Chương 10

Số Tay Tu Luyện Của Yêu Phi thuộc thể loại Linh Dị, chương 10 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sau khi tắm gội, thắp hương, ta mặc áo trắng đến phật đường tìm Vân Diễn.
Tượng Phật Thích Ca Mâu Ni uy nghiêm, từ bi với chúng sinh. Vân Diễn ngồi ngay ngắn dưới tượng Phật, trên kỷ án có một ngọn đèn dầu le lói, hắn cúi đầu dưới ánh đèn chăm chú chép kinh văn.
Ta không có ý quấy rầy hắn, chỉ quỳ xuống sau kỷ án đối diện hắn, mài mực chép 《Lăng Nghiêm Kinh》.
Hắn hiển nhiên không ngờ ta sẽ thật sự đến cùng hắn canh linh chép kinh thư, chỉ hơi kinh ngạc nhìn ta một cái. Ta và hắn ngồi đối diện không nói gì, cùng với hương đàn lượn lờ và tiếng mưa đêm tí tách, chép kinh Phật suốt một đêm.
Sau khi trời sáng, Đại sư Vô Huyễn dẫn theo tiểu sa di đến, niêm phong những kinh Phật chúng ta đã sao chép, cung phụng trước linh vị của Hiếu Hiền hoàng hậu. Ta chắp hai tay trước ngực, quỳ trước linh vị của hoàng thất các đời và tượng Phật Thích Ca Mâu Ni, bái lạy Phật lần duy nhất và cũng là lần cuối cùng trong kiếp này. Từ nay về sau, thần Phật không còn liên quan đến ta nữa.
Đại sư Vô Huyễn từ biệt Vân Diễn trước cổng Hộ Quốc tự. Ta ngồi trong xe ngựa, qua rèm nhìn y, y có vẻ muốn nói lại thôi, ta liền cười lắc đầu với y, rồi cùng Vân Diễn rời khỏi Hộ Quốc tự.
Mấy ngày liền mưa không dứt, đường núi trở nên trơn trượt khó đi.
Thức trắng cả đêm, ta đang mơ màng ngủ gật trong xe ngựa xóc nảy, đột nhiên bị một trận âm thanh ồn ào làm cho tỉnh giấc. Xe ngựa không biết đã dừng lại từ lúc nào, mà ta lại đang nằm trong lòng Vân Diễn chẳng hề giữ hình tượng, giống như một ả yêu phi chính hiệu, ta rất vui vẻ.
Mục Kỳ vén rèm bẩm báo với Vân Diễn: “Điện hạ, đường núi phía trước bị đá lớn và cành cây khô sạt lở chắn ngang, cần một chút thời gian để dọn dẹp, chúng ta…”
Hắn ta còn chưa nói hết câu, một mũi tên lông vũ đã xé gió bay tới. Mục Kỳ phản ứng cực nhanh, rút kiếm chém đứt mũi tên, quát lớn: “Có thích khách, bảo vệ Điện hạ!”
Hắn ta vừa dứt lời, vô số mũi tên đã xé gió bay tới. Trong tiếng mũi tên rít gào, những bóng người thoắt ẩn thoắt hiện từ trên những cành cây xung quanh nhảy xuống, cầm kiếm xông về phía xe ngựa của Vân Diễn. Trong màn mưa rả rích, đột nhiên ngập tràn mùi máu tanh buồn nôn.
Vân Diễn ngồi ngay ngắn trong xe ngựa, che chắn cho ta phía sau, lạnh lùng nhìn cảnh chém giết bên ngoài.
Ta qua tấm rèm, nhận ra đó là sát thủ của Thập Nhị Lâu, liền yên tâm trốn sau lưng Vân Diễn quan sát, vừa suy nghĩ làm thế nào để thích khách có thể tiếp cận Vân Diễn trông thật tự nhiên, nhưng lại có thể khiến hắn bị thương một cách chính xác.
Ta chưa kịp nghĩ ra thì đã thấy trong rừng cây xông ra một đám người áo đen bịt mặt đông nghịt, số lượng ít nhất cũng phải bốn năm mươi tên. Mà điều quan trọng nhất là, bọn chúng không phải sát thủ của Thập Nhị Lâu!
Đây là một cuộc ám sát thật sự!
Chẳng lẽ Vân Tập không tin ta, ngấm ngầm tìm sát thủ ám sát Vân Diễn? Không, tuyệt đối không. Nếu thái tử quả thực bị ám sát mà chết, Trấn Quốc Công Tạ lão tướng quân ắt sẽ tạo phản, đến lúc đó ngay cả Hoàng thượng cũng không bảo vệ được. Huống hồ, ở bên ngoài Thịnh Kinh, cách Kinh Kỳ đại doanh chưa tới năm dặm mà lại đi ám sát đương kim thái tử, Vân Tập sẽ không ngu xuẩn đến vậy!
Vậy còn có thể là ai lại gấp gáp muốn Vân Diễn chết đến thế?
Ta chưa kịp nghĩ thông suốt thì đã thấy thích khách xông tới phía xe ngựa. Vân Diễn chỉ dẫn theo một đội thị vệ, hiển nhiên không thể địch lại số đông. Đám sát thủ của Thập Nhị Lâu thấy tình thế có biến đã sớm lặng lẽ rút lui. Hiện giờ, bên ngoài xe ngựa, hộ vệ của Vân Diễn đã chết và bị thương hơn phân nửa, mắt thấy thích khách sắp xông tới trước xe ngựa.
Vân Diễn dặn dò ta ở trong xe ngựa, còn hắn thì tuốt kiếm tự mình xông ra trận.
Con đường núi này một bên là rừng rậm, một bên là dốc cao, trước sau đều bị đá lớn và cây cối chắn ngang. Xem ra kẻ đứng sau đã chuẩn bị rất kỹ càng.
Ta không thể để lộ thân phận, đành phải ở trên xe ngựa vén rèm quan sát tình hình bên ngoài. Nhưng tình hình không mấy lạc quan, Mục Kỳ đã thả tín hiệu cầu cứu tới Kinh Kỳ trú binh ở gần đó, nhưng chưa chắc đã cầm cự được đến khi viện quân tới.
Ở nơi mà đám người Vân Diễn không chú ý, Thiên Ti Kết giấu trong tay áo ta đã rời khỏi tay. Sợi Thiên Tằm Ti ngàn năm sắc bén như dao, chỉ cần nhẹ nhàng kéo một cái là có thể lấy mạng một người. Đương nhiên ta không thể ra tay quá rõ ràng, đành phải kết hợp việc phế bỏ tay chân với phi đao, một đao đoạt mệnh.
Mưa to như trút nước, tựa như bạch lãng loạn châu, giữa trời đất tràn ngập mùi máu tanh nồng đậm, mặt đất lầy lội, la liệt những cánh tay, chân đứt lìa.
Vân Diễn dường như đã bị thương, ta thấy vết máu đỏ sẫm trên áo trắng của hắn. Thị vệ chỉ còn lại hai ba người. Phía sau hắn xuất hiện một lỗ hổng, một thanh phi kiếm đâm thẳng vào sau lưng hắn nhưng hắn lại không kịp để ý. Ta không kịp nghĩ nhiều, liền nhào tới.
Ta không thể dùng chiêu thức để ngăn cản, chỉ có thể lấy thân mình ra đỡ. Mũi kiếm đâm xuyên qua xương bả vai ta, máu tươi lập tức tuôn xối xả.
Vân Diễn quay người lại ôm ta vào lòng, vừa phải lo lắng cho vết thương của ta vừa phải liều mạng chém giết với thích khách. Đường núi bị nước mưa xối xả trở nên lầy lội trơn trượt, ta và hắn sơ ý đạp hụt mà lăn xuống con dốc dựng đứng.
Chỉ nghe thấy tiếng Mục Kỳ gào thét xé ruột xé gan: “Điện hạ!”, tất cả âm thanh chém giết dần dần xa, bên tai chỉ còn lại tiếng gió và tiếng mưa.
Cành khô đá vụn cứa rách áo bào. Có lẽ Vân Diễn sợ hủy hoại gương mặt khuynh quốc khuynh thành của ta nên luôn che chở ta trong lòng. Đến nỗi khi lăn xuống chân dốc, áo bào trắng như tuyết của Vân Diễn lấm lem bùn đất đã đành, áo ngoài lại rách tả tơi không còn ra thể thống gì. Đường đường là Đông cung thái tử lại trông giống như một tên ăn mày tuấn tú nhất thiên hạ.
Ta không nhịn được, bật cười thành tiếng.