Số Tay Tu Luyện Của Yêu Phi
Chương 9
Số Tay Tu Luyện Của Yêu Phi thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tỉnh lại sau giấc ngủ, ta đang ở trên giường của mình, ngoài cửa sổ mưa vẫn chưa ngớt.
Vân Tập truyền tin dò hỏi hành động tiếp theo của thái tử. Đương nhiên, hắn ta không bận tâm đến sống chết của Hàn Chi Úy, chỉ là việc Triêu Tịch đài sụp đổ đối với Vương quý phi mà nói là một sự sỉ nhục lớn. Thêm vào đó, Khâm Thiên Giám và ngôn quan dâng sớ can ngăn, gần đây Thánh thượng có phần lạnh nhạt với Quý phi và Ngũ hoàng tử Vân Tập, đây mới là điều khiến hắn ta lo sợ nhất.
Tối qua ta mặc áo trắng đi gặp Vân Diễn là bởi vì ta biết ngày đó là ngày giỗ của Nam thị.
Bốn năm trước vào ngày này, hoa hòe hai bên đường trong Thịnh Kinh nở rộ, gió lớn từ chân trời thổi về, hoa hòe bay lả tả khắp thành như một trận tuyết lớn, che lấp cả Ngọ Môn đài nhuộm máu đỏ sông.
Một gia tộc thanh lưu trăm đời, chỉ sau một đêm bị diệt sạch.
Cơn thịnh nộ của thiên tử khiến máu chảy thành sông, không biết tiếp theo sẽ là ai đây? Ta đứng dậy xuống giường, nhìn màn mưa rả rích ngoài cửa sổ, chợt nhớ tới lời Vân Diễn nói hôm qua. Mọi chuyện giữa chúng ta có lẽ nửa thật nửa giả, nhưng nỗi buồn của hắn là thật, áy náy cũng là thật. Nhưng những chuyện này đều không liên quan gì đến ta, mục đích của ta đã đạt được.
Ta truyền thư trả lời cho Vân Tập: “Cứ án binh bất động.”
Ba ngày sau, thái tử dâng tấu, nói rằng mùa hạ năm nay mưa nhiều liên tục không ngừng, sợ rằng trăm sông tràn bờ, gây họa cho vùng Giang Nam. Vì vậy, xin được đi tuần tra các châu ở Giang Nam để củng cố đê điều, ổn định dân tình.
Trùng hợp là Ngũ hoàng tử Vân Tập cũng dâng tấu cùng ngày, xin được đi tuần tra Giang Nam để đề phòng lũ lụt.
Thánh thượng hạ lệnh cho các châu phủ lập tức gia cố đê điều, khơi thông dòng chảy, làm tốt công tác chuẩn bị phòng chống lũ lụt. Chỉ là vẫn chưa ban chiếu chuẩn tấu của thái tử và Vĩnh vương. Triều thần đều hiểu rõ, đây là thái tử và Vĩnh vương đang đọ sức, ý của Thánh thượng chỉ nằm trong một nét bút.
Trên triều đình sóng gió ngầm còn khiến người ta phiền não hơn cả cơn mưa dầm dề kéo dài này. Chúng thần Đông cung lo lắng không yên, chỉ có Thái tử Vân Diễn vẫn ung dung tự tại, dường như không hề bận tâm đến chuyện này.
Ngày mùng bảy tháng sáu, là ngày sinh của Tiên Hoàng hậu Tạ Chi Uẩn. Mỗi năm vào ngày này, Thái tử Vân Diễn đều đến Hộ Quốc tự thủ linh cho mẫu thân một đêm, tự mình chép kinh Phật, gửi gắm nỗi nhớ thương sâu sắc.
Sáng sớm ta đã thu dọn một tay nải nhỏ, dặn dò Đại Đại ở lại Quy Tuyết các chuyên tâm nghiên cứu “Yêu Phi Truyện”, sau đó một mình cầm ô đứng chặn trước xe ngựa của Vân Diễn.
Mà khi nhìn thấy ta, mặt nạ đồng xanh trên mặt Mục Kỳ càng thêm lạnh lẽo. Sách nói, đã là Yêu phi thì phải lả lơi đưa tình với quân vương, còn đối với những kẻ ngáng đường thì coi như cát bụi, chẳng thèm để ý.
Vì vậy ta hoàn toàn làm ngơ bộ mặt đáng ghét của Mục Kỳ, tay áo rộng khẽ đưa, làm một động tác phúc lễ uyển chuyển, nói: “Thiếp cảm động trước tấm lòng hiếu thảo của Điện hạ, nguyện cùng Điện hạ đến Hộ Quốc tự thủ linh, chép kinh thư cho Hiếu Hiền Hoàng hậu, xin Điện hạ ân chuẩn.”
Xuyên qua tấm rèm xe lay động, ánh mắt của Vân Diễn ẩn trong màn mưa không rõ thần sắc, hắn khẽ thở dài một tiếng, cuối cùng nói: “Lên xe đi.”
Ta vui vẻ lên xe ngựa cùng Vân Diễn đến Hộ Quốc tự.
Hộ Quốc tự được xây dựng ở Chung Nam Bắc Sơn, vùng ngoại ô Thịnh Kinh, là nơi chuyên để hoàng thất Đại Tề qua các đời thờ phụng linh vị, cầu nguyện quốc vận. Đoàn người đến Hộ Quốc tự vào giữa trưa, Vân Diễn đi thẳng đến trai phòng tắm rửa, chuẩn bị cho việc chép kinh thư thủ linh tối nay. Hộ Quốc tự là chùa của hoàng gia, canh phòng nghiêm ngặt. Lần này Vân Diễn xuất hành chỉ mang theo một đội thị vệ tùy tùng, cộng thêm Mục Kỳ cũng không đủ mười người, đều theo sát Vân Diễn, không ai để ý đến ta.
Xung quanh Hộ Quốc tự trồng rất nhiều hoa anh đào, cánh hoa màu hồng phấn trong màn mưa mờ ảo như những đám mây ngũ sắc, núi xa khói tỏa, hòa cùng hương khói tụng kinh tạo thành một cảnh đẹp nao lòng.
Ta nhàn nhã bưng một đĩa thức ăn cho cá, đứng trên cầu đá thả xuống cho cá ăn. Phía trước có hai ba vị tăng nhân đi tới, vị dẫn đầu tuy tuổi còn trẻ nhưng pháp tướng trang nghiêm, giữa mi tâm có một nốt ruồi son, lông mi dài khẽ rũ xuống. Một hòa thượng tuấn tú như vậy, ngoài Vô Huyễn đại sư của Hộ Quốc tự, người chưa đến tuổi đôi mươi đã Phật pháp vô biên, thì không còn ai khác.
Y đi ngang qua ta, đột nhiên cất lời: “Thí chủ có mệnh cách thuần khiết như vậy, đáng tiếc nhất niệm thành ma, sát khí quá nặng.”
Ta nghẹn lời, đối diện với khuôn mặt tuấn tú như vậy, quả thật không thể thốt ra hai chữ “hòa thượng thối”. Bèn chỉ vào đại điện thờ phụng linh vị của các đời hoàng thất, cười nhạt nói: “Trong đó thờ phụng ai mà chưa từng gây ra sát nghiệt chứ? Hắn đã giết được thì ta cũng giết được.”
Y đột nhiên ngẩng đầu nhìn ta, đôi mắt trong veo như nước, con ngươi đen láy. Ta chưa từng thấy đôi mắt nào trong suốt đến tận đáy như vậy, dường như tất cả những dơ bẩn trên thế gian đều không thể vấy bẩn y dù chỉ một chút.
Y nói: “Thì ra là vậy, lấy nghiệp báo nghiệp chính là chấp niệm của thí chủ sao?”
Y cúi đầu niệm một tiếng Phật hiệu, giọng nói trầm thấp bi thương: “Thân này như lửa, do khát ái sinh ra; thân này như bóng, do nghiệp duyên hiện hữu. Sao thí chủ không tự cho mình một con đường sống?”
Mưa phùn tí tách rơi trên mặt ao tạo thành những tiếng vang lanh lảnh. Ta cúi đầu nhìn những bông hoa sen đã tàn úa trên mặt nước, cười nói: “Hộ Quốc tự này ngay cả một đóa hoa cũng không giữ được, huống chi là cho ta một con đường sống?
Sống có gì vui, chết có gì khổ? Đại sư sinh ra đã là Phật, có từng thấy qua chúng sinh trong dục giới chưa? Trên thế gian này, có kẻ ác nghiệp chồng chất, làm việc không kiêng nể gì; có kẻ chỉ lo thân mình, yêu quý lông cánh; cũng có kẻ xả thân vì đạo, dù chết cũng không hối tiếc.
Giữa sống và chết vốn chỉ là một sự lựa chọn. Là ngài không nhìn thấu mà thôi, thưa Đại sư.”
Y thở dài một tiếng: “Là bần tăng vô năng, không độ được thí chủ.”
Ta khẽ cười một tiếng, đưa thức ăn cho cá trong tay cùng với hộp gấm từ trong tay áo, giao cho y, nói: “Vô Huyễn Đại sư, hộp gấm này làm phiền Đại sư bảo quản giúp ta, đây mới là chấp niệm duy nhất của ta.”
Ta xoay người đi xuống cầu đá, mưa gió mịt mù, sắc trời dần tối khiến ta không nhìn rõ đường phía trước. Trận mưa mùa hạ dầm dề này cũng không biết khi nào mới tạnh.
Vô Huyễn ở phía sau hỏi vọng theo: “Khi nào thí chủ đến lấy lại?”
Phật tử trời sinh không nhiễm bụi trần đứng trong gió thoảng mưa bay. Ta vẫy tay từ biệt y, một mình cầm ô đi vào trong màn mưa gió tiêu điều. Đến thời điểm thích hợp, y sẽ tự khắc biết.