anh, vừa rồi em và cha có nói về anh, cha hỏi là chúng ta có phải là đang cãi nhau đúng không... Đúng vậy, chúng ta đương nhiên là không cãi nhau.” Nói đến đây, không biết đối phương nói gì mà nụ cười trên mặt cô chợt tắt, cô ngồi dậy, một tay khép cuốn sách lại, nhìn ra ngoài cửa sổ nói: “Nhanh vậy đã điều tra ra rồi sao, anh đúng là nhanh thật, mấy thứ khác em cũng không muốn nói nhiều, chính anh tự hiểu rõ... Anh! Đừng buồn.”
Thường Mạn Tinh đang nghe điện thoại bỗng nhiên bật cười: “Đúng vậy! Anh em chúng ta đều xui xẻo cả. Chuyện này có đáng gì đâu, nhất thời bị lừa cũng chẳng đáng sợ, chỉ cần còn sống trên đời thì không có gì là quá đáng sợ cả.” Nói chuyện với anh trai Thường Bổn Quân xong, vừa đặt điện thoại xuống chưa đầy một phút, chuông lại reo.
Không hiểu sao lại có nhiều cuộc gọi đến thế, thấy tên Tiên Dương hiện trên màn hình, cô rút tay lại, hoàn toàn không muốn để ý đến. Tiếng chuông vang lên lần thứ hai, cô đặt sách xuống, từ kệ dưới lôi ra hai chiếc cần câu và mồi cá. “Vị Minh, đi nào, chúng ta đi câu cá. Câu được cá thì tối nay sẽ nấu nó để ăn.”
Bên này hai người đang cầm cần câu đầy hứng thú đi câu, mặc kệ điện thoại bên kia vẫn reo không ngớt. Ra khỏi biệt thự, đi về phía trước chưa đến vài bước đã tới một cái hồ. Ở bên hồ có một con thuyền, Thường Mạn Tinh quen thuộc đến mức cô đặt đồ lên thuyền rồi kéo Hà Vị Minh bước lên. Cậu từ nhỏ lớn lên ở Viện Phúc Lợi, chưa từng ngồi thuyền, cũng không biết bơi lội, đứng ở trên thuyền loạng choạng vài cái rồi bị cô kéo ngồi xuống. Thường Mạn Tinh để cho cậu ngồi ở bên cạnh mình, cho cậu xem cô xỏ mồi câu ra sao. “Chính là thế này, học được chưa? Đơn giản lắm, con thử xem.”
Cậu nhận lấy cần câu rồi nhớ lại cách cô xỏ mồi vừa nãy. Hà Vị Minh thật sự rất thông minh, học một lần là hiểu ngay, Thường Mạn Tinh khen vài câu, chèo thuyền đến giữa hồ, hai người ngồi câu cá ở đầu và đuôi thuyền. Đại khái hôm nay vận may không được tốt lắm, ngồi giữa hồ một lúc lâu vẫn không thấy cá cắn câu, mặt trời càng lúc càng lên cao, cô bị phơi nắng đến choáng váng. Cô đứng lên quan sát xung quanh, nhìn thấy phía trước có một chỗ neo đậu khá hợp lý. “Vị Minh, con ngồi cho vững, chúng ta sang bóng cây bên kia câu cá.” Cô vừa dứt lời, liền chèo thuyền đến dưới bóng râm của cây.
Nơi này chỉ cách bờ vài mét, bên bờ có một cái cây rất cao lớn, hình dạng cong vẹo, vừa vặn che bớt một phần nắng chiếu xuống hồ. Không bị nắng chiếu, dưới tán cây mát mẻ, cô lấy vài miếng mồi câu ra, cuối cùng cũng thấy dấu vết của vài con cá. Vừa thả lưỡi câu xuống không lâu đã có cá cắn câu. Thường Mạn Tinh là một người lão luyện, trước đây từng theo Thường lão gia học câu cá một thời gian, cô câu lên một con. Đi đến trước mặt Hà Vị Minh quơ quơ một cái rồi mới gỡ cá bỏ vào thùng. Một bên ngồi xỏ mồi mới vào, một bên đầy ý xấu đẩy thùng nước đến trước mặt cậu, quả nhiên thấy Hà Vị Minh thò mặt vào xem, sau đó đuôi cá bất ngờ quẫy nước bắn tung tóe lên mặt cậu.
Hà Vị Minh với khuôn mặt ướt sũng, cậu ngồi xuống câu cá tiếp, còn bắt chước dáng vẻ của cô, không lâu sau đã thấy phao câu của cậu bị kéo xuống. Cậu chỉ là người mới, nhưng cũng không lập tức kéo lên mà tiếp tục chờ đợi, thấy phao rung động lần thứ hai, bị kéo thẳng xuống thì mới dùng sức kéo lên. Có lẽ lần này câu được một con cá lớn, cậu cố thế nào cũng không kéo lên được, cuối cùng dứt khoát đứng lên kéo về phía sau. Ai ngờ do dùng sức quá lớn, cậu không giữ vững được thăng bằng, bị ngã, chỉ nghe thấy tiếng “tõm”, Hà Vị Minh đã rơi xuống hồ. Chuyện xảy ra quá nhanh, cô ném cần câu, vươn tay với nhưng không kịp, nhìn thấy cậu nhóc Hà Vị Minh này không rên một tiếng mà vùng vẫy trong nước liền biết cậu hoàn toàn không biết bơi, Thường Mạn Tinh chỉ đành nhảy xuống nước kéo cậu lên.
Lúc này hai người đều ướt. Cô đẩy cậu lên thuyền, bản thân ở dưới nước bám vào mạn thuyền. Nhìn thấy Hà Vị Minh ngồi ở trên thuyền cả người ướt sũng như gà con bị dính mưa, nước từ trên đầu nhỏ giọt xuống trông có vẻ ngốc nghếch, Thường Mạn Tinh không nhịn được bật cười. Cô đã trọng sinh một thời gian rồi, nhìn thấy bộ dạng ngốc nghếch của cậu nhóc này, không thể không nói trong lòng cô có chút vui sướng. Cô cười đủ rồi, xoay người lên thuyền vắt khô quần áo, nói với cậu: “Chỗ này nguy hiểm lắm, con không thể không biết bơi được, ngày mai mẹ sẽ dạy con bơi.”
Thường Mạn Tinh mặc đồ đơn giản, quần áo ướt sũng dính sát vào người, để lộ làn da trắng nõn bên trong. Tuy tuổi của Hà Vị Minh không lớn lắm, nhưng ở tuổi này cậu đã trưởng thành sớm, thiếu niên cũng cảm thấy ngại ngùng, cúi đầu khẽ đáp một tiếng. Cô đang nói, bỗng nhiên thấy tai cậu đỏ ửng, cô không nhịn được cười trêu một câu: “Ngại ngùng cái gì, con chỉ là một đứa trẻ con thôi mà.” Toàn thân hai người đều ướt sũng, không câu cá nữa mà trở về tắm rửa, thay quần áo. Cá trong thùng đều do Thường Mạn Tinh câu được, bữa tối nấu một nồi canh cá là đủ rồi.
Bận rộn một hồi, buổi chiều cô lại đầy hứng thú xách theo một ít đồ đi săn. Thường Mạn Tinh mang theo Hà Vị Minh đi vào khu rừng gần đó tìm hươu. Đi rất lâu, không tìm thấy hươu nhưng lại thấy không ít sóc lông xám, chúng chạy tới chạy lui trên cành cây xung quanh, tò mò đánh giá hai sinh vật lạ. Cô cũng không để ý, mang theo ít dụng cụ đi săn. Súng dùng để phòng thân, trong rừng không được săn hươu. Nếu không tìm được, Thường Mạn Tinh sẽ tìm vài thứ khác khiến cô hứng thú. Nhặt được một nắm hạt dẻ, cô đặt vào tay Hà Vị Minh, quay người ngắt lá cây trên cành. “Không phải con thích lá cây màu vàng sao, lá này thế nào? Con có biết đây là cây gì không?” “Đây là cây Thủy Sam. Ôi, nhìn kìa, có con thỏ!”
Hà Vị Minh quay đầu nhìn, quả nhiên nhìn thấy một con thỏ xám đang tung tăng nhảy nhót chui vào bụi cây. Loại thỏ hoang này ở đây không ít, Thường Mạn Tinh sờ dụng cụ săn bắn, hỏi: “Có thích con thỏ đó không?” Cậu trơ mắt nhìn con thỏ chạy xa, lúc này mới lắc đầu. Cô buông tay, vẻ mặt đầy trêu chọc: “Thực ra vừa rồi con có muốn thì mẹ cũng không bắt được đâu, chỉ có thể mua cho con một con thỏ thôi.” Hà Vị Minh: “…”
Thường Mạn Tinh rất quen thuộc nơi này, cô giảng giải cho cậu tên một số loại cây xung quanh, cỏ ven đường, thấy con vật gì cũng chỉ cho cậu xem. Cứ thế, hai người tự do tự tại thảnh thơi trong rừng, trải qua hết một buổi trưa. Sống trong môi trường tự nhiên này, mọi người khá dễ dàng thả lỏng bản thân, cho dù kiếp trước Hà Vị Minh có lạnh nhạt đến mấy thì lúc này cậu cũng chỉ mới mười hai tuổi thôi, nhìn ra được sự đề phòng rất lớn trong lòng cậu. Thường Mạn Tinh cũng có thể cảm nhận được so với lúc đầu cậu đã thả lỏng hơn rất nhiều, và cũng gần gũi với cô hơn một chút. Con người một khi cảm thấy an toàn sẽ thả lỏng, và khi cậu thả lỏng cũng là lúc bắt đầu tin tưởng cô, khởi đầu như vậy cũng coi như là tạm ổn rồi. Cô vò một nắm lá cây màu vàng xen kẽ nhau, hơi hơi mỉm cười. Hiện tại cô giống như một kẻ xấu đang dụ dỗ đứa trẻ ngoan nhà người ta – Thường Mạn Tinh nghĩ thầm.
Đợi mặt trời lặn sau đỉnh núi, hai người mới trở về phòng. Cô tìm cho cậu một quyển sách và vài chiếc bình thủy tinh trong suốt, sách thì dùng để kẹp những chiếc lá cây của cậu, còn bình thủy tinh thì để đựng những loại hoa quả nhỏ vào bên trong mà ngắm. Đây đều là đồ chơi của cô khi còn nhỏ, hiện tại đưa cho Hà Vị Minh, tuy miệng cậu không nói nhưng biểu hiện lại rất yêu thích. Cô nhất thời có cảm giác như đang đưa trẻ nhỏ đi tìm niềm vui, thích thú đi theo cậu vào trong rừng nhặt những vật nhỏ đó, nhìn cậu kiểm tra từng chiếc bình thủy tinh một. Buổi tối tắm rửa xong, cô còn thấy cậu đang ngồi xổm ngắm những trái cây nhỏ đựng trong bình thủy tinh, Thường Mạn Tinh bất giác không khỏi cảm thấy kinh ngạc. Một người đàn ông lạnh nhạt lại thích những món đồ chơi bình thường của trẻ con sao? Đúng rồi, nói cho cùng, kiếp trước cô cũng không quá quen thuộc với cậu.
Buổi tối trước khi đi ngủ, điện thoại của cô vẫn không chịu buông tha, lại reo lên, thấy vẫn là Hà Tiên Dương gọi đến, cô tựa vào giường lạnh nhạt nghe máy. Giọng Hà Tiên Dương đầy lo lắng và quan tâm, vừa hỏi cô đang ở đâu, vừa hỏi có phải cô cãi nhau với Thường gia nên không vui không, nghe có vẻ rất quan tâm vợ mình, nhưng nghĩ kỹ thì thấy hắn đang có ý dò xét mối quan hệ của cô với Thường gia thì đúng hơn, tâm tư hắn rõ như ban ngày. Kiếp trước bị che mắt nên mới nhận ra quá muộn, hiện tại mắt đã hết mù nên nhìn đâu cũng thấy sơ hở. Cô không chút để ý lắng nghe, dù sao cũng phải nói vài câu để trấn an hắn. Sau khi tắt điện thoại, cô tùy ý ném điện thoại sang một bên, nằm lên giường. Hà Vị Minh bên cạnh còn chưa ngủ, đột nhiên hỏi cô: “Mẹ không thích ông ấy ư?”
Đã nhiều ngày trôi qua, Hà Vị Minh chưa từng gọi Hà Tiên Dương là cha, nhưng đối với Thường Mạn Tinh mà nói thì đây cũng không phải chuyện xấu, nên cô hoàn toàn không khuyên bảo. Nghe câu hỏi của Hà Vị Minh, cô lại nở nụ cười rất tươi. “Không, đương nhiên là mẹ thích hắn.” Thường Mạn Tinh nói vậy, nhưng khuôn mặt cô lại chìm trong bóng đêm, hoàn toàn không thể thấy rõ biểu cảm của cô. Cậu không rõ đây là vẻ mặt gì, nhưng cũng không lên tiếng hỏi nữa.